• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lý Tô Tô hoảng hốt co rúm người lại, giơ chiếc iPad lên che mặt và giả vờ như không tồn tại. Trần Tả Ninh bình tĩnh vô cùng, vẫn tiếp tục nhấm nháp từng miếng hoa quả nhỏ, dù sao cô ấy cũng không tham dự vào bất cứ chủ đề nào. Người hoảng loạn nhất chính là Tuyên Dụ. Cô cảm thấy như có trăm cái miệng cũng không thể biện minh, chỉ biết trừng mắt hung dữ nhìn Lý Tô Tô, đều tại cô ấy nói linh tinh.

 

Úc Văn Yến ngồi xuống, đặt tay sau lưng Tuyên Dụ, khóe môi cong lên lớn hơn: “Cho tôi tham gia với?”

“Khụ khụ khụ!” Trần Tả Ninh che miệng ho dữ dội.

Lý Tô Tô sợ tới mức suýt làm rơi iPad vào mặt: “Anh Yến…… Đây là một trò đùa tồi tệ không?”

“Anh điên rồi à?” Tuyên Dụ kéo giãn khoảng cách nhìn Úc Văn Yến, muốn xem xem anh đang nói cái gì vậy, định chơi kiểu ngoại tình mới lạ nào đây?

Úc Văn Yến rất phóng khoáng nói: “Em từng nói sẽ không rời xa anh nữa. Nhưng giờ em muốn nối lại tình xưa với người khác thì anh có thể làm gì được? Hửm?”

Câu hỏi ngược cuối cùng của anh làm trong lòng Tuyên Dụ thấy áp lực kép từ sự chột dạ và tội lỗi, cô nhanh chóng nhận lỗi: “Nói bừa thôi, em sai rồi.”

Úc Văn Yến nở nụ cười không mấy thiện ý, ranh mãnh nói: “Vợ của anh thì sai thế nào được, sai thì cũng là người khác sai chứ.”

Tuyên Dụ chắp tay cầu xin: “Chỉ là nói đùa thôi mà, em còn chả nhớ mặt của đối phương trông thế nào nữa.”

Lý Tô Tô nhìn cặp vợ chồng trước mặt, thoạt nhìn như cãi nhau nhưng thực chất là khoe tình cảm, nhỏ giọng hỏi Trần Tả Ninh: “Hay là chúng ta đi trước……?”

“Chị Tô Tô, em có nói gì đâu, sao phải đi?” Trần Tả Ninh thẳng lưng, cảm thấy chẳng có gì mà bất ổn, việc nhìn chị gái trò chuyện với anh Yến là một niềm vui lớn của cô ấy.

Lý Tô Tô lén lút liếc mắt qua lại, suýt quên mất Trần Tả Ninh là một đứa em kiểm soát. Cẩu lương mà Tuyên Dụ phát, cô ấy chỉ biết nhận hết chẳng chừa.

Tuyên Dụ nói rất nhiều, giữa chừng uống hết nửa cốc nước để làm dịu cổ họng. Cô thay đổi thái độ cầu hòa ban đầu, hừ một tiếng: “Hồi đó quan hệ giữa bọn em cũng bình thường thôi mà, kể cả em thật sự có gì với người ta thì liên quan gì đến anh chứ!”

“Dừng lại nào. Không còn sớm nữa, chúng ta về nhà thôi.” Trần Tả Ninh đứng dậy xem vào đúng thời điểm, tránh cho họ thật sự cãi nhau.

Tuyên Dụ đứng lên liếc xéo Úc Văn Yến: “Đứng lên, em muốn về nhà với Tả Ninh.”

“Về đâu?” Úc Văn Yến chợt có dự cảm chẳng lành.

Tuyên Dụ: “Vì chồng em đã có thành kiến với em, vậy em tạm thời không nên xuất hiện trước mặt anh ấy thì hơn.”

Úc Văn Yến nắm tay Tuyên Dụ không cho cô cơ hội vùng ra, nửa ôm nửa kéo cô rời đi, nói với hai người kia: “Chúng tôi về trước đây. Tô Tô, cô đưa Tả Ninh về giúp nhé.”

“Ơ! Được!” Lý Tô Tô nhìn đôi vợ chồng đã đi xa, thầm nghĩ hai người kia vẫn cứ thích đối đầu nhau giống hệt hồi đi học. Dù chứng kiến họ đi cùng nhau suốt chặng đường, nhưng cô ấy vẫn không khỏi ngạc nhiên rằng hai người họ lại có thể đến được với nhau.

Lý Tô Tô xoa cằm suy tư: “Tả Ninh, em nói xem, hai người họ sao lại ở bên nhau được nhỉ?”

“Họ rất hợp nhau mà.” Trần Tả Ninh ngồi xuống uống nốt chỗ cà phê còn lại, “Không cần nghi ngờ, trời sinh một đôi.”

Người khác không biết họ đã trải qua những gì trong những năm qua, nhưng cô ấy là người chứng kiến toàn bộ câu chuyện.

Hồi đó, cô ấy từng nghĩ rằng, sau khi chia tay, chị gái sẽ bắt đầu lại, tìm một mối tình mới. Nhưng sau này, cô ấy dần dần nhận ra, Tuyên Dụ chỉ yêu mỗi Úc Văn Yến. Không phải kiểu tình yêu khổ đau tự mình cảm động, mà là những khoảnh khắc họ bên nhau, sự thấu hiểu và đồng điệu đã khiến Tuyên Dụ không thể nào quên anh.

Lý Tô Tô nhìn vẻ mặt kiên định của Trần Tả Ninh, thầm nghĩ thôi bỏ đi, đừng mong từ miệng một đứa em kiểm soát nghe được đánh giá nào khác.

Muốn hóng chuyện thì phải tám với Từ Hướng Hàng mới thú vị.

Tuyên Dụ vẫn không thèm để ý tới Úc Văn Yến đến tận lúc đi ngủ. Anh nằm phía bên kia giường, cô lại cố ý trở mình tạo tiếng động thật to để bày tỏ sự bất mãn.

“Thật sự giận rồi à?” Úc Văn Yến kéo nhẹ chăn, dịch về phía cô.

Anh càng tới gần, Tuyên Dụ càng tránh xa, cuối cùng cả hai cùng chen chúc ở mép giường, suýt rơi xuống đất.

Tuyên Dụ quay người lại, giả ngốc hỏi: “Chúng ta có cãi nhau à?”

“Ừhm, không có.” Úc Văn Yến giữ tay cô lại, cúi người hôn mạnh vài cái.

Tuyên Dụ đẩy cằm anh ra: “Anh thuộc giống chó hả? Dừng lại ngay!”

Úc Văn Yến bắt chước giọng điệu vô tội của cô, nói: “Không cãi nhau, vậy nên không được hôn hả?”

Tuyên Dụ rút tay về, ôm lấy cổ anh, dùng sức ở eo và bụng, lật người chiếm vị trí phía trên.

Úc Văn Yến nhướng mắt, lười biếng nhìn cô: “Tối nay muốn ở trên à?”

Tuyên Dụ đỏ mặt: “Không được trêu em.”

Úc Văn Yến đặt tay lên đầu gối cô, từ từ trượt lên, nhấc một lọn tóc xoăn trước ngực của cô, quấn quanh ngón tay nghịch ngợm đầy thân mật. Thỉnh thoảng anh để tay chạm vào áo, dùng khớp ngón tay cọ qua lớp vải cotton của bộ đồ ngủ, rồi cố ý trượt xuống dưới một chút, lướt qua một điểm nhạy cảm.

“Nếu cậu ta tỏ tình với em thì em sẽ đồng ý không?” Úc Văn Yến ngẩng lên nhìn Tuyên Dụ. Hôm nay nghe hết Lý Tô Tô kể chuyện cũ, anh thầm cảm thấy may mắn vì đã chủ động theo đuổi cô lúc ở Quý Đô, nếu không có lẽ đã bỏ lỡ cô thật.

Tuyên Dụ nhíu mày, sao chủ đề lại vòng về nữa: “Sẽ không.”

Úc Văn Yến nhướn mày. Nhưng Tuyên Dụ của hồi tốt nghiệp cấp ba lại cho anh cảm giác như kiểu dù sao cũng không thích ai, hẹn hò với ai cũng được.

“Em nói thật đấy.” Tuyên Dụ nhìn anh từ trên cao xuống, cảm thấy hơi mỏi cổ nên nằm sấp lên ngực anh, “Em không hề biết cậu ta có tình cảm với mình. Hơn nữa, đó chỉ là suy đoán của Tô Tô thôi, có khi người ta chẳng có cảm giác gì với em, tin đồn chỉ là hiểu lầm thôi.”

Úc Văn Yến: “Thế tại sao em đồng ý hẹn hò với anh?”

Nghe câu hỏi của anh, tay Tuyên Dụ chợt siết chặt tay một góc gối, chớp mắt nhanh hơn. May anh không nhìn thấy, nội tâm rối bời của cô cũng không bị lộ ra.

“Em cũng đâu hiểu rõ cậu ta. Ba năm cấp ba, giao thiệp giữa em với cậu ta chỉ dừng ở bài tập nhóm, nói chuyện còn chẳng được mấy câu.” Tuyên Dụ khen ngợi anh, muốn chuyển chủ đề, “Chúng ta đâu giống vậy. Mặc dù luôn gây khó dễ cho đối phương, nhưng chúng ta hiểu rõ nhau, yêu đương cũng yên tâm hơn.”

Úc Văn Yến bật cười thành tiếng, “Thì ra cãi nhau còn có lợi ích thế này.”

Bởi vì không thích đối phương nên không ngừng tìm hiểu, ý đồ moi ra khuyết điểm đối phương. Cuối cùng lại trở thành người hiểu rõ đối phương nhất, vậy nên yên tâm mà yêu.

“Em đi đâu vào tối liên hoan chia tay nghiệp trung học cơ sở vậy?” Nếu Lý Tô Tô không nhắc tới thì Úc Văn Yến suýt quên mất chuyện này.

Tuyên Dụ lấy đại một lý do: “Chắc đi vệ sinh? Em không nhớ nữa. Anh hỏi chuyện này làm gì, không lẽ em ở đó thì cậu ta sẽ tỏ tình em chắc? Em không muốn yêu sớm bị phát hiện, khai giảng học kỳ mới phải đứng dưới cờ kiểm điểm đâu.”

“Vì tối đó, anh cũng không tìm thấy em.” Úc Văn Yến cúi đầu, ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ của dầu gội trên tóc cô, cùng loại anh dùng.

Tuyên Dụ: “Anh…… đến tìm em à?”

 

“Phải, em còn chưa nói chúc mừng tốt nghiệp với anh, cũng chưa gọi anh một tiếng đàn anh nữa.” Anh khẽ thở dài.

Tối hôm lễ tốt nghiệp, Úc Văn Yến khó khăn lắm mới thoát ra được, vội vã chạy đến khu cấp hai, muốn nói vài câu với cô trước khi buổi tiệc bắt đầu, nhưng không tìm thấy cô.

Anh cố chấp không chịu rời đi mà đứng đợi ở cửa lớp, thầm nghĩ sau đêm nay chưa biết chừng họ sẽ không còn cơ hội gặp lại. Anh muốn nhìn cô thêm một chút nữa, dù không thể bày tỏ tình cảm của mình nhưng ít nhất có thể làm bạn trước, sau này còn có cơ hội gặp mặt.

Chỉ tiếc là không gặp được. Đường Phục Tông liên tục gọi điện giục anh quay lại lớp, giáo viên sắp điểm danh. Úc Văn Yến đành phải ôm nuối tiếc rời đi.

“Em……” Tuyên Dụ nhìn anh, ngập ngừng mở miệng: “Tối đó, có cô gái nào tỏ tình với anh không?”

Úc Văn Yến nghĩ lại một lúc, nhớ đến một chuyện khác của tối hôm ấy: “Ưhm…… Nhưng bọn anh đã nói chuyện rõ ràng rồi, cũng không đến mức khó xử. Sao em biết, em nhìn thấy à?”

Tuyên Dụ ngượng ngùng nói: “Chẳng phải có ai đó chưa nghe em nói câu chúc mừng tốt nghiệp sao? Dù sao anh cũng dạy kèm em cả năm trời, tạm thời bỏ qua định kiến, đến chúc anh một câu.”

“Em thấy rồi sao không đi đến?”

“Người ta đang tỏ tình, em đi lên thì bất lịch sự sao.” Trong lòng Tuyên Dụ không thoải mái, nhưng cô không có mâu thuẫn gì với cô gái kia, sẽ không cố ý bước tới phá đám và cố ý làm cô ấy xấu hổ.

Úc Văn Yến: “Sau đó thì sao? Em đã đi đâu?”

“Ừhm…… bị lạc đường.” Tuyên Dụ nói dối, lại cúi đầu né tránh ánh mắt dò xét của Úc Văn Yến.

Tuyên Dụ nằm lại chỗ cũ, nói: “Muộn rồi, ngủ thôi.”

Đèn trong phòng tắt phụt.

Tuyên Dụ quay lưng về phía Úc Văn Yến, lấy điện thoại từ dưới gối ra. Lý Tô Tô chia sẻ cho cô những tin đồn ở lớp học, bất ngờ phát hiện mình đã được thêm vào nhóm wechat lớp cấp ba. Mấy bạn học giờ làm ăn khá giả đang chuyện trò rôm rả, lên kế hoạch ăn uống cho họp lớp vào ngày kỷ niệm thành lập trường.

Trong nhóm nhỏ, Lý Tô Tô hào hứng nói:【Tuyên Tuyên thấy chưa, mấy bạn hồi xưa im thin thít giờ thành ông chủ nhỏ, nói nhiều hơn hẳn, còn không nhịn được mà còn khoe khoang.】

Từ Hướng Hàng:【Từ khi có tin kỷ niệm trường, nhóm lớp bọn tôi cũng vậy. Có mấy người ngày nào cũng chat, tâng bốc nhau, nhưng cuối cùng việc chốt buổi họp lớp vẫn phải để lớp trưởng ra tay, tụi kia chỉ biết nói mồm.】

Tuyên Dụ đã cài chế độ không làm phiền cho nhóm lớp. Cô tham gia thuần tuý là vì Lý Tô Tô và Từ Hướng Hàng cũng đi. Cùng họ đi ôn lại kỷ niệm thời cấp ba mới thú vị.

Tuyên Dụ:【Không phải còn tận hai tháng nữa mới tới à? Mọi người vội gì chứ?】

Từ Hướng Hàng:【Chắc còn khoe thêm hai tháng nữa.】

Lý Tô Tô bất lực nói:【Thật hết nói nổi, mấy bạn suýt nữa quên cả tên họ, thêm tớ là bạn. Có một người lớp bên, hồi cấp ba tớ còn chẳng biết có người này luôn.】

Việc bạn học chủ động kết bạn với Lý Tô Tô không có gì lạ. Cô ấy hoạt bát, cởi mở lại hay nói, chắc họ thấy cô ấy dễ gần.

Từ Hướng Hàng:【Tôi cũng có……】

Lý Tô Tô thẳng thừng chỉ ra:【Có gì lạ đâu? Hồi học cấp ba, anh vừa ngốc vừa lắm tiền, ai mà chả biết anh là cậu ấm con nhà giàu. Tất nhiên người ta muốn móc nối quan hệ để về sau còn dễ nhờ vả.】

Tuyên Dụ hứng thú xem đôi vợ chồng nhỏ cãi nhau trong nhóm, còn cô thì chẳng có nỗi lo này. Ba năm cấp ba, cô chỉ biết cắm đầu vào học, rất ít giao lưu hay tham gia hoạt động trường.

Thoát khỏi khung chat, Tuyên Dụ thấy một chấm đỏ ở mục「Bạn mới」cho nên cô bấm vào.

Thông tin hiện ra, Tuyên Dụ đọc lướt qua một lượt rồi sững sờ. Cô còn chưa kịp phản ứng thì đột nhiên vai cô nặng trĩu, bên tai vang lên một giọng nói trầm trầm.

Úc Văn Yến đọc từng chữ từng câu một: “Đoàn Thừa Vận yêu cầu thêm bạn làm bạn bè.”

“A Dụ, Đoàn Thừa Vận là ai vậy?” Úc Văn Yến hỏi, “Nếu anh nhớ không nhầm thì là  người đứng nhất khối của bọn em nhỉ?”

Tuyên Dụ đặt điện thoại xuống, than thở: “Úc Văn Yến, hay là kỷ niệm trường chúng ta đừng đi nữa, phá hoại hòa khí gia đình quá.”

Úc Văn Yến: “Lẽ nào em đã tính tới chuyện bỏ rơi anh rồi?”

Tuyên Dụ ôm chặt anh, dỗ dành: “Sao có thể chứ, nếu họ biết em kết hôn với Úc Văn Yến thì chắc chắn ghen tị với em lắm.”

“Được rồi, anh không giận, đùa em thôi, ngủ đi nào.” Vốn dĩ Úc Văn Yến chẳng cần Tuyên Dụ dỗ dành, tự anh đã nghĩ thông suốt từ sớm. Một buổi kỷ niệm trường nhỏ bé sao phá nổi tình cảm vợ chồng họ.

Tuyên Dụ vẫn dành tặng anh một nụ hôn má lấy lòng, sau đó cuộn tròn nhắm mắt ngủ trong vòng tay Úc Văn Yến.

Lúc 4 giờ đêm, Tuyên Dụ tỉnh dậy đi vệ sinh, quay lại ngủ thì mới phát hiện bên kia trống không, Úc Văn Yến chẳng biết đã đi đâu mất.

Cô cầm điện thoại lên xem tin nhắn, thầm nghĩ có phải anh bị gọi đi tăng ca đột xuất hay không.

Không có tin nhắn nào trong mục tin nhắn được ghim, cô xỏ dép lê, đi ra khỏi phòng ngủ tìm người.

Cửa phòng làm việc mở rộng, ánh sáng ấm áp bảo vệ mắt hắt ra ngoài, tạo thành một hình tứ giác nghiêng trên sàn, còn có thể nghe thấy tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng.

Tuyên Dụ đi đến bên cạnh cửa, Úc Văn Yến ngừng tay, ngạc nhiên khi thấy cô thức giấc: “Làm ồn đến em à?”

“Không, thấy anh không ở đó nên ra ngoài tìm thôi.” Tuyên Dụ đứng yên tại chỗ, chỉ lo nếu mình đường đột bước vào thì sẽ thấy tài liệu mật.

Úc Văn Yến nghe cô vì nói nửa đêm tỉnh giấc không thấy anh nên mới đi tìm, lòng anh mềm nhũn, vẫy tay: “Lại đây nào.”

Tuyên Dụ đi đến trước mặt anh, Úc Văn Yến trực tiếp bế cô lên đùi mình.

Nhìn rõ tiêu đề lớn trên tài liệu hiển thị trên màn hình máy tính, cô hỏi: “Bài phát biểu? Kỷ niệm trường mời anh phát biểu sao?”

“Mời vài người, mới đầu anh định từ chối luôn, nhưng suy đi nghĩ lại vẫn nên tranh thủ một chút.” Úc Văn Yến đáp, “Nếu không thì ai sẽ biết anh đã kết hôn với Tuyên Dụ chứ.”

“Anh đừng làm bừa.” Tuyên Dụ không muốn biến dịp trang trọng thành nơi tung tin đồn hồng phấn, cô đưa tay kiểm tra bản thảo anh đã viết xong, thấy không có vấn đề gì mới thở phào. “Nhà ngoại giao Úc à, dịp chính thức không được phép qua loa đâu.”

“Yên tâm, toàn là lời chính quy thôi.” Úc Văn Yến kéo con trỏ xuống đoạn cuối cùng, nhẹ nhàng đọc: “Nhân cơ hội này, tôi xin cảm ơn sự bồi dưỡng của nhà trường và lời dạy bảo của thầy cô, để tôi có thể đứng ở vị trí cao hơn để nhìn thế giới.”

“Còn phải cảm ơn một người, người đã ủng hộ ước mơ và sự nghiệp của tôi vô điều kiện trong suốt mười năm qua.”

Giọng anh trầm ấm và cuốn hút, Tuyên Dụ không khỏi bị cuốn vào: “Ai vậy?”

Anh gõ xuống câu cuối cùng——

「Vợ yêu của tôi, quý bà Tuyên Dụ. 」

 

Tuyên Dụ đỏ mặt: “Anh lên phát biểu chỉ để nói câu cảm ơn chính thức này thôi à?”

Úc Văn Yến nhếch môi cười tinh quái: “Ừhm, chỉ nói mấy lời tình tứ chính thức cho bà Úc nghe thôi.”

Chẳng những thế, trong mỗi dịp trang trọng sau này, anh đều có thể quang minh chính đại nhắc đến cô.

Thân phận là——

Người yêu của anh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK