• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Chính vào lúc này, Tô Khê từ cửa nhanh chóng bước vào, trên mặt tràn đầy sắc thái hạnh phúc.

Chỉ thấy nàng một người quần sam màu trắng nhạt, duyên dáng yêu kiều, giống như sơ hà tách ra, non nớt xinh đẹp.

Có điều không được hoàn mỹ chính là, trên người nàng đeo rất nhiều đồ trang sức hiếm có, như thể đồ trang sức đẹp mắt trong hộp tất cả đều đeo! , lộ ra hoa lệ lại tục tĩu.

Hôm nay có thể nói là ngày đại tốt lành mà Tô Khê mong chờ đã lâu.


Sáng sớm, nàng đã hưng phấn mà ngồi ở đại sảnh, đợi trái, đợi phải đợi không thấy Tô Lạc, nàng nóng vội quuas, vì vậy liền tự mình tìm tới.

Nàng đang định chế nhạo Tô Lạc vài câu, lại nhìn thấy Quế ma ma nằm trên mặt đất sống chết không rõ, trong nội tâm kinh ngạc, nàng quay đầu trợn mắt trừng trừng, đối với Tô Lạc tức giận nói: "Quế ma ma có lòng đến gọi ngươi, ngươi làm bà ta bị sao vậy?"Tô Lạc rất vô tội mà vẩy tay: "Ta không hề động thủ.

" Bất quá chỉ là một cước.

Tô Khê không nghe ra trong lời Tô Lạc nói có bẫy rập, nàng không vui mà cau mày.

"Bà ta vô duyên vô cớ ngã thành như vậy sao?" Tô Khê cả giận nói.

Ở trong mắt ả, Quế ma ma là phụ tá đắc lực của mẫu thân , hiển nhiên so với Tô Lạc, tứ tỷ tỷ không bằng rồi.

Tô Lạc làm vẻ, ngươi hỏi ta ta hỏi ai, vẻ mặt vô tội, bĩu môi, nàng do dự mà nói: "Vừa rồi quế ma ma đi tới phía trước tự mình gặp trở ngại, sau đó tự mình tự choáng , thật là rất kì lạ.

""Điều này sao có thể! Tứ tỷ, ngươi nói láo không biết ngượng mồm sao?" Tô Khê cười lạnh liên tục, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Tô Lạc.


Tô Lạc tỏ vẻ rất bất đắc dĩ: "Cái này ai biết được? Ngươi không tin ta cũng hết cách, quả thật gần đây trong phủ có chút kì quái , sáng nay còn nghe hạ nhân bên ngoài nói tối hôm qua ở ao hoa sen xảy ra chuyện ma quái, nghe nói con quỷ kia , mặt xanh nanh vàng, giương miệng lớn dính máu! "Chuyện ma quái ở Ao hoa sen! Những chữ này rõ ràng đã đâm trúng tâm Tô Khê , bởi vì nếu nói đến quỷ, con quỷ kia chính là Tô Khê!"Câm miệng!" Tô Khê nhớ tới ngày hôm qua xấu hổ, mang trên mặt một sắc thái thẹn quá hóa giận, tranh thủ thời gian đánh trống lảng sang chuyện khác, "Việc sảy ra rồi, Quế ma ma tự mình ngã, ngươi tranh thủ thời gian cùng ta ra đại sảnh gặp thái tử.

"Tô Khê quả thực nghi Tô Lạc động tay, nhưng trong phòng lại không có dấu vết động tay nào, hơn nữa Tô Lạc là một khúc củi, chẳng lẽ lại là đối thủ của quế ma ma cấp hai võ sĩ? Cho nên nàng trực tiếp bài trừ Tô Lạc.

Đã giải thích không, vậy thì lập bỏ qua không để ý tới.

Tô Khê không chờ đợi mà kéo Tô Lạc đi, sợ buông lỏng tay Tô Lạc sẽ chạy trốn, cuối cùng Tô Khê nàng mới chính là bị hao tổn.

Bởi vì chuyện từ hôn , nhất định chính Tô Lạc phải tự mình trình diện, chính tai nghe được thánh chỉ, đó mới tính.

Tô Lạc lạnh lùng mà quay đầu lại nhìn quế ma ma.

Ngày bình thường bà làm trâu làm ngựa cho Tô Khê , kết quả là còn bị bỏ qua tùy tiện? Không biết quế ma ma sau khi tỉnh lại biết Tô Khê như thế khinh mạng bà, sẽ có cảm nghĩ thế nào.

Chính sảnh Tô phủ.


Chính sảnh rất lớn, trên mặt đất phủ lên thảm lông tơ màu đỏ, hai hàng tám chỗ ngồi, mỗi một chỗ đều là gỗ tử sam quý báu chế tác mà thành, lộ ra hoa mỹ, xa xỉ quý hiếm.

Gỗ tử sam sở dĩ quý báu, là vì nó chỉ mọc ở bên trong Hắc Ám sâm lâm, mà Hắc Ám sâm lâm ma thú cư trú như vậy mà thành phẩm rất đắt đỏ.

Cũng chỉ có đại gia tộc như Tô phủ mới có thể xa xỉ mà dùng nó làm đồ dùng trong nhà.

Tô Lạc lúc nhỏ chưa từng đến đại sảnh ở đây.

Bởi vì nàng không có tư cách đến nơi này.

.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK