Mục lục
Cường Giả Đô Thị
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Tiểu Quang, mày có bản lĩnh gì không?” Dương Thiên lại tiếp tục tò mò.

Vừa rồi hạt châu thần bí đột nhiên phát ra dao động để hắn thu phục con rắn biển nhỏ này, chứng tỏ rắn biển nhỏ có chút lai lịch.

“Bản lĩnh à?” Tiểu Quang nghe hỏi vậy thì lập tức hưng phấn, làn da trên người không ngừng biến đổi màu sắc, thậm chí còn biến thành màu giống hệt nước biển, sau đó lắc mình hóa thành một luồng ánh sáng bay về phía xa, rồi lại nhanh chóng trở về.

Dương Thiên gật đầu, bây giờ Tiểu Quang có hai bản lĩnh, một là thay đổi màu sắc, hai là tốc độ nhanh như ánh sáng.

Tiểu Quang bây giờ vẫn còn nhỏ, chắc là có những bản lĩnh khác chưa được khám phá ra.

Dương Thiên cảm giác tuổi của Tiểu Quang lúc này chỉ giống như một đứa trẻ sáu bảy tuổi.

“Phù! Mệt quá!” Tiểu Quang chơi đùa một lúc thì cả người mềm nhũn xuống, cuộn người lên cánh tay Dương Thiên, màu sắc thân thể lập tức biến thành màu giống hệt da tay hắn, không nhúc nhích gì.

Chắc là nó đã tiêu tốn quá nhiều sức lực, bây giờ kiệt sức rồi, coi tay Dương Thiên như giường của mình vậy.

Dương Thiên vuốt v e thân hình rắn biển nhỏ, khẽ cảm thán một hơi.

Ồ?

Dương Thiên cẩn thận quan sát Tiểu Quang, đột nhiên phát hiện trên trán nó nhô lên một chút, nhìn giống như hai chiếc sừng nho nhỏ.

Rồng? Mãng xà? Dương Thiên sửng sốt.

Trong truyền thuyết, trên đầu rồng có hai chiếc sừng dài, vô cùng uy nghiêm và khí phách.

Chẳng lẽ con rắn biển nhỏ Tiểu Quang này thực chất là một con rồng?
Nhưng rõ ràng Tiểu Quang là rắn mà.

Nếu là rồng thì dưới bụng phải có chân.

Dương Thiên càng thêm tò mò về nguồn gốc lai lịch của rắn biển nhỏ.

Hắn suy nghĩ một chút, nhưng vẫn không tìm ra được chút manh mối nào.

Hai tháng nay, hắn đã gặp phải quá nhiều chuyện thần bí, chỉ có thể đi một bước tính một bước.

À? Đúng rồi, Tiểu Quang không phải là biết ẩn thân sao? Ngay trong lúc phiền não, Dương Thiên đột nhiên nghĩ ra được một ý tưởng.

Hắn khẽ nhếch môi, cười một cái.

Hai tháng trước, sau khi tới trường đăng ký nguyện vọng trở về, hắn bị một nhóm lưu manh chặn đường trong con hẻm nhỏ.

Nếu như không phải hắn liều mạng chống lại thì bây giờ đã bị phế mất một cánh tay rồi.

Hình như bây giờ có một cơ hội rất tốt đang bày ra trước mặt Dương Thiên.

...!
Sáng sớm hôm sau, Dương Thiên mang theo Tiểu Quang đi tới một công ty cung cấp dịch vụ ăn uống có tiếng của huyện A.

Trương Thị Xan Ẩm có sản nghiệp lớn, sở hữu bảy nhà hàng trải khắp huyện A, trong thành phố cũng có ba nhà hàng, tài sản lên tới hàng chục triệu! Hoàn toàn xứng đáng là một gã khổng lồ trong ngành cung cấp thực phẩm của huyện A!
(Trương Thị Xan Ẩm: Công ty cung cấp dịch vụ thực phẩm Trương Thị)
Dương Thiên không có ý định đi vào, mà nghiêm túc dặn dò Tiểu Quang một chút, sau đó yên tâm ngồi bên ngoài chờ đợi kịch hay sắp xảy ra.

Quả nhiên, chưa tới một phút sau, xung quanh đã vang lên những tiếng hét đinh tai nhức óc, khách khứa ở bên trong Trương Thị Xan Ẩm lập tức hỗn loạn hết lên.


“Có rắn! Có rắn!”
“Có người bị rắn cắn! Mau gọi điện báo cảnh sát!”
“Đây là nơi rác rưởi gì thế này? Sao lại có rắn, còn để rắn cắn khách nữa? Từ bây giờ ông đây không bao giờ tới nơi này nữa!”
...!
Trương Thị Xan Ẩm lập tức rối như tơ vò, chưa tới mười phút sau, một chiếc BMW đã nhanh chóng dừng lại trước cửa.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên mập mạp bước xuống xe, gương mặt ông ta tràn ngập vẻ kinh hoàng.

Tiếp theo đó là hai người nữa, một là Trương Tiến, hai là ông chủ nhà hàng Trương Ký mà lần trước Dương Thiên gặp được trên bãi biển.

Lúc này, vẻ mặt Trương Bang Phú đang vô cùng hoảng loạn.

Ông ta đang tổ chức một cuộc họp trọng đại, chuẩn bị khai trương một nhà hàng ở thành phố An, dần dần mở rộng sức ảnh hưởng đến thành phố An.

Không ngờ, đột nhiên có một cuộc điện thoại gọi đến, nói là một vị khách tới Trương Thị Xan Ẩm dùng cơm đã bị một con rắn sặc sỡ cắn lâm vào hôn mê.

Vị khách đó ngồi cùng bàn với những vị lãnh đạo của thành phố, những người này chuyên môn khảo sát chất lượng vệ sinh của các công ty cung cấp dịch vụ ăn uống thế này.

Hôm nay là ngày khảo sát cuối cùng, không ngờ tới Trương Thị Xan Ẩm ăn cơm lại gặp phải tai nạn ngoài ý muốn như thế.

Trương Bang Phú vô cùng rõ ràng, nếu như chuyện này xử lý không tốt thì Trương Thị Xan Ẩm sẽ phải đối mặt với một nguy cơ rất lớn.

“Gọi xe cấp cứu chưa? Sao xe cấp cứu mãi chưa tới?’ Trương Bang Phú quát tháo nhân viên của mình, sau đó lập tức chạy tới trước mặt các nhà lãnh đạo khác, liên tục cúi đầu nói xin lỗi.


May mắn là người bị rắn cắn là một nhân vật bình thường trong đoàn thanh tra chứ không phải lãnh đạo thật.

Trương Bang Phú bận rộn cả ngày mới giải quyết xong được mọi chuyện.

Sau khi nhìn xe cứu thương chở người hôn mê đến bệnh viện, ông ta không kìm được mà vươn tay lau mồ hôi trên trán.

“Cha! Người đó chắc là không sao đâu chứ?” Trương Tiến đứng ở sau lưng ông ta, cẩn thận hỏi.

“Cha làm sao mà biết được?” Trương Bang Phú hét ầm lên: “Tra! Lập tức điều tra! Tại sao bao nhiêu nhân viên như vậy mà lại có thể để một con rắn từ đâu chui vào trong này? Đám nhân viên đó chết hết rồi à?”
Trương Bang Phú chửi ầm lên, giám đốc Trương Thị Xan Ẩm cũng nơm nớp lo sợ, đứng yên nghe ông ta chửi.

“Còn nữa, mau đi trấn an khách hàng, không được để khách hàng có chút khúc mắc nào với chúng ta!” Trương Bang Phú lạnh lùng nói: “Nếu như làm không tốt, vậy chức giám đốc này ông cũng không cần làm nữa, cút đi cho tôi!”
“Vâng! Vâng!” Vị giám đốc kia lập tức đi làm.

Trương Thị Xan Ẩm hỗn loạn vô cùng, thậm chí còn có phóng viên nghe tin chạy tới.

Không ai chú ý tới một quán nước bên cạnh Trương Thị Xán Ẩm có một thanh niên mập mạp đang mỉm cười cò kè giá cả với ông chủ quán, vẻ mặt rất chân thành.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK