• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hội nghị tiếp xúc bàn bạc của lần này dài hai ngày, buổi sáng ngày đầu tiên Tưởng Thịnh Hòa tham gia nghi thức khai mạc, cùng với nghi thức ký hợp đồng vào buổi chiều ngày thứ hai.

Anh là khách quý đặc biệt của người đứng ra tổ chức, ngồi ở hàng thứ nhất.

Lạc Kỳ là nhân viên đi theo, trong nghi thức khai mạc, chỗ ngồi ở bên hông, cách Tưởng Thịnh Hòa rất xa, chính giữa cách mấy chục người.

Tưởng Thịnh Hòa xoay mặt, tìm một vòng cũng không tìm được người.

Anh gửi tin nhắn cho cô: [ Ngồi đâu? Điện thoại di động để ở chỗ cô. ]

Lạc Kỳ nhìn thấy tin nhắn thì sang đó, vóc người của cô cao gầy, cho dù là mặc tây trang kiểu thông thường, thì đi một đường qua đó cũng có không ít người nhìn sang, trong số đó còn có hai quý cô hứng thú với bộ tây trang ngắn trên người cô.

Cô đến gần, "Tổng giám đốc Tưởng."

Tưởng Thịnh Hòa không ngồi chờ để cô đưa điện thoại di động mà đứng lên, đưa cả một phần tài liệu kể cả hai chiếc điện thoại di động trong tay cho cô, giới thiệu mấy người bên cạnh cho cô biết.

Một vị họ Nhậm, một vị họ Diệp, trước đó Lạc Kỳ ở chỗ này đã biết đại danh của hai người bọn họ.

Tưởng Thịnh Hòa lại giới thiệu Lạc Kỳ với bọn họ: "Trợ lý mới nhậm chức, Lạc Kỳ. Trước kia là trợ lý của cô ruột tôi."

Hai người được giới thiệu cũng đứng lên, khách sáo hàn huyên vài câu.

Lạc Kỳ chưa bao giờ nghĩ sẽ có đãi ngộ và tôn trọng như vậy ngay trước mọi người. Mà phần tôn trọng này là ông chủ Tưởng Thịnh Hòa cho cô.

Ba người bọn họ ngồi xuống, cô cầm điện thoại di động và tài liệu quay về vị trí của mình.

Trong hội trường chỉ có số ít người biết Lạc Kỳ, trước kia từng quen biết Tưởng Nguyệt Như thì biết cô là ai, hiểu nghiệp vụ năng lực của cô như thế nào, nhưng đại đa số cũng không nhận ra cô, ấn tượng đối với cô chỉ có một, là bình hoa.

Đưa mắt nhìn Lạc Kỳ ngồi xuống, có người xì xào bàn tán, "Cô ta là trợ lý của Tưởng Thịnh Hòa?"

"Ừ, trước kia ở vị trí đó là Thư ký Cư. Ở nội bộ Viễn Duy, trên thực tế thì quyền lợi lớn hơn Phó giám đốc."

"Ghê gớm. Dáng dấp xinh đẹp như vậy, tôi còn tưởng là một thư ký đời sống."

Lạc Kỳ thành tiêu điểm của buổi nghỉ ngơi giữa chừng trong buổi hội nghị hôm nay, người tìm cô chuyện trò một tốp lại một tốp, người tới chuyện trò không một ai là không thêm phương thức liên lạc của cô.

Bây giờ cô là trợ lý của Tưởng Thịnh Hòa, Tưởng Thịnh Hòa không chỉ là ông chủ lớn nhất của Tập đoàn Viễn Duy, mà còn là cậu ba nhà họ Tưởng, cô tất nhiên là đối tượng cần kết giao.

Mười hai giờ mười phút, nghi thức khai mạc kết thúc.

Tưởng Thịnh Hòa không ở lại dùng bữa ăn của buổi hội nghị, chào hỏi lãnh đạo đứng ra tổ chức rồi rời khỏi.

Lên xe rồi, Lạc Kỳ đưa hai chiếc điện thoại di động cho Tưởng Thịnh Hòa, "Tổng cộng có ba cuộc gọi." Đều là cuộc gọi trong điện thoại di động riêng của anh, cô không thay mặt nghe máy.

Tưởng Thịnh Hòa chỉ lấy điện thoại riêng, một chiếc khác lại đưa cho cô, "Tạm thời để chỗ cô, nếu có người tìm tôi, bất kể chuyện gì, cô tự sắp xếp."

"Được." Lạc Kỳ ở nơi đó Tưởng Nguyệt Như đã luyện được nên như thế nào thích ứng rồi quyết định thay ông chủ.

Tưởng Thịnh Hòa chủ động nhắc đến hai vị bạn bè buổi sáng giới thiệu cho cô biết, "Cô không cần có gánh nặng trong lòng, giới thiệu bọn họ cho cô biết là thuận tiện sau này cô xử lý công việc. Những người khác tại chỗ biết cô là nhân vật gì, sau này cô giao thiệp với bọn họ, thì lời nói mới có trọng lượng."

"Hiểu rồi ạ." Lạc Kỳ sao không biết người có địa vi thấp kém thì lời nói không có sức thuyết phục.

Tuy là vì công việc, nhưng vẫn cảm kích anh.

Tưởng Thịnh Hòa dặn dò tài xế: "Tìm một nhà hàng gần đây."

Tài xế bị làm khó, ở gần đây nhiều nhà hàng, là thức ăn trung hay là bữa ăn tây, là lẩu hay là thức ăn xào, là quán có món ăn đặc sắc của Thành phố Tô thì tốt hơn hay là tùy tiện tìm một nhà hàng đây?

"Tổng giám đốc Tưởng, ngài muốn đi nhà hàng nào? Tôi gọi đặt bàn ngay."

Tưởng Thịnh Hòa: "Bữa ăn công việc, không cần đặt bàn."

Tài xế nghe nói là bữa ăn công việc thì trong lòng hiểu rõ, tìm một nhà hàng ăn uống nằm trong chuỗi nhà hàng, tiêu xài cá nhân không tới một trăm, hoàn cảnh bữa ăn cũng không tồi.

Đậu xe xong, Lạc Kỳ và Tưởng Thịnh Hòa đi xuống.

Chỉ có hai người bọn họ ăn cơm, Lạc Kỳ ở trên đường đi đã bắt đầu nghĩ một lát ăn cơm thì nói gì thích hợp.

Không thể nói nhiều, lại không thể trò chuyện lúng túng.

Trước kia cô ở bên ngoài ăn cơm với Tưởng Nguyệt Như thì không có phiền não này, nghĩ muốn nói gì thì nói đó.

Trong tiệm có chỗ trống cho hai người, nhân viên phục vụ dẫn bọn họ sang đó.

Tưởng Thịnh Hòa rất ít khi ăn ở bên ngoài, lần đầu tiên đến tiệm này, không rõ về thức ăn nên để cho Lạc Kỳ gọi món.

Anh cầm ấm nước thủy tinh rồi rót hai ly trà, đưa ly trà rót trước cho Lạc Kỳ.

"Cảm ơn Tổng giám đốc Tưởng."

"Mấy người các cô, một ngày nói cảm ơn một trăm lần, không mệt ư?"

"..."

Xem ra Tiểu Khương bọn họ ngày nào cũng nói, anh nghe mà phiền.

Lạc Kỳ chỉ coi như không nghe thấy, nói sang chuyện khác: "Tổng giám đốc Tưởng, ngàicanh uống gì?"

Tưởng Thịnh Hòa thuận miệng nói câu: "Món canh thứ ba."

Lạc Kỳ cho rằng anh thường đến nên đã quen thuộc với thực đơn.

Lúc chờ thức ăn được bưng lên, Tưởng Thịnh Hòa hỏi cô: "Xem tài liệu chưa?"

"Xem rồi ạ." Lạc Kỳ mở túi ra, phần tài liệu được đưa cho lúc nghi thức khai mạc thì cô đã xem xong, còn ghi chép nữa, vội cầm ra đưa cho ông chủ.

Tưởng Thịnh Hòa lật xem, một vài ý tưởng của cô và của anh có lúc có độ phù hợp cao.

Anh ngẩng đầu nhìn cô một ánh mắt, nói: "Bọn họ đã quyết định thu mua bệnh viện điều trị Đông Bác."

Lạc Kỳ chần chừ hai giây mới phản ứng lại bọn họ là dùng chỉ hội đồng quản trị của Viễn Duy, quyết định của lãnh đạo cấp cao, cô không đưa bất cứ bình luận nào, "Tổng giám đốc Lệ phụ trách thu mua ạ?"

Dù sao thì Lệ Nhuỵ phụ trách quản lý mảng khoa học kỹ thuật chữa bệnh.

Tầm mắt Tưởng Thịnh Hòa ở trên tài liệu, "Ừ" một tiếng.

Nếu không phải là bởi vì dính dáng đến Bùi Thời Tiêu, thì anh cũng muốn cho cô tham dự lần thu mua này, hiện tại đành giao cho Lệ Nhuỵ.

Sáu năm trước, phương án hạng mục cô đưa cho anh hình như có liên quan đến khoa học kỹ thuật chữa bệnh, nhìn ra được cô rất hứng thú với in ấn 3D, lại kiểm tra rất nhiều bối cảnh công việc.

Sau đó thức ăn được mang lên nhanh chóng, anh mới xem đến trang thứ hai, nhân viên phục vụ đưa hai món ăn đến.

Tưởng Thịnh Hòa thu hồi tài liệu, "Lúc tôi ăn cơm rất ít khi nói chuyện, cô từ từ làm quen."

Lạc Kỳ mong mà không được.

Mấy lần trước đó đi công tác, có thể bởi vì cô không phải trợ lý của anh, anh mới miễn cưỡng trò chuyện đôi câu để bầu không khí không lạnh lẽo.

Tưởng Thịnh Hòa nâng tầm mắt nhìn cô, nhìn ra được không cần nói chuyện với anh thì cô rất vui vẻ.

Hôm nay Lạc Kỳ mới chú ý ông chủ sử dụng tay trái ăn cơm.

Trước kia có lẽ cũng nhìn thấy rồi, chẳng qua là không đi vào đầu.

Một bữa cơm xong, trò chuyện không được mười câu.

Tưởng Thịnh Hòa kêu nhân viên phục vụ thanh toán, "Làm phiền lập hóa đơn."

Là phải về để thanh toán bữa ăn công việc, Lạc Kỳ lấy điện thoại trong túi xách ra, "Tổng giám đốc Tưởng, để tôi thanh toán."

"Không cần. Thanh toán vào tài khoản của tôi." Tưởng Thịnh Hòa trả.

Trước kia đều là Thư ký Cư thanh toán rồi tìm anh ký tên thanh toán, nhưng tình huống của cô thì khác, cô trả nợ cho gia đình, trong tay không đủ tiền, hiện tại chẳng qua là hai trăm tệ, cô ứng tiền không có áp lực, nếu gặp phải tình huống đặc biệt, danh ngạch là mấy chục ngàn, thậm chí mấy trăm ngàn, thì cho dù cô có thẻ tín dụng dự bị có thể quẹt thẻ, nhưng nếu như gặp phải đi công tác, không cách nào kịp thời thanh toán, thì sẽ mang đến áp lực tiền tài cho cô.

Chi bằng từ đầu cũng không để cho cô ứng tiền.

Trả tiền xong, Tưởng Thịnh Hòa đột nhiên nghĩ đến còn một biện pháp, "Trước kia đều là để thẻ ở chỗ Thư ký Cư, tất cả khoản thanh toán sẽ quẹt thẻ của tôi, đã quên đưa cho cô, quay về nhớ đến phòng làm việc của tôi để lấy."

"Được ạ." Lạc Kỳ không suy nghĩ nhiều.

Tưởng Thịnh Hòa gởi một tin nhắn ở trong nhóm chat công việc ban đầu của Bộ phận Giám đốc: [ Sau này các anh đi công tác với tôi, có nhu cầu ứng tiền thì trực tiếp tìm Lạc Kỳ, ở chỗ cô ấy có thẻ của tôi. Nhớ đừng tự ứng tiền. ]

Bọn họ chỉ trong nháy mắt đã lĩnh hội, hôm nay ông chủ nói dối Lạc Kỳ, chắc chắc nói trước kia anh đã để thẻ ở chỗ Thư ký Cư.

Thật ra thì không hề như vậy.

Bọn họ không biết tình huống gia đình của Lạc Kỳ, cho rằng ông chủ không để cho bọn họ ứng tiền, chẳng qua là vì đưa một tấm thẻ của mình cho Lạc Kỳ, thuận tiện nói với Lạc Kỳ mật mã là cái gì.

Thư ký Cư còn ở trong nhóm chat công việc cũ, Lạc Kỳ được điều qua thì bọn họ mới tạo một nhóm chat khác.

Cô là nhân viên quản lý của nhóm chat công việc cũ, trực tiếp đổi tên nhóm chat này thành "Phân đội nhỏ ngồi hàng trước trong hôn lễ".

Vốn muốn thay đổi thành tiểu phân đội trợ công, để cho ông chủ chút mặt mũi.

Trở lại công ty, Tưởng Thịnh Hòa lấy tờ hóa đơn ra xem.

Lần đầu tiên đơn độc cùng cô ăn cơm, đành mở hóa đơn. Che đi hóa đơn, gấp hóa đơn rồi cho vào trong ngăn kéo.

Lấy một tấm thẻ trong túi tiền ra, đây là tấm thẻ đen vô hạn thứ nhất mà anh đã tạo trong đời mình.

Tưởng Thịnh Hòa xé tấm giấy khác để ghi chú mật mã của thẻ, rồi dán giấy ghi chú lên thẻ.

Gửi tin nhắn cho Lạc Kỳ: [ Lấy thẻ đi. ]

Cánh cửa phòng làm việc rộng mở, trước khi Lạc Kỳ đi vào thì vẫn là gõ cửa.

Tưởng Thịnh Hòa không nói chuyện, chỉ vào thẻ trên bàn.

Lạc Kỳ cầm thẻ, lên nhìn thấy ông chủ không có dặn dò khác, cô lui ra ngoài.

Tháo mật mã, nhớ trong lòng sáu con số này, sau đó theo thói quen mà nhìn mã thẻ, căn cứ tài sản của Tưởng Thịnh Hòa, thì mã thẻ chắc chắc đặc thù, vừa nhìn đuôi mã thẻ thì là một nhóm số tổ hợp bình thường đến không thể bình thường hơn.

Chắc có ý nghĩa đặc biệt gì đó.

Cô để thẻ vào túi tiền mình, trừ ba thì đây là lần đầu tiên cô để thẻ của người khác phái ở trong ví tiền, ngay cả thẻ của Bùi Thời Tiêu thì cô cũng chưa bao giờ nhận.

Sáu năm yêu nhau đó, có thiếu tiền đi nữa thì cô cũng không sử dụng thẻ của anh, đó là một chút kiêu ngạo của cô, một khi sử dụng rồi, thì giữa cô và anh cũng không còn bình đẳng nữa.

Ngày đầu tiên nhậm chức, cô trải qua trong bận rộn.

Năm giờ, Tưởng Thịnh Hòa đúng lúc rời công ty, ý là bọn họ có thể tan việc bình thường.

Động tác của Tiểu Khương nhanh nhất, năm giờ lẻ hai phút đã thu dọn chiếc bàn xong, cố ý lên tiếng chào hỏi với cô: "Chị Lạc, tan làm rồi, ngày mai gặp."

Lạc Kỳ cười, "Ngày mai gặp."

Chờ cô sửa sang lại tất cả tài liệu, tắt máy vi tính, thì khu làm việc thư ký chỉ còn lại một mình cô.

Đây là Bộ phận Giám đốc tan việc tích cực nhất mà cô từng gặp.

Đi ra công ty, mặt trời còn chưa xuống núi.

Lạc Kỳ nghĩ đến dưa leo nhỏ trên ban công, đi một đường chỉ thất thần một lần.

Dưới lầu phòng thuê, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc nhất lại không muốn nhìn thấy nhất.

Hôm nay là thứ hai, thế mà anh ta xuất hiện ở chỗ này.

Bùi Thời Tiêu tựa vào cửa xe hút thuốc, lơ đãng xoay mặt, tầm mắt đối diện nhau.

Cô đứng yên ngay tại chỗ mấy giây, rồi cất bước đi đến.

Chung quanh không có thùng rác, Bùi Thời Tiêu mở cửa xe rồi dập tàn thuốc trong gạt tàn thuốc xe xe.

Chờ anh đứng thẳng, Lạc Kỳ đã đến gần.

"Không có chuyện gì khác. Anh chỉ đến thăm em." Anh nhìn cô nói.

Lạc Kỳ không tiếp lời, đi ngang bên hông xe hơi.

Ánh mắt của Bùi Thời Tiêu như bóng với hình với cô, hơn nửa tháng không gặp nhau, cô gầy đi rất nhiều, cô chưa bao giờ gầy như vậy. Anh ta dùng sức nắm cửa xe, tư vị trong lòng khó diễn tả.

Cô đi vào cổng cửa một tòa nhà, anh ta cũng không đuổi theo làm phiền cô.

Bùi Thời Tiêu ngồi vào xe nhưng không khởi động. Sau khi yêu xa vào năm nay, số lần anh ta đến thăm cô có thể đếm được trên đầu ngón tay, cô nhiều lần nói ở trong video là nhớ anh ta. Lúc đó rốt cuộc anh ta đang bận rộn gì chứ.

Lúc ngẩn ra, có điện của mẹ gọi đến.

"Con không ở công ty?"

Bùi Thời Tiêu không đáp mà hỏi ngược lại: "Mẹ, mẹ ở Thượng Hải?"

"Mẹ hỏi con ở đâu?"

"Đến thăm Lạc Kỳ. Tối nay không về, đừng ở công ty chờ con." Anh ta lại hỏi: "Chuyện gì thế ạ?"

Bà Bùi không có sắc mặt tốt với con trai, "Cứ phải có chuyện thì mới có thể đến công ty con sao? Con vẫn nên cố gắng hết sức theo đuổi lại đi, mẹ định đuổi một người trong công ty con, con về xem nên bồi thường thế nào."

Bùi Thời Tiêu xoa xoa thái dương, đây là công ty của mình anh ta, mẹ chỉ đi tới vài lần, chỉ biết thư ký của anh ta, đột nhiên nhúng tay chuyện của công ty, lại còn đuổi người, không cần suy nghĩ thì cũng biết người muốn đuổi là Thôi Bồng.

Anh ta chưa từng nói về Thôi Bồng với mẹ, xem ra mẹ đã tìm người nghe ngóng.

"Mẹ, chờ hạng mục trong tay cô ấy kết thúc, cô ấy sẽ rời đi, mấy tháng mà thôi. Ngoại tình là lỗi tại con, người nên hối lỗi thì cũng là con, cũng không thể để vấn đề xảy ra đổ hết trách nhiệm lên đầu rồi đuổi cô ấy cho hả giận."

"Hiện tại con còn bảo vệ cô ta ư?"

"Con nào còn tâm trạng bảo vệ người khác chứ?"

"Mẹ sẽ không nhúng tay vào chuyện của công ty con, nhưng nếu người của công ty con có tay quá dài, ảnh hưởng đến nhà mình, mặc kệ cô ta là ai, mẹ cũng sẽ không tha cho cô ta!"

Ban đầu con trai cãi nhau với gia đình vì Lạc Kỳ, thì bà cũng chỉ là tức giận mà không nổi giận.

Nhưng Thôi Bồng đã chạm đến ranh giới cuối cùng của bà, kiếp này bà hận nhất là đồ làm bé.

"Mau về đi, sao con không đi sớm, hiện tại mới nhớ đến đi thăm Lạc Kỳ. Nếu con bé muốn tha thứ cho con, thì đã không hủy bỏ hôn lễ, rồi trả lại tất cả đồ vật rồi."

Bùi Thời Tiêu không chút thỏa hiệp, "Tối nay không về, con còn có việc."

Bà Bùi lười nói dư thừa: "Không về thì con suy nghĩ cho thật tốt đi, nếu Tập đoàn Viễn Duy thu mua bệnh viện Đông Bác của con, con nhượng lại hay không?"

Bà lại thông báo anh ta: "Ngày mai mẹ lại đến phòng làm việc của con. Người kia, mẹ không đuổi không được."

Nói xong trực tiếp cúp điện thoại.

Bùi Thời Tiêu cũng không gọi lại nữa, ném điện thoại di động bên cạnh. Tối nay anh ta không có việc gì, chỉ là không muốn trở về.

Ở dưới lầu Lạc Kỳ đợi đến mười một giờ, xung quanh cũng an tĩnh, anh ta lái xe rời khỏi.

Lạc Kỳ không biết Bùi Thời Tiêu đi lúc nào, về nhà thì kéo rèm cửa sổ lên, sân thượng cũng kéo lên.

Trước khi chia tay, trong nửa năm yêu xa, cô không chỉ một lần nghĩ tới cảnh tượng hôm nay, cô tan làm quay về căn hộ, anh ta đột nhiên xuất hiện ở dưới lầu căn hộ.

Song, một lần cũng không có.

Hôm nay mặt trời tốt, dưa leo nhỏ mọc được lá cây thứ ba.

Cô hoàn hồn, lại chụp mấy tấm hình.

Tuần thứ ba dời đến phòng trọ, cô bắt đầu từ từ thích ứng mọi chuyện trong nhà.

Hôm sau, cô lại tỉnh dậy rất sớm.

Buổi sáng Tưởng Thịnh Hòa không tới công ty, Lạc Kỳ quen thuộc mà nhận công việc từ chỗ Thư ký Cư.

Cho đến thời gian nghỉ trưa, ông chủ cũng không lộ mặt, gửi tin nhắn thông báo cô: [ Trực tiếp đi chỗ họp. ]

Buổi chiều có nghi thức ký hợp đồng, Lạc Kỳ mang theo máy vi tính sang đó.

Khác với hội trường ngày hôm qua, hôm nay ở trong một tầng lầu khác của khách sạn, hội trường bố trí cũng không giống nhau, đều là bàn vuông, mỗi bàn bảy tám người.

Tưởng Thịnh Hòa gặp được người quen nên không đi về phía trước, mà ngồi ở chính giữa chiếc bàn kia.

Lạc Kỳ đi vào từ cửa sau, vừa đi vào thì nhìn thấy anh, mỗi chiếc bàn cũng được chuẩn bị mấy chiếc ghế, để lại cho nhân viên đi theo để ngồi, cô ở chiếc ghế sau lưng Tưởng Thịnh Hòa.

Cho dù là trước mặt bàn thứ nhất, thì khoảng cách với màn ảnh lớn của hội trường cũng có khoảng cách nhất định, bàn chính giữa này cách càng xa.

Lạc Kỳ có thể nhìn rõ chữ phía trên màn ảnh lớn, không biết ông chủ không đeo mắt kính thì có cố sức hay không.

Từ khi cô ngồi xuống, Tưởng Thịnh Hòa vẫn trò chuyện với những người bên cạnh.

Rốt cuộc cũng chờ được bọn họ kết thúc một đề tài, cô nghiêng về trước, anh là cấp trên, cô đưa đồ vật thì không thể chọc vào bả vai anh để ra hiệu cho anh quay đầu, vì vậy kêu anh: "Tổng giám đốc Tưởng."

Cùng lúc đó, có người đi vòng qua bàn này đến tìm Tưởng Thịnh Hòa, "Tổng giám đốc Tưởng, đã lâu không gặp."

Lạc Kỳ ngồi thẳng trước, chờ một lát mới đưa mắt kính cho anh, lúc này ông chủ nhất định là đáp lại người quen trong buổi họp trước.

Tưởng Thịnh Hòa đứng lên, người đến là Hạ Hủ, cháu trai của Hạ Vạn Trình nhà giàu nhất tại Thành phố Tô. Kỳ nghỉ 1/10, lúc anh hẹn Hạ Vạn Trình gặp mặt đánh golf ở trong Thành phố Hải, Hạ Hủ cũng ở đó.

Bắt tay với Hạ Hủ, "Chào cậu." Đơn giản hàn huyên đôi câu, Tưởng Thịnh Hòa xin lỗi: "Đợi tôi một chút."

Anh xoay người, hỏi Lạc Kỳ ở hàng sau: "Gọi tôi có chuyện gì?"

Không chờ Lạc Kỳ nói chuyện, Tưởng Thịnh Hòa nhìn thấy Lạc Kỳ cầm trong tay hộp mắt kính của anh, chắc muốn hỏi anh có cần mắt kính không, anh trực tiếp vươn tay, "Đưa tôi."

Lạc Kỳ không ngờ ông chủ còn có thể chú ý trợ lý là cô, nên vội đưa hộp mắt kính qua.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK