• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Áo cưới được sửa soạn xong, Tưởng Thịnh Hòa nắm lấy bả vai cô rồi xoay người cô lại, mặt đối diện tấm gương.

"Em cảm thấy đẹp không?" Anh hỏi cô.

Lạc Kỳ nhìn gương cười, "Hình như ngược rồi. Chẳng phải là em hỏi anh có đẹp tuyệt vời hay không à?"

"Vừa rồi lúc em mặc vào đã thấy đẹp tuyệt rồi."

Kiểu áo cưới này là Tưởng Thịnh Hòa ngay cái nhìn đầu tiên đã vừa mắt, đề cử cho cô, muốn biết cô có thích hay không.

Bây giờ Lạc Kỳ có filter đối với thẩm mỹ của Tưởng Thịnh Hòa, cảm thấy thích hợp hơn mấy kiểu cô chọn lựa.

Chậm rãi đi một vòng ở trước gương, thiết kế bên hông và sau lưng không bỏ sót ưu thế vóc người cô.

Từ phòng thay quần áo ra, tất cả nhân viên làm việc đồng thanh "Wow" một tiếng.

Bên ngoài căn phòng có cả gương gắn tường, càng lộ hiệu quả toàn thân.

Lạc Kỳ xoay đầu nói với Tưởng Thịnh Hòa: "Em muốn giữ lại kiểu này."

Tưởng Thịnh Hòa đang ngậm ý cười nhìn cô, "Được."

Nhân viên làm việc tỏ vẻ hâm mộ, bọn họ tiếp đãi qua vô số cặp đôi mới cưới tới chọn áo cưới, đây là lần đầu tiên không cần bọn họ giúp sửa sang lại áo cưới, chú rể đứng tại chỗ nên đứng, chờ đợi cô dâu lòng tràn đầy vui mừng đi ra.

Thợ trang điểm vốn đang lướt điện thoại di động, Ngày nào cũng trang điểm cho người ta, ngày nào cũng nhìn người ta thử áo cưới, không có một chút cảm giác mới mẻ nào cả, nhưng vẫn bị hấp dẫn lúc Lạc Kỳ từ phòng thay quần áo ra, đặt video mới xem một nửa xuống.

Cô ngắm nhìn một hàng áo cưới đợi thử trên kệ, nhìn sang Lạc Kỳ: "Cô Lạc, tôi đề cử một kiểu cho cô, cô chờ một hồi thử xem, sau khi mặc vào tôi làm tóc lại cho cô."

Tưởng Thịnh Hòa đồng ý thay Lạc Kỳ "Cảm ơn, làm phiền rồi."

"Khách sáo, không làm phiền." Thợ trang điểm nói với nhân viên làm việc là kiểu nào, là một kiểu áo cưới thiết kế hết sức phức tạp, lại rất khó chế ngự.

Nhà thiết kế là bạn tốt của cô, ban đầu bộ áo cưới kia được thiết kế thì bị mọi người mắng, thành nét bút hỏng trong kiếp sống thiết kế của người bạn, nhưng cô không cảm thấy thất bại, chẳng qua là chưa gặp được người thích hợp mặc nó mà thôi.

Nhân viên làm việc giả vờ không nhớ được là kiểu nào, kéo thợ trang điểm: "Chị đi với em đi, lỡ như lấy nhầm."

Hai người rời khỏi phòng thử quần áo số một.

"Chị điên rồi hả, bộ áo cưới kia nhiều người đẹp thử như vậy rồi, không một ai chọn cả, vừa đắt vừa kỳ lạ, nếu không thì trên hệ thống cũng không hạ giá. Chờ một hồi cô Lạc mặc thử thấy không đẹp, không phải là đập bảng hiệu của chúng ta sao."

Thợ trang điểm: "Chị cảm thấy khí chất cô Lạc thích hợp, yên tâm, không đập bảng hiệu được đâu. Trước kia người đẹp mặc thử có lẽ không thích hợp phong cách này."

Nhân viên làm việc vẫn lo lắng, "Cô Lạc..." Không phải khách hàng bình thường.

Đối diện có một nhóm khách đi đến, đi sang phòng thử quần áo số 2.

Nghe thấy "Cô Lạc", Lạc Vũ dừng chân: "Là đang gọi tôi sao?"

Nhân viên làm việc xin lỗi: "Không ạ không ạ, một người khách hàng khác của chúng tôi. Xin lỗi ạ."

Lạc Vũ cười cười, "Không sao."

Hai nhóm người đi lướt qua nhau.

Nhân viên làm việc tiếp tục lời nói vừa nói phân nửa, "Cô Lạc không phải khách hàng bình thường. Chị có thể không biết áo cưới cô ấy chọn, là ông chủ chúng ta tự mình đưa máy tính bảng của chúng ta dùng qua đó, để cho cô ấy chọn trước đấy."

Rất ít khi có khách hàng có thể có đãi ngộ như vậy.

Mặc thử không thích hợp, vừa chậm trễ thời gian Lạc Kỳ, còn ảnh hưởng tâm trạng tốt của người ta, lại phá hỏng tiếng tăm áo cưới của bản thân, trăm hại mà không một lợi.

"Chị thận trọng cân nhắc nữa xem."

Thợ trang điểm vẫn kiên trì: "Giới giải trí thường xuyên có sao nữ đụng hàng, bọn họ đều là đại mỹ nữ đấy, có lúc em cảm thấy sao nữ kia càng đẹp mắt, nói không chừng đã bị một người khác diễm áp. Không phải cô ấy không đẹp, là khí chất không thích hợp điều khiển phong cách của bộ quần áo kia."

Cô nói thật: "Nếu như không phải là ngài Tưởng kia có kiên nhẫn, chị sẽ không nhiều chuyện."

Người có tiền thì thời gian quý báu, cô hiểu, chẳng qua là ngài Tưởng kia không gấp không nóng nảy, còn đích thân mặc giúp áo cưới, lại là anh đồng ý mặc thử.

Thoái lui mười ngàn bước, cho dù hiệu quả mặc thử không tốt, bọn họ cũng sẽ không có sự không hài lòng đối với phục vụ của các cô.

Cô muốn cố gắng một lần thay người bạn nhà thiết kế của cô, nói không chừng tìm được chủ nhân thích hợp cho bộ áo cưới kia.

"Nghe nói bọn họ mua áo cưới chẳng qua là dùng để chụp ảnh cưới, áo cưới hôn lễ còn chưa định. Nói không chừng chờ một hồi mặc thử xong thì cảm thấy hiệu quả kinh diễm, rồi giao áo cưới hôn lễ cho cửa hàng chúng ta thiết kế thì sao."

Nhân viên làm việc cũng động tâm, áo cưới đắt tiền định chế có lúc một năm cũng không gặp được một đơn hàng.

Lần này, nhân viên làm việc không để cho Tưởng Thịnh Hòa đi theo vào phòng thay quần áo, "Ngài Tưởng, ngài nghỉ ngơi một chút trước ạ, xem trước không có cảm giác bất ngờ nữa, chúng tôi muốn cho ngài thấy kinh ngạc vì nét đẹp lộng lẫy một chút."

Lạc Kỳ từ trong gương nhìn anh, "Tổng giám đốc Tưởng."

Tưởng Thịnh Hòa muốn mặc thử mỗi bộ áo cưới giúp cô, bất đắc dĩ cười một tiếng, nộp vũ khí đầu hàng, "Anh đi ra ngoài chờ em."

Bên ngoài phòng thử quần áo có khu nghỉ ngơi công cộng, anh cầm quyển tạp chí áo cưới chưa xem xong đi ra bên ngoài.

Cửa phòng thử quần áo số 2 mở ra, Lạc Vũ nhận được cuộc gọi của Hạ Hủ, không thể nghe trước mặt đồng nghiệp, đành phải đi ra.

Theo thói quen đi về phía khu nghỉ ngơi công cộng, bỗng nhiên bước chân tạm ngừng một lát, vừa rồi còn không có ai, hiện tại một người đàn ông đang cúi đầu xem tạp chí ngồi chờ trên ghế sô pha.

Hai chân tự nhiên mà bắt chéo, có nhân viên làm việc đi ngang bên cạnh anh, anh cũng không ngẩng đầu, không hề quan tâm, chiếc áo sơ mi màu đen tô điểm cho khí chất cường thế.

Lạc Vũ cau mày, luôn cảm thấy người này quen mặt.

Đột nhiên nhớ đến anh không phải là người đàn ông nhường đường cho cô trên cầu thang ở trong phòng trọ sao, người có giá trị nhan sắc nghịch thiên ở trên lầu của chị họ sao?

Chị họ hẳn sẽ thích loại đàn ông có phong thái như anh.

Đáng tiếc, cỏ thơm đã có chủ, xem dáng vẻ là tới thử áo cưới với bạn gái.

Điện thoại rung dừng lại, cách nhau không tới hai giây, Hạ Hủ gọi đến lần thứ hai.

Lạc Vũ muốn bấm tắt, nhưng anh ở trong tin nhắn uy hiếp cô: [ Nghe điện thoại, hoặc là ngày mai tôi đi phòng làm việc của em, rồi nói chuyện đàng hoàng với em ngay trước đồng nghiệp. Chọn một. ]

Anh đúng là có thể làm ra chuyện hoang đường ngày mai đến phòng làm việc chặn người, Lạc Vũ tự nhận có kinh sợ, đành nghe điện thoại, xoay người đi về phòng vệ sinh.

Chơi không lại!

Chẳng phải cô chỉ ngủ với anh hai lần thôi sao.

Tưởng Thịnh Hòa không nhìn thấy Lạc Vũ, xem tạp chí xong, lại lật lại xem từ đầu.

Xem lần thứ ba, nhân viên làm việc ra mời anh, nói rằng đã làm tóc xong.

Cánh cửa đẩy ra, Lạc Kỳ đưa lưng về phía cửa, đang nghiêng người soi gương.

Mái tóc dài được bới lên, cổ dài nhọn, đường cong lưng nhu mỹ như ẩn như hiện ở trong váy cưới.

Kiểu váy cưới này không trùng điệp long trọng như váy cưới khác, loáng thoáng có vẻ đơn giản nhưng lại phác họa cảm giác phóng khoáng linh động vừa vặn.

Tất cả người không quen thuộc Lạc Kỳ, ấn tượng đầu tiên đối với cô là cao ngạo và lạnh lùng, không dễ sống chung, trời sinh khiến cho người ta có cảm giác xa cách, nhưng trong xương cốt cô để lộ ra sự dịu dàng.

Lạc Kỳ nhìn anh từ trong gương, mỉm cười.

Trước giờ anh chưa nhìn thấy cô vui vẻ như vậy.

Lạc Kỳ xoay người, xách váy cưới đi đến chỗ anh, "Chồng, anh cảm thấy thế nào? Có đẹp không?"

Trong mắt Tưởng Thịnh Hòa, tất cả mọi thứ đều biến sắc.

"Đẹp." Anh tiến lên một bước, cúi đầu, cằm nhẹ nhàng đụng vào vài sợi tóc trước trán, cho một tay hờ hững vòng lấy cô, bàn tay không đụng vào áo cưới.

Kiềm chế lại tôn trọng.

Những người khác đều chưa kịp phản ứng thì anh đã thả ra, giữ khoảng cách với cô để cho cô thoải mái.

Ngay trước mặt mọi người mà ôm nhau, sẽ khiến cho những người khác ngay tại chỗ khó chịu, nhưng một cái ôm này của anh, bọn họ còn chưa xem đủ, thợ trang điểm tiếc nuối điện thoại di động của bản thân đặt ở bàn trang điểm, không kịp chụp một tấm.

Lạc Kỳ đưa điện thoại di động cho Tưởng Thịnh Hòa: "Anh chụp giúp em mấy tấm."

Nhân viên làm việc nói: "Tầng một có một cảnh thực, hiệu quả chụp hình của chỗ đó tốt hơn."

Trong cửa hàng bố trí cảnh chụp riêng cho khách hàng, lưu lại kỉ niệm lần đầu tiên mặc áo cưới.

Lạc Kỳ cảm thấy làm phiền: "Ở chỗ này chụp cũng giống nhau."

Chuyện của cô, trước giờ Tưởng Thịnh Hòa không chê phiền, "Đi đến chỗ cảnh thực chụp đi, anh không giúp em sửa sang lại bộ áo cưới này, giúp em chụp mấy tấm."

Đến tầng một, ông chủ và nhà thiết kế đúng lúc đến.

Ông chủ tới để tiếp đãi Tưởng Thịnh Hòa, trên đường đi kẹt xe nghiêm trọng, trễ mất một tiếng.

"Tổng giám đốc Tưởng, ngại quá."

Vừa hàn huyên, bị nhà thiết kế cắt ngang:

"Này... Sao có thể?"

Nhà thiết kế không dám tin, kinh ngạc nhìn chằm chằm áo cưới trên người Lạc Kỳ.

Ban đầu cô tốn nửa năm mới thiết kế xong kiểu áo cưới này, vì tìm linh cảm mà tốn không biết bao nhiêu tâm tư. Thiết kế xong thì may thuần thủ công, phụ liệu đắt tiền một cách đòi mạng, chỉ là giá thành thôi thì đã là hơn một trăm vạn, song, không ai hỏi đến, rồi bị hạ giá.

Không phải đau lòng tiền, mà là tràn đầy nhiệt huyết rồi bị dội nước lạnh.

Cô xoay đầu nói với nhân viên làm việc: "Lấy máy chụp hình đến, tôi chụp mấy tấm cho tiên nữ."

Kích động quên mất tự giới thiệu mình.

Thợ trang điểm nói với Lạc Kỳ, "Cô ấy chính là nhà thiết kế của kiểu áo cưới này của cô. Trước kia cô không nhìn thấy ở trong hệ thống là bởi vì vừa đắt vừa mặc không ra hiệu quả, bị hạ giá rồi. Cô ấy kích động như vậy, cô đừng để ý."

Lạc Kỳ cười cười, "Không sao. Hoàn toàn hiểu được. Tôi bảo chồng tôi chụp mấy tấm giúp tôi trước."

Tưởng Thịnh Hòa và ông chủ hàn huyên đôi câu, không quên công việc của bản thân là kiêm nhiếp ảnh gia, "Xin lỗi không tiếp chuyện được, chụp mấy tấm cho vợ tôi đã."

Lạc Kỳ đột nhiên không biết bày dáng trước ống kính của anh, "Anh tùy tiện chụp mấy tấm đi."

"Không cần tạo dáng, em đứng ở đó bất động chụp cũng đẹp."

"..."

Anh là "Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi."

Tưởng Thịnh Hòa chụp giúp cô rồi đứng đến bên cạnh xem hình ảnh.

Nhà thiết kế coi như là nửa nhiếp ảnh gia, thường xuyên chụp tác phẩm của mình, biết làm sao mà chỉnh ánh sáng.

Vừa chụp mấy tấm, trên cầu thang bằng gỗ đi thông tầng hai có người đi xuống. Khách hàng phòng thử quần áo số 2 đã thử xong quần áo phù dâu, đi xuống lầu trở về.

Mấy người ở trên cầu thang dừng lại, có nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp chụp hình, bọn họ đi ngang sẽ ảnh hưởng.

Xì xào bàn tán, "Đây là mời nghệ sĩ làm đại diện ư?"

"Không biết. Chắc hẳn người mẫu, hoặc là diễn viên không nổi danh."

"Đẹp như vậy, sớm muộn cũng nổi danh."

Đồng nghiệp lấy cùi chỏ đụng Lạc Vũ, "Có đẹp như chị em không?"

Ngày nào Lạc Vũ cũng thổi phồng chị cô là thần nhan, lại không cho bọn họ xem hình ảnh, hợp lý nghi ngờ Lạc Vũ khoác lác.

"Em xem ngốc rồi hả?"

Đồng nghiệp nhìn thấy Lạc Vũ ngẩn ngơ, nhẹ nhàng nhéo vành tai cô.

Lạc Vũ không lên tiếng đáp lại, lỗ mũi cay cay, thì ra chị họ nói gì mà đi công tác là lừa gạt cô, giấu giếm cô lén lút đi làm thêm để làm người mẫu.

Còn thiếu nhà bác cả hơn chín triệu, nhờ vào tiền lương thì còn không biết năm nào có thể trả hết nợ, chắc hẳn bác cả lại đòi nợ, áp lực quá lớn, nếu không chị họ sẽ không đi làm thêm.

Chỉ tiếc cô không có bao nhiêu bản lĩnh, hầu như hàng tháng tiêu sạch tiền lương, một chút chuyện cũng không giúp được.

Nhà thiết kế rốt cuộc cũng tạm ngừng chụp hình, đang xem hình ảnh, mấy người bọn họ đi xuống lầu, bước nhanh đi qua chỗ có cảnh thực, chỉ có Lạc Vũ đi thật chậm, "Các chị vào xe chờ em, em đi phòng vệ sinh."

Chờ bọn họ rời khỏi, Lạc Vũ kêu Lạc Kỳ: "Chị."

Lạc Kỳ đắm chìm trong vui sướng, vừa rồi cũng không chú ý người trên cầu thang.

Kinh ngạc nói: "Bé Vũ, sao em ở đây?"

"Em làm phù dâu cho đồng nghiệp, hôm nay tới thử quần áo phù dâu."

Mắt Lạc Vũ đỏ rồi, "Chi còn đi làm thêm bao nhiêu công việc làm người mẫu? Ngày nào cũng chụp hình có mệt không?"

Lạc Kỳ: "..."

Nhà thiết kế nói với Tưởng Thịnh Hòa: "Chụp chung mấy tấm cho các anh."

Lúc này Lạc Vũ mới chú ý đến người đàn ông có giá trị nhan sắc nghịch thiên cũng ở bên cạnh, thì ra anh là người mẫu, đóng vai nhân vật chú rể, "Các chị làm việc trước. Một lát chụp xong trò chuyện tiếp."

Lạc Kỳ: "..."

Bởi vì Lạc Vũ hiểu lầm, lúc chụp Lạc Kỳ luôn muốn cười, nên chụp hai tấm đơn giản.

Ngay trước mặt người ngoài, có vài lời không tiện nói, "Bé Vũ, em bảo đồng nghiệp em đi về trước, buổi trưa em và bọn chị cùng nhau ăn cơm."

Cô liếc nhìn Tưởng Thịnh Hòa, rồi đi lên lầu thay áo cưới trước.

Lạc Vũ kêu Tưởng Thịnh Hòa qua một bên, nhỏ giọng hỏi: "Anh là người mẫu nam hả? Là anh giới thiệu chị tôi đến chỗ này làm thêm?"

"..."

Tạo ra một sự hiểu lầm lớn như vậy.

Tưởng Thịnh Hòa cười cười, "Anh không phải người mẫu, là chồng của chị em, ngày 25 tháng trước anh và chị em đã lấy giấy chứng nhận kết hôn. Hôm nay thử áo cưới với cô ấy."

Đậu xanh!

Lạc Vũ suýt chút nữa buột miệng kêu lên.

Sao chị họ có thể kết hôn chớp nhoáng.

Sẽ không giống cô và Hạ Hủ chứ, chơi không lại à?

"Anh và chị em quen biết bao lâu rồi?"

"Bảy năm lẻ tám tháng."

"..."

Suy nghĩ bị đánh cho chấn động, hoàn toàn không tìm được đường về.

"Anh... Cái gì đó... Tại sao anh quen biết chị em? Em trước giờ không nghe chị em đề cập tới anh."

Tưởng Thịnh Hòa đơn giản trực tiếp: "Anh từng xuất hiện ở trong vòng bạn bè của chị em. Người có bóng lưng trong tranh sơn dầu là anh."

Thì ra là đồng nghiệp.

Còn từng ngăn cản hoa đào nát giúp chị họ.

"Anh rể, chào anh ạ, em tên Lạc Vũ." Lúc này mới nhớ đến giới thiệu.

"Tưởng Thịnh Hòa."

Lạc Vũ không thể quen thuộc cái tên này hơn được nữa, còn đang khiếp sợ, vì vậy nói câu không suy nghĩ: "Anh và ông chủ các anh trùng tên á."

"Anh chính là ông chủ kia."

Mẹ ơi.

Lạc Vũ tốn nửa tiếng để tiêu hóa lẫn đón nhận sự thật anh rể là Tưởng Thịnh Hòa.

Cô có thiện cảm với người nhà họ Tưởng, ban đầu Tưởng Nguyệt Như giúp chị họ nhiều như vậy, thì ra có thể nhìn ra mọi chuyện từ phương diện nào đó.

Lạc Kỳ thay quần áo rồi đi xuống lầu, nhìn thấy vẻ mặt của em họ, chắc hẳn Tưởng Thịnh Hòa cũng nói với cô rồi.

Lạc Vũ vui vẻ đi theo chị và anh rể để ăn cơm, ở ngoài mười mấy cây số, người đàn ông đang chờ cô ăn cơm bị vứt lên chín tầng mây.

Lần thứ năm Hạ Hủ nhìn đồng hồ đeo tay, yêu tinh nói dối, nói nhiều nhất nửa giờ là đến, hiện tại đã một tiếng, còn chưa nhìn thấy bóng người của cô.

Gọi đồ ăn bên ngoài rồi hâm nóng hai lần, cải xanh cũng bị nấu thành viên.

- -

Tổng cộng mua năm bộ áo cưới, Lạc Kỳ cảm thấy ba bộ là đủ, Tưởng Thịnh Hòa lấy lý do hiếm khi cô thích rồi mua toàn bộ.

Chụp ảnh cưới cũng được lên lịch, chốt định vào cuối tuần sinh nhật anh.

Kể từ khi Lạc Vũ biết cô và Tưởng Thịnh Hòa lấy giấy chứng nhận kết hôn, không cần quay về phòng trọ nữa.

Hôm nay là ngày thứ mười hai cô đến Nhuệ Phổ, vẫn rảnh rỗi. Chẳng qua là tuần tới phải bận bịu, Hạ Hủ dẫn cô đi thăm người phụ trách của khách hàng lớn.

Mỗi ngày Lạc Kỳ ngủ đến bảy giờ rưỡi mới dậy, bảo đảm trước chín giờ đến công ty là được, đi sớm rồi cũng không có chuyện làm.

Sáng hôm nay Tưởng Thịnh Hòa có hợp đồng phải ký, thức dậy sớm hơn bình thường, anh cầm tây trang và cà vạt đi từ phòng thay đồ ra.

"Dậy rồi à?"

"Dạ."

Lạc Kỳ bọc chăn, dự định nằm một lát nữa.

Tưởng Thịnh Hòa đi tới đầu giường, đưa cà vạt cho cô, "Thắt giúp anh, em không cần dậy."

Anh cúi người, để cho cô nằm thắt giúp anh.

Lạc Kỳ chống tay ngồi dậy, "Lần đầu tiên thắt cà vạt cho anh, không thể miễn cưỡng như vậy."

Chân cô không xuống giường, đạp ở trên thảm.

Lạc Kỳ còn nhớ buổi sáng Hội nghị Thượng đỉnh kinh doanh kia, anh ở trong xe cho cô sửa sang lại dây đeo của thẻ chứng nhận, cô cũng học anh, lúc dựng cổ áo của chiếc áo sơ mi của anh, đầu ngón tay vô cùng cẩn thận, không chạm vào cổ của anh.

Thời gian lâu rồi quên làm sao mà thắt cà vạt, động tác dừng lại mấy giây.

Tưởng Thịnh Hòa cụp mắt, nói với cô nên thắt thế nào.

Rất thuận lợi, Lạc Kỳ thắt kỹ cho anh.

"Gần đây em rảnh rỗi, nghiên cứu cách thắt mới cho anh."

Tưởng Thịnh Hòa hôn gò má của cô, "Cảm ơn."

Lạc Kỳ không ngủ lại nữa, Tưởng Thịnh Hòa rời khỏi thì cô cũng thức dậy.

Bình thường cô canh giờ khoảng tám giờ năm mươi lăm đến công ty, lác đác không có mấy người tới trễ hơn cô.

Tim Lộ Nhuệ đã cứng.

Hôm nay đã tới sớm hai mươi phút, đúng lúc gặp phải Trì Tâm ở dưới lầu chờ thang máy.

"Tổng giám đốc Lạc, chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng."

Trì Tâm loáng thoáng phát giác bà chủ mới và Thôi Bồng Tư bản Lăng Gia có đụng chạm, hôm qua bà chủ tan ca là đi ngay, Thôi Bồng chừng năm giờ hai mươi đến công ty.

Tuần trước vừa đi, tuần này lại đến.

"Tổng giám đốc Lạc, Thôi Bồng lại đến Bắc Kinh công tác, hôm nay chắc hẳn sẽ còn đến công ty."

"Được, tôi biết rồi."

Lạc Kỳ không phải sợ nhìn thấy cô ta, chẳng qua là chán ghét nhìn thấy cô ta.

Song, tránh không kịp, đối phương tìm tới cửa.

Lạc Kỳ đang xem tài liệu Hạ Hủ gửi cho cô, Trì Tâm gõ cửa nói Thôi Bồng ở cửa.

"Nói với cô ta, tôi không rảnh rỗi. Bảo cô ta thích tìm ai thì đi tìm người đó."

"Thôi Bồng nói cô ta muốn trò chuyện với chị một chút chuyện chín triệu, giấy nợ ở chỗ cô ta."

Bàn tay Lạc Kỳ lật tài liệu dừng lại, chín triệu là số tiền nhà các cô còn nợ nhà bác cả, sao giấy nợ đến tay Thôi Bồng rồi?

Không gặp cũng không được.

Thôi Bồng đạp cao gót nhọn không nhanh không chậm đi vào, tiện tay đóng cửa.

"Lại gặp mặt rồi."

Lạc Kỳ không ngước mắt, gửi tin nhắn cho ba: [ Ba, bác cả đã xử lý giấy nợ thế nào rồi? Ba biết không? ]

Bác cả là người cẩn thận như vậy, sẽ không dễ dàng đưa giấy nợ chín triệu cho ai. Thôi Bồng có thể lấy được giấy nợ, chỉ có một loại tình huống, bác cả dời quyền trả nợ cho Thôi Bồng.

Lạc Trí Khưu nhanh chóng trả lời con gái: [ Con nhanh như vậy cũng biết rồi à, buổi sáng bác cả con mới nói với ba, bà ấy ở Thượng Hải mua nhà cho ba mẹ bà ấy, đều rất gần bệnh viện trung tâm thương mại, mua trọn gói một lần, bà ấy quen biết người bán, nên trả một phần tiền mặt, số khác thì cầm giấy nợ để thế chấp. ]

Ông bảo con gái không cần lo lắng: [ Sau này trả theo tháng, trong ba năm trả hết nợ. Nợ nhà bác cả con không bằng nợ người lạ, đến lúc đó mỗi tháng chuyển tiền là được. ]

Đúng là như cô nghĩ, Thôi Bồng thành chủ nợ của cô.

Lạc Kỳ: [ Được, con biết rồi, ba bận việc đi ạ. ]

Ba không biết Thôi Bồng là ai, cô không cần thiết phải để cho ba lại giống cô mà bị ghê tởm.

Thôi Bồng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, tựa ra sau, vẻ mặt khiêu khích, "Không cần tôi nói, cô hẳn đều biết rồi nhỉ."

Khoảng thời gian này cô ta bận bịu sang tên nhà, không rảnh đến Nhuệ Phổ, trên tay còn có hạng mục khác, suốt đêm tăng ca là chuyện thường xảy ra.

Nhà sang tên rồi, hôm qua nắm được giấy nợ trước kia ba Lạc Kỳ viết.

Là cô ta chủ động tìm bác cả Lạc Kỳ, muốn trở thành người nhận vật cầm cố của Lạc Kỳ, nhưng cô ta lại không nhiều tiền mặt như vậy, hỏi bác cả có đồng ý mua nhà không.

Cô ta đã sớm muốn bán nhà ở hiện tại, nghĩ đến bị Lạc Vũ đánh ở dưới lầu, mỗi lần về nhà trong lòng cũng như dời sông lấp biển, bán rồi thì đổi sang một căn nhỏ một chút, phẩm chất tốt hơn một chút.

Đúng lúc, bác cả Lạc Kỳ cũng có ý tưởng mua nhà, vừa có thể thu lại tiền mượn trước thời hạn, vừa có thể trả lại ấm ức trước kia đã chịu.

Vì vậy vỗ tay một cái thì hợp tác đã thành công.

Căn nhà ba phòng ở của cô là ba mẹ mua lúc cô lên tiểu học, lúc đó rẻ.

Bán xong rồi, cô ta mua đứt một căn hộ tinh xảo, trong tay còn có tiền dư, mỗi một tháng sau này còn có thể nhận được tiền trả lại của Lạc Kỳ.

Bác cả cũng không thua thiệt, giá cả cô ta muốn không cao, đồ xài trong nhà được bảo dưỡng tốt, tặng hết, xách túi vào là ở được ngay.

Thôi Bồng lấy một tờ bản sao thẻ ngân hàng trong túi xách ra, nửa trang dưới là bản sao giấy nợ của ba Lạc Kỳ, còn có lời chứng minh chuyển quyền của chủ nợ được viết tay của bác cả.

Từ bên trên chiếc bàn đẩy đến bên cạnh Lạc Kỳ một cái: "Đây là tài khoản của tôi, sau này ngày 15 mỗi tháng chuyển tới phía trên là được."

Cô mỉm cười: "Dĩ nhiên là nếu cô trả hết nợ một lần, cũng được."

Mỗi một tháng phải chuyển tiền cho mình, Thôi Bồng không tin Lạc Kỳ không bực bội.

Ngày đó Lạc Vũ đối với cô ta ra sao, bây giờ cô ta trả lại cho Lạc Kỳ gấp đôi.

"Nếu cô bận, sau này ngày 15 mỗi tháng tôi sẽ đến phòng làm việc của cô để nhắc nhở."

Thôi Bồng đứng lên, "Không làm phiền nữa."

Lạc Kỳ đè xuống cơn tức giận, "Cô cho rằng phòng làm việc của tôi là cô muốn đến thì đến?"

Thôi Bồng cười, "Tôi không phải nói rồi à, cô muốn trả hết nợ một lần, cũng được." Cô biết Lạc Kỳ không có tiền trả, cũng không kiêng nể mà hỏi mượn bạn trai mới được.

Đối phương có vui lòng cho mượn hay không thì cũng khó nói.

Trả nợ hàng tháng, bực bội.

Mở miệng hỏi người đàn ông mượn, đánh mất tự tôn

Cô ta mong muốn chính là hiệu quả này.

Lạc Kỳ buông tài liệu trong tay xuống, chưa bao giờ buồn nôn như vậy.

"Tiền thì tôi trả một lần, cầm tiền cút xa một chút, trước tháng 12 đừng xuất hiện ở bên cạnh tôi. Hôm nay tôi nhớ món nợ này rồi, sẽ để cho cô hối hận ban đầu không làm như vậy."

Thôi Bồng không sợ uy hiếp, lại ngồi xuống, "Vậy tôi dõi mắt mong chờ."

Xem Lạc Kỳ có thể làm gì mình.

Giấy nợ trong túi xách cô ta, "Trả tiền rồi, giấy nợ đưa cho cô."

Lạc Kỳ gọi điện thoại cho ba, lại gọi cho bác cả, một lần nữa xác nhận quyền chuyển nhượng nợ, trong tin nhắn bác cả luôn miệng xin lỗi, lúc ông biết thì vợ đã ký hợp đồng mua nhà.

Lạc Kỳ nhận được tài liệu liên quan đến giấy chứng nhận của Thôi Bồng, xác nhận không lầm, cô gửi tin nhắn cho Tưởng Thịnh Hòa: [ Đang bận ư? ]

Việc đã đến nước này, cô đành tìm Tưởng Thịnh Hòa mượn tiền.

Bảo cô mỗi tháng chuyển tiền cho Thôi Bồng, cô không làm được.

Năm phút sau, Tưởng Thịnh Hòa cũng không nhắn lại.

Lạc Kỳ đột nhiên nghĩ đến hôm nay anh có hợp đồng quan trọng phải ký, vào lúc này điện thoại di động hẳn không ở bên người.

Thôi Bồng tự đem theo ly nước, mở ly uống nước, "Tôi không vội, cô từ từ gom tiền." Nhìn Lạc Kỳ bị ép buộc thành như vậy, trong lòng cô ta cực kỳ sảng khoái.

Trong lúc vô tình nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay Lạc Kỳ, chợt thấy nhức mắt.

Lạc Kỳ xem giờ, nếu chờ mấy phút nữa mà không chờ được, cô hỏi mượn Giản Hàng trước, sau này lại bảo Tưởng Thịnh Hòa chuyển tiền cho Giản Hàng.

Vừa qua hai phút, Tưởng Thịnh Hòa nhắn lại: [ Vừa nghe một cuộc gọi. Hiện tại không bận. ]

Lạc Kỳ cho rằng lúc bản thân mở miệng mượn tiền sẽ rất khó khăn, lúc gọi đi cũng không nghĩ phải khó khăn như vậy.

[ Cho em mượn chín triệu để trả nợ, hiện tại cần dùng gấp. ]

Cuộc gọi của Tưởng Thịnh Hòa trực tiếp hiển thị, "Anh lập tức chuyển cho em." Lại lo lắng nói: "Có phải bác cả lại nói lời khó nghe không?"

"Không. Chẳng qua là chuyển quyền chủ nợ rồi."

Cô thuyên chuyển từ Bộ phận Giám đốc, ở trong mắt bác cả xem ra, cô đã cách xa quyền lợi trung tâm Viễn Duy, không có mối quan hệ để mượn sử dụng "Tổng giám đốc Bạch" kia nữa, "Tổng giám đốc Bạch" tất nhiên cũng sẽ không vô điều kiện giúp cô uy hiếp bác gái cả nữa.

Bác cả tính sai rồi, ban đầu không phải bản thân Tổng giám đốc Bạch, mà là Tưởng Thịnh Hòa ở trong điện thoại uy hiếp bà ta.

Tưởng Thịnh Hòa nói: "Tổng giám đốc Bạch hiện tại vẫn là khách hàng lớn nhất nhà bác cả nhà em, chuyện một câu nói của anh thôi."

"Không cần đâu. Bà ta vẫn luôn bắt nạt kẻ yếu, không có tác dụng, giáo huấn nữa cũng không đổi được. Chờ sau này em từ từ xử lý bà ta."

Trên phương diện làm ăn còn phải chiếu cố anh họ, không để cho Tổng giám đốc Bạch tham dự nữa.

Lạc Kỳ lấy ví tiền ra để tìm thẻ, nhìn thấy một tấm thẻ đen và thẻ lương của anh, cười nói: "Thẻ tín dụng nội địa của anh ở chỗ của em, vậy anh còn thẻ tín dụng nội địa không."

Tưởng Thịnh Hòa cũng cười, "Có. Anh có kho bạc nhỏ."

Lạc Kỳ nói đùa: "Lén lút để dành tiền, chờ về nhà em phải kiểm tra tài khoản của anh."

"Được. Anh cho em hết tất cả chi phí một cách kỹ càng."

Thôi Bồng cười giễu cợt một tiếng, còn khoe ân ái nữa chứ.

Nhìn thấy tấm thẻ đen trong tay Lạc Kỳ, so với chiếc nhẫn kim cương kia còn phải nhức mắt. Cô không biết có phải đầu óc người đàn ông của đầu kia điện thoại bị úng nước hay không mà trực tiếp đưa thẻ đen và thẻ tiết kiệm cho Lạc Kỳ.

Lạc Kỳ báo số tài khoản của mình cho Tưởng Thịnh Hòa, "Nếu anh không tiện ghi nhớ, em chụp lại nhắn cho anh."

"Tiện, đã ghi nhớ rồi." Tưởng Thịnh Hòa nhìn điện thoại di động nói: "Lạc Kỳ, cảm ơn." Bằng lòng mở miệng nói chuyện tiền với anh, gặp phải chuyện thì nghĩ đến anh trước tiên.

Anh không biết chủ nợ ở trong phòng làm việc cô, không vội cúp điện thoại, "Vừa rồi đang gọi điện thoại với mẹ, mẹ nói có rảnh thì bảo em dẫn anh về nhà ăn cơm."

Lạc Kỳ nghe mà hồ đồ, "Sao mẹ anh bảo em dẫn anh về nhà ăn cơm?"

Cho dù trở về, cũng là anh dẫn cô về chứ.

Tưởng Thịnh Hòa giải thích: "Không phải Giáo sư Lương."

Lạc Kỳ: "..."

Thì ra người mẹ trong miệng anh là dùng chỉ mẹ cô.

"Mẹ em gọi điện thoại nói gì với anh rồi?"

"Phương án thiết kế ban công, mẹ cũng phải chiếu cố sở thích của anh."

Tưởng Thịnh Hòa truy hỏi: "Khi nào dẫn anh về đây?"

"Chờ được nghỉ đi. Về đến nhà thì anh còn không thể sửa cách gọi sao."

"Biết rồi, vẫn gọi là dì Khương."

Nhưng vừa rồi nghe anh gọi mẹ, trước giờ cô chưa từng có giây phút nào cảm thấy gần anh như vậy.

Chỉ để tâm trò chuyện, quên mất còn có người ở trong phòng làm việc của cô.

"Anh chuyển tiền cho em trước, tối về nhà trò chuyện."

Tưởng Thịnh Hòa bảo cô đợi hai phút, anh đã rất lâu không chuyển tiền, không nhớ rõ mật mã, còn phải thử từng cái nữa.

Gọi điện thoại với Tưởng Thịnh Hòa, trước đó lồng ngực bị nghẹn muốn chết, đột nhiên thoải mái dễ chịu.

Lúc chờ tiền chuyển vào, Lạc Kỳ rót một ly nước ấm, vừa uống vừa xem tài liệu.

Thôi Bồng không chịu nổi kiểu cố làm ra vẻ của cô, "Còn xem tiếp được nữa à?"

"Cô cho rằng tôi là cô à."

"A."

Thôi Bồng buồn cười, "Cô ở trong Nhuệ Phổ một ngày, cô cũng sẽ không sảng khoái được một ngày. Muốn sảng khoái cũng được, làm một giao dịch đi, cô phối hợp công việc của Lộ Nhuệ, tôi bảo đảm sẽ không xuất hiện ở trước mặt cô nữa."

"Dùng nhiều tình cảm như vậy, Lộ Nhuệ biết không?"

"Chuyện của tôi, không cần cô bận tâm."

"Lời nói này chính là tôi muốn nói với cô, chuyện của tôi còn không cần cô bận tâm, cô có thời gian rảnh rỗi thì chi bằng tính toán thay bản thân nhiều hơn đi." Lạc Kỳ ngẩng đầu uống nước, thuận tiện liếc nhìn cô ta, "Hi vọng cô may mắn, có thể giải quyết Lộ Nhuệ trước tháng 12."

Hơi tạm dừng, cô chuyển đề tài: "Chẳng qua là Lộ Nhuệ coi thường cô."

Thôi Bồng: "..."

Miệng nói bậy mà còn độc ác.

Sắc mặt cô ta thay đổi liên tục, không có vấn đề mà nói: "Lộ Nhuệ biết tôi và cô còn có chuyện của Bùi Thời Tiêu, cô cho rằng cô có thể khích bác nổi ư?"

Lạc Kỳ khẽ nhấp một miếng nước, "Mặt mũi cô lớn cỡ nào mà có thể khiến cho tôi tốn thời gian đi khích bác."

Thôi Bồng thật muốn hất nước trong nước ly ra bên ngoài, nhưng còn phải theo đuổi Lộ Nhuệ, cô ta đành phải chịu đựng.

Điện thoại Lạc Kỳ rung lên, Tưởng Thịnh Hòa chuyển tiền qua.

Cô tiện tay chuyển tiền cho Thôi Bồng, lúc nhập số tài khoản và tên thì cũng cảm thấy xui xẻo.

Tiền đã trả, giấy nợ quay về.

Lạc Kỳ xé nát giấy nợ, "Lần sau lúc tôi lại nói chuyện với cô, thì chính là tôi tự mình xử lý cô, lúc khiến cho cô cút khỏi Tư bản Lăng Gia. Nhiều nhất hai tháng, cô tự cầu nhiều phúc đi."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK