• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Ầm!" Một tiếng, ly nước trên tủ đầu giường lăn xuống đất, lăn ra nửa mét xa.

Hai bàn tay của Lạc Vũ bị Hạ Hủ kiềm chế áp ở bên chiếc gối, đẩy mở hàm răng của cô tiến quân thần tốc mà đi thẳng vào.

Cô không nói nên lời, bị hôn đến sắp thiếu dưỡng khí.

Ngay lúc cô sắp ngạt thở, anh lui ra, hôn cổ và xương quai xanh của cô.

Lạc Vũ há to miệng thở dốc, còn đang đau lòng ly nước rơi ở dưới đất của cô, "Anh cọ rớt ly của em rồi! Mau nhặt lên cho em!"

"..." Hạ Hủ nhìn người nằm bên dưới, "Lúc này em còn nghĩ đến cái ly?"

Lạc Vũ trợn trắng mắt, "Em không nghĩ đến cái ly thì chẳng lẽ nghĩ đến anh?"

Không cần năm phút, Lạc Vũ cầu xin tha thứ, cảm giác trái tim suýt bị anh đẩy ra.

Cô không tiền đồ mà chôn gương mặt ở cổ anh mà khóc.

Hạ Hủ dỗ dành cô, chỉ có lúc này cô mới bằng lòng quấn anh, cũng chỉ có lúc này anh nhìn cô mới thuận mắt.

Hơn một tiếng sau, cái ly lăn xuống dưới giường mới bị nhặt lên.

Lạc Vũ đẩy anh, "Tắm xong anh đi mau."

"Tối nay anh ở đây."

"Giường của em nhỏ như vậy!"

Hạ Hủ đi đến phòng tắm, "Vậy anh ngủ ghế sô pha."

Lạc Vũ: "..."

Hạ Hủ tìm ở trong ngăn kéo phía dưới bồn rửa tay rất lâu mà cũng không tìm thấy bàn chải đánh răng và khăn lông chưa dùng.

"Lạc Vũ!" Anh kéo cánh cửa ra, "Rốt cuộc em có biết sống không vậy? Không biết phải chuẩn bị khăn lông và bàn chải đánh răng trong nhà hả?"

Lạc Vũ nâng mí mắt, "Chuẩn bị khăn lông và bàn chải đánh răng không cần tiền hả? Anh cho rằng ai cũng có tiền giống anh hả?"

"..."

Hạ Hủ bị tức mà đau lồng ngực.

Lạc Vũ đi đến túi mua đồ siêu thị trên bàn uống trà rồi lấy khăn lông và bàn chải đánh răng mới mua ra cho anh, khăn lông là màu hồng, cô mua cho mình dùng, ai biết tối nay anh đến, còn muốn ở lại không đi.

Hạ Hủ nhìn chiếc khăn lông màu hồng và bàn chải đánh răng màu hồng, tim một lần nữa tắc nghẽn.

Anh bất mãn: "Sao em không chuẩn bị cho anh bị một bộ? Trong nhà anh cũng chuẩn bị cho em tất cả đồ dùng hàng ngày."

Lạc Vũ: "Anh tự ngược là chuyện của anh, vì sao cứ muốn em cũng tự ngược theo?"

"..."

Hạ Hủ ném khăn lông và bàn chải đánh răng vào bồn rửa tay, bước mấy bước đến trước mặt cô, Lạc Vũ co ro ở trên ghế sa lon, "Anh làm gì đấy hả!"

Cô bị anh ôm trong ngực hôn rồi cắn, thỉnh thoảng còn chọc lét cô.

"Hạ Hủ anh chọc em nữa thử xem! Anh quên ngón út của anh là làm sao gãy xương hả?"

"Chuẩn bị đồ cho em là tự ngược?"

Lạc Vũ bị anh làm cho vừa khóc vừa cười, đành phải cầu xin tha thứ: "Hạ Hủ rốt cuộc anh có thích em hay không! Anh có như vậy không?"

Hạ Hủ tạm ngừng động tác trên tay, nụ hôn từ cổ của cô rơi ở môi cô, sâu kín nhìn cô, "Rất để ý anh có yêu em phải không?"

Lạc Vũ phỉ nhổ anh, "Anh hay quá nhỉ! Không thèm."

Hạ Hủ lại hôn cô một cái, "Nếu không thì hai ta cùng thừa nhận thích đối phương là xong rồi, không cần thăm dò tới thăm dò lui nữa."

"Em không hề thăm dò anh!"

"Vừa rồi là chó nhỏ hỏi anh có thích em không à?"

"..." Lạc Vũ cười đánh anh.

Hạ Hủ ôm cô đến phòng tắm, đứng cùng cô dưới nước chảy ấm áp.

Anh quấn quít ở bên tai cô: "Muốn thừa nhận với nhau không?"

"Anh trước."

"Cùng nói."

"Anh quỷ kế đa đoan, em không thèm mắc lừa."

"... Lạc Vũ, em sờ lương tâm nói xem ở bên nhau lâu như vậy, rốt cuộc ai tâm cơ hơn? Anh chân thực đích xác, an an phận phận, em..."

Lạc Vũ quả thực không nghe nổi nữa, cắt ngang anh: "Bản thân anh nghe nổi nữa hả?"

Hạ Hủ ngậm vành tai cô, dùng tiếng địa phương của Thành phố Tô tỏ tình với cô.

Lạc Vũ ôm cổ anh, chủ động hôn anh.

Hạ Hủ vốn đang cố chấp cô cũng phải nói yêu anh, lúc cô nhiệt liệt hôn anh như vậy, anh lại cảm thấy cô nói hay không nói ra miệng cũng không quan trọng như vậy nữa, để cho cô đắc ý khoe khoang một lần đi.

Tắm xong, hai người chen chúc ở trên giường nhỏ một mét.

Hạ Hủ phát hiện Lạc Vũ bắt đầu dán anh, muốn ôm anh ngủ, đặt vào lúc trước là tuyệt đối không thể, cô giống như con lươn, anh bắt thế nào cũng không bắt được.

Anh cụp mắt nhìn cô: "Ngày nào lấy giấy chứng nhận kết hôn?"

Lạc Vũ sửng sốt, giơ tay dùng sức xoa gương mặt của anh, "Uống say rồi hả anh, nói mê sảng gì đấy."

Anh ngậm đầu ngón tay của cô hôn một cái, "Anh có uống rượu hay không, em không biết?"

Lạc Vũ không lên tiếng.

"Nói chuyện."

"Lén lút lấy hả?"

"Không cần lén lút, anh nắm tay em đi vào từ cửa chính."

"..."

Lạc Vũ phản ứng lại, là anh đang chế giễu cô.

Cô cười, bóp cằm anh hai cái, rất nhẹ nhàng, không nỡ dùng sức.

Không phải là cô không muốn lấy giấy chứng nhận kết hôn, mà là lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi lại bị người nhà anh ép buộc đi đến ly hôn, như vậy thì tội gì chứ.

Chị họ đẹp như vậy, học đại học mạnh hơn cô trăm lần, nhưng lúc đầu ba mẹ Bùi Thời Tiêu vẫn coi thường chị họ. Cô tự biết bản thân, nhà Hạ Hủ càng có quyền thế hơn nhà Bùi Thời Tiêu, ba mẹ anh sao có thể cho phép anh tìm gia đình bình thường.

Anh chân tâm thật ý yêu cô một lần là cô đã hài lòng, còn về hôn nhân, trước giờ cô không suy nghĩ nhiều.

Đời người đau khổ ngắn ngủi, kịp thời vui chơi mới quan trọng nhất.

"Hạ Hủ, anh đừng nhất thời bị tình cảm làm cho đầu óc mê muội." Cô sờ gương của anh mặt một cái, "Ngủ."

Hạ Hủ bắt lấy tay cô, "Chịu trách nhiệm với anh khó vậy sao?" Anh cũng hiểu sự lo lắng của cô.

"Anh nói với ba anh rồi."

"Nói gì?" Trái tim của Lạc Vũ đột nhiên bị xách tới cổ họng.

"Nói Tưởng Thịnh Hòa giới thiệu một cô bạn gái cho anh, là em gái của vợ anh ấy." Đầu ngón tay anh vòng quanh mái tóc dài của cô, "Em đoán ba mẹ anh nói gì?"

"Không đoán được." Là cô không có tâm tư đoán.

"Ba anh nói người ta có thể vừa ý anh à?"

Lạc Vũ phụt cười, "Anh chỉ dỗ em vui vẻ thôi." Cô hôn cằm anh, "Ngủ ngon nha."

Hạ Hủ cũng biết vài ba lời là căn bản không khuyên bảo cô được, hẹn hò với anh mà cô cũng nghĩ cặn kẽ lâu như vậy, đừng nói là lấy giấy chứng nhận kết hôn, lại còn chưa trải qua sự đồng ý của phụ huynh hai nhà mà lấy giấy chứng nhận kết hôn.

"Vậy anh đành dùng tuyệt chiêu thôi."

Cơ thể của Lạc Vũ mệt mỏi, bắt đầu buồn ngủ, "Ừ, tuyệt chiêu gì?"

Hạ Hủ trêu cô: "Về nhà làm ầm ĩ với ba anh, một khóc hai quậy ba thắt cổ."

"... Ba mẹ anh không đánh chết anh à."

Lạc Vũ mơ màng buồn ngủ, Hạ Hủ không làm ồn ào nữa, anh cúi đầu hôn một cái lên trán cô, trông cô có vẻ không tim không phổi, thật ra thì tâm tư tinh tế.

Anh cũng là gần đây mới sinh ra suy nghĩ lấy giấy chứng nhận kết hôn, mạnh miệng giống như cô vậy, người có tính tình tồi tệ như vậy, trừ anh có thể nhịn được, tuyệt đối không có người thứ hai.

Xem như cống hiến cho xã hội đi.

Hạ Hủ lại hôn cô một cái.

Ảnh đại diện WeChat của anh vẫn là tấm ảnh giọt mưa nhỏ rơi vào ma chưởng, mẹ còn đặc biệt hỏi anh sao sử dụng ảnh đại diện kỳ quái như vậy, ba thậm chí là không quen, ra lệnh anh đổi ảnh đại diện, trách mắng anh không có một chút lòng cầu tiến và tâm sự nghiệp gì cả, cả ngày chỉ biết vui đùa.

Anh giải thích với ba mẹ ngũ hành của anh thiếu nước, ảnh đại diện này là tìm đại sư vẽ riêng.

Ba mẹ giận đến mức suýt chặn anh.

- -

Ngày thứ hai tỉnh dậy, eo của Hạ Hủ suýt đứt, giường nhỏ một mét bằng ván muốn lấy mạng của anh.

Anh xoa xoa eo đau nhức, lần đầu tiên không mắng Lạc Vũ, đưa tay đến bên hông cô mà xoa bóp cho cô.

"Ngày nào cũng ngủ cái giường này, em chịu nổi sao?"

"Quen rồi." Lạc Vũ bò dậy, "Đến đậy, hoàng tử hạt đậu, em đấm bóp cho anh."

"... Có thể không sỉ vả anh không?" Vừa nói xong, anh nói sang chuyện khác, bảo hôm nay cô suy nghĩ chuyện lấy giấy chứng nhận kết hôn cho thật kỹ.

Ăn bữa sáng đơn giản xong, Hạ Hủ đến công ty, hôm nay thứ bảy, anh cho Lạc Vũ nghỉ, cho cô đầy đủ thời gian và không gian để cân nhắc tương lai của hai người bọn họ.

Buổi trưa, Lạc Vũ nhận được cuộc gọi của anh họ, hỏi cô ở công ty hay là ở nhà, qua đón cô ăn cơm.

"Anh, anh ở Bắc Kinh à?"

"Ừ. Lạc Kỳ đi công tác rồi, hai chúng ta ăn."

"Được, em ở nhà."

Lạc Vũ cúp điện thoại rồi bắt đầu thay quần áo, gần đây cô mới biết chuyện của anh họ và Sơ Lâm. Mấy ngày trước Sơ Lâm đến tìm cô làm đồ nướng, nói anh họ đi đến buổi hòa nhạc của cô ấy.

Bước ngoặt chuyển tiếp mà anh họ và Sơ Lâm ở bên nhau cũng rất hoang đường rất giống trong phim.

Lúc đó anh họ và mối tình đầu vừa chia tay, Sơ Lâm cũng vừa chia tay mối tình đầu, hai người quen biết nhau trong bữa tiệc sinh nhật của một người bạn chung, đều không phải là người thích náo nhiệt cho lắm, sau khi thất tình cũng không có tâm trạng cười nói với người khác, hai người cũng ở trong góc rồi một mình uống rượu, vì vậy mà trò chuyện với nhau.

Đêm đó bọn họ lưu phương thức liên lạc của nhau, không bao lâu sau, Sơ Lâm có biểu diễn, cho anh họ vé vào cửa hội âm nhạc, đoạn thời gian đó anh họ ở trong nước, vì cổ động mà đặc biệt bay qua để nghe Sơ Lâm trình diễn.

Sau khi kết thúc, hai người đi ăn mừng riêng, cứ như vậy mà mơ hồ ở bên nhau.

Sơ Lâm không nói kỹ là mơ hồ như thế nào, chắc hẳn khá giống cô và Hạ Hủ, hoóc-môn lên đầu, rất nhiều chuyện không khống chế được.

Hai người cũng từng có một đợt thân mật khắng khít, chẳng qua là trước giờ đều không đề cập tới có yêu đối phương hay không.

Ngọn Lửa dẫn đến chia tay là mối tình đầu của anh họ bay ra nước ngoài rồi tìm anh họ hợp lại, còn tìm đến Sơ Lâm.

Lần đầu tiên Sơ Lâm và anh họ cãi nhau, Sơ Lâm hiểu trước kia anh họ tốt với mối tình đầu cỡ nào, biết rõ sức nặng của bản thân ở trong lòng anh họ không sánh được mối tình đầu của anh, cô luôn lo được lo mất, lại không muốn bản thân quá hèn mọn, bực bội rồi thì miệng không lựa lời mà nói: nếu anh muốn hợp lại với cô ấy thì nắm lấy cơ hội, không cần cảm thấy có lỗi với em hoặc là ngại nói chia tay với em, dù sao thì em cũng không yêu anh, chỉ là tịch mịch rồi tìm một người để tiêu khiển thời gian mà thôi.

Lạc Vu Lễ: "Sơ Lâm, cần tổn thương người khác đến mức như vậy không?"

"Bởi vì là nói thật, cho nên mới tổn thương người khác."

Sau này ai cũng không chủ động liên lạc ai nữa.

Khi đó Lạc Vũ mới hiểu vì sao mỗi lần Sơ Lâm mở buổi hòa nhạc thì đều chọn trạm đầu tiên là Thành phố Tô.

Cô chờ ở dưới lầu mấy phút, anh họ mới khoan thai tới muộn.

Lạc Vu Lễ mở cửa sổ xe, giải thích vì sao tới muộn: "Phía trước có một giao lộ bị kẹt mười mấy phút."

"Không sao không sao." Lạc Vũ đi vòng qua ghế phụ từ đầu xe.

"Muốn đi đâu ăn?" Lạc Vu Lễ để cho cô chọn.

Lạc Vũ: "Ở gần đây đi. Đáng tiếc buổi trưa quán rượu nhỏ không mở cửa, nếu không thì dẫn anh đến quán rượu nhỏ, là nghệ sĩ dương cầm Sơ Lâm mở, nghe nói là vì để chờ bạn trai cũ của cô ấy, không biết có tin được không, em cũng không thể trực tiếp hỏi Sơ Lâm." Cô giả vờ không biết trước kia anh và Sơ Lâm từng hẹn hò.

Lạc Vu Lễ tạm dừng trong chốc lát, "Mở ở đâu? Sau này có rảnh thì đi."

Lạc Vũ nói cụ thể địa chỉ với anh, "Rượu ngon, nhưng nói thật là đồ ăn thì bình thường."

"Đến quán rượu không phải là để uống rượu?"

"Cũng đúng ha."

Lạc Vũ nhìn trộm anh họ, trong bụng đúng là biết giả vờ, nói tới Sơ Lâm mà sắc mặt không thay đổi.

Lúc chờ đèn đỏ, Lạc Vu Lễ lấy điện thoại di động tìm quán rượu nhỏ.

Không đợi được buổi tối, ăn cơm trưa xong, đưa Lạc Vũ về rồi anh lái xe đi.

Đứng ở cửa "Anh đến, em còn đây", trong lòng Lạc Vũ như dời sông lấp biển.

Trên tấm bảng gỗ trước cửa quán rượu nhỏ viết thời gian buôn bán, trước kia buổi trưa cũng mở, gần đây trong nhà ông chủ có chuyện nên hoãn lại đến sáu giờ tối.

Quán rượu nhỏ là Sơ Lâm mở, Lạc Vu Lễ tự nhiên cho rằng là trong nhà Sơ Lâm có chuyện.

Anh lấy điện thoại ra, dường như rốt cuộc cũng có một cái cớ có thể gọi điện thoại cho cô.

Dãy số của cô giống như khắc ở trong lòng anh, nhớ rõ hơn cả dãy số của bản thân, Lạc Vu Lễ trực tiếp nhập con số.

Số điện thoại di động của anh, sao Sơ Lâm không thuộc lòng trôi chảy chứ.

Cô trượt hai lần, rốt cuộc cũng trượt được nút trả lời.

Nghe máy rồi, trong điện thoại yên tĩnh ước chừng mấy chục giây.

"Sơ Lâm, là anh."

Đầu kia không đáp lại.

Lạc Vu Lễ nghe thấy âm thanh khịt lỗ mũi, còn có tiếng ngẹn ngào đè nén.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK