Mục lục
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


—Hề Tương Lan đột nhiên không hiểu sao cảm thấy khó chịu—
Cả chiếc thuyền hoa đẹp đẽ bị Hề Tương Lan đánh tả tơi xơ mướp, gần sụp đến nơi.

Mặt trăng đã lặn về tây.

Mặt nước gợn sóng rì rào, thuyền hoa bỗng chốc hóa thành kích cỡ nhỏ bằng hạt đào rồi rơi vào trong tay Hề Tương Lan.

Thịnh Tiêu bế y, không nói gì đạp gió nhảy xuống đường lớn.

Hề Tương Lan vô tư cầm chơi thuyền hoa tí hon, một lọn tóc mang theo linh lực màu tím từ từ xuyên vào thuyền hoa bị thu nhỏ lại nhiều lần.

Quả thật ‘Tuyết Canh Ba’ đã bị dung hợp với thuyền hoa, Tương Văn giống như rễ cây phát triển dài ra, chẳng khác gì dây leo sinh trưởng rậm rạp chằng chịt khắp cả thuyền hoa, cắm rễ đến mọi ngóc ngách.

Dung hợp Tương Văn thì đơn giản, nhưng nếu muốn tách nó ra khỏi thuyền hoa sợ là còn khó hơn lên trời.

Hề Tương Lan im lặng suy nghĩ, năm ngón tay cử động linh hoạt để thuyền hoa tí hon trượt qua trượt lại giữa các đốt ngón tay, làm cho các ngón tay thêm trắng xanh thiếu tự nhiên.

Thịnh Tiêu bế ngang y băng qua đường phố nhộn nhịp người đến Ác Kỳ Đạo, rõ ràng là tư thế ‘huênh hoang không chừng mực’, nhưng người đi đường làm như không thấy bọn họ, cứ thế đi lướt qua xem họ như không khí.

Thịnh tông chủ vẫn là cần mặt mũi.

Hoành Ngọc Độ sẽ xử lý cục diện rối ren ở Ác Kỳ Đạo, Thịnh Tiêu không cảm xúc đưa Hề Tương Lan trở về Vô Ngân Thành.

Lúc xuyên qua kết giới trên mặt nước đi lên bờ Ngọc Xuyên, cảm giác dưới chân hơi lắc lư nhẹ, Hề Tương Lan vùi đầu vào ngực Thịnh Tiêu nói mớ vài tiếng không rõ nghĩa.

Đã là canh ba nửa đêm, ánh sáng của mặt trăng chiếu nghiêng xuống, tựa như trận tuyết lớn vào ban ngày.

Sông Ngọc Xuyên chảy rì rào, ếch nhái và ve sầu kêu vang.

Thịnh Tiêu rũ mắt nhìn người trong lòng, phút chốc ngẩn ra.

Nhắc tới cũng lạ, mới nãy rõ ràng hai người còn giương cung bạt kiếm ngươi chết ta sống, nhưng bây giờ Hề Tương Lan giống như quên mất nỗi sợ bị giết, tay eo cuộn lại, dựa vào ngực Thịnh Tiêu yên bình ngủ say.

Sáu năm chạy trốn khiến dung mạo của Hề Tương Lan thay đổi ít nhiều, y giống như vẫn khoe khoang kiêu ngạo như thuở niên thiếu vô ưu vô lo, mở miệng ba hoa khoác lác khiến người ta vừa yêu vừa hận.

Nhưng lúc này y yên tĩnh ngủ say, hàng mi nhu hòa khép chặt, ngay cả nét cố ra vẻ phách lối đáng ghét thường ngày đều tựa như khép mi ngủ say theo, tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn và điềm đạm.

Thịnh Tiêu đứng bên bờ Ngọc Xuyên không một bóng người, cứ thế cúi đầu nhìn y.

Có lẽ Vô Ngân Thành đang là mùa hè nên thời tiết khá nóng, Hề Tương Lan nhập nhèm nhấc tay quẹt sợi tóc dính bết trên má, mấp máy môi nói mớ gì đó.

“Thịnh…”
Thịnh Tiêu đang muốn cất bước rời đi bỗng nghe thấy tiếng y gọi, hắn liền dừng chân lại.

Hắn do dự giây lát rồi hơi cúi thấp đầu xuống nghiêng tai lắng nghe.

Cái tên Hề Tương Lan này, có lẽ chỉ khi y ngủ say mới có thể nói ra một lời thật lòng chôn sâu trong trái tim.


Cuối cùng, Thịnh Tiêu nghe được Hề Tương Lan nhẹ nhàng nói:
“Sao Thịnh tông chủ cứ nhìn trộm ta hoài vậy?”
Thịnh Tiêu: “…”
Hề Tương Lan mở mắt ra, trong con ngươi toàn là ý cười ranh mãnh.

Làm gì có chỗ nào giống đang ngủ say nói mớ chứ?
Thịnh Tiêu vô thức dời mắt nhìn ra chỗ khác, nhưng hành động xong mới ngớ người nhận ra, nếu hắn làm vậy chẳng khác gì chứng minh lời nói nhảm của Hề Tương Lan là thật?
Hề Tương Lan thấy hai mắt Thịnh Tiêu cứng đờ mất tự nhiên, nhịn không nổi cười phá lên.

Mặt của Thịnh Tiêu phủ đầy sương lạnh, hai tay bỗng hơi dùng lực.

Hề Tương Lan trở tay không kịp bị hắn ném xuống đất, y nhanh chóng bắn ra một luồng linh lực giúp cơ thể lảo đảo đứng vững lại, cả người nhẹ như chim đáp xuống đất.

—Chân của y cũng chả có bệnh gì.

Thịnh Tiêu nhìn chằm chằm môi của y, rồi lại nhìn chân y, có lẽ vì tức giận mà con ngươi hơi co lại, hắn hờ hững nhìn Hề Tương Lan cười đùa tí tởn chốc lát rồi phất tay áo bỏ đi.

Hề Tương Lan cười không ngớt, thấy Thịnh Tiêu cáu đến nổi đánh mất phong độ trầm ổn mọi ngày, lúc này y mới tìm về cảm giác sống chung với nhau năm nào.

‘Cái gai’ khó ưa trước đó phá hết chiêu này đến chiêu khác của y, ép y không có chỗ trốn, bây giờ nhìn lại cứ như là hai người xa lạ không liên quan.

“Đừng giận mà.

” Hề Tương Lan nhớ ăn không nhớ đánh, lẽo đẽo theo sau: “Ta sai rồi, thật sự biết sai rồi, ngươi đừng đi nhanh quá, chân ta đau, không theo kịp.


Thịnh Tiêu lạnh lùng liếc y.

Hề Tương Lan bị hắn lườm đến chột dạ, tằng hắng nói: “…Ta làm vậy cũng vì bất đắc dĩ mà.

Giải Trĩ Tông các ngươi dán lệnh truy nã ta khắp ngõ ngách của Thập Tam Châu, nếu ta mà không cơ trí thì đã bị bắt về cắt cổ rồi, ngươi phải thông cảm cho ta chứ.


Thịnh Tiêu không muốn thông cảm, tiếp tục bước đi.

Hề Tương Lan lại đuổi theo: “Thật đó, ta nói đều là thật, ta không cố ý vấy bẩn trong sạch của ngươi đâu, chỉ là bịa, bịa ra chút chuyện tình ái, những thứ kia cũng là…”
Chư Hành Trai từng có một truyền kỳ khiến mọi người phải kính nể, gọi là ‘Những bí ẩn chưa có lời giải đáp ở Chư Hành Trai của Thiên Diễn học cung’, vừa nhắc tới phải tấm tắc lấy làm ‘Kỳ quan’.

—Đó chính là ẩu đả giữa Hề Tuyệt và Thịnh Tiêu.

Thịnh Tiêu bị người ở Chư Hành Trai gọi là ‘Miệng hến’, cho dù có xảy ra chuyện kinh thiên động địa vẫn không thể làm vị Thiên Đạo đại nhân này hé nửa lời, thậm chí giao tiếp thường ngày cũng là một vấn đề lớn.

Nhưng không biết Hề Tuyệt lấy đâu ra bản lĩnh cao cường, có thể dựa vào sức của mình y cãi nhau chí chóe với miệng hến họ Thịnh kia.

…Mỗi lần tranh cãi đều chân tình thật ý, có lý có chứng cớ, y giống như cây bắn đậu độc diễn bắn tạch tạch tạch vào Thịnh Tiêu không nói lời nào, còn có lúc tự làm mình tức giận té ngửa ra đất.

Thịnh Tiêu không cãi vả với y.

Cho dù Hề Tuyệt ồn ào đến thủng màng nhĩ, hắn cũng chỉ nhíu mày, mím môi và nhắm mắt, nếu có tức giận lắm thì cũng trừng y một cái rồi thôi.


Mọi người ở Chư Hành Trai mỗi lần thấy vậy đều than thở, sáu người rủ nhau ngồi trên tường cao xem chuyện vui, ngươi một lời ta một câu suy đoán hai người họ rốt cuộc là như thế nào mà dẫn đến cãi nhau to như vậy.

Sáu năm sau, Hề Tương Lan vẫn chứng nào tật nấy, lại đuổi theo Thịnh Tiêu léo nhéo không ngớt.

Có lẽ Thịnh Tiêu bị phiền, hắn dừng chân lại, quay đầu giơ ngón tay thon dài chạm nhẹ lên môi y.

Hề Tương Lan đang tranh cãi hăng hái, bất ngờ bị chạm môi, những lời tranh cãi trong miệng phun ra đều biến thành…
“Lòng ta không phải gỗ đá, lâu ngày sinh tình…”
Hề Tương Lan: “…”
Quá khứ đen tối đáng độn thổ bỗng chốc bị lôi ra tấn công y điên cuồng.

Hai tai của Hề Tương Lan đỏ bừng, y dùng ‘Khí Tiên Cốt’ phá bỏ cấm chế trên môi, cúi đầu cụp mắt như thể đang lúi húi giấu đi cơn xấu hổ của mình.

Đột nhiên cảm thấy có tầm mắt đang từ trên cao nhìn xuống đỉnh đầu của y.

Thịnh Tiêu đang nhìn y.

—Thắng một ván.

“Hay lắm Thịnh Vô Chước.

” Hề Tương Lan nhìn đầu ngón chân của mình hơi co lại, vô cảm thầm nghĩ: “Sáu năm không gặp, đã tu luyện đến cảnh giới cao, đao thương bất nhập ha.


Phải thay đổi chiến thuật, nếu không cả đời này của y sẽ bị Thịnh Tiêu đè chặt không thể vùng lên được mất.

Không biết Hề Tương Lan đang ủ mưu xấu gì, không lâu sau đã bình ổn lại tâm lý ngẩng đầu lên, lúc này mới bất giác nhận ra chỗ này là đầu hẻm Vô Nại Hà.

Thịnh Tiêu dường như biết y muốn hỏi gì, lời ít ý nhiều: “Ngày mai lên đường đi Trung Châu.


Hề Tương Lan như có điều suy nghĩ.

Như vậy chỉ có thời gian một đêm.

Hai người một trước một sau đi tới y quán Thập Nhị Cư ở cuối hẻm.

Hề Tương Lan đẩy cánh cửa cũ nát ra rồi nghiêng người cho Thịnh Tiêu đi vào.

Không biết tại sao, đối diện với chỗ ở u tối xập xệ chẳng khác gì nhà ma, Hề Tương Lan nào giờ da mặt dày vô địch cũng phải cảm thấy hơi khó chịu.

Thịnh Tiêu nay đã là Tông chủ của Giải Trĩ Tông, quyền cao chức trọng.

Còn y thì lại ở nơi dột nát kéo dài hơi tàn.


Khác nhau một trời một vực cũng chỉ có thế.

Đèn nhỏ được đốt lên, thắp sáng y quán chật hẹp.

Trên quầy thuốc toàn là đồ đạc ngổn ngang lung tung, còn có hộp đựng đầy ngọc lệnh đang được điêu khắc dở dang, trong góc phòng giăng đầy mạng nhện, hoàn toàn không giống chỗ để người ở.

Thịnh Tiêu nhìn quanh căn phòng, lông mày nhíu chặt.

“Thịnh tông chủ cứ tự nhiên.

” Hề Tương Lan biết hắn mắc chứng cuồng sạch, cười gượng với hắn, mở miệng chắp vá: “…Chắc chắn cái thằng nhóc Phong Duật kia quậy tung chỗ này của ta lên, ngươi cũng biết hắn mà, âm quỷ ác quỷ gì cũng bắt bừa nhét vào túi, phòng ngủ của hắn ở Chư Hành Trai như cái chuồng heo, ta mới không thích tới phòng của hắn chơi— Đợi ta chút nha, ta dọn một loáng là xong.


Hề Tương Lan vừa nói vừa vọt tới bàn dài để đầy đồ đạc, y giơ tay quét ngang một cái, đồ đạc rổn rổn xoảng xoảng bị vứt hết vào trong góc.

Lập tức bàn dài trở nên sạch sẽ bóng loáng.

Hề Tương Lan vỗ tay, mỉm cười ngoan ngoãn với Thịnh Tiêu.

Ý bảo đã dọn dẹp xong.

Thịnh Tiêu: “…”
Quả nhiên rất nhanh.

Có lẽ Hề Tương Lan nhận ra Thịnh Tiêu có ý chê bai, nụ cười trên môi y hơi cứng lại.

Y cố gắng đè xuống cảm giác bối rối khó hiểu trong lòng, năm ngón tay siết chặt tay áo rộng thì bỗng thấy cấn cấn, lúc này mới sực nhớ đến thuyền hoa tí hon, y giống như nói lảng sang chuyện khác mà vội vã lên tiếng: “Thịnh tông chủ có thể tách rời ‘Tuyết Canh Ba’ khỏi cái thuyền này được không?”
Thịnh Tiêu nhíu mày: “Không thể.


Tương Văn và vật chết dung hợp, làm sao có thể tróc ra gắn lại vào kinh mạch trong cơ thể?
Cho dù có đến Thiên Diễn học cung vớ đại một đứa bé tới hỏi, câu trả lời cũng không khác mấy.

Ánh mắt của Hề Tương Lan tức khắc tối xuống.

Thịnh Tiêu vẫn đứng ở ngưỡng cửa, giống như không muốn đặt chân vào nơi dơ bẩn nhếch nhác này, hắn nhìn đống đồ đạc vứt lung tung trên đất, khẽ nhíu mày.

“Ta…”
Vẻ mặt của Hề Tương Lan nhăn nhó hết cả lên, y có vẻ muốn nói gì đó nhưng môi mấp máy một hồi, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: “Thịnh tông chủ cứ tự nhiên.


Y nói xong liền chật vật chạy trốn ra sân sau.

Thịnh Tiêu còn đang nhìn đống ấn văn giả của Giải Trĩ Tông đang làm dở trong góc, thấy y nhăn mặt lảo đảo chạy ra phía sau, theo phản xạ đi tới một bước.

Hắn thật giống như muốn giải thích, nhưng do dự một hồi lâu vẫn là rút tay về.

Năm viên Thiên Diễn Châu từ trong tay áo của hắn chui ra, vờn quanh người Thịnh Tiêu mấy vòng, có vẻ sốt sắng muốn hỏi tại sao hắn còn chưa giáng sét đánh chết tội nhân.

Thịnh Tiêu lạnh lùng nhìn chúng nó, giơ ngón tay đặt bên trên Thiên Diễn Châu rồi hạ lệnh.

Thiên Diễn Châu là linh khí được linh mạch Thiên Diễn ban cho, được vạn người si mê kính ngưỡng, vô cùng tôn quý.

Nhưng lúc này, năm hạt châu như hóa đá giữa không trung, thật lâu sau mới từ từ run rẩy…
Bay tứ tán đến các ngóc ngách trong nhà, xấu hổ quét dọn bụi bặm và mạng nhện xung quanh.

Ở sân sau, Hề Tương Lan vừa cầm nắm hoa quế vừa hái được nhai nhóp nhép, vừa ngồi trước hồ nước rũ mắt nhìn cá chép bơi, thân hình mảnh khảnh đó phảng phất như gió thổi một cái là nghiêng người té ngay, con ngươi đờ đẫn nhìn xuống nước, không biết đang nghĩ gì.


Mèo mun chui ra khỏi gáy y, lặng lẽ ưu nhã nhảy xuống đất.

Nó liếm móng vuốt, nói: “Sao thế, khó chịu?”
Mèo mun đi theo Hề Tương Lan đã được nhiều năm, đây là lần đầu tiên nó thấy y thường ngày cà lơ phất phơ nay lại lộ ra vẻ mặt khổ sở lẫn cô đơn.

Hề Tương Lan chớp mắt, ngơ ngác hỏi lại: “Cái gì?”
“Ngươi.

” Mèo mun nhảy đến bên cạnh y, châm chọc: “Mới nãy Thịnh Tiêu nhìn chỗ này với ánh mắt chê bai rõ mồn một, ngươi liền lộ ra vẻ mặt mà ta trước đây chưa thấy…”
Nó còn chưa nói hết đã liếc mắt nhìn xuống mặt nước trong hồ.

Đó không phải là ảnh ngược, mà là trận pháp hiện ra ảo cảnh trước cửa y quán.

Bên trong y quán xập xệ cũ nát, Thịnh Tiêu vô cảm đứng trước bàn dài, năm ngón tay thon dài đang dọn dẹp lại đống đơn thuốc để lung tung trên bàn.

—Trong đó có một đơn thuốc lớn hơn những cái còn lại, hắn do dự giây lát rồi rút nó ra để riêng một bên, lúc này mới thấy thoải mái.

Năm viên Thiên Diễn Châu đang nhẫn nhục cặm cụi dùng linh lực quét dọn bụi bặm xung quanh, chỗ nào tụi nó đi qua đều sáng bóng sạch sẽ như mới.

Hề Tương Lan lè lưỡi liếm hoa quế cho vào miệng, đôi mắt hơi cong cong tựa như hồ ly, lộ ra ý cười không mấy tốt đẹp.

“Xem ra Thịnh Tiêu đúng là thích ăn mềm, cuối cùng vẫn là giúp ta dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ ngăn nắp.

Chậc, quyết định về sau sẽ dùng cách này đối phó hắn— Hửm? Lúc nãy ngươi nói gì thế? Trước đây chưa thấy mặt… Gì?”
Mèo mun: ………
Mèo mun im lặng hồi lâu, có lẽ là đang tự chửi mình lại chui đầu tin vào trò bịp bợm của kẻ này.

Nó nói với vẻ thâm sâu: “…Trước đây chưa từng thấy cái mặt nào dày như vậy bao giờ.


Hề Tương Lan: “…”
Hề Tương Lan lười để ý nó, nghiêng đầu nhìn thuyền hoa tí hon bên cạnh.

Mèo mun liếm miệng, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào thuyền hoa, chợt đạp chân lấy đà nhảy vọt tới.

Hề Tương Lan tùy ý nâng tay lên cao để nó vồ hụt, lười nhác nói: “Quậy gì đó?”
Mèo mun ưu nhã nhảy xuống đất, bất mãn nói: “Cho dù là Tương Văn cấp Thiên, đã dung hợp với pháp khí hay gì đi nữa thì cũng chẳng còn tác dụng gì.

Biết đâu chừng cũng hết cách tách rời, không bằng thưởng cho ta ăn một miếng.


Hề Tương Lan bật cười, hai ngón tay nhẹ nhàng gắp thuyền hoa lên, linh lực màu tím giống như dây leo chằng chịt chui ra khỏi đầu ngón tay của y.

‘Khí Tiên Cốt’ không còn lại bao nhiêu từ từ đi vào thuyền nhỏ tinh xảo nhỏ xíu.

Khoảnh khắc linh lực trong kinh mạch bị tiêu hao hết, cắn trả cũng theo sát ngay phía sau, nhưng Hề Tương Lan không thèm lo sợ, còn đang điều khiển linh lực màu tím của ‘Khí Tiên Cốt’ chảy cuồn cuộn vào trong thuyền hoa.

Mèo mun luôn cảm thấy nụ cười của cái tên Hề Tương Lan này không có miếng ý tốt nào, nhíu mày nói: “Ngươi cười gì thế?”
Hề Tương Lan xoa đầu nó, cất giọng vừa nhỏ nhẹ vừa dịu dàng.

“Ai nói tách ra không được?”
Mèo mun hơi sửng sốt.

===Hết chương 23===.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK