• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Còn con cá kia do phải bưng nguyên cả con lên bàn mới không bị động đến, Vệ Hỉ Nhạc phải phụ trách lo liệu, là người cuối cùng lên bàn.

Vừa lên bàn, Lâm Hoa Hoán trước tiên gắp cho ông nội một đũa thịt, có người mở màn, lập tức đũa của mọi người cũng chuẩn bị sẵn sàng, hành động nhanh chóng, nhìn chằm chằm mục tiêu ở giữa.Số thịt kia được Vệ Hỉ Nhạc cắt tỉ mỉ nho nhỏ, cam đoan mỗi người đều có thể ăn được, có người ánh mắt tốt, tay chân nhanh, gắp một đũa lên, được rất nhiều thịt bằm.Vệ Hỉ Nhạc cũng gia nhập đại quân cướp thịt, nhưng mà trước đó bà đã ăn tương đối rồi, cho dù ai có đói thì đầu bếp cầm muỗng cũng sẽ không đói.Đợi đến khi ăn thịt xong rồi, chỉ thừa lại mấy món phụ, mọi người mới chậm rãi bắt đầu động đũa vào mấy món kia, bắt đầu nói chuyện.Hiểu Hiểu: “...”Nhìn cảnh tượng nói cười lúc này, trong lòng của cô cũng phải tán thưởng một tiếng, cảnh tượng này đối với cô mà nói tuyệt đối không xa lạ gì, tư thế cướp thịt vừa rồi, lúc cô ra ngoài tìm ăn ở mạt thế, nếu gặp tiểu đội khác, bọn họ chính là như vậy.Đêm náo nhiệt trôi qua, bọn họ rời đi, Vệ Hỉ Nhạc còn đang bận rộn, bà phải thu dọn tàn cục, Lâm Thanh Thạch và Lâm Hoa Hoán, Lâm Hoa Khôn đều đang hỗ trợ, nhiều người lực lượng lớn, không bao lâu đã dọn dẹp xong.Đêm khuya, nằm ở trên giường, Hiểu Hiểu nhìn thoáng qua căn phòng tối đen, xoay người, ngoài miệng cô nói ‘xe đến trước núi tất có đường’ (*), nhưng trên thực tế căn bản là không có biện pháp yên lòng.Nơi này không có zombie, có người nhà thật lòng đối đãi với cô, cô không muốn để cho nơi tốt đẹp như vậy bị nghiền nát, biến thành kết cục của nam phụ trong sách.Cô lại trở mình, xem ra phải tìm một cơ hội ở một mình, dùng giấy bút viết ra tất cả tình tiết cô nhớ rõ, để tránh sau này lại quên mấtLúc này, Vệ Hỉ Nhạc đứng dậy, Hiểu Hiểu lập tức thả chậm hô hấp, giả vờ rằng mình đã ngủ rồi.Vệ Hỉ Nhạc nhìn con gái một chút, giúp con gái kéo chăn mỏng lại, đắp lên bụng, lúc này mới nằm xuống chỗ cũ.Hiểu Hiểu mở mắt ra, rồi nhắm lại, không suy nghĩ nhiều nữa, mặc kệ mọi chuyện mà chìm vào giấc ngủ.Ngày hôm sau, Lâm Hoa Hoán và Hiểu Hiểu cùng nhau đến nhà ông bà ngoại.


Nhà ngoại bọn họ ở cách vách đại đội sản xuất Hồng Tinh.

Lâm Thanh Thạch phải phụ trách chuyện đại đội, Vệ Hỉ Nhạc và Lâm Hoa Khôn phải đến trường học, cho nên Lâm Hoa Hoán mang theo em gái, cầm lễ vật đi, đợi đến sau khi tan học, Vệ Hỉ Nhạc và Lâm Hoa Khôn sẽ tới đó.Chú thích:* Xe đến trước núi tất có đường: Có nghĩa là khi xe chạy đến chân núi, mặc dù đường đi phía trước bị núi chặn ngang nhưng chắc chắn người ta có cách tìm được đường ra.


Câu tục ngữ này thường được dùng với hàm ý khuyên chúng ta đừng hoảng sợ trước khó khăn, trở ngại mà mình đối mặt bởi vấn đề nào cũng có cách giải quyết.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK