• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Sau khi ăn xong, họ liền thu dọn chén đũa, Lâm Thanh Thạch cùng Vệ Hỉ Nhạc liền đi đến, tập trung được một lúc, tất cả đều đi đến chỗ bãi đất bằng phẳng để xem phim.

Nơi đó có rất nhiều người, chỉ để chờ phim bắt đầu chiếu.

Lâm Hoa Khôn đã đến đây từ trước và đặt sẵn hai cái ghế dài, vị trí ngồi không tồi, một cái ghế là Vệ Tam Toàn cùng Dương Bình ngồi, còn một cái ghế là Vệ Hỉ Nhạc kéo Hiểu Hiểu ngồi theo, Lâm Hoa Khôn cũng ngồi cùng với bạn.

Hiểu Hiểu nhìn quanh hết một lượt, lại không nhìn thấy chị gái kia đâu, hình như “Cô ấy” sẽ đi cùng với ông nội của mình đến.

“Hiểu Hiểu!” Lâm Tú Hồng chạy đến: “Chú hai, thím hai, mọi người đều ở đây à.

”Lâm Thanh Thạch không thấy những người khác, liền cau mày hỏi: “Tú Hồng, con đi một mình đến à?” “Không ạ, mẹ và anh con đều ở phía sau.

” Bọn họ đi đến muộn, phía trước đã không còn chỗ ngồi.

“Ông bà nội có tới hay không vậy?”“Không ạ, ông bà nội nói là muốn đi ngủ sớm một chút.


”“Được rồi, đừng có chạy lung tung nữn, hãy quay về với mẹ của con đi.

” Vệ Hỉ Nhạc dặn dò.

Bây giờ trời đã gần tối, lại để một cô bé chạy loạn như vậy thật là quá không an toàn.

Lâm Tú Hồng không nói gì, nhìn chằm chằm xuống nói: “Hiểu Hiểu, em có thể ở cạnh chị được hay không vậy?”Hiểu Hiểu liền lắc đầu: “Không được, em muốn ở đây, phim sắp bắt đầu rồi nha.

” Phía trước đã bắt đầu thay đổi rồi.

Hơn nữa một chút nữa chị gái nhỏ sẽ tìm đến cô, nếu mà cô chạy loanh quanh, ở đây nhiều người như vậy, “Cô ấy” sẽ tìm không ra mình.

Hiểu Hiểu tiếp tục lắc đầu, và thế cô liền đưa ra một lý do: “Em mệt rồi, Em không đi được nữa đâu.

”Lâm Thanh Thạch liền vỗ vỗ cô, Vệ Hỉ Nhạc cũng nhéo nhéo tay chân của cô con gái nhỏ của mình:“Hôm nay con đã đi đâu chơi? Con mệt thì đừng có đi loanh quanh nữa.


” Bà nhìn về phía Lâm Tú Hồng: “ Em nó mệt rồi, lần sau hai đứa lại chơi với nhau nhé.

”Nói đến đây, Lâm Tú Hồng chỉ có thể rời đi một mình.

Cô có chút rụt rè, nhưng vẫn phải đi tìm chị Tiểu Châu, dù không muốn nhưng Lâm Tú Hồng lại sợ mẹ của mình sẽ không vừa ý.

Hiểu Hiểu nghiêng đầu nhìn cô ấy rời đi, nhìn xem biểu cảm như thế này, là muốn tìm cô chơi cùng hay sao? Cũng không phải đi, cô không hiểu, tính ra có rất nhiều lần cô cũng không biết người chị họ này đang suy nghĩ cái gì, bởi vì đôi khi còn có thêm thím út ở phía sau khích lệ rồi xúi giục chị ấy.

Dù sao ở đây đông người đến như vậy, hẳn là sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Phim vừa chiếu được một lúc, Ôn Kim Nghiêu cùng với Ôn Phương Chính đã đi tới.

Ôn Phương Chính đến đây là để xem náo nhiệt, đồng thời ông cũng lo lắng cho cháu trai của mình, ở đây rất nhiều người, nếu làm cháu mình sợ hãi thì cũng không tốt.

Trước đó cũng đã nói rõ vị trí nên không lâu sau, hai ông cháu cũng đã tìm được đến chỗ của Hiểu Hiểu.

Ôn Phương Chính chào Vệ Tam Toàn: “Đồng chí Vệ, chào anh nha, cháu trai của tôi đã làm phiền ông chiều hôm nay rồi.

”Hiểu Hiểu đang nở nụ cười và chuẩn bị chào hỏi, mà khoan, từ từ đã, cháu trai gì chứ hả?Hiểu Hiểu trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào “Chị gái nhỏ” của mình, đây, đây thực sự là một người anh trai sao!A a a!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK