• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Mấy ngày nay Hạ Mạn Thư gấp rút chạy báo cáo để kết thúc thực tập, cô đã bỏ bê việc thực tập ở Đồng Tâm cả tháng nay.

Lúc sáng cô còn bị giáo sư Trương gọi lên văn phòng mắng cho một trận rồi giao bài tập về chạy bù.

Trời mùa hạ nóng như lửa đốt, cô nhận thấy ở nhà sắp thành cái lò nung rồi nên liền đến thư viện hưởng ké máy lạnh trốn nóng.

Ở đây khá đông người, đa số là những cặp đôi đến để hẹn hò, cô quét mắt rồi tìm đại một chỗ ở góc khuất phía trong rồi ngồi làm bài tập.

Hạ Mạn Thư mở máy tính trong thư viện bắt đầu viết báo cáo, thời gian cứ lặng lẽ trôi đi như vậy, đến lúc cô cảm thấy đói bụng, ngước nhìn xung quanh thì các cặp đôi dở trò yêu đương vườn trường cũng đã đi ra ngoài từ lúc nào, cô nhìn điện thoại, đã quá trưa rồi nên họ bỏ đi hết, cô cũng sắp xếp sách vở lại rồi tắt máy tính chuẩn bị đi ăn.

Hôm nay cô không có tiết ở trường, cũng là năm hai nên rất rảnh rỗi thời gian, đa số người khác sẽ đi thực tập ở bệnh viện, nhưng do cô nhỏ tuổi nên chẳng bệnh viện nào dám nhận, suy cho cùng như thế cũng tốt, một con người chả có ý chí nào như cô, học thì chẳng giỏi, thi thì trượt cấp ba, vừa học bổ túc vừa học cái ngành này (nhảy lớp đó mọi người) nên cô cũng chẳng có hi vọng gì nhiều.

Chỉ hi vọng đủ điểm tốt nghiệp mà thôi.
Cô đi ra khỏi thư viện men theo đường xuống căn tin, hai bên đường là cây bạch đàn lớn xoè tán ra khiến cả sân trường mát rượi, dưới hoa viên còn có các loại thảo mộc được chăm bón kỹ lưỡng để sinh viên học tập nên nom trường cô không khác gì công viên.


Hoa cỏ đầy sân trường, tươi mát, trời đã vào hè nên ve sầu kêu inh ỏi cả vùng trời, khiến cô đầu óc quay cuồng mà chạy nhanh vào căn tin, lấy một suất ăn cơ bản rồi ngồi vào bàn ăn.

Bỗng có tiếng nói:
- Mạn Thư, lâu rồi không gặp.
Hạ Mạn Thư dừng đũa gắp thức ăn, ngước lên nhìn:
- A, anh Thiên, sao anh đến đây?
Mã Thiên kéo ghế ngồi đối diện cô, cười nói:
- Anh đến nhà tìm em, nhưng không thấy, anh nghĩ em đang ở trường nên đến đây tìm em.
Hạ Mạn Thư gác đũa lên khay cơm rồi nói:
- Có chuyện gì không ạ?
Mã Thiên mở chai nước đưa cho cô:
- Bác gái nói với anh là cuối tuần đưa em về nhà, lâu rồi em chưa về.
Hạ Mạn Thư cầm chai nước uống một ngụm rồi gậy đầu:
- Anh có thể gọi điện mà, anh bận như thế lại còn tìm em.
Mã Thiên đưa tay gạt chiếc lá nhỏ trên đầu cô ra, mỉm cười chiều chuộng:
- Với lại còn một chuyện, không phải em không đủ điểm thực tập hay sao?
Hạ Mạn Thư nhìn anh, mắt to chớp chớp:
- Sao anh biết chuyện đó?
Mã Thiên nhún vai:
- Là bác Trương nói đó, ai bảo em chọn đúng ngành mà bác Trương đang dạy.
Hạ Mạn Thư bỗng vỗ bàn, nhận ra là giáo sư Trương là bác gái của Mã Thiên:
- A, em quên mất.

Chết rồi.
Cô chắp tay cầu xin Mã Thiên:

- Xin anh đừng nói bố mẹ, xin anh luôn đó nhaa!
Mã Thiên bật cười thành tiếng rôid khẽ gõ cào khay cơm cô mới ăn được vài miếng:
- Biết rồi, ăn đi, kẻo nguội hết.
Hạ Mạn Thư gật đầu cầm đũa lên tiếp tục ăn cơm, cô hỏi:
- Anh hỏi chuyện thực tập của em làm gì?
Mã Thiên nhìn cô ăn cơm, nói:
- Bác Trương nói là trường đang tổ chức cho học sinh đi thực tập quân sự ở Cửu đo, em đi không?
Hạ Mạn Thư đang cắn đùi gà yêu thích, gật đầu, anh hỏi:
- Em có đi không? Nghe nói lần này đi sẽ được cộng thêm điểm tốt nghiệp.
Hạ Mạn Thư bỏ đùi gà xuống:
- Em thử hỏi rồi, không đủ tiêu chuẩn nên không được đi.
Mã Thiên rút trong túi ra tờ giấy để lên bàn:
- Anh xin cho em một đơn rồi, em điền thông tin vào rồi nộp cho bác.
Hạ Mạn Thư ngạc nhiên, đường đường là giáo viên mà Mã Thiên có thể xin xoe cho cô đi cửa sau ư? Cô lắc đầu từ chối:
- Không, không được đâu.

Em không muốn đi cửa sau, em không muốn mọi người vì em mà khó xử.
Mã Thiên đẩy tờ giấy lại cô rồi nói:
- Anh đâu có mở cửa sau cho em, anh chỉ giúp đỡ em lấy giấy thôi, còn bác Trương nói sẽ cho em một bài kiểm tra, nếu em qua thì có năng lực đi.

Hạ Mạn Thư xúc động:
- Cám ơn anh a! Anh tốt với em quá.

Em mời anh anh cơm nhé!
Mã Thiên xoa xoa đầu cô, cưng nựng:
- Anh ăn rồi, à mà lần thi tốt nghiệp bổ túc của em tốt lắm.

Anh nói nhỏ là em được bằng xuất sắc đấy.
Hạ Mạn Thư vui mừng reo lên:
- Thật không? Aaa! Vui quá!
Cô chồm lên ôm Mã Thiên một cái rồi lại ngồi xuống vui vẻ gặm đùi gà.

Cơm hôm nay ngon thật..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK