• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Mộc Chẩm Khê ngẩn ra nhưng cũng nhanh chóng tỉnh táo, đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy Tiếu Cẩn mượn rượu làm càn, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Nhưng vẫn còn đang trên đường, tình thế cấp bách không thể quan tâm nhiều như vậy.

Tay cầm chìa khóa xe của cô cũng vòng ra sau lưng, nắm lấy bàn tay không thành thật của Tiếu Cẩn.

Tiếu Cẩn cũng ngây ngốc một lúc, ngẩng đầu nhìn cô bằng ánh mắt say lờ đờ.

Mộc Chẩm Khê rút tay ra, nhẹ giọng dỗ dành: "Chờ một chút nữa."
Từ từ, từ từ...!Sắp thành công rồi.

Tiếu Cẩn để cô nắm tay mình, Mộc Chẩm Khê nín thở.

Đúng lúc sắp thành công, Tiếu Cẩn bất ngờ lao tới, Mộc Chẩm Khê lại đập lưng vào cửa xe, lịch sử lặp lại.

Dù sao Tiếu Cẩn đã say, không có chính xác, mặc dù dây dưa rối loạn, nhưng Mộc Chẩm Khê thật sự dùng sức để ngăn cản thì nàng không có cách nào chống cự.

...!Đơn giản là chống cự cũng phí sức.

May mắn thay, không có người trên đường, Mộc Chẩm Khê thực sự không muốn trình diễn một màn đánh nhau với phụ nữ trên đường phố.

Mộc Chẩm Khê mạo hiểm tranh thủ mở khóa xe trước, sau đó dùng sức ôm chặt eo Tiếu Cẩn.

Tiếp theo, hai tay cô đều ôm vào rồi mở cửa sau nhét nàng vào trong xe.

Tiếu Cẩn không thể kéo vạt áo của cô, vì vậy, kéo cổ áo của cô.

May mắn là chất lượng vải đủ tốt, nếu không hôm nay Mộc Chẩm Khê sẽ phải treo một vài mảnh vải bố về nhà.

Mộc Chẩm Khê rút tay nàng ra khỏi cổ áo, chỉ vào mũi nàng cảnh cáo: "Đừng nhúc nhích, có nghe thấy không?"
Tiếu Cẩn ngước nhìn cô.

Mộc Chẩm Khê lại nhìn nàng.

Tiếu Cẩn buồn bực đưa tay bắt lấy cô.

Mộc Chẩm Khê dứt khoát ấn vào vai nàng, đẩy nàng vào rồi đóng sầm cửa xe lại.

Sau đó, cô nhanh chóng ngồi vào ghế lái, khóa cửa xe để Tiếu Cẩn không tự mở cửa.

Mộc Chẩm Khê thuần thục điều khiển xe ra khỏi chỗ đậu, đạp ga, sau đó cô nghe thấy một tiếng kêu đau từ hàng ghế sau.

Nhìn từ gương chiếu hậu, Tiếu Cẩn đã ngã ra sau vì quán tính.

Mà trước đó, tay nàng gần như đã chạm vào lưng ghế lái, Mộc Chẩm Khê hoảng sợ, vừa rồi sao lại không dùng dây thừng trói nàng lại chứ.

Xe chạy đi là tốt rồi.

Mộc Chẩm Khê bị giới hạn tốc độ cho phép, cố tình chọn tuyến đường có nhiều khúc cua.

Người ngồi sau uống quá nhiều, không thoải mái nên dần dần cũng yên tĩnh lại.

Hữu kinh vô hiểm* đến hầm để xe, Mộc Chẩm Khê đỗ xe rồi mở cửa sau.

Tiếu Cẩn ngồi, một tay đặt trên bụng, có vẻ rất khó chịu.

(* Gặp chuyện kinh sợ nhưng không có nguy hiểm.)
Mộc Chẩm Khê: "Có phải muốn nôn không?"
Tiếu Cẩn sắc mặt trắng bệch, nhẹ gật đầu.

Mộc Chẩm Khê: "Em có thể chờ về đến nhà không?"
Tiếu Cẩn gật gật đầu.

"Được rồi, vậy chúng ta về nhà lại nôn đi." Mộc Chẩm Khê một tay nâng nàng lên, nửa ôm nửa đỡ đi về phía thang máy.

Cô phát hiện có điều gì đó không ổn.

Tiếu Cẩn một tay ấn vào bụng, tay kia lại mở vạt áo của cô ra.

Lần này, nàng không thô bạo như vậy, chỉ xoa nhẹ như chạm vào gấm.

Mộc Chẩm Khê lông tơ toàn thân đều dựng lên: "..."
Được rồi, đừng so đo với con ma men.

Thang máy chắc chắn là một trong những phát minh vĩ đại nhất của nhân loại, từ tầng hầm lên đến tầng 27 chỉ mất vài chục giây.

Mộc Chẩm Khê chịu đựng sự lạnh lẽo sau lưng, một tay khiêng người kia, thở phì phò, mở cửa nhà.

"Em có thể tự vào toilet không?" Người gầy hơn bao nhiêu thì cũng là một người phụ nữ trưởng thành, đỡ nàng một đường, Mộc Chẩm Khê dựa vào cửa thở hổn hển hỏi mà không có chút hi vọng nào.

Tiếu Cẩn xiêu xiêu vẹo vẹo di chuyển chân, chân trái vấp chân phải, ngã bẹp xuống đất.

Tiếu Cẩn dường như không cảm thấy đau đớn, như một con cá bay nhảy trên sàn nhà, phát ra một giọng nói tò mò: "Ai?" Ánh mắt ngây thơ như đang nói: Tại sao tôi đột nhiên nằm trên mặt đất?
Mộc Chẩm Khê: "......"
Còn ai, Mộc Chẩm Khê cũng muốn mở đầu óc nàng ra để xem bên trong chứa cái khỉ gì.

Cô không nhịn được bước tới nắm chặt lấy Tiếu Cẩn từ dưới đất lên, đưa nàng vào toilet.


Cô lấy một khối đệm, để nàng ngồi trên đệm ôm bồn cầu nôn.

Tiếu Cẩn mơ mơ màng màng ôm bồn cầu, nhíu mày tỏ vẻ khó chịu nhưng không thể nôn ra được.

Mộc Chẩm Khê ngồi xổm sang một bên, nắm lấy bàn tay hiếm khi ấm nóng vì say rượu.

"Khó chịu chỗ nào?" Cô nhẹ giọng hỏi.

Tiếu Cẩn chỉ vào bụng mình rồi trượt ngón tay lên vị trí của yết hầu.

Mộc Chẩm Khê: "Đầu khó chịu sao?"
Tiếu Cẩn gật đầu, những giọt nước mắt mỏng manh đọng trên hàng mi.

Mộc Chẩm Khê do dự một chút, giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ về lồng ngực của nàng: "Như vậy tốt hơn chút nào không?"
Tay của cô như có ma lực, vừa đặt lên, yết hầu của Tiếu Cẩn run run, gạt tay cô ra rồi nôn ọe vào bồn cầu, sau đó không thể dừng lại được.

Mộc Chẩm Khê chuyển sang vỗ về lưng của nàng, vừa vỗ vừa quở trách.

"Không uống được rượu còn muốn uống, tôi tưởng rằng nhiều năm như vậy em đã có tiến bộ, vậy mà uống nhiều vẫn là cái đức tính này."
"Em muốn mượn rượu giải sầu, tôi không biết sao? Ngây thơ."
"27 – 28 tuổi rồi mà sao em còn chưa trưởng thành lên một chút, ba mẹ em không lo lắng cho em sao?"
......!
Cô dựa vào Tiếu Cẩn đang nôn mửa, cái gì cũng không nghe được, chuyện có hay không có cũng nói ra, nói xong cũng không biết mình nói cái gì.

Tiếu Cẩn nôn xong, cô cũng dừng lại theo.

Nàng vẫn còn say, nhưng cũng biết vươn tay rút khăn giấy.

Mộc Chẩm Khê làm thay nàng, đưa qua hai tờ.

Tiếu Cẩn lau miệng, hỏi: "Chị đang nói gì vậy?"
"Không nói gì."
"Vâng." Tiếu Cẩn nhàn nhạt trả lời, đóng nắp bồn cầu, hai tay ôm lấy, úp mặt vào.

Mộc Chẩm Khê: "......"
Theo phán đoán của cô, Tiếu Cẩn có lẽ đang bước vào giai đoạn thứ hai.

Giai đoạn đầu tiên là đóng vai một tên côn đồ, giai đoạn thứ hai là ngủ một giấc thật ngon.

Hôm nay, có thể giai đoạn đùa nghịch lưu manh đã diễn ra trên xe, trực tiếp chuyển sang giai đoạn thứ hai.

Mộc Chẩm Khê thở phào nhẹ nhõm.

Cô đứng dậy, hoạt động cổ tay rồi tắm rửa rửa mặt đâu vào đấy, cuối cùng mới đến di chuyển con ma men.

Không phải cô muốn để người kia ngồi trên mặt đất, nhưng lúc trước đã nói qua, nàng nhận "giường", bồn cầu cũng là "giường".

Mộc Chẩm Khê phải đợi nàng ngủ say mới có thể dìu nàng lên khỏi mặt đất.

Lần này không có bất kỳ sự phản kháng nào, Mộc Chẩm Khê thở phào nhẹ nhõm, đỡ nàng trở về phòng ngủ.

Một thân mùi rượu, Mộc Chẩm Khê không thể thay quần áo cho nàng.

Sau khi đặt lên giường, cô vắt khăn ướt lau mặt và tay chân cho nàng, Tiếu Cẩn không nhúc nhích để mặc cô loay hoay.

Sau khi lau xong, Mộc Chẩm Khê đặt chiếc khăn lên bàn cạnh giường, ngồi xuống mép giường, dùng một ngón tay chạm vào mu bàn tay của Tiếu Cẩn, nhẹ nhàng vuốt ve nó rồi rời đi.

Có lẽ chỉ khi Tiếu Cẩn ngủ say, cô mới có thể để cảm xúc của mình thể hiện ra ánh mắt mà không có bất kỳ gánh nặng nào.

Nàng ngủ không được ngon, lông mày bất an nhíu lại, răng nghiến chặt, tay nắm chặt ga trải giường, âm thầm chịu đựng ngay cả trong giấc mộng, không rên một tiếng.

Mộc Chẩm Khê quan sát rất lâu, hơi ngạc nhiên, không biết khi nào nàng trở nên như thế này.

Hay là gặp ác mộng?
"Tiếu Cẩn?" Cô bắt đầu gọi tên nàng.

Cô đẩy cánh tay của người kia.

"Tiếu Cẩn?"
Tiếu Cẩn cau mày càng lúc càng sâu, trán dần chảy ra mồ hôi.

"Tiếu Cẩn!" Mộc Chẩm Khê gọi lớn vào tai nàng.

Lần này, người kia có phản ứng, Tiếu Cẩn mở mắt ra, nhưng trong mắt không có tiêu cự.

Mộc Chẩm Khê hai tay giữ vai nàng, buộc nàng nhìn mình: "Em bị sao vậy? Nói chuyện với tôi đi."
Tiếu Cẩn run rẩy hàm răng, cố nén một chữ từ kẽ răng: "Đau."
"Em lại đau đầu sao?" Mộc Chẩm Khê tái mặt nói.

"Vâng." Nàng gục đầu xuống, mái tóc bết vào cổ ướt đẫm mồ hôi, tinh thần hỗn loạn, không để ý đến việc giữ khoảng cách với Mộc Chẩm Khê, nắm chặt tay cô như bắt lấy ngọn cỏ cứu mạng.

Mộc Chẩm Khê đang nóng lòng muốn lấy thuốc giảm đau, vừa định đứng dậy thì bị nàng kéo tay lại.

Cô thử đẩy ngón tay đã không còn độ ấm của Tiếu Cẩn, trấn an nàng bằng lời nói: "Em buông tay ra trước, tôi sẽ quay lại sớm thôi.

"

Tiếu Cẩn nắm càng chặt hơn, cơ thể run rẩy, thì thầm gì đó trong miệng.

Mộc Chẩm Khê tiến lại gần để lắng nghe.

Nàng nói là:
"Không muốn."
"Chị sẽ không trở lại."
"Gạt em."
"Đừng rời bỏ em."
"Không rời đi, tôi nhất định sẽ quay lại." Mộc Chẩm Khê cố gắng bỏ qua nỗi chua xót đang dâng lên trong lòng, trấn an nàng.

Tiếu Cẩn từ dưới mái tóc ướt đẫm mồ hôi ngước mắt lên nhìn cô, con ngươi đen láy được che bởi một tầng hơi nước mông lung mờ ảo, rơi xuống đất phát ra tiếng: "Em không tin." Tay của nàng càng dùng sức, nắm đến ngón tay của Mộc Chẩm Khê đều thấy đau.

Cô không thể dứt ra được, cũng không thể bỏ rơi Tiếu Cẩn một mình chịu đựng được, vì vậy, cô thỏa hiệp, cúi xuống hỏi nàng: "Em đi lấy thuốc giảm đau với tôi, được không?"
Thuốc để ở phòng làm việc, nơi này hơi lớn, cách phòng làm việc hơn chục bước chân.

Tiếu Cẩn đang suy nghĩ nhưng vẫn tiếp tục siết chặt ngón tay của Mộc Chẩm Khê.

Mộc Chẩm Khê không biết nàng thật sự đau như vậy, hay là mượn cơ hội trả thù mình.

Còn làm thế nào được? Nhịn đi.

"Có được hay không?" Cô bất lực hỏi lại.

Tiếu Cẩn giãy giụa rời khỏi giường.

"Em cũng đừng thể hiện như vậy, lát nữa sẽ ngã xuống đất." Trong tư thế khó xử này, Mộc Chẩm Khê đưa tay ra trước nâng nàng lưng lên.

Tiếu Cẩn nhẹ không thể tưởng tượng nổi, như thể không cẩn thận sẽ bay đi.

Mộc Chẩm Khê cẩn thận trở tay giữ nàng lại, nhắc nhở: "Không được lộn xộn."
Tiếu Cẩn vùi mặt vào cổ cô, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi, nhưng hơi thở lại nóng rực, đốt đến đáy lòng của Mộc Chẩm Khê.

"Còn không có thuốc giảm đau, em sắp chết rồi." Dường như nàng đã khôi phục được một chút tỉnh táo, còn đang đùa giỡn.

Mộc Chẩm Khê nghe xong ngay lập tức nói: "Chết cái gì mà chết, nói điều tốt lành một chút, nhanh chóng phi đi."
Chỉ toàn nói mấy câu xui xẻo thôi, nhất định phải nhanh lên, như vậy ông trời mới biết là nói đùa thôi, đây là bà ngoại nói với cô.

Tiếu Cẩn nhẹ nhàng: "Phi."
Phun một sợi nước bọt vào cổ Mộc Chẩm Khê.

Mộc Chẩm Khê: "......"
Sau đó cô trở nên cứng đờ, cảm giác nóng ẩm từ cổ truyền đến, theo kinh nghiệm của cô thì chính là Tiếu Cẩn đã vươn lưỡi liếm vào cổ cô, cảm giác ngưa ngứa tê dại truyền từ cổ xuống tận xương cụt.

Mộc Chẩm Khê giật mình, quát: "Em làm gì vậy?"
Tiếu Cẩn đơn thuần nói: "Giúp chị liếm sạch nước bọt."
Mộc Chẩm Khê tức giận nói: "Không phải là em càng liếm càng nhiều hơn hay sao?"
Một lúc lâu sau, Tiếu Cẩn đờ đẫn nói: "Ồ, hình như là vậy." Sau đó, dùng vẻ mặt như lau khô nước bọt cho cô, để lại cổ cô đầy mồ hôi, ợ hơi rượu, vui vẻ ngã xuống đất nói: "Làm...!sạch sẽ."
Đáng yêu một cách kỳ lạ.

Mộc Chẩm Khê thiếu chút nữa bật cười.

Hóa ra là Tiếu Cẩn vẫn chưa tỉnh rượu.

Cô bước vào phòng làm việc, lấy thuốc giảm đau ra khỏi ngăn kéo, trên lưng mang theo cục nợ, rót nước rồi móm thuốc.

Cô nhìn sang Tiếu Cẩn nghi ngờ hỏi: "Tại sao cơn đau đầu này lại không dữ dội như lần trước?"
Lần trước đau đớn đến mức bất tỉnh, nói không ra lời.

Tiếu Cẩn uống thuốc, nằm trên giường, cười nhẹ với cô: "Có thể là do uống rượu nên đầu óc trở nên đờ đẫn.

Lấy độc trị độc."
Mộc Chẩm Khê: "......"
Tiếu Cẩn hỏi: "Muốn phi sao?"
Mộc Chẩm Khê: "...!Cái này không cần."
Tiếu Cẩn nói: "Vậy em ngủ."
Mộc Chẩm Khê vén góc chăn cho nàng, nói: "Chúc ngủ ngon."
Tiếu Cẩn nhắm mắt lại: "Ngủ ngon."
Sau vài giây, nàng lại mở mắt, cầu xin: "Chị có thể đợi em ngủ say rồi mới rời đi được không?"
Mộc Chẩm Khê đỡ mép giường chuẩn bị đứng dậy, im lặng một lúc rồi nói: "Được."
Tiếu Cẩn vươn một tay đặt lòng bàn tay lên giường.

Mộc Chẩm Khê đặt tay nàng vào chăn bông: "Được rồi, ngủ đi, đừng để lạnh." Cô cầm điều khiển từ xa, chỉnh nhiệt độ điều hòa tăng lên hai mức.

Tiếu Cẩn nghiêm túc nhìn về phía cô, nhắm mắt lại.

Tác dụng của thuốc giảm đau đến, hoặc là lấy độc trị độc có hiệu quả, tóm lại Tiếu Cẩn không bao lâu đã ngủ.

Mộc Chẩm Khê đưa tay sờ sờ trán của nàng, mồ hôi bốc hơi lạnh buốt.

Cô lấy lòng bàn tay che lại, sau đó tìm nhiệt kế đặt bên tai nàng tích một cái, bình thường.

Cô ngáp một cái, đứng dậy, mang dép lê rồi đi ra ngoài, rón rén đóng cửa lại.


Sáng sớm hôm sau.

Tiếu Cẩn xoay cái cổ đau nhức đi ra, trên tay cầm một bộ quần áo tắm rửa, hỏi Mộc Chẩm Khê đã dậy từ sớm, đang làm bữa sáng trong bếp: "Mộc Chẩm Khê, tối qua em uống say có làm gì không?"
Mộc Chẩm Khê trả lời nàng: "Không có làm gì."
Quên đi là tốt nhất, Mộc Chẩm Khê nhếch khóe môi lên.

Thật sự không làm gì cả, vừa nhổ nước bọt vào cổ cô, vừa liếm láp như một chú chó con mà thôi, chẳng đáng yêu chút nào.

Tiếu Cẩn không chắc lắm: "Thật sao?"
Mộc Chẩm Khê: "Giả."
Tiếu Cẩn: "Hả?"
Mộc Chẩm Khê: "Nhanh đi tắm đi, em hun mùi hết lên giường của tôi rồi."
Bước chân chẳng những không xa mà càng ngày càng gần.

Sau vài hơi thở, Tiếu Cẩn ôm quần áo đứng ở cửa phòng bếp, nhạy bén nói: "Hình như chị rất vui vẻ?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Hôm qua em đã viết cho tôi một tờ giấy nợ trị giá một triệu."
Tiếu Cẩn: "Hả?"
Lúc này, nàng thật sự chắc chắn rằng người kia đang có tâm trạng tốt, mặc dù không biết tại sao, nhưng có vẻ liên quan đến nàng?
Tiếu Cẩn nhướng mày, làm theo lời cô: "Giấy nợ đâu?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Trên bàn trà trong phòng khách."
Tiếu Cẩn nói: "Em đi xem một chút."
Mộc Chẩm Khê nói: "Xem rồi tranh thủ tắm rửa."
Tiếu Cẩn đã xoay người đưa lưng về phía cô nói: "Em biết rồi."
Nào có giấy nợ một triệu nào trên bàn trà, cô chỉ là thuận miệng nói.

Cô đang nấu ăn trong bếp, nhìn thấy Tiếu Cẩn dừng lại một lúc ở bàn trà, sau đó liếc nhìn về phía cô, mỉm cười mơ hồ, đứng dậy đi tắm.

Mộc Chẩm Khê bị ánh mắt của nàng làm cho tò mò.

Sau khi chiên trứng trên chảo, cô lau tay vào tạp dề, nhìn lên bàn trà.

Phía trên xuất hiện một tờ giấy nợ, viết thiếu Mộc Chẩm Khê một triệu.

Cách thức còn rất chuẩn, nhiều người vay mượn đều làm giấy nợ như vậy.

Mộc Chẩm Khê gấp gọn giấy nợ lại, cười cười rồi tiện tay đặt dưới một quyển sách trên bàn trà.

Mộc Chẩm Khê đã làm hai bữa sáng.

Tiếu Cẩn ăn ở bàn ăn.

Cô bưng dĩa ngồi ở cửa sổ* phòng khách, một chân dài đang thả mình trên không, chân kia duỗi xuống.

Xa xa là những dãy nhà cao tầng nối tiếp nhau, ở gần là dòng người đi như kiến.

(飘窗 – Bay window: cửa sổ lồi như trong ảnh.

Mọi người nhớ kiểu này để hiểu sao có thể làm đủ thứ trên này.)
Ánh nắng ban mai ngoài cửa sổ nghiêng nghiêng chiếu vào người cô, khiến đôi lông mày thanh tú của cô được phủ một tầng ánh sáng màu quýt ấm áp.

Tiếu Cẩn mỉm cười, nhìn cô ăn.

Hai người chính thức bước vào cuộc sống của những người bạn cùng phòng bình thường.

Mộc Chẩm Khê cần vẽ trên máy tính nên vẫn chiếm hết phòng làm việc.

Tiếu Cẩn chất đống sách đã mua lên cửa sổ.

Cửa sổ hơi cao, ánh sáng rất tốt, chỉ cần chuyển cái bàn nhỏ đến để đọc sách viết chữ cũng rất tiện lợi.

Mộc Chẩm Khê thỉnh thoảng ra rót nước, Tiếu Cẩn sẽ ngẩng đầu lên khỏi sách, quay lại nhìn cô rồi lễ phép mỉm cười.

Mộc Chẩm Khê rót nước xong dừng lại, nhìn khuôn mặt ửng hồng vì ánh nắng mặt trời của nàng, đề nghị: "Em có muốn ngồi trên ghế sô pha đọc sách hay không?"
Tiếu Cẩn tạm thời quay lại ghế sô pha tránh ánh sáng, nhưng ghế sô pha lại quá tối, nàng không thoải mái ngồi thẳng lưng trên ghế.

Chiều hôm sau, nhân viên chuyển phát đến giao một bộ bàn đọc sách và một chiếc ghế lắp ráp.

Mộc Chẩm Khê loay hoay nửa buổi chiều, lắp vào hoàn hảo.

Cô sờ mũi một cái, dò ra mã QR trên điện thoại, giọng điệu bàn công việc: "Bàn đọc sách là ba trăm năm mươi, phí dịch vụ là năm mươi.

Tổng cộng là bốn trăm."
"Cảm ơn." Tiếu Cẩn mỉm cười chuyển khoản cho cô.

Mộc Chẩm Khê trở lại phòng làm việc, Tiếu Cẩn nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang đóng chặt, đôi mắt hơi nheo lại.

Mộc Chẩm Khê vẫn chưa ra ngoài, vì vậy nàng không thể vào phòng nhìn xem thứ được giấu trong ngăn kéo đó rốt cuộc là gì.

Được rồi, chỉ cần Mộc Chẩm Khê không đuổi nàng đi, chắc chắn sẽ có cơ hội.

Nàng chưa chờ được đến khi có cơ hội, một bài kiểm tra nặng nề khác đã tới rồi.

Mộc Chẩm Khê chăm chú nhìn vào máy tính, cầm bút trên tay vẽ những đường nét.

Khi công việc gần hoàn thành, điện thoại trên bàn đổ chuông.

Cô liếc nhìn ID người gọi, dùng tay trái vuốt qua kết nối rồi bật loa ngoài.

"Có việc gì?" Mộc Chẩm Khê hỏi người kia.

"Không có việc thì tớ không thể gọi cho cậu à?" Ân Tiếu Lê nói, "Tớ đã trở về, bay qua bay lại, tớ mệt chết mất.

Cậu có ổn không?"
"Tớ có gì không tốt?" Mộc Chẩm Khê thản nhiên đáp, cô đang tô lại mái tóc dài cho nhân vật.

Ân Tiếu Lê cười: "Chính là hỏi cậu có bị thất thân hay không."
Mộc Chẩm Khê: "......"
Ân Tiếu Lê "Oa" lên một tiếng khoa trương: "Thật là thất thân rồi nha, tớ biết cậu kiên trì quá lắm hai tuần thôi, thế nào thế nào? Hai người các cậu là ai ăn ai, đừng nói cho tớ cậu bị đè nha, nếu không cũng quá thiệt thòi.

Tớ nói cho cậu biết ——"

Giọng cô ấy càng ngày càng to, cả phòng đều có thể nghe thấy qua loa ngoài.

Mộc Chẩm Khê biết rõ khả năng cách âm của phòng này nên vội vàng buông bút, tắt loa trước khi cô ấy càng nói càng quá mức.

Tiếu Cẩn ở phòng khách nhíu mày, đứng dậy nhấc chân đi về phía phòng làm việc.

Mộc Chẩm Khê bất lực thanh minh: "Không có, hai người chúng tớ đều trong sạch."
Ân Tiếu Lê bật cười: "Giọng điệu cậu nói lời này giống như kiểu khuê nữ thích thư sinh nghèo trong mấy bộ phim truyền hình cổ trang." Cô ấy chợt nảy ra một ý tưởng, "Tiến sĩ Tiếu không phải cũng là thư sinh sao.

Nói như vậy, hai người các cậu hẳn là thư sinh và hồ ly tinh nha, đây là phối hợp kinh điển nhất."
Hồ ly tinh Mộc Chẩm Khê không nhịn được nói: "Có việc gì không? Không có việc gì thì cúp máy."
Ân Tiếu Lê: "Có việc! Không phải nói nhìn người cho cậu sao? Cậu tự mình nói rồi lại quên mất.

Hai ngày này, cậu mang mối tình đầu cặn bã của cậu qua đây."
Mộc Chẩm Khê hít một hơi, nói: "Em ấy không phải là tên cặn bã."
Ân Tiếu Lê: "Gặp rồi thì biết có phải hay không.

Ngày mai đi, chiều mai tớ rảnh, hẹn ở quán trà Hong Kong gần nhà tớ.

Tớ lười lái xe quá, mệt chết rồi."
Mộc Chẩm Khê: "Ừ."
Ân Tiếu Lê: "Cúp máy đây, tớ đi ngủ bù."
Mộc Chẩm Khê: "Tạm biệt."
Ngay khi bên kia truyền đến âm thanh báo bận, cánh cửa phòng làm việc bị gõ vang.

Mộc Chẩm Khê mở cửa, Tiếu Cẩn nhìn về phía trong phòng, lấy cớ nói: "Em muốn xem tác phẩm kinh điển Sơn Hải Kinh, chị có thể cho em mượn được không?"
Mộc Chẩm Khê lấy sách ra đưa cho nàng, liếc nhìn nàng, đôi mắt hơi nheo lại.

Không biết Tiếu Cẩn có nghe được gì rồi toát ra ý niệm khác trong đầu hay không.

Những ngày này, Tiếu Cẩn rất yên bình, mặc dù một phần lớn nguyên nhân là do Mộc Chẩm Khê đã mua bộ đồ ngủ quần dài tay dài cho nàng.

Lý do là nữ nữ thụ thụ bất thân, hai người cong sống cùng nhau, mỗi ngày ăn mặc lộ liễu như vậy không thích hợp.

Kế hoạch sắc dụ của Tiếu Cản giảm bớt rất nhiều, trên mặt còn phải giả vờ rất hợp tác, thậm chí là bộ dáng cầu còn không được.

Trước đó, chính miệng nàng nói không thích đối phương nên đương nhiên hiện tại vẫn phải diễn tiếp.

Mộc Chẩm Khê khôi phục tỉnh tảo quả thật là đồng tường tháp sắt, giọt nước cũng không lọt.

Cô ở trong phòng làm việc cả ngày lẫn đêm, thỉnh thoảng ra ngoài nấu nướng ăn cơm, tắm rửa rồi ngủ, ngăn chặn bên ngoài trao đổi bất cứ điều gì với cô.

Bầu không khí vui vẻ buổi sáng hôm đó như phù dung sớm nở tối tàn, ngắn ngủi làm cho Tiếu Cẩn phải mất một lúc lâu mới phản ứng lại được.

Nàng uống rượu nên không nhớ được chuyện gì đã xảy ra vào đêm hôm đó, thậm chí nàng còn không nhớ nổi một chút ít nào.

Sau đó, nàng nghĩ có nên uống say một lần nữa không, nhưng rủi ro quá lớn, ngộ nhỡ biến khéo thành vụn, nàng không nên mạo hiểm.

Hơn nữa, lại không có buổi họp lớp nào, tự nàng uống say, có thể khi tỉnh lại sẽ bị Mộc Chẩm Khê ném ra ngoài cửa.

Tiếu Cẩn lựa chọn yên lặng theo dõi tình hình.

Tin tốt là mặc dù nàng bị mất trí nhớ, nhưng hệ thống kiến ​​thức đã được cơ cấu trong đầu nàng vẫn không sụp đổ hoàn toàn.

Mỗi lần đọc sách, nàng có một số ấn tượng mơ hồ, theo ý nghĩ của nàng luôn luôn phát triển và củng cố.

Việc chuẩn bị giáo án trước khi khai giảng không phải là một vấn đề lớn.

Nhưng chỉ có duy nhất ký ức về chuyện này, những chuyện khác không có chuyển biến tốt đẹp gì.

Lần trước trên đường đến KTV, nàng có nhớ lại một chút chuyện đã xảy ra sau khi ở cùng nhau, nhưng chỉ một chút thôi, cũng không giúp được gì cho tình hình hiện tại của nàng.

Lúc ăn cơm vào trưa ngày hôm sau, Mộc Chẩm Khê nói: "Chiều nay, chúng ta sẽ đi ra ngoài một chuyến."
Tiếu Cẩn hỏi: "Mua gì sao?"
Mộc Chẩm Khê không dám giương mắt nhìn nàng, nói một cách mơ hồ: "Không phải, gặp một người bạn." Nhìn xem bây giờ em có đang giở trò với tôi hay không.

Tiếu Cẩn sắc mặt đột nhiên thay đổi, cắn môi dưới nói: "Chị lại muốn đuổi em đi sao? Em không đi đâu."
Mộc Chẩm Khê ngẩng đầu lên: "Hả?" Đây là chuyện gì chứ, cô vô thức khoa tay múa chân, vội vàng giải thích: "Không phải, chỉ là gặp một người bạn, gặp xong chúng ta sẽ cùng nhau trở về."
Tiếu Cẩn nhìn cô một cách cảnh giác.

Mộc Chẩm Khê nói: "Tôi thề."
Tiếu Cẩn nói: "Được."
Mộc Chẩm Khê cảm thấy phản ứng của nàng vừa rồi giống như chim sợ cành cong, trái tim đau xót, lại lên tiếng bảo đảm: "Tôi đã nói sẽ giữ em lại đến khi em khôi phục trí nhớ, sẽ không đổi ý, em yên tâm."
Sắc mặt của Tiếu Cẩn vẫn không tốt, nhưng nàng nở một nụ cười rất nhạt: "Cảm ơn."
Trên đường đi đến nơi hẹn với Ân Tiếu Lê, Mộc Chẩm Khê giới thiệu đối phương với nàng: "Cùng tuổi với chúng ta, là phóng viên.

Mỗi ngày đều phỏng vấn và viết bản thảo, làm người khác...!rất dễ quen thuộc.

Nếu em không quen thì có thể trực tiếp ngăn cậu ấy lại."
"Em biết rồi."
Hôm nay không phải cuối tuần, bên trong quán trà không có nhiều người.

Ngay khi Mộc Chẩm Khê bước vào, một người phụ nữ bên cửa sổ đứng dậy vẫy tay chào cô.

Mộc Chẩm Khê dẫn Tiếu Cẩn đi qua.

Ân Tiếu Lê chậc một tiếng trong lòng khi nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh cô.

Mộc Chẩm Khê không thể chịu đựng được khi đối mặt với dáng vẻ này của cô ấy, liệu có phải có vấn đề về xu hướng tình dục hay không?
Cô ấy thật sự rất dễ quen thuộc.

Lúc trước nói sẽ nhìn người xem thế nào, nhưng khi nhìn thấy tướng mạo của đối phương, cô ấy đã quên sạch sẽ, tiến lên ôm lấy: "Cửu ngưỡng đại danh*."
(* Lâu nay kính mộ đại danh, ngưỡng mộ danh lớn đã lâu.)
Tiếu Cẩn khách sáo nói: "Tôi cũng vậy."
"Thật sao?" Ân Tiếu Lê mỉm cười, buông tay ra đứng ở trước mặt nàng, cẩn thận nhìn kỹ khuôn mặt người kia, trong lòng đột nhiên thoáng qua cảm giác quen thuộc, lui về phía sau hai bước, ngưng mi nói: "Cô...!Có phải tôi đã gặp cô ở đâu rồi không?"
- ---------------
Tác giả có lời muốn nói:
Cẩn bảo băng sơn lại lộ ra một jio ~
Cẩn bảo có thật nhiều jio nha..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK