• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Mộc Chẩm Khê thoát khỏi danh bạ Tiếu Cẩn, khóa màn hình, đặt điện thoại sang một bên.
Tiếu Cẩn được chuyển đến phòng đơn, có một chiếc giường cho người nhà bên cạnh, Mộc Chẩm Khê cởi giày, nằm xuống giường.

Mấy ngày nay, cô không được nghỉ ngơi tốt nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi tỉnh dậy, trong phòng đã tối om, không có mở đèn, đầu còn hơi choáng, vừa ấn một bên thái dương vừa chạm vào điện thoại, mở màn hình, đã 10 giờ tối.
Ngủ một giấc dài 6 tiếng, bắt đầu ngủ buổi chiều, là heo sao? Mộc Chẩm Khê cảm khái, khóe môi cong lên, soi đèn flash, bật đèn trong phòng.
Cạch.
Cả phòng sáng choang.
Tiếu Cẩn trên giường bên cạnh trợn tròn mắt, long lanh nhìn cô cười.

Đó là nụ cười đẹp nhất khi nhìn thấy người mình yêu.
Nụ cười Mộc Chẩm Khê ngay lập tức biến mất: "Em không ngủ à?"
Vì thần sắc cô đột nhiên lãnh đạm, Tiếu Cẩn có chút không vui, trầm trầm nói: "Em ngủ rồi, lại tỉnh giấc, làm sao vậy?"
Hai ngày nay, đây không phải lần đầu tiên Mộc Chẩm Khê lạnh mặt với nàng, Tiếu Cẩn không khỏi suy nghĩ, có phải nàng cùng Mộc Chẩm Khê cãi nhau không?
Mộc Chẩm Khê giả vờ vô tình nhìn vào chai dịch truyền trên đầu, có lẽ y tá đã đến thay chai mới.

Sau đó cô đút một tay vào túi quần, thản nhiên nhìn ra cửa, vô cảm hỏi: "Em ăn tối chưa?"
Tiếu Cẩn nói: "Chưa ăn."
Mộc Chẩm Khê quay lại nói, "Sao không gọi tôi?" Lời nói nhuốm đầy sự tức giận.
Tiếu Cẩn nhìn cô không chớp mắt, nói: "Thấy chị đang ngủ, em không đành lòng gọi."
Mộc Chẩm Khê mím môi, hơi siết chặt ngón tay, không nói gì.
Tiếu Cẩn mềm giọng, nhẹ nhàng gọi tên cô: "Mộc Chẩm Khê."
Cô đứng xa như vậy, cách mình hơn hai mét, để Tiếu Cẩn cảm thấy thoáng chốc cô sẽ biến mất không nhìn thấy nữa, một cảm giác sợ hãi không thể giải thích bao trùm lấy nàng, đặc biệt là sau khi nàng gọi, Mộc Chẩm Khê vẫn bất động.
Khóe mắt Tiếu Cẩn đỏ hoe, cô rụt rè hỏi: "Chúng ta cãi nhau à?" lại cầu xin cô, "Đừng phớt lờ em, chúng ta làm hòa nhé, được không?"
Mộc Chẩm Khê xoay người lại ngay lập tức, suýt chút nữa không cầm được nước mắt.

Hai người cãi nhau, ồn ào túi bụi, cãi vã đến mức chia tay, nhưng không có cơ hội để hòa giải.
Mộc Chẩm Khê quay lưng về phía nàng một lúc, nói một cách bình tĩnh: "Tôi đi mua đồ ăn cho em."
Tiếu Cẩn nói: "Em không đói."
Bóng lưng của Mộc Chẩm Khê biến mất ở cửa.
Tiếu Cẩn nhìn căn phòng trống rỗng, đôi mắt nàng từ từ ảm đạm xuống.
Mộc Chẩm Khê bên ngoài cửa, dựa vào vách tường, sau vài hơi thở nặng nhọc mới ổn định lại, sửa sang cổ áo, đi ra ngoài mua bữa tối.

Lâm Thành là một thành phố lớn, buổi tối có rất nhiều cửa hàng mở cửa, cách đó không xa có một tiệm cháo, Mộc Chẩm Khê ăn một chén trong tiệm, gói ghém một chén rồi mang về bệnh viện.
Mộc Chẩm Khê xốc giường lên, lắp bàn ăn nhỏ trước mặt Tiếu Cẩn, mở nắp chén cháo.
Mùi hương phảng phất lướt qua đầu mũi.
Tiếu Cẩn nói: "Mùi thơm quá."
Nàng nhìn Mộc Chẩm Khê lại mỉm cười: "Chị ăn cùng em sao?"
"Tôi ăn rồi." Mộc Chẩm Khê lùi lại hai bước, nói: "Ăn đi nhân lúc còn nóng."
Tiếu Cẩn di chuyển đầu, sau đó hơi nâng tay trái đang truyền dịch lên, nói yếu ớt: "Thật không tiện."
Mộc Chẩm Khê liếc nàng: "Không phải còn tay phải sao?"
Tiếu Cẩn phồng má lên, nghe lời tự dùng muỗng múc cháo.
Nàng không có giả bộ đáng thương, quả thực rất bất tiện.
Bên giường lúng xuống, Mộc Chẩm Khê trầm mặc chặn chiếc muỗng trong tay nàng, thuận tiện đưa tay bưng chén cháo, khóe miệng Tiếu Cẩn vừa hơi cong lên đã bị vẻ mặt nghiêm nghị của Mộc Chẩm Khê chặn lại: "Không được cười."
Tiếu Cẩn vẻ mặt căng thẳng.
Tiếu Cẩn lớn hơn Mộc Chẩm Khê một tháng tuổi nhưng ngoại hình lại vô cùng trẻ trung, sau bao nhiêu năm vẫn không thay đổi nhiều.

Khi để mặt mộc, nàng trông giống như năm 18 tuổi, tinh xảo đẹp mắt không ai sánh bằng.
Mộc Chẩm Khê sững sờ nhìn nàng.
Tiếu Cẩn ăn cháo trên muỗng xong, vẫn chưa thấy muỗng thứ 2, Tiếu Cẩn nhìn ánh mắt sững sờ của người kia, từ từ di chuyển cổ, di chuyển môi lên tay đang cầm muỗng, cúi đầu, bất ngờ hôn một cái lên ngón tay đang cầm muỗng của Mộc Chẩm Khê.
Chiếc muỗng rơi xuống chăn, phản ứng của Mộc Chẩm Khê kịch liệt ngoài sức tưởng tượng của nàng.
Tiếu Cẩn nhếch khóe môi, vừa định đắc ý, liền nhận ra đối phương không phải xấu hổ, mà là tức giận, ngoài tức giận còn có rất nhiều cảm xúc mà nàng không phân biệt được.

Thậm chí còn khiến nàng cảm thấy một nỗi buồn đau thương khó tả.
Mộc Chẩm Khê lồng ngực dao động kịch liệt mấy lần, nhìn nàng chằm chằm, hai mắt đỏ bừng, tựa như muốn nổi giận, nhưng cuối cùng cũng kiềm chế được.

Cô lặng lẽ cầm muỗng lên, đến phòng tắm rửa sạch, quay lại tiếp tục đút cháo cho nàng.
Ánh mắt cô lạnh lùng, Tiếu Cẩn không dám làm loạn, cứ thế an phận ăn cháo.
Sau khi ăn cháo, Mộc Chẩm Khê thu dọn túi, Tiếu Cẩn nắm lấy cổ tay cô, rơi vào khoảng không, ngượng ngùng nói: "Vừa rồi thật xin lỗi."
Mộc Chẩm Khê nhìn nàng, nhắc nhở bản thân đây là Tiếu Cẩn mang ký ức tuổi 17, cô nhắm mắt lại, giảm giọng điệu một chút, nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.
Tiếu Cẩn hứa hẹn: "Lần sau nếu chị không cho phép, em nhất định sẽ không hôn chị."
Mộc Chẩm Khê tính tình tốt như vậy, lần này tức giận đến như vậy, hẳn là do nàng đã phạm phải sai lầm lớn.

Tiếu Cẩn tuy có tính khí đại tiểu thư, nhưng không có nghĩa là nàng vô cớ gây sự không phân biệt phải trái, nếu nàng làm sai, nàng đều sẽ nhận.
Mộc Chẩm Khê liếc nhìn nàng, vẫn ừm một tiếng như cũ, không nói một lời, ném túi nilon vào thùng rác, buộc chặt túi rác, thay túi mới, đứng dậy ra ngoài vứt rác.
Tiếu Cẩn nằm trên giường suy nghĩ.
Rốt cuộc nàng đã làm gì sai?
Nhưng nàng không nghĩ ra bản thân sai lầm lớn đến mức nào lại khiến Mộc Chẩm Khê đối xử lạnh nhạt với mình, ngoại tình là điều hoàn toàn không thể xảy ra, hay là nàng không quan tâm đến thân thể của mình mà làm điều gì đó nguy hiểm.
Nàng lo lắng cho Mộc Chẩm Khê hơn cả bản thân.

Trước kia khi đến nhà của Tiếu Cẩn, Mộc Chẩm Khê muốn nấu ăn cho nàng.

Cô sống với bà ngoại, học nấu rất nhiều món ăn ngon.

Tiếu Cẩn mười ngón không dính nước mùa xuân, nằng nặc đòi giúp, lần đầu tiên cầm dao làm bếp đã cắt vào tay, rít lên, những giọt máu rỉ ra từ vết thương.
"Cậu bị làm sao vậy?" Mộc Chẩm Khê nhanh chóng tắt lửa, không chút nghĩ ngợi khẩn trương ngậm vào ngón trỏ của nàng, đau lòng nói: "Chuyện này cứ để tớ làm là được rồi."
Nói xong cô đỏ mặt, mất tự nhiên mơ hồ bổ sung một câu: "Ý tớ là cậu chưa làm bao giờ, không thành thạo."

Tiếu Cẩn cười tinh nghịch.
"Cái kia..." Mộc Chẩm Khê nhìn trái nhìn phải nói với nàng, "Tủ thuốc nhà cậu ở đâu?"
Tiếu Cẩn lúc này mới thu lại biểu cảm, cười nói, "Trong phòng khách."
Tiếu Cẩn không rút tay ra, Mộc Chẩm Khê cũng không buông ra, như vô tri vô giác, như ngầm hiểu ý nhau.

Mộc Chẩm Khê dẫn nàng đi vào phòng khách, lòng bàn tay giao nhau xuất ra mồ hôi, mất mười phút mới tìm được tủ thuốc dưới sự chỉ dẫn của Tiếu Cẩn "não cá vàng".
Mộc Chẩm Khê khử trùng ngón tay, bôi thuốc, dán băng dán, cuối cùng ấn nàng lên ghế sofa, xụ mặt, nghiêm nghị cảnh cáo nàng không được vào phòng bếp.
Sau đó, Tiếu Cẩn cố gắng vào trong một lần, Mộc Chẩm Khê hung dữ đuổi ra.

Thật ra, Mộc Chẩm Khê hung dữ lên không đáng sợ chút nào, giống như mèo con chưa mọc móng, giương nanh múa vuốt quơ quơ đệm thịt hồng mềm mại.

Thật không biết thì chỉ khiến người khác nhìn thấy sinh lòng trìu mến, rồi muốn nhẹ nhàng ôm vào lòng.
Tiếu Cẩn yêu Mộc Chẩm Khê nên mỗi lần Mộc Chẩm Khê dọa nàng, nàng đều giả vờ sợ hãi, ngoan ngoãn.
Khi đó, hai người thậm chí còn chưa ở bên nhau.
Tiếu Cẩn nghĩ về điều đó, ngọt ngào như thể đánh đổ bình mật trong lòng, không khỏi nở nụ cười.
Nàng hơi nghiêng đầu, tay trái đang truyền dịch cũng không nhấc lên được, dù có nhấc lên cũng không thấy được vết thương nhỏ lúc trước, nó đã lành lại từ lâu rồi.

Từ lúc tỉnh dậy đến giờ, lần đầu tiên Tiếu Cẩn cảm thấy chứng mất trí nhớ của mình không tốt, 10 năm rưỡi, nàng và Mộc Chẩm Khê có thể tạo ra bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào, nàng mất trí nhớ ở mấy năm sau thì tốt biết bao, ký ức của nàng lại dừng tại thời điểm hai người mới bên nhau.
Nàng không có ký ức về nụ hôn chính thức của hai người, không có ký ức về lần đầu tiên và những lần cùng nhau xem phim, cũng không có ký ức về lần đầu tiên làm cái kia...
Không biết việc dạy kèm của mình có hiệu quả hay không, cuối cùng Mộc Chẩm Khê thi đậu vào trường Đại học nào, có thuyết phục được cô ra nước ngoài cùng mình hay không?
Đúng rồi, còn có, hai người có ra nước ngoài đăng ký kết hôn không?
Tiếu Cẩn đưa tay phải lên nhìn kỹ dưới ánh đèn, không có nhẫn, chạm vào tay trái cũng không có, trong trí nhớ, trên tay Mộc Chẩm Khê cũng không có, vậy hẳn là còn chưa kết hôn.

Chờ khi thương thế tốt lên, phải đi mua nhẫn, nàng âm thầm ghi nhớ.
Cô nhìn về phía cửa, tại sao Mộc Chẩm Khê đi vứt rác còn chưa quay lại?
Nàng đợi đến hơi buồn ngủ, mí mắt trên dưới đánh vào nhau.
"Chị đang làm gì vậy?" Y tá trực ban nhìn thấy bóng người lén lút bên ngoài phòng bệnh, nắm chặt tay trong túi, mạnh dạn bước tới.
Mộc Chẩm Khê quay đầu lại: "Xuỵt."
Mộc Chẩm Khê chăm sóc mấy ngày nay, y tá nhận ra cô, thở phào nhẹ nhõm: "Chị không đi vào, đứng ngoài này lén lút như vậy làm gì?"
Mộc Chẩm Khê lấy tay quạt quạt: "Trời nóng quá, chị ra ngoài hít thở không khí."

Cô không muốn đối mặt với Tiếu Cẩn còn tỉnh táo, mà muốn đợi đến khi người kia ngủ say rồi mới đi vào.
Y tá hất cằm về phía cửa phòng, nói: "Chị có đi vào cùng em không?"
Mộc Chẩm Khê lắc đầu.
Y tá bước tới đẩy cửa, Mộc Chẩm Khê né tránh, sợ người bên trong nhìn thấy cô.

Y tá quay đầu nghi hoặc liếc cô một cái, không nói gì rồi đóng cửa lại.
Tiếu Cẩn có tâm sự trong lòng, ngủ rất nông, y tá vừa đi vào nàng đã tỉnh lại, ánh mắt lập tức sáng lên: "Mộc..." Thấy rõ người đi tới, nàng nuốt xuống lời phía sau, cười cười.
Y tá đo nhiệt độ cho cô, ân cần hỏi: "Còn chưa ngủ à?"
Tiếu Cẩn trả lời: "Dạ, em không ngủ được.

Chị gái y tá, chị biết Mộc Chẩm Khê đi đâu không? Chính là chị gái xinh đẹp luôn ở trong phòng bệnh của em."
Dù sao ở tuổi này, giọng nói nàng chững chạc, êm tai dễ chịu, nhẹ nhàng như chim hót, nhưng ngữ điệu lại cứ như đứa trẻ mười mấy tuổi, ngọt ngào như kẹo mạch nha.

Y tá nhỏ hơn nghe nàng gọi "chị gái", tê dại trong lòng, nghĩ muốn xoa đầu nàng.

May mắn trên đầu băng bó, không thể tùy tiện đụng vào.
Trong mắt y tá thoáng tiếc nuối, cười nói: "Chị ấy ở ngoài hít thở không khí, ngay trước cửa phòng."
Tiếu Cẩn "Ồ" một tiếng, ngọt ngào nói: "Cảm ơn chị y tá."
Cửa phòng mở ra từ bên trong, Mộc Chẩm Khê nhìn sang.

Y tá đẩy xe ra, Mộc Chẩm Khê gật đầu với đối phương, y tá đáp lại bằng nụ cười lịch sự.
Mộc Chẩm Khê ngơ ngác nhìn bóng lưng y tá hồi lâu, không biết đang nghĩ gì.

Y tá đi xa, bên tai khẽ động khiến cô quay đầu lại.
Tiếu Cẩn mặc quần áo bệnh nhân thân hình gầy gò đơn bạc, tay trái đặt ngang, tay phải cầm chai truyền dịch, đầu quấn băng gạc, cố hết sức dựa vào khung cửa.

Khuôn mặt nàng tái nhợt dưới ánh đèn hành lang, ẩn sâu trong đôi mắt nàng là sự cô đơn và mong manh.
Tiếu Cẩn mấp máy môi, ngập ngừng nói: "Em đã làm gì sai, chị có thể nói cho em biết được không? Đừng cố tình tránh mặt em như vậy.".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK