• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


"Mộc Chẩm Khê, em rất hối hận, chúng ta quay lại với nhau đi."
Mộc Chẩm Khê cúi người lui về phía sau, tránh khỏi bàn tay đang đưa tới của đối phương, lạnh lùng nhìn cô ấy: "Cô say rồi."
Người phụ nữ vẫn khóc, nói: "Em không có say".

Mộc Chẩm Khê vẫn bất động, lặp lại lần nữa: "Cô say rồi."
Người kia hai má ửng đỏ, hai mắt mờ mịt, ngồi ở mép bồn hoa ngửa vai, rõ ràng là đang say rượu.

"Phương Dĩnh, đưa điện thoại cho tôi." Mộc Chẩm Khê giằng co với cô ấy một lúc, thái độ vẫn rất kiên quyết.

Người phụ nữ —— Phương Dĩnh nghiêng đầu, đột nhiên cười hắc hắc hai tiếng, say sưa nói: "Không cho."
"Cô!" Mộc Chẩm Khê lấy điện thoại trong túi ra nhìn thời gian, đã hơn 10 giờ tối, nếu cứ tiếp tục lăn lộn thế này, không biết khi nào mới xong.

Cô nghiến răng, một tay ôm lấy vai người kia, tay còn lại giữ lấy tay của cô ấy, cưỡng ép đỡ cô ấy ra khỏi bồn hoa.

Người phụ nữ thuận thế nâng cánh tay lên, vòng qua sau gáy Mộc Chẩm Khê rồi vùi mặt vào vai cô.

Mộc Chẩm Khê lông tóc dựng đứng hết cả lên, nhưng không thể thoát ra được, nên cô chỉ có thể âm thầm nghiến răng dự định trước tiên đưa cô ấy lên xe với tư thế này, đúng vậy, cô định đưa đối phương về nhà.

Ai biết Phương Dĩnh được một tấc lại muốn tiến một thước muốn hôn cô, cảm giác được hơi thở ấm áp tới gần, da đầu Mộc Chẩm Khê nổ tung, trong đầu vang lên cảnh báo, lập tức buông một tay ra, nhanh chóng đẩy mặt Phương Dĩnh ra.

Chỉ vừa mới sợ hãi thở ra một hơi, cô đột nhiên cảm thấy choáng váng.

Nhìn qua vai của Phương Dĩnh, một người phụ nữ xinh đẹp xuất hiện trong tầm mắt của cô.

Nàng còn mặc chiếc váy dài trắng muốt trong tiệc mừng sinh nhật vào buổi tối, đôi vai thon gầy khẽ run rẩy trong gió đêm, vẻ mặt quá trầm tĩnh.

Mộc Chẩm Khê cũng thả tay còn lại đang đỡ Phương Dĩnh ra, Phương Dĩnh ngã xuống đất như một vũng bùn.

Mộc Chẩm Khê đình trệ, trong lòng thắt lại không thể giải thích được: "Tại sao em lại ở chỗ này?"
Tiếu Cẩn mặt lặng như nước, không trả lời câu hỏi của cô, nàng liếc nhìn người phụ nữ trên mặt đất, đưa tay ra đỡ cô ấy dậy.

Nàng không mạnh bằng Mộc Chẩm Khê, ngửa mặt nói với cô: "Giúp em một tay?"
Mộc Chẩm Khê vừa muốn đỡ Phương Dĩnh đến bả vai mình, Tiếu Cẩn nói: "Em đỡ cho, chị dẫn đường đi, chị còn phải lái xe."
Mộc Chẩm Khê làm sao có thể để cho nàng đỡ một mình, hai người mỗi người phụ trách một bên đưa Phương Dĩnh đến bên cạnh xe.

Mộc Chẩm Khê mở khóa xe, hai người cùng đẩy Phương Dĩnh vào ghế sau, sau đó Mộc Chẩm Khê ra mở cửa ghế lái phụ.

Tiếu Cẩn, người nãy giờ chưa nói lời nào, nói: "Em sẽ ngồi phía sau chăm sóc cô ấy, miễn cho cô ấy say rượu làm loạn."
Nàng dừng lại một chút rồi nhẹ nhàng hỏi: "Cô ấy uống say có phát điên không?"
Mộc Chẩm Khê không nói nên lời.

Tiếu Cẩn nhíu mày, nở một nụ cười rất nhạt: "Hả?"
Mộc Chẩm Khê gật gật đầu: "Có một chút, nhưng không nghiêm trọng lắm." Tốt hơn Tiếu Cẩn nhiều.

Tiếu Cẩn nói: "Được rồi, em hiểu rồi." Nàng thoải mái ngồi vào, giọng điệu bình thường, "Trong xe có túi ni lông không? Đề phòng cô ấy nôn, đến lúc đó không nôn lên xe chị."
Mộc Chẩm Khê lấy hai túi nhựa dùng một lần từ trong cốp xe.

"Muộn rồi, lái xe đưa cô ấy về đi." Tiếu Cẩn nhận lấy, ra hiệu cho cô đóng cửa sau lại.

Mộc Chẩm Khê đóng cửa rồi lái xe tiến về phía trước.

Nhìn qua kính chiếu hậu, Tiếu Cẩn đặt đầu của Phương Dĩnh lên đùi nàng, nhẹ nhàng vuốt ngực và dạ dày đối phương để cô ấy bớt khó chịu.

Trên mặt nàng không có chút khó chịu nào, ngược lại nghiêm túc tập trung lạ thường, rất kiên nhẫn.

Trong lòng Mộc Chẩm Khê nổi trống.

Nàng đến từ khi nào? Đã nghe được bao nhiêu rồi? Có biết mối quan hệ của mình và Phương Dĩnh không?
Nếu như biết rõ, sao bây giờ lại thờ ơ như vậy? Nếu như không biết, chắc hẳn cũng đoán được?
Cũng không phải Mộc Chẩm Khê cắn rứt lương tâm, chẳng qua là gặp phải trường hợp như vậy, ít nhiều cũng có chút lúng túng, sau khi lúng túng, còn có một cảm xúc muộn phiền không nói rõ được.

Mộc Chẩm Khê hạ cửa kính xe xuống, đèn đường chiếu lên khiến đôi mắt cô lúc sáng lúc tối.

Để tiện chăm sóc đối phương, Tiếu Cẩn bật đèn ở ghế sau, mượn ánh sáng dò xét Phương Dĩnh.

Làn da trắng nõn, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn, mặc dù bây giờ đã nhắm lại nhưng Tiếu Cẩn đã nhìn thấy khi cô ấy nói chuyện với Mộc Chẩm Khê lúc nãy.

Cũng là một nét đẹp khiến nhiều người phải ngoái nhìn trong đám đông.

Lúc này cô ấy đang nhắm mắt, khẽ nhíu mày, dáng vẻ yên lặng chịu đựng, đáng yêu làm người ta yêu thích.

Tiếu Cẩn đưa ngón tay vuốt ve đôi lông mày mảnh mai xinh đẹp của đối phương, nhìn thấy mà thương, không có gì ngạc nhiên khi Mộc Chẩm Khê động tâm.

Lúc trước Mộc Chẩm Khê từng nói, không thể nhìn dáng vẻ cau mày của nàng, càng không thể nhìn nàng khóc.

Bây giờ cô cũng không thể nhìn người khác khóc sao?
Người phụ nữ trong ngực nàng chảy ra một giọt nước mắt, tay nắm chặt tay của Tiếu Cẩn đang đè trên bụng cô ấy, môi mấp máy vài cái, như đang nói điều gì đó.


Tiếu Cẩn cúi xuống lắng nghe cẩn thận, là gọi tên Mộc Chẩm Khê, giọng điệu lưu luyến.

Tiếu Cẩn hít một hơi thật sâu, mạnh mẽ mở mắt ra, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Chiếc xe lượn lờ ở cổng một tiểu khu, Mộc Chẩm Khê quay đầu nhìn hai người một ngồi một nằm, nói: "Tiếu Cẩn, em tìm thẻ ra vào và chìa khóa trong túi xách của cô ấy đi."
Tiếu Cẩn ừm một tiếng rồi lục lọi trong túi xách của Phương Dĩnh.

Trong túi của cô ấy có rất nhiều thứ lung tung, Mộc Chẩm Khê đã dừng xe lại nhưng Tiếu Cẩn vẫn chưa tìm thấy.

Mộc Chẩm Khê mở cửa sau, nhìn động tác của nàng, nói: "Tôi làm cho."
Tiếu Cẩn nhìn cô chằm chằm trong hai giây, sau đó đưa chiếc túi qua.

Mộc Chẩm Khê đưa tay thăm dò bên trong, nhanh chóng rút ra một chùm chìa khóa.

Tiếu Cẩn rũ mắt xuống, hàm răng của nàng bất giác siết chặt lại.

Thẻ ra vào không đặt chung với chìa khóa, mà nằm trong ngăn nhỏ bên cạnh.

Mộc Chẩm Khê buông thõng đôi mắt nhìn Tiếu Cẩn, chậm rãi rút ngón tay đã chạm vào thẻ ra vào, khẽ nói: "Thẻ ra vào không biết để ở đâu, em nhường vào trong một chút, tôi đổ đồ trong túi cô ấy ra tìm xem."
Tiếu Cẩn chậm rãi chớp mắt, ánh sáng yếu ớt lóe lên, nói: "Em cùng tìm giúp chị được không?"
Mộc Chẩm Khê gật đầu.

Cuối cùng, Tiếu Cẩn đã chạm vào thẻ ra vào.

Hai người cùng đưa Phương Dĩnh ra khỏi xe, chậm rãi từng bước đi về nhà.

Tiểu khu này không cao cấp như của Mộc Chẩm Khê, thang máy cũng hơi cũ, khi lên cao còn có tiếng ồn.

Phương Dĩnh đã tỉnh dậy khi đang ở trong thang máy, nhìn trái nhìn phải, lại muốn ngả vào trong ngực của Mộc Chẩm Khê nhưng bị Tiếu Cẩn giữ chắc nịch một bên vai.

Mộc Chẩm Khê chỉ dùng một tay đỡ Phương Dĩnh, cách xa cô ấy ra.

Khi đến tầng 10, cửa thang máy mở ra.

Mộc Chẩm Khê không nhúc nhích, Tiếu Cẩn nâng cằm hướng về phía cửa nói: "Chị đi mở cửa đi."
Mộc Chẩm Khê im lặng chấp nhận, dùng chìa khóa mở cửa nhà Phương Dĩnh.

Cô đi vào trước, sau đó đỡ Phương Dĩnh từ tay Tiếu Cẩn, đặt cô ấy lên ghế sô pha trong phòng khách rồi đắp chăn cho cô ấy.

Tiếu Cẩn đóng cửa lại rồi dựa vào cửa thở dốc, khát khô cổ họng, còn ho khan hai tiếng.

Mộc Chẩm Khê đảo mắt nhìn quanh, cảm thấy việc rót nước như chủ nhân ở trong nhà người khác không thích hợp lắm, liền nói: "Trong xe tôi có nước, em đợi lát nữa xuống dưới rồi uống."
Tiếu Cẩn hất cằm ra hiệu người trên ghế sô pha, nói: "Không đỡ lên giường sao?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Không cần."
Tiếu Cẩn nói: "Vậy chúng ta về nhà?"
Mộc Chẩm Khê suy nghĩ một chút, nói: "Chờ một chút nữa."
Cô nhấc chân đi về phía Phương Dĩnh, Tiếu Cẩn đứng ở cửa lặng lẽ quan sát động tác của cô, trong lòng tưởng tượng nhiều khả năng.

Nếu Mộc Chẩm Khê muốn hôn lên trán đối phương, có lẽ nàng không thể duy trì được sự bình tĩnh như hiện tại nữa.

Nhưng không có gì xảy ra cả, Mộc Chẩm Khê cúi xuống, lấy ra điện thoại trong túi quần của Phương Dĩnh, mở khóa bằng vân tay của Phương Dĩnh.

Tiếu Cẩn đi khập khiễng nhìn, Mộc Chẩm Khê mở ghi chú của đối phương ra, gõ một đoạn vào đó, khóa màn hình rồi đặt lên bàn trà, đứng dậy đi về.

Tiếu Cẩn nói: "Chị lưu lại cho cô ấy cái gì?"
Mộc Chẩm Khê không chút rung động nói: "Nói tôi đã có người yêu mới, kêu cô ấy đừng quấy rầy tôi nữa, bạn gái của tôi sẽ ghen."
Tiếu Cẩn khẽ cắn môi.

Mộc Chẩm Khê nói thêm: "Đó chỉ là một cái cớ."
Tiếu Cẩn cười nhạt: "Em biết."
Tiếu Cẩn nghĩ thầm: Tại sao chị chưa bao giờ dùng cớ này với em?
Mộc Chẩm Khê quay đầu nhìn thoáng qua, tắt đèn phòng khách, căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ có đèn cảm biến ở hành lang vẫn còn sáng.

Bước từ bóng tối ra ánh sáng bên ngoài, cô dùng một tay chống vào cửa, nói với Tiếu Cẩn: "Đi thôi."
Tiếu Cẩn đi theo sau lưng cô, hai tay chắp sau lưng, không nói một lời.

Hai người ra khỏi tiểu khu, đi tới xe đang dừng bên đường.

Lần này, Tiếu Cẩn ngồi ở ghế lái phụ, cầm một chai nước chưa mở nắp ra đưa qua cho Mộc Chẩm Khê.

Mộc Chẩm Khê vặn mở nắp rồi đưa lại, Tiếu Cẩn ngửa đầu uống hết nửa chai.

Trên đường không ai nói chuyện, hai người biết rõ về nhau, bây giờ không phải là thời điểm tốt để nói chuyện.

Mộc Chẩm Khê mở nhạc trong xe, tiếng nhạc jazz chậm rãi phát ra từ dàn âm thanh khiến bầu không khí trong xe càng thêm trầm mặc.

Mộc Chẩm Khê nhấn mấy lần bài hát kế tiếp, đều cùng một thể loại, Tiếu Cẩn lên tiếng ngăn cô lại: "Để cái này đi, em thích nghe."

Mộc Chẩm Khê ngừng tay, cô biết rõ Tiếu Cẩn thích nghe, chính là biết rõ nàng thích nên cô mới muốn đổi.

Một đường nghe toàn nhạc jazz, cuối cùng Tiếu Cẩn độc miệng nhận xét: "Trình độ thưởng thức của chị rất bình thường, nhiều bài hát không thật sự là nhạc jazz."
Mộc Chẩm Khê: "......"
Tiếu Cẩn cười gian xảo: "Lừa chị đó, thẩm mỹ chỉ có khác biệt, không phân cao thấp."
Mộc Chẩm Khê mới ý thức được mình bị trêu chọc, cong xuống khóe môi.

Bầu không khí trải qua một sự chuyển biến vi diệu.

Về đến nhà, Mộc Chẩm Khê cũng không giục Tiếu Cẩn đi tắm rồi đi ngủ, cô cũng không trốn vào phòng làm việc mà đi đến tủ lạnh: "Tôi đi pha sữa nóng, em có muốn uống không?" Dù không uống rượu nhưng buổi tối uống chút sữa nóng để bồi dưỡng dạ dày, nhân tiện "đè nén hoảng sợ".

Tiếu Cẩn nhìn cách bài trí quen thuộc, ngồi xuống, nói: "Muốn, cảm ơn."
Hâm nóng sữa xong, Mộc Chẩm Khê đặt một ly lên bàn trà trước mặt Tiếu Cẩn rồi ngồi xuống ghế sô pha đối diện với nàng.

Tiếu Cẩn dùng hai tay cầm ly sữa, nhướng đôi mi dài, ánh mắt trong sáng.

Tiếu Cẩn nói: "Vừa rồi...!Bạn gái cũ của chị?"
Mộc Chẩm Khê thản nhiên nói: "Đúng."
Tiếu Cẩn cười nói: "Ánh mắt chọn bạn gái của chị tốt hơn nhiều so với chọn nhạc jazz."
Rõ ràng đó là một chủ đề nặng nề, nhưng nàng lại dùng giọng điệu nhẹ nhàng như vậy nói ra.

Mộc Chẩm Khê bị đâm một đao không nặng không nhẹ trong lòng, chua xót khó tả, miễn cưởng nặn ra một nụ cười, nói: "Tôi chỉ tùy tiện nghe một chút, là một danh sách phát trực tuyến."
Cô không có gia thế từ nhỏ đến lớn như Tiếu Cẩn, trước kia Tiếu Cẩn nghe, cô liền nghe theo, không biết đó là thứ gì.

Sau này Tiếu Cẩn đi rồi, cô vẫn còn nghe, vẫn không biết đó là thứ gì.

Tiếu Cẩn cười nói: "Bạn gái cũng tùy tiện tìm sao?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Không phải, là Ân Tiếu Lê giới thiệu, cậu ấy rất quan tâm đến đời sống tình cảm của tôi."
Tiếu Cẩn hiểu rõ gật đầu: "Xem mắt sao?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Gần như vậy."
Tiếu Cẩn hỏi tiếp: "Giống như em?"
Mộc Chẩm Khê giật mình rồi chậm rãi gật đầu.

Tiếu Cẩn nói: "Nếu đối tượng xem mắt ngày đó không phải là em, gặp được đúng người, chị sẽ..." Nàng uống một ngụm sữa, miệng hít một hơi, nói: "Sẽ cùng đối phương ở bên nhau sao?"
Mộc Chẩm Khê trở nên khó khăn nói từng chữ: "...!Sẽ như vậy."
Tiếu Cẩn quay đầu lại liếc nhìn cửa sổ, sau đó đưa mắt nhìn lại, hỏi: "Chị và cô ấy chia tay khi nào?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Hình như là thời gian này năm ngoái."
Tiếu Cẩn nói: "Cũng rất lâu rồi."
Mộc Chẩm Khê nói: "Phải."
Tiếu Cẩn nói: "Sau đó vẫn luôn độc thân sao?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Cho đến bây giờ."
Tiếu Cẩn nói: "Nguyên nhân?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Công việc quá bận, không có thời gian ở bên cô ấy."
Tiếu Cẩn hỏi: "Là chị hay cô ấy đề nghị chia tay?"
Mộc Chẩm Khê nói: "Cô ấy."
Gân xanh trên trán của Tiếu Cẩn khẽ nhảy lên, hoang đường nói: "Vậy mà cô ấy còn mặt mũi tới tìm chị?"
Mộc Chẩm Khê sửng sốt, đột nhiên ngước mắt lên nhìn nàng thật sâu.

Tiếu Cẩn hiểu thâm ý trong cái liếc mắt của cô, năm đó chính mình cũng bỏ đi không lời từ biệt, bây giờ không phải cũng trơ mặt trở về tìm cô hay sao?
Tiếu Cẩn tự giễu cười, bỏ qua chủ đề này, nói: "Chị vẫn..." Sau vài giây, nàng nắm chặt cái ly trong tay, nhìn chăm chú vào đôi mắt của Mộc Chẩm Khê, không dám bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, "Chị vẫn còn yêu cô ấy sao?"
Chỉ một vài từ ngắn ngủi, nàng lại nói vô cùng gian nan khô khốc.

Mộc Chẩm Khê không chút do dự lắc đầu.

Sau đó cô nhíu nhíu mày gần như không thể nhận thấy.

Thật ra không thể nói chữ yêu sâu nặng này, cùng lắm chỉ là thích.

Ân Tiếu Lê đã cho cô phương thức để làm quen đối phương.

Cô cảm thấy ngoại hình người ta đẹp mắt, thích tướng mạo cô ấy nên đã hẹn gặp vài lần.

Phương diện tính cách đều thích hợp, lại thích tính cách người ta nên đến với nhau một cách tự nhiên.

Trên đời này, việc ở bên nhau không nhất thiết cần phải có lý do.

Như vậy tình yêu khắc cốt ghi tâm, chỉ có một lần trong đời.

Tiếu Cẩn mỉm cười, uống một hơi cạn ly sữa rồi nói: "Em đi tắm đây."
Mộc Chẩm Khê nói: "Được rồi, đi thôi."
Cô đứng dậy cầm lấy cái ly trước mặt Tiếu Cẩn rồi vào bếp rửa sạch.

Khi mở vòi nước, cô phát giác có một ánh mắt nhìn chằm chằm sau lưng mình, cô quay đầu lại nhìn, Tiếu Cẩn lại đang đứng ở cửa, như thể có điều gì đó muốn nói.


Mộc Chẩm Khê: "Sao vậy?"
Tiếu Cẩn lấy tay vịn khung cửa, hỏi: "Chị sẽ quay lại với cô ấy sao?" Nàng có thể đoán ra câu trả lời từ biểu hiện của Mộc Chẩm Khê, nhưng vẫn muốn chính tai nghe cô nói.

Mộc Chẩm Khê nhíu mày, nói không chút do dự: "Sẽ không."
Tiếu Cẩn rời đi, bước chân nhẹ nhàng.

Nàng liếc nhìn đồng hồ treo tường, còn 5 phút nữa là 12 giờ, nhịn không được cong khóe môi.

Đây là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà nàng nhận được trong 10 năm qua.

Mộc Chẩm Khê nhìn theo bóng lưng của nàng rồi thở dài.

Cô có thể đoán được vì sao Tiếu Cẩn lại xuất hiện bên ngoài quán bar, đơn giản là theo dõi cô, thời hạn tức giận đã trôi qua, huống chi cô không có tức giận chút nào.

Đồng thời, cô càng chắc chắn rằng Tiếu Cẩn vẫn còn yêu cô.

Ngoài ra, có lẽ vì chuyện xảy ra tối nay làm Tiếu Cẩn trở tay không kịp nên quên ngụy trang, hoặc là không có cách nào ngụy trang, nàng không nhận ra biểu hiện của mình tối nay bình tĩnh đến lạ thường.

Tiếu Cẩn 17 tuổi cũng rất bình tĩnh, nhưng sẽ không đến mức như bây giờ.

Mộc Chẩm Khê càng có xác định nàng đã khôi phục trí nhớ, dù không phải là tất cả, nhưng cũng là phần lớn.

Từ quá trình nhận chức lúc trước ở trường học, Mộc Chẩm Khê đã bắt đầu nghi ngờ, nhưng không thể tìm ra bằng chứng xác thực.

Cùng lúc đó, trong lòng luôn có một loại tình cảm mờ mịt thường xuyên cản trở lý trí của cô.

Công việc của nàng đã đi vào quỹ đạo, đã có thể sống tự lập.

Đến lúc rồi.

Mộc Chẩm Khê cúi đầu lau khô vết nước trong ly, cũng chậm rãi lau đi những dấu vết mà Tiếu Cẩn để lại trong lòng cô mấy ngày nay.

Mộc Chẩm Khê ở trong phòng bếp ngây ngốc thật lâu, nghe thấy tiếng vòi sen trong phòng tắm dừng lại, nghe thấy tiếng hát hừ hừ đứt quãng của Tiếu Cẩn, nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ đóng lại.

Trước khi đóng cửa, Tiếu Cẩn nói với cô: "Ngủ ngon, Mộc Chẩm Khê."
Vui sướng như tiếng chim chóc reo hò nhảy nhót.

Mộc Chẩm Khê trả lời: "Ngủ ngon."
Phòng khách rất yên tĩnh.

Sau khi rửa mặt, Mộc Chẩm Khê ngồi trên ổ chăn, gửi tin nhắn cho Ân Tiếu Lê.

Ân Tiếu Lê hỏi cô: [Quyết định chưa?]
Mộc Chẩm Khê: [Hmm]
Ân Tiếu Lê: [Được rồi, ngày mai tớ sẽ nghỉ một ngày, cậu qua đây đi]
Mộc Chẩm Khê: [Làm phiền cậu]
Ân Tiếu Lê: [Nói gì vậy chứ.

Muộn quá rồi, tớ muốn đi ngủ, có chuyện gì ngày mai gặp rồi nói]
Mộc Chẩm Khê đáp lời chúc ngủ ngon, nằm xuống đất, kéo chăn lên đến vai.

Không ngủ được, cô quay mặt nhìn về phía ánh trăng lọt qua cửa sổ, cát trắng mịn như nước chảy đầy đất, ánh trăng đêm nay thật đẹp.

Mộc Chẩm Khê dứt khoát ngồi dậy, leo lên bục cửa sổ, ngửa đầu ngắm trăng.

Trong lòng cô có vướng mắc, bình thường ngắm trăng ngâm thơ cô còn có thể nghĩ ra được vài câu, bây giờ trên mặt trăng chỉ còn lại khuôn mặt của Tiếu Cẩn, trắng trẻo tinh khôi, khuôn mặt trái xoan, mày mỏng mắt cong, đôi mắt sáng xinh đẹp.

Kẹt kẹt —— tiếng động rất nhẹ rất nhẹ.

Mộc Chẩm Khê đẩy cửa phòng ngủ ra một khe hở, từ khe cửa nhìn vào động tĩnh bên trong, nhìn thấy một người phụ nữ nằm thẳng trên giường, một tay đặt bên ngoài chăn bông, ngực nhấp nhô đều đặn, thở nhẹ nhàng.

Mộc Chẩm Khê chui vào như một tên trộm, thậm chí không dám đi dép lê, chỉ đi chân trần, không phát ra một tiếng động nào, bước đến mép giường, ngồi bệt xuống sàn nhà.

Giường của Mộc Chẩm Khê không cao nên ngồi dưới đất cũng có thể nhìn thấy khuôn mặt của Tiếu Cẩn.

Dù không bật đèn, chỉ có một đường viền mờ nhạt, Mộc Chẩm Khê vẫn nhìn không chớp mắt.

Tiếu Cẩn lật người, trong miệng lẩm bẩm, Mộc Chẩm Khê lập tức cúi thấp người xuống, chờ đến khi không nghe thấy động tĩnh gì mới thò đầu lên nhìn thêm lần nữa.

Cô lặng lẽ ở trong phòng ngủ.

Trong phòng bật điều hòa, dù mùa hè thế nào thì cũng lạnh thấu xương.

Mộc Chẩm Khê từ ngồi chuyển sang quỳ rồi lại ngồi xổm, thay đổi tư thế mấy lần, hai chân đều tê dại.

Đến khi trời gần sáng, cô mới cong lưng như mèo đi ra ngoài.

Mộc Chẩm Khê chỉnh đồng hồ báo thức, chợp mắt trong hai giờ, đúng lúc theo kịp thời gian Tiếu Cẩn thức dậy.

Chế độ đãi ngộ nhân viên mới của Mộc Chẩm Khê không chỉ thể hiện ở mức lương hậu hĩnh, chế độ ăn uống đầy đủ dinh dưỡng mà còn là phòng tập thể thao được trang bị đầy đủ, chỉ cần trực tiếp tập thể dục tại công ty, không cần ra ngoài vào buổi sáng.

Ngược lại, Tiếu Cẩn thường xuyên ra ngoài chạy bộ buổi sáng, hôm nay đụng phải một ngày nàng muốn ra ngoài tập thể dục.

Mộc Chẩm Khê nhìn theo bóng lưng của nàng, băn khoăn một hồi không biết có nên làm bữa sáng hay không, sau khi nghĩ xong liền quên đi, đi thẳng ra ngoài.

Cô nhớ thời khóa biểu của Tiếu Cẩn, sáng nay có ba, bốn tiết học, theo thói quen của nàng, hẳn sẽ đến trường lúc 9 giờ.

Mộc Chẩm Khê ngồi tại một quán cà phê gần nhà cho đến 9 giờ, vừa gọi điện thoại vừa đi về phía tiểu khu.

***

Vừa kết thúc một tiết Văn học Cổ đại, thời gian nghỉ giữa tiết, các bạn học bàn tán xôn xao, cãi nhau ầm ĩ, ồn ào ngất trời trong phòng học.

Giày cao gót nhịp nhàng gõ trên nền gạch, một bạn học nhìn về phía cửa lớp, vươn ngón tay lên môi dùng sức phát ra một tiếng "xuỵt".

"Cô Tiếu đến rồi."
Các sinh viên im lặng ngay lập tức.

Tiếu Cẩn cầm lấy tập tài liệu màu xanh đậm đặt lên bục giảng, kết nối USB với máy tính trên bàn, nhẹ nhàng di chuyển con chuột, đối diện với những cặp mắt tìm tòi nghiên cứu bên dưới, cô Tiếu mỉm cười: "Trên mặt cô có gì sao?"
Một bạn học nữ cười hì hì nói: "Không có, bọn em đang đoán mã màu son của cô hôm nay."
Tiếu Cẩn bình thường không quá nghiêm nghị khi lên lớp, thường xuyên mở rộng một số chủ đề thú vị dựa trên nội dung của lớp học, ngôn ngữ vui nhộn và hài hước.

Nàng vốn trẻ tuổi, dáng vẻ trông nhỏ nhắn, nếu nàng ăn mặc giống sinh viên hơn một chút, thì nàng và đám sinh viên bên dưới không có gì khác biệt, cho nên sinh viên đều không sợ nàng.

Tiếu Cẩn báo mã màu son, mấy nữ sinh ngay lập tức ghi chú vào điện thoại.

Tiếu Cẩn nhìn đồng hồ: "Còn chưa đến giờ học, các em có thể tán gẫu một lát."
Nàng để các bạn học nói chuyện, các bạn học nhìn nhau, ngược lại thấy ngượng ngùng.

Không khí lớp đại học rất thoải mái, đặc biệt là đối với sinh viên khoa Văn và ngôn ngữ Trung Quốc.

Lớp học không nhiều, lại lỏng lẻo, nội dung trong sách vở chỉ cần chú tâm một chút đều có thể hiểu cho nên yêu cầu của giáo viên là vô cùng cao.

Các sinh viên rất bức xúc với giáo viên máy móc, lên lớp đều việc ai người nấy làm, đến khi thi cuối kỳ, chỉ cần ôn vào trọng điểm là được.

Tiếu Cẩn thì khác, giáo trình của nàng chỉ vỏn vẹn mấy chữ, các bài giảng rất chuyên sâu, các trích dẫn sâu rộng, nhiều ví dụ và lập luận phong phú.

Rất nhiều kiến ​​thức không có trong sách giáo khoa, ngay cả trong các bộ sưu tập của thư viện cũng chưa chắc tìm được, các sinh viên đều lắng nghe không chớp mắt.

Nhưng vì đối phó với kỳ thi, nàng có một văn bản khác tổng hợp những điểm trọng tâm, sau mỗi bài giảng sẽ gửi cho ban cán sự lớp, ban cán sự lớp có trách nhiệm gửi cho tập thể lớp.

Đến 10 giờ, Tiếu Cẩn mở giáo trình ngắn gọn súc tích, giọng nói dịu dàng nhưng lạnh lùng vang lên thu hút những ánh mắt tò mò ham học hỏi của đám sinh viên trong lớp học sáng ngời, giống như tiếng suối chảy róc rách.

"Hôm nay, các bạn học hãy theo cô xuyên thời gian, để tìm hiểu hệ thống thần thoại Hebrew..."
Buổi chiều, Tiếu Cẩn có một tiết học ở lớp khác.

Buổi trưa, nàng ăn cơm với một nữ giáo viên trong nhà ăn của trường.

Nữ giáo viên nhìn những món ăn chưa đụng đến trong chén của nàng, kỳ quái hỏi: "Tiếu Cẩn, sao em chỉ ăn cơm mà không ăn đồ ăn? "
Tiếu Cẩn cúi đầu nhìn, nói một cách thản nhiên: "Gần đây em giảm cân."
Nữ giáo viên ngạc nhiên: "Giảm cân phải là chỉ ăn đồ ăn, không ăn cơm mà." Lại nhìn cổ tay gầy guộc của nàng, khuyên nhủ: "Bộ dáng này của em đừng nên giảm cân, giảm nữa cẩn thận cơ thể không chịu nổi.

Gầy là tốt nhưng sức khỏe cũng rất quan trọng."
Tiếu Cẩn nói: "Vừa rồi em nói sai, phải là tăng cân."
Nữ giáo viên: "..." Nghẹn lời nói: "Vậy em cũng phải ăn đồ ăn."
Tiếu Cẩn cong mắt: "Cảm ơn."
Nàng vốn là kiểu ngũ quan rất nhẹ nhàng, mặc dù ngũ quan tinh xảo nhưng lại xinh đẹp đến khó hiểu, lại thuộc về vẻ ngoài càng nhìn càng hấp dẫn.

Nàng đột nhiên cười rộ lên, cả người đều trở nên có sức sống, thật sự có cảm giác hoa đào tươi sáng hiện lên.

Đồng nghiệp ngơ ngác nhìn nàng.

Tiếu Cẩn vẫy vẫy tay trước mặt cô ấy.

Đồng nghiệp tỉnh lại, sau đó nói chuyện phiếm với nàng: "Nhiều giáo viên trong văn phòng hỏi chị về trạng thái tình cảm của em, em có đối tượng chưa?"
Tiếu Cẩn cười ngọt ngào: "Có rồi."
Đồng nghiệp: "Gah Boom."
Tiếu Cẩn: "Âm thanh gì?"
Đồng nghiệp: "Chị thay họ tan nát cõi lòng trước."
Tiếu Cẩn lại cười hai tiếng.

Hai người dọn dẹp bàn ăn đưa đến quầy, rồi nghỉ trưa, chờ đến lớp buổi chiều.

Tiếu Cẩn mở điện thoại, bấm vào hộp thoại WeChat của Mộc Chẩm Khê, gõ vài chữ rồi xóa đi, dùng sức cắn chặt răng, trong miệng tràn ngập mùi máu tanh nhàn nhạt.

Đồng nghiệp cầm gối chữ U đi đến, hỏi nàng: "Sao mắt em hơi đỏ vậy?"
Tiếu Cẩn lấy khăn giấy chà xát, thờ ơ nói: "Có gì đó bẩn bay vào."
Tiếu Cẩn tan học về nhà, đứng yên ở cửa một hồi lâu, mở cửa rất chậm rất chậm.

Nhìn thoáng qua trong nhà, cũng không nhìn ra có gì khác biệt, nàng ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt, hít sâu một cái rồi mở cửa tủ giày ra, tủ giày vốn đầy đã trống hơn phân nửa.

Máy tính trong phòng làm việc, sách trên giá sách, quần áo trong tủ ở phòng ngủ và những thứ khác thuộc về Mộc Chẩm Khê đã biến mất.

Tiếu Cẩn đưa tay cầm lấy một mảnh giấy ghi chú trên bàn trà, chữ viết của Mộc Chẩm Khê.

[Căn nhà này vẫn còn hợp đồng thuê ba tháng, em có thể tranh thủ trong ba tháng này chuyển đi nơi khác.

Tôi đi đây, đừng liên lạc với tôi nữa]
- ------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Bạn gái cũ tuy rằng có tên họ, nhưng là không có đất diễn, cho họ tên có lẽ chỉ bởi vì trợ diễn.

Tạm thời đừng nóng nảy, cố nhịn qua cơn sóng này, ngay lập tức sẽ là đường.

- ------------------
Tâm sự editor:
Mình cũng muốn lướt nhanh qua đoạn nay nên chơi lớn đăng nhanh nhanh cho mọi người luôn.

Mình muốn tăng nhanh tiến độ, tập trung dành thời gian edit đến chương 55 rồi nên mỗi ngày chỉ kịp beta đúng một chương để đăng thôi:))))
Dạo này mình đi làm lại rồi, đầu óc bị phân tâm nhiều thứ và mấy chương kể lại chuyện năm xưa phải liên kết tình tiết nên mình edit bị chậm lại..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK