• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Bộ Thư nghĩ rằng Thẩm Hi Quang là một con người đầy thi vị, không chỉ do anh luôn khơi dậy lòng hiếu kỳ từ cậu mà còn vì sự dị biệt của anh gắn liền với một cảm giác sâu xa, thâm thúy.

Đặc tính của anh dường như là không rõ ràng: động cơ không rõ ràng, mục đích không rõ ràng, tính tình không rõ ràng.

Anh giống như một góc bị cắt ra từ một bức danh họa cổ xưa, tạo cảm hứng cho người khác thêu dệt nên hàng trăm câu chuyện đằng sau anh.
Do đó, cậu không quá quan tâm đến động cơ và mục đích của anh trong chuyện này, chỉ có một câu rất muốn hỏi anh: "Trong lúc đặt bút vẽ em, anh đã nghĩ gì?"
Thẩm Hi Quang đáp: "Nếu tôi nói tôi đang suy nghĩ cách để lừa em thì thế nào?"
Bộ Thư không ngạc nhiên cũng chẳng buồn bực, đã liệu trước đáp án này.

Anh gảy lọn tóc bên tai cậu: "Đừng có cắt tóc ở đây."
"Vì sao?"
"Vì tôi muốn vậy."
Cậu lẩm bẩm: "Khi về nhà em sẽ hớt tóc húi cua." Thầm nghĩ: anh lừa em, chẳng lẽ em không dám dỗi anh.
"Em cũng không vừa." Anh ung dung dựa lưng vào giường: "Tác gia có khác, chỉ cần với một vài chất liệu là có thể dựng nên một câu chuyện logic và thuyết phục."
Bộ Thư xấu hổ.
Buổi chiều Thẩm Hi Quang thiếp đi hai lần, mỗi lần chỉ ngủ khoảng nửa tiếng rồi dậy.

Khi tỉnh anh cũng không lên tiếng, lơ đễnh ngồi nhìn ra cửa sổ, bất cứ khi nào không có người làm phiền, anh đều gọi cậu lại hôn một cái.

Từ lần một, lần hai còn vụng, đến lần bốn, lần năm thì đã có thể hôn hơn mười phút.

Thẩm Hi Quang không phải kiểu người giàu cảm xúc, Bộ Thư cảm thấy phần lớn động lực anh làm chuyện hôn hít này là vì đang chán.

Dù vậy, cậu cứ hưởng thụ thôi.
Lần thứ ba anh thiếp đi, Bộ Thư ra ngoài một chút vì đã ngồi quá lâu.

Phòng bên cạnh rất yên tĩnh, cậu xuống tầng trệt mua ba cái bánh nướng nhân đậu đỏ, thấy cô Kim đang dắt Kim Hi Thần đi dạo.

Cậu bé chỉ ngủ một giấc rồi dậy, chẳng hay biết gì, cũng không xây sát gì, đã có thể chạy nhảy tưng bừng.

So ra, chỉ có Thẩm Hi Quang là bị tổn thương.
Lúc cậu quay lại là gần năm rưỡi chiều, Bộ Khanh giục cậu về kẻo muộn mất.

Cậu đưa cho chị một cái bánh nướng, vào phòng, người trên giường đã tỉnh.

Anh quan sát cậu một lúc, hỏi: "Em đang giận tôi à?"
Bộ Thư đưa cho y một cái bánh: "Em không giận anh."
"Vậy thì...!em giận Hi Quang?"
Cậu im lặng giây lát rồi nói: "Thẩm Miên, chúng ta cần đổi lại xưng hô."
"Vì sao?"
Bộ Thư hơi mím môi.

Cậu không tính là người nói ra sự thay đổi giữa mình và anh cho y.

Quan hệ giữa anh và hai người họ rất khăng khít, cậu nghĩ nên để anh nói thì hơn.
Thẩm Miên nhạy cảm phát hiện tâm trạng của cậu, bỏ qua lý do, đi vào chính đề: "Em muốn xưng hô với tôi thế nào?"
"Anh lớn hơn em, chúng ta cũng xem như thâm giao.

Anh gọi Thẩm Dã thế nào thì cứ gọi em như vậy đi."
Thẩm Miên mỉm cười gật đầu: "Anh nghe theo em."
Bộ Thư cũng cười, rồi nhìn xuống cổ tay anh, hỏi: "Trước khi chuyện này xảy ra, anh có biết gì không?"
"Nếu anh nói mình biết thì em sẽ làm gì?"
"Chuyện cũng đã rồi, em sẽ không làm gì cả." Bộ Thư nghiêm chỉnh nói: "Nhưng em không muốn chuyện tương tự lặp lại."
Thẩm Miên hỏi: "Em muốn anh làm gì?"
Bộ Thư bình tĩnh nhìn y, gằn từng chữ: "Em không tin anh.

Khác với Thẩm Dã, anh có rất nhiều ý nghĩ và mong muốn riêng, anh không phải lúc nào cũng thuận theo anh Hi Quang.


Trong mắt em, anh chính là nguy cơ lớn nhất."
Có một việc Thẩm Hi Quang đã nhắc cậu nhớ, đó là: anh không thể kiểm soát sự xuất hiện của các nhân dạng và hành động của họ.

Anh hoàn toàn bị động khi bị chiếm hữu.
"Tuy nhiên, chính vì không phải lúc nào anh cũng nghe theo anh ấy nên anh là người có năng lực nhất để ngăn cản Thẩm Hi Quang gây hại cho bản thân.

Vì thế, em muốn làm một cuộc trao đổi với anh."
"Em muốn trao đổi cái gì?"
"Anh có mong muốn gì, em sẽ giúp anh thực hiện, miễn là nó không gây hại cho anh Hi Quang.

Đổi lại, Thẩm Miên, anh phải kiềm chế bản thân lại, giúp em bảo vệ anh Hi Quang, giúp anh ấy hồi phục."
Cậu nói dứt lời, không gian liền chìm vào tĩnh lặng.

Thẩm Miên ngẩn người, những tia sáng trong đôi mắt ngưng tụ lại, phản chiếu khuôn mặt cậu: "Em không biết tôi muốn làm gì.

Em dựa vào đâu..."
"Dựa vào: em biết rõ anh không thể tự hoàn thành việc đó." Bộ Thư chạm vào tay y, mím chặt môi rồi nói: "Đôi khi em nghĩ: xung quanh anh ấy chẳng có nổi một người thực sự quan tâm đến anh ấy, đến cả bên trong nội tâm cũng chỉ có duy nhất Thẩm Dã thuần túy một lòng với anh ấy."
Thẩm Miên cũng sờ lên mu bàn tay cậu, chậm rãi nắm lại: "Tôi nghe em.

Sau này gặp lại, mong em nhớ rõ lời mình."
Ăn hết cái bánh nướng, Bộ Khanh gọi Bộ Thư ra về, mọi chuyện sau đó cậu không thể xen vào nữa.

Cậu vẫn giữ liên lạc với bác sĩ Tần.

Một điều tích cực là sau sự việc vừa rồi, Úc Trầm đã gây sức ép lên cô Kim nên Tần Cố được tiếp tục đảm nhiệm vai trò bác sĩ phụ trách cho Thẩm Hi Quang.

Vì thay đổi nơi công tác nên y cũng phải chuyển nhà, hôm y đi Bộ Thư có đến tiễn.
Tần Cố thấy cậu có vẻ ngập ngừng, dịu giọng hỏi: "Cậu Bộ còn có chuyện gì cần căn dặn tôi sao?"
Cậu hơi đỏ mặt vì lời trêu chọc đó: "Em nghe nói vài năm trước anh ấy từng mất một đoạn trí nhớ về khoảng thời gian tại bệnh viện tâm thần.

Em muốn hỏi anh là anh ấy có nguy cơ gì không?"
"Mất trí nhớ là triệu chứng phổ biến của nhóm Rối loạn phân ly.

Trong quá trình điều trị, dĩ nhiên chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để không gây hại nhưng mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Tôi không thể đảm bảo trước điều gì." Y nỗ lực nói một cách nhẹ nhàng.
"Em có được đến thăm anh ấy không?"
"Cậu đã hỏi cậu ấy chưa?"
Cậu buồn bã nhìn xuống mũi giày.

Cậu không hỏi vì biết chắc chắn anh sẽ không muốn gặp cậu hay bất kỳ ai trong hoàn cảnh đó.

Anh sẽ nổi điên nếu cậu đến và nhìn anh như một bệnh nhân.
"Tôi cũng muốn hỏi." Tần Cố xem đồng hồ đeo tay: "Cậu có từng nói dối tôi không?"
"Không có." Bộ Thư đáp ngay.

Đây là sự thật, khi suy luận lần đầu, cậu thực sự chưa biết âm mưu của Thẩm Hi Quang; trên đường đi, cậu mới bắt đầu nhận ra nó.
Y gật đầu, tạm biệt cậu.
Một tháng tiếp theo trôi qua trong tĩnh lặng, sau đó có vài người bạn lục tục rời nhóm lớp im ắng đã lâu.

Tiễn bước Lê Khả Khả sang thành phố khác học đại học, Lữ Gia quyết định bỏ thêm một năm thi lại, Bạch Vi thường ghé qua tiệm đồng hồ cãi nhau với cậu ấy vì thuận hướng đến trường.
À, một tháng trước, việc đầu tiên Bộ Thư làm khi trở về nhà là đi hớt tóc húi cua, sau đó nhờ Tần Cố gửi hình chụp cho Thẩm Hi Quang.
Lúc đó, Lữ Gia nhận xét: Mẹ nó, thi đại học xong ai cũng phát rồ, bạn mình thành trai đểu rồi.

Sau đó, cậu ta cũng hớt undercut luôn.


Hai người chụp hình tự sướng, rất có cảm giác sắp đi nghĩa vụ.
Bộ Khanh liệt kê tên từng món đồ để Bộ Thư kiểm tra hành lý.

Cô đã nghỉ công việc cũ gần một tháng nay, bố mẹ nghe tin thì kích động không thôi, cứ ba bốn bữa lại đánh điện khuyên răn.

Cô chỉ ậm ờ ứng phó, cho đến hiện tại vẫn chưa vội tìm việc.
Bộ Thư không nhịn được phải bảo: "Chị đã có dự tính gì chưa? Nói ra để cho bố mẹ yên tâm."
"Có rồi, có rồi.

Em khỏi cần lo."
Cậu lấy áo khoác mặc vào.

Bộ Khanh nhìn em trai đã cao ráo lên nhiều, lòng bùi ngùi, cậu đi rồi trong căn nhà to tướng này chỉ còn mình cô.

Thằng nhãi Bộ Chấp là con mọt sách, dùng lời cổ nhân miêu tả thì hắn là một tên nho sinh hủ lậu hở tí là đập đầu vào cột can gián hoàng đế.

Trái lại, Bộ Thư là một thiếu niên chưa từng đòi hỏi, luôn đưa mắt nhìn mọi người xung quanh như xem thử họ cần gì.
Cô nghĩ: hình như mình chính là người có chính kiến nhất cái nhà này, hầy.
"Em không cần chiều theo Bộ Chấp.

Nó nói đạo lý thì kệ nó, nó rủ đi làm nghiên cứu thì từ chối phứt.

Chị thương em nhất nhà nên em không được hói đầu đâu."
Tóc của Bộ Thư đã dài ra một nửa, bớt cảm giác hư đốn rồi.

Cậu đáp một tiếng, vòng tay ôm Bộ Khanh thật chặt.
"Em không muốn chị tiễn chân thật sao?"
"Cảm ơn chị, nhưng em muốn tự đi."
Tiết trời đã vào thu, không khí se se lạnh.

Cậu kéo vali rời khỏi nhà, bánh xe cán trên mặt đất rải rác lá khô phát ra tiếng lạo xạo.

Đứng ở trạm xe, cậu hồi tưởng lại một ngày mùa hè năm ngoái, khi mình lần đầu tiên rời khỏi vùng an toàn của bố mẹ và anh chị, cùng Thẩm Hi Quang đi đến một nơi bản thân chưa từng biết.
Bố mẹ Bộ Thư là kiểu người rất hệ thống, nghe nói trước khi kết hôn bọn họ đã có kế hoạch hóa gia đình: sinh mấy đứa con, lập trình từng ngôi trường cho chúng học, hạn chế tất cả các biến số đến mức thấp nhất...!để vận hành trơn tru cuộc hôn nhân.

Nhưng, bản thân cậu là một biến số, bố mẹ không ngờ tới việc sẽ có thêm cậu.

Dù vậy, họ cũng không vì sự ra đời của cậu mà hủy đi kế hoạch từ trước.

Công việc cứ phải làm, con vẫn phải chăm.

Họ tìm cách khác để bù đắp cho cậu, nuông chiều cậu hơn, để cậu đi trên con đường dễ dàng hơn anh chị.

Nhìn anh chị thuận buồm xuôi gió, cậu chưa từng hoài nghi năng lực của bố mẹ.
Cho đến khi cậu biết đến một Thẩm Hi Quang, anh sẽ là biến số lớn nhất của hệ thống gia đình cậu.

Vì vậy, từ bây giờ cậu chỉ có thể dựa vào bản thân.
...
Đi xe lâu làm cả người Bộ Thư đau nhức.

Cậu mua nước, vừa tu ừng ực vừa ngồi nghỉ một lát rồi mới gọi cho Bộ Chấp.

Anh hai rối rít xin lỗi, nhờ bạn đến đón cậu về ký túc.
Hai mươi phút sau, một thanh niên lái mô-tô đến, gạt kính chắn gió để lộ ra khuôn mặt rám nắng, giọng rất trầm, có khẩu âm địa phương: "Cậu là người nhà của Bộ Chấp?"

"Là em, Bộ Thư." Cậu cúi đầu chào.

Anh ta đưa nón cho cậu, mất kiên nhẫn nhìn đồng hồ: "Lên đi.

Anh còn có việc."
Cậu ôm hành lý ngồi sau xe.

Anh ta ép thấp người, vừa chạy vừa nói: "Anh họ Vệ, tên Quyết, bằng tuổi với Bộ Chấp, đang học Thạc sĩ Luật.

Anh không giúp cậu được, cậu tự xách hành lý lên phòng đi."
Bộ Thư chỉ biết vâng dạ, thầm nghĩ người này lạnh lùng hơn so với anh hai kể.
Tuy nhiên, năm phút sau, Vệ Quyết dừng đèn đỏ nhận điện thoại.

Anh ta chợt chửi thề một tiếng, ngoái lại nói: "Cậu đi với anh một chút, anh có việc đột xuất."
Cậu gật đầu: "Ok."
Anh ta phóng đến một tiệm hoa, yêu cầu chín mươi chín đóa hồng.

Nhưng chủ tiệm nói hoa hồng không đủ, anh ta liền bảo hoa gì cũng được, kết hợp cũng được miễn là đủ chín mươi chín đóa.

Chủ tiệm bị hối quá, vội vàng túm ra một bó hồng, cúc, oải hương lộn xộn chủng loại đưa cho anh ta.
Vệ Quyết chạy nhanh đến một nhà hàng tiệc cưới, lập tức nhảy xuống cầm bó hoa đưa cho một người đàn ông mặc com-lê đang đi qua đi lại.
Người đàn ông nói: "Mẹ nó, nói chú đi mua hoa hồng, chú mua cái gì cho anh thế này?"
Vệ Quyết đáp: "Hoa hồng ở giữa đấy."
"Không đủ số bông."
"Mẹ nhà anh, anh đếm nhanh vậy thì tôi sẽ quỳ xuống lạy anh."
"Tóm lại là hoa này không được.

Chú mua lại cho anh." Gã phàn nàn: "Sao chú chẳng bao giờ nên thân thế hả?"
Bộ Thư không biết hai người nói gì.

Vệ Quyết ôm hoa quay lại dúi cho cậu, rồ ga lên rồi thình lình quay lại giơ ngón giữa với người sau lưng.

Gã kia còn chưa kịp phản ứng thì anh ta đã phóng đi thẳng.
"Tính cách anh không tốt lắm.

Cậu đừng để ý." Anh ta nói với Bộ Thư.
Về ký túc xá, cậu hỏi: "Hoa này làm sao đây anh?"
"Cho cậu về cắm trong phòng." Vệ Quyết quay xe bỏ đi.
Bộ Thư đứng tại chỗ ôm một bó hoa lớn, cực kỳ gây sự chú ý, ai ai đi qua cũng nhìn.

Cậu xấu hổ, vội xách hành lý đi nhận phòng.

Xếp hàng mà bị bao người nhìn chòng chọc cả buổi trời, lúc lên phòng, cậu chỉ muốn ném phứt bó hoa.

Nhưng rốt cuộc cậu không ném, ngồi trên khung giường chụp hình gửi cho Lữ Gia.
Lữ Gia: Người ta chia tay ném đạn lạc lên cậu à?
Bộ Thư hỏi: Làm sao giờ?
Lữ Gia: Giả vờ là mình được tặng.
– Người mua hoa này là nam.
– Đi tặng cho anh hai cậu.

Vừa bày tỏ nhớ nhung với anh ấy vừa thanh minh với mọi người.
Bộ Thư ngẫm ngợi thấy đúng: trả hoa cho các anh ấy thích làm sao thì làm, mình cũng đỡ cảm thấy lãng phí.

Sau khi thu xếp phòng ốc và chào hỏi bạn cùng phòng, cậu liền ôm hoa đi tìm anh hai.
Anh trai Vệ cũng ở trong phòng, thấy cậu chuyền bó hoa cho Bộ Chấp, nói điêu không biết ngượng, nhướn nhướn mày nhìn cậu.

Bộ Thư làm như không thấy.

Bộ Chấp nhỏ người và thấp hơn cậu, đường kính bó hoa lớn choán hết thân mình anh, trông có hơi quá sức.
Phòng ký túc của sinh viên cao học chỉ có ba người.

Người thứ ba đang về quê nên Bộ Chấp và Vệ Quyết dẫn Bộ Thư đi thăm thú xung quanh trường rồi ăn tối.
Lúc về ký túc, Bộ Chấp có điện thoại nên hai người các cậu bước chậm lại.

Vệ Quyết thấp giọng nói: "Sáng nay mọi người đều thấy anh đưa hoa cho cậu, cậu lại công khai đưa lại cho Bộ Chấp.


Người ta sẽ nghĩ là anh đây yêu thầm anh hai cậu."
"Hai anh làm bạn cùng phòng bấy lâu, đâu đến nỗi vậy."
"Chính vì ở cùng phòng nên mới dễ có gian tình, làm sao đây?"
"Vậy anh có thích anh hai em không?"
"Dĩ nhiên không." Anh ta đáp lập tức, nhíu mày.
"Thế thì anh chột dạ làm gì?" Bộ Thư cười.
Vệ Quyết không đáp, bước vượt lên kéo sơ vin Bộ Chấp tuột ra.

Anh hai a một tiếng, túm cổ anh ta dí nắm đấm.

Đối phương cười cười ngả ngớn.
Hình tượng ông anh lạnh lùng buổi sáng tan tành hết sạch.
Thấy vậy, Bộ Thư chợt thấy buồn.

Chưa gì cậu đã nhớ Lữ Gia, năm tháng tới sẽ không còn những buổi chiều đùa giỡn nhau nữa rồi.
Ổn định xong xuôi thì bước vào năm học, Bộ Thư mất gần hai tháng mới có thể thích ứng với mọi mặt của cuộc sống đại học.

Nhận thấy năm nhất có vẻ tương đối nhẹ nhàng và dư dả thời gian, cậu cân nhắc cẩn thận rồi nói với Bộ Chấp là mình muốn tìm việc làm thêm.
Anh hai ngạc nhiên hỏi: "Tiền tiêu của em đâu có thiếu.

Em vội làm gì?"
"Em muốn tích cóp kinh nghiệm từ sớm." Cậu ra sức thuyết phục anh đồng ý.
Bộ Chấp chỉ cho cậu đi tìm Vệ Quyết hỏi thăm: "Tên đó quen biết nhiều lắm, thượng vàng hạ cám có đủ.

Tính tình hắn ta nhìn vậy mà không phải vậy, cũng có thừa tử tế nên anh rất tin.

Em cứ yên tâm."
Bộ Thư tìm thấy Vệ Quyết đang chơi game ở một quán net trong con ngõ gần trường.

Trên bàn đặt máy tính của anh ta có một quyển sách luật dày hơn cả cuốn Tội ác và Hình phạt.

Vệ Quyết vừa bịt tai nghe vừa rất tập trung nên hoàn toàn không nghe thấy tiếng cậu gọi.

Đây là lần đầu tiên Bộ Thư tới quán net, thấy nhiều người đang mang vẻ mặt hình sự gõ lạch cạch nên hơi ngại, bất đắc dĩ lắm mới nâng giọng lên: "Anh Vệ!"
Người đối diện chợt đập tay xuống bàn, dữ tợn quát: "Gọi gọi gì lắm thế! Im lặng cho người ta chơi!"
Bấy giờ Vệ Quyết mới để ý đến cậu, lập tức bật lại: "Mẹ mày! Quát ai đấy! Xin lỗi em trai tao mau!"
Tên kia có vẻ nể anh ta, rụt cổ nói: "Xin, xin lỗi anh..."
Vệ Quyết tháo tai nghe, gác tay lên quyển sách luật dày cộp, vặn cổ hỏi: "Tìm anh làm gì?"
"Em xin lỗi vì đã làm phiền anh." Bộ Thư thấp giọng trình bày mong muốn của mình.
Vệ Quyết vuốt cằm suy nghĩ: "Yêu cầu công việc của cậu hơi khó đấy.

Để anh xem.

Giờ," Anh ta phẩy tay, đeo tai nghe lên, "về với Bộ Chấp đi."
Bộ Thư nhìn quầng thâm dưới mắt anh ta, muốn nói lại thôi, chờ đợi tầm hai ngày thì nhận được điện thông báo đã tìm được một vị trí.

Cậu liền thay quần áo đến gặp Vệ Quyết.

Anh ta đang ngồi gõ báo cáo ở quán trà sữa, phe phẩy tờ bướm làm quạt: "Anh năn nỉ người quen giữ cho cậu một vị trí, mức lương tàm tạm, công việc cũng đơn giản.

Nghĩ kỹ đi rồi hẵng quyết định, vào làm rồi là không được bỏ ngang, anh đây sẽ mất uy tín với người ta."
Cậu đọc kỹ từng dòng thông tin và yêu cầu về công việc, suy nghĩ cẩn thận rồi nghiêm túc nói: "Em sẽ làm."
Vệ Quyết cuốn tờ bướm trong tay nhét vào balo của cậu: "Về chuẩn bị đi, ba ngày sau anh dẫn đi làm thử."
Bộ Thư biết mình có chất giọng và đã luyện tập vận dụng ngôn ngữ từ nhỏ thông qua việc viết lách, cậu cũng từng diễn thuyết và trả lời phỏng vấn trên truyền hình nên khá thuận lợi có được công việc phát thanh viên nhỏ này.
Nói nhỏ là nhỏ thật, chương trình được giao cho cậu dẫn cũng không có tiếng tăm gì cả.

Cậu còn không biết là nó có tồn tại.
Tên của chương trình đó nghe khá êm tai: Mùa mơ mặc dù ý nghĩa thì hơi nông cạn, được phát trên radio mỗi tuần hai lần, mỗi lần là một nghệ nhân nhỏ trình bày về đam mê của mình.

Một chương trình mang tính tâm sự và truyền cảm hứng.

Đáng lý ra nó nên được giới trẻ quan tâm, nhưng không biết thế nào mà lại flop.
Đúng là Bộ Thư không thiếu tiền chi tiêu nên mục đích làm công việc này chỉ có bản thân cậu biết.
Thẩm Hi Quang, nếu anh nghe thấy âm thanh của em thì xin đừng quên em..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK