• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Bộ Thư từng đọc ở đâu đó nói rằng thói quen nhai một số loại thuốc như aspirin có thể gây nghiện.

Cậu không tài nào tìm ra trích dẫn chính xác cho thông tin này từ trong trí nhớ nhưng đã hình thành một phản ứng mỗi khi thấy Thẩm Hi Quang nhai thuốc, đó là lập tức đi lấy nước cho anh.
Thực tình Bộ Thư cũng không dám chắc nước lọc có thể giúp hệ tuần hoàn của anh "xử lý" viên thuốc đó hiệu quả hơn chăng nhưng việc anh uống thuốc đúng cách giúp trấn an cậu.

Cậu thường có những suy nghĩ gây căng thẳng khi ở cùng anh.

Đây là sự thật.

Tần Cố đã cảnh báo.

Cậu cũng không lấy làm oán giận.

Việc quyết định ở bên anh dù biết về chứng bệnh của anh là do cậu tự chuốc lấy.

Mỗi khi cảm thấy lo lắng, Bộ Thư luôn muốn chạm vào anh, chạm tay một cái thôi là đủ, để biết anh đang hiện hữu ở thực tại chứ không phải một ảo giác do thần kinh của cậu tạo ra.
Cậu có nghĩ đến việc đi gặp một nhà tâm lý để giãi bày mọi âu lo, nhưng tới nay vẫn chần chừ không quyết định.

Một phần là do bản thân cậu; một phần là nếu Thẩm Hi Quang biết chuyện cậu đến phòng tham vấn, phản ứng của anh là không thể lường được.
Mặc dù phần lớn thời gian Thẩm Hi Quang luôn ngầm cho phép cậu làm mọi thứ theo ý muốn nhưng Bộ Thư biết tâm trí của anh vẫn đang hoạt động không ngừng – có thể là hết công suất nữa: anh đang thẩm định cậu.

"Thẩm định" là một từ mạnh.

Cậu cảm thấy nó phù hợp trong trường hợp này.

Thẩm Hi Quang thẩm định "cậu" dựa trên giá trị quan của riêng anh, được niêm yết độc quyền trong đầu anh.
Cảm giác áp đặt từ anh mạnh mẽ đến mức anh không cần nói một tiếng nào, Bộ Thư vẫn cảm ứng được tâm trạng của anh đang lên hay xuống chỉ với việc anh liếc nhìn từ trên mặt xuống bàn tay cậu.

Đó là cảm giác khá rợn người.

Đôi khi Bộ Thư còn tưởng anh sắp tống cổ mình ra khỏi nhà.

Do đó, sự im lặng của Thẩm Hi Quang là một tá thuốc nổ TNT lèn dưới lô cốt địch đang chực châm lửa vào ngòi, không phải dòng sông Seine êm đềm của nước Pháp lãng mạn.

Dù anh cho phép cậu tiến vào thế giới của mình nhưng nếu "nó" bị sao thì...
Lỡ như mình bị sao thì...!không biết anh sẽ phản ứng thế nào? Bộ Thư thấy trái tim như bị bóp nghẹt mỗi khi nghĩ đến câu hỏi này.

Đã nhiều lần cậu đè nén mong muốn đi đến phòng tham vấn và chỉ cần Thẩm Hi Quang đặt một nụ hôn lên môi cậu, cậu sẽ lại cảm thấy tràn đầy năng lượng.

Bây giờ, sau khi đưa Kim Hi Thần về rồi quay lại bệnh viện, đúng lúc nhìn thấy anh nhai một viên thuốc, cậu bỗng muốn đặt lịch hẹn với nhà tâm lý.
Lúc về nhà mình đã tính nói chuyện với chị nhưng chị cứ biến mất.

Lữ Gia thì...!mình không muốn làm cậu ấy sốc.

Cậu ấy giống anh hai, không thích nghi với tin tức nhanh được.

Bố mẹ vẫn chưa tán thành chuyện mình làm việc ở nơi khác...!Anh Quyết bận quá, mình không muốn làm phiền...
Những suy nghĩ này trôi nổi trong đầu khi Bộ Thư lẳng lặng ngồi xuống bên giường, hai tay chụm lại đặt giữa đầu gối.

Cậu quên rót nước cho anh, có lẽ vì mệt mỏi.

Tuy nét mặt cậu không có biểu cảm mấy nhưng tư thế ngồi cùng với sự im ắng suốt mười phút liền đang bộc lộ sự bất mãn.
Vạch thủy ngân hạ xuống chút xíu.

Bên ngoài, gió đông quật một nhánh cây khô quắt gõ vào kính lóc cóc.

Vừng dương đã nhường chỗ cho lũ mây mù hành quân qua bầu trời.
Thẩm Hi Quang ngậm chặt miệng chờ cho vị đắng tan đi, chân mày chau sát, nhưng khi lên tiếng thì giọng nói lại nhẹ nhàng: "Sao vậy?"
Bộ Thư nhìn xuống dưới chân mình, mím chặt môi.
"Lại định khóc nữa à?" Những ngón tay dài, gầy guộc của anh len vào phần tóc bên thái dương cậu, đầu móng tay nhọn như răng lược cào vào da đầu.

Tuy nhiên, chúng khiến Bộ Thư thấy nhột nhiều hơn là bị xước.

Cậu nói bằng giọng nghèn nghẹn: "Anh lại nhai thuốc nữa."
Thẩm Hi Quang xoa bóp gáy cậu bằng một cử chỉ vỗ về: "Đôi khi – có nghĩa là không thường xuyên – tôi bị đau đầu khi sắp chuyển đổi.

Khi tôi cố gắng tập trung để không bị chiếm hữu*, vùng trước trán và thái dương sẽ đau rúng lên như hộp sọ bị gõ bằng chùy.

Răng tôi không kiềm chế được mà đánh với nhau, vì vậy tôi nhai thuốc."
* Bị nhân dạng khác chiếm hữu.
"Chuyện này em chưa từng nghe."
"Vì nó cực ít khi xảy ra.


Tôi hiếm khi kiểm soát được sự chuyển đổi.

Nó diễn ra trong vô thức."
"Vậy anh thấy đỡ chưa ạ?" Bộ Thư rướn người tới để nhìn rõ anh hơn, đôi mắt đang ảm đạm lại bừng lên những tia sáng quan tâm và ân cần.
Những lúc thế này, Thẩm Hi Quang bắt đầu hoài nghi ở nơi nào đó trong trung khu thần kinh của cậu có một cái công tắc viết tên anh.

Gạt lên, gạt xuống nhẹ như kẹo bông gòn tan trên môi.

Trên lưỡi anh chợt nếm được một vị ngọt mơ hồ đẩy lùi cơn đắng của thuốc.

Vị đậm đà như ngậm sô-cô-la trong miệng.

Nhưng anh không hề ăn một viên sô-cô-la nào.
Khoái cảm trong thần kinh.

Anh thầm nghĩ.

Hóa chất thần kinh đang tiết ra.

Serotonin hoặc endorphins, hay dopamine*...! Có khi là viên thuốc anh vừa nhai bị biến chất rồi.

Vì chả hiểu sao, ngay lúc này anh cảm thấy thật cao hứng.

Đến nỗi ngón tay anh không muốn rời khỏi tóc Bộ Thư và vành tai trông giống hình bán nguyệt của cậu.

Chết tiệt.

Thẩm Hi Quang cố giữ cho nét mặt không biểu lộ sự hưng phấn.

Mình không phải lại hoang tưởng chứ.

Vì sao mình thấy mọi thứ đang sáng bừng lên thế này?
* Serotonin là hormone điều chỉnh khí sắc (tâm trạng) và giảm lo âu; endorphins có tác dụng giảm đau, được xem là hormone mang lại cảm giác "hạnh phúc".

Dopamine cũng mang lại khoái cảm nhưng có tính gây nghiện (động lực).
Giống như những tấm lưới sắt đã bị gỡ bỏ hết sạch.

Cảm giác nghẹn cứng trong lồng ngực và cổ họng bị thiêu cháy đến không còn một mẩu tàn tro.

Để lại các khoảng trống toang hoác nhưng mát rười rượi như vừa trải qua một trận mưa rào.

Sau cơn mưa ấy, trong lòng bàn tay anh trồi lên những cụm cỏ non liên tiếp, mềm mại trượt qua kẽ tay; ẩn mình trong đó là một vừng trăng khuyết hơi ửng hồng...!Nếu những bệnh nhân cùng phòng chịu dời ánh mắt tò mò khốn kiếp đi thì anh đã hôn cậu không chỉ một lần.
Nhưng sự hưng phấn của Thẩm Hi Quang không tiếp diễn được lâu – có lẽ chỉ trong vài phút – vì bác sĩ tiến vào đã phá hỏng.

Mặc dù tâm trạng của anh lên xuống mạnh mẽ nhưng chưa đủ để kết luận là lưỡng cực.

Trầm cảm dai dẳng – bác sĩ bảo vậy.

Chủ yếu là các cơn trầm cảm nhẹ kéo dài từ tuần này qua tháng nọ, vài phút hưng phấn không thể gọi là cơn hưng cảm được.
Bọn họ điện cho Giang Thành Văn trước khi rời khỏi bệnh viện.

Bộ Thư cài nón, kéo khóa áo khoác rồi đeo găng vào đôi bàn tay lạnh buốt của Thẩm Hi Quang.

Anh vòng cánh tay qua eo cậu, sau đó chiếc xe phân khối lớn phóng đi trơn tru trên mặt đường nhựa.

Cậu là một tay lái khá, quán tính của động cơ mô-tô không làm giảm tốc độ ở khúc cua.

Chẳng trách cậu tìm thấy anh nhanh vậy.
Những đám mây xám cọ xát ì ầm chuyển thành mưa đá.

Thẩm Hi Quang cảm thấy hạt mưa cưng cứng va vào lưng mình, không đau, chỉ như bị một quả bóng mềm đập vào.

Tốc độ gió ập vào chiếc xe dường như đang tăng lên.
"Tôi chưa bao giờ thấy em chạy xe thế này."
"Em là con người thân thiện với môi trường.

Em sẽ không chạy xe riêng nếu có thể sử dụng phương tiện công cộng."
"Thật nhàm chán." Anh nói: "Thiên nhiên không chết đi, chỉ có con người đang dần tuyệt chủng."
"Anh nói đúng.

Thiên nhiên không chết đi, nhưng tỉ lệ gặp tai nạn giao thông đường bộ cao hơn đường sắt nên em cũng chỉ đang nỗ lực kéo dài tuổi thọ cho mình thôi." Bộ Thư đáp với nụ cười.
Thẩm Hi Quang không tiếp lời.

Dường như anh nghe thấy tiếng lạo xạo của bánh xe cán lên những viên đá lạnh nhưng điều đó là không thể nào khi hai tai anh bị bịt kín bởi tiếng gió rào rào.


Mùa đông cũng tệ.

Anh nghĩ.

Mưa đá dơ bẩn hơn cả mưa thường.

Mưa thường ít ra còn chảy về cống thoát nước, còn những viên đá thì cứ đọng lại trên đường, chầm chậm tan ra dưới sự dẫm đạp của con người, lầy lội và bẩn thỉu.

Tiếng mưa đá rơi trên lá chuối chắc chắn rất tệ hại.
Vượt qua cơn mưa đá và những đám mây mù, chờ đợi bọn họ là hai bóng người một cao một thấp ngồi xổm ở trước cổng sắt.

Vệ Quyết ném điếu thuốc hút dở vào khe hở của ống thoát nước, đứng dậy nhìn chiếc mô-tô yêu quý ướt đầm đậu lại từ đầu đến đít.

Bộ Thư nảy sinh cảm giác anh ta sắp kiện chết cậu nếu như tìm thấy trên thân xe có một vết xước.
Đứng sau Vệ Quyết là anh hai cậu.

Bộ Chấp xắn gấu quần lên mắt cá chân, hai bàn tay hơi ngăm đen.

Trên khuôn mặt anh không có gì vui mừng khi gặp cậu.

Anh hai hiếm khi nổi giận nhưng Bộ Thư đang mơ hồ đánh hơi được cái mùi đó ở Bộ Chấp.
"Hai đứa vào nhà ngay." Anh cậu nói kèm với một cái gập tay dứt khoát.
Bộ Chấp cao không tới một mét bảy hai, thấp nhất nhà, nhưng sự kiên trì và cứng cỏi của anh thì không ai bằng.

Bộ Thư không ngờ anh hai sẽ đi về chung với Vệ Quyết – người đang bận chăm sóc cho con xe của mình sau khi tặng cậu một cái nhún vai bất lực, nên hoàn toàn không có sẵn lời giải thích cho mọi chuyện.

Anh hai vừa ngồi xuống liền hỏi có chuyện gì xảy ra?.
"Anh hai..." Bộ Thư ngập ngừng liếm bờ môi khô khốc, lý trí đang bị cảm xúc làm cho chết lặng.

Bản tường trình chưa soạn xong thì trong đầu cậu đã thêu dệt nên các tình huống rối rắm sau khi Bộ Chấp biết sự việc.

Tệ nhất là nếu như anh nói cho bố mẹ biết.

Mọi chuyện sẽ kết thúc cái ầm! như đóng sầm cửa mà không cần bản tường trình thứ hai của cậu.

Cậu hiểu bố mẹ, họ có thể làm cậu mất việc với một cú điện thoại.

Bộ Khanh đã phá lệ, bố mẹ sẽ không để cậu phá lệ.

Nhưng...!anh là anh hai em mà.

Em đã luôn ngưỡng mộ anh.

Nếu như anh không chấp nhận em thì ai sẽ chấp nhận em?
"Anh hai," Bộ Thư cất tiếng, bặm môi để giọng không run lên vì xúc động, hai tay siết lại, "mặc dù bố mẹ rời nhà từ lúc em còn nhỏ, mặc dù anh và chị hai đã luôn nuông chiều và thương yêu em.

Nhưng em muốn nói rằng, vấn đề của em hoàn toàn không phải sự lệch lạc từ trong cách giáo dục của gia đình, hay là bị ảnh hưởng từ những trào lưu tiêu cực.

Hiện tại, em đang nói chuyện với anh bằng tất cả sự tỉnh táo và chân thành từ đáy lòng."
Bộ Chấp ngẩn ra, mí mắt anh chìm xuống với một cái chớp ngại ngần nhưng sự quyết tâm vẫn chất chứa trong ánh nhìn: "Ừ, anh nghe."
Bộ Thư nhìn qua Thẩm Hi Quang.

Anh cũng đang nhìn cậu, vùng tối trong đôi mắt có một chút dư cảm.

Cậu chợt nghĩ.

Em vẫn chưa đi xem pháo hoa cùng anh nữa.

Một lần thôi.

Em chỉ ước chúng ta có một lần...!yêu nhau như hai kẻ tầm thường nhất thế gian.
Chân mày của Bộ Chấp càng lúc càng chau sát, cho đến cuối lời tự thú của em trai, sắc mặt anh đông cứng một biểu cảm lạnh giá như băng tuyết.
Bộ Thư yên lặng cúi đầu như bị cáo đợi phán quyết từ bồi thẩm đoàn.

Nhưng vị thẩm phán chẳng nói năng gì một lúc lâu, bàn tay anh dời từ trên đùi xuống đầu gối, rồi cả mười đầu ngón tay chụm lại với nhau.

Đột ngột, Bộ Chấp hỏi: "Em có ổn không?"
"Dạ?" Bộ Thư ngạc nhiên.
Anh cậu băn khoăn nhìn sang Thẩm Hi Quang: "Cậu có thể tránh mặt một chút không? Tôi muốn nói chuyện với em trai tôi."

"Tại sao?" Thẩm Hi Quang hỏi lại: "Anh muốn nói về tôi đúng không? Vậy tôi nên ở đây thì hơn chứ."
Bộ Thư có thể nhìn ra anh mình cứng họng trước lời vạch trần trắng trợn đó.

Thẩm Hi Quang luôn nghĩ gì nói nấy.

Cậu nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, bảo: "Chúng em chỉ nói chuyện một chút thôi, nhé?"
Thẩm Hi Quang bắt được trong ánh mắt đối phương sự nài nỉ.

Một cảm giác khó chịu ập lên anh.

Anh lập tức muốn giật tay khỏi cậu nhưng bản năng cho anh biết nếu làm vậy thì anh sẽ là người phải xấu hổ.

Vì thế, Thẩm Hi Quang cố không để lộ sự khó chịu đáp: "Được."
Anh ra ngoài khép cửa lại, hít lấy hít để không khí hòng giữ cho bản thân bình tĩnh, dù cảm giác khó chịu không ngừng lôi trái tim anh xuống khỏi vị trí vốn dĩ, lấp vào khoảng trống trải đó là sự giận dữ vô lý.

Mình bị cái gì thế này? Thẩm Hi Quang hậm hực đi ra ban công ở mé phải căn hộ, trong khi cố dời suy nghĩ đi chỗ khác thì nghe tiếng gọi từ phía dưới.
Một gã thanh niên – tên gì ấy nhỉ? – mặc áo khoác da và quần thể thao có dây rút đang cầm vòi xịt nước vẫy tay với anh.

Hắn nhổ điếu thuốc trên môi xuống đất rồi dùng đế giày dụi tắt, hỏi: "Nói chuyện xong rồi hả?"
Thẩm Hi Quang chưa nhớ ra tên hắn, hình như có hai chữ, song người này cũng khiến anh khó chịu không kém người trong kia.
Em về nhé? Muộn hơn nữa thì anh Quyết sẽ lo lắng.

Tên Quyết.

Họ gì? Họ gì? A, họ Vệ.

Anh nhẩm cách phát âm tên đối phương, sau đó đáp: "Sao anh không tự lên mà xem đi?"
"Ô hô." Vệ Quyết cười thành tiếng trước giọng điệu thách thức đó: "Cậu chủ ạ, – anh ta nói như tụi trẻ con chơi trò nhại giọng – cậu có thể trả lại đôi găng tay cho tôi được không? Chúng vốn ở trong cốp xe.

Hay cậu muốn dùng chúng hết ngày hôm nay? Tôi sẽ gộp tiền vào phí thuê xe một thể."
Thẩm Hi Quang hơi phát giận, lập tức cởi găng tay ném xuống.

Hắn ta chụp lấy rồi áp tay vào bụng cúi chào ra bề cảm ơn, cử chỉ tràn ngập bỡn cợt.
Thằng ranh.

Vệ Quyết rút một điếu thuốc mới, thầm nghĩ.

Loại như cậu ta chắc chẳng hiểu gì về những khó khăn của em trai Bộ Chấp.

Em ấy đã đi đến đây bất chấp mọi phản đối của gia đình chỉ vì cậu đấy, bớt hất mặt lên với em ấy đi.
Im lặng hút hết điếu thuốc, anh ta mở cốp xe để cất găng tay vào thì chợt nghe "thằng ranh" nói: "Tôi nhận ra anh."
"Trước đây trí nhớ của tôi cứ lủng chỗ này, khuyết chỗ nọ nhưng bây giờ tôi đang dần nhớ lại nhiều chuyện.

Tôi từng gặp anh trong tang lễ." Thẩm Hi Quang tựa cánh tay lên lan can sơn màu xanh lục, nghiêng đầu ngẫm ngợi: "Hồi đó anh học lớp mấy? Tôi nhớ anh còn mặc đồng phục."
"Cậu đang nói cái quái gì vậy? Sảng rồi à?"
"Tôi đang nói sự thật.

Bố anh mất trong một vụ tai nạn xe phải không? Tôi rất tiếc.

Vì tôi chính là con trai của người tài xế đã gây ra vụ tai nạn đó."
Vệ Quyết như đông cứng, hai mắt mở trừng trừng, sau đó bật thốt bằng giọng kinh ngạc đến mức bối rối: "Cậu là...!đứa bé đó? Cậu họ gì? Đúng rồi, họ Thẩm."
Đối phương mỉm cười: "Anh có nhận được tiền bồi thường không? Tôi nhớ gia đình các nạn nhân đã tổ chức họp báo và đòi bồi thường từ công ty bố tôi làm thuê.

Nhưng hình như trong quá trình kiện cáo, có vài gia đình không nhận được số tiền thỏa đáng so với công sức bỏ ra thì phải? Tôi từng học được một câu mắng, từ đâu tôi quên rồi, người ta mắng một học sinh trung học rằng: Cả đời mày còn chưa chắc được nhìn thấy số tiền lớn thế này nói gì đến biết đếm tiền.

Hình như người bị mắng là anh phải không?"
Nhắc lại quá khứ, có thể nhìn thấy bằng mắt thường rằng tất cả cơ bắp của Vệ Quyết đều căng ra dưới sự dao động cảm xúc.

Khói mờ giữa hơi thở anh ta dày hơn.

Vòi xịt bị bóp gập khúc.

"Xuống đây xem...!tôi hứa sẽ không dần cậu cho ra bã đâu."
Thẩm Hi Quang liếm môi, nhịp tim tăng lên.

Con mẹ nó, anh cũng đang mất bình tĩnh.

Đêm qua, anh chẳng nghĩ ngợi gì đến hậu quả nếu thất bại.

Mới vừa nãy thôi, khi cảm giác khó chịu bất ngờ ập đến – những cảm xúc tiêu cực cộng hưởng với nhau – lo lắng, bồn chồn, hổ thẹn, bứt rứt, hối hận...!trộn lẫn thành một khối nung đỏ: giận dữ.

Giận cái gì thì không biết.

Anh chỉ biết là mình đang phát điên lên đến nỗi có thể đưa đầu vào hàm của một con sư tử.
Mình thực sự không bị lưỡng cực sao? Đôi khi mình cứ đảo qua đảo lại như ở trên tàu lượn siêu tốc.

Không, không, không, bác sĩ nói hưng cảm vài phút thì chưa thể kết luận là lưỡng cực.

Cơn hưng cảm phải kéo dài ít nhất ba ngày.

Suy nghĩ của mình bị phân tán rồi...!Tập trung, tập trung.

Đừng chuyển đổi.

Đau đầu quá...!Khốn nạn, đau quá.


Mình cần thuốc...!Thẩm Miên, Thẩm Dã, Thiên Sứ hay con mẹ nó ai tôi cũng kệ.

Đừng chuyển đổi.

Đừng chuyển đổi.

Làm ơn...
"Này! Cậu bị sao vậy?" Vệ Quyết thấy cậu thanh niên kia tự nhiên tái mét đi, lảo đảo như sắp rơi khỏi lan can, liền gọi lớn.
Thẩm Hi Quang còn đủ tỉnh táo, liền ngồi xuống cuộn tròn dán sát vào lan can.

Đừng chuyển đổi.

Đừng cướp đi thời gian của tôi.

Tôi thất bại rồi.

Trước khi có ai đó bắt tôi thì đừng chuyển đổi.

Tôi chưa kịp hôn em ấy...!Tập trung, tập trung, tập trung, tập trung...
(Cậu...!sợ...!gì...) Tiếng nói mơ hồ vang lên ngay bên tai.

(Tôi...!là...!cậu...!mà.)
"Sao...!anh không...!để tôi yên đi..." Anh nghiến răng ken két.
Vấn đề giao tiếp giữa các nhân dạng còn là một bí ẩn đối với khoa học.

Anh cũng rất hiếm khi làm được.

Giống như chuyện kiểm soát sự chuyển đổi, anh chỉ nói chuyện được với Thẩm Miên trong vài chục giây đến tầm một phút trước khi chìm vào vô thức.
(Để...!cho...!tôi ra...)
"Cút đi..."
Vệ Quyết vừa chạy lên tầng thì hai anh em Bộ Chấp cũng ra khỏi phòng.

Bộ Thư thấy ngay cảnh tượng ngoài ban công, lập tức lao đến giữ lấy Thẩm Hi Quang, lo lắng đến khản cả tiếng: "Anh! Anh Hi Quang! Anh có sao không? Có nghe em nói không? Giúp em đưa anh ấy vào trong!"
Vì cơ bắp của Thẩm Hi Quang gồng cứng nên cậu không thể bế anh lên được, phải nhờ Vệ Quyết giúp nâng anh vào nhà.

Bộ Chấp nghe theo sai bảo của cậu đi lấy chăn gối.

Tầm hai mươi phút, trạng thái của Thẩm Hi Quang mới thả lỏng hoàn toàn, chỉ còn nhịp thở nặng nhọc.

Bộ Thư đặt anh nằm nghiêng gần máy sưởi, đắp chăn lên nửa người không co cứng của anh, kê gối phía dưới để máu lưu thông về phía đầu.

Cậu nghiền nát thuốc rồi pha với nước đường, đút cho anh uống từng chút.

Đôi khi anh chợt run bắn khiến nước đổ ra tay áo cậu, nhưng cậu không nề hà, kiên nhẫn đổ từng muỗng vào môi anh.
Bộ Chấp kinh ngạc nhìn cảnh tượng này một lúc, sau đó thẽ thọt kéo góc áo Vệ Quyết, khẽ bảo anh ta cùng mình đi ra ngoài.
Bộ Thư đút hết thuốc.

Nhờ đường cung cấp năng lượng, Thẩm Hi Quang dần hồi tỉnh, lầm bầm: "Thật thảm hại..."
Cậu đặt tay anh trong tay mình, thổn thức: "Ở lại với em...!Em không muốn anh đi đâu cả.

Ở lại với em."
"Tôi đã cố gắng để ở lại với em." Anh trả lời.

Lần sau chớ có nói tôi đi ra ngoài khi họ đang nói về tôi.

Tôi không muốn em bị nhồi nhét vào đầu những thứ tầm thường từ họ.
Đôi lời:
Suốt 36 chương, mình rất trung thành với việc thể hiện Thẩm Hi Quang là một người dễ ghét.

Không phải vì nhân cách của đối phương có vấn đề mà chủ yếu là do thái độ của anh.

Anh hầu như không được mấy thiện cảm từ những người xung quanh, nếu có thì thường là sự thương hại hơn là cảm thông.

Tuy nhiên, thái độ ngỗ ngược của Thẩm Hi Quang không hoàn toàn là do anh cố ý ra vẻ mà là vì anh thực sự coi khinh những đạo lý và lẽ thường của chúng ta.

Vị thế của anh là "một người có vấn đề về tâm thần" – điều mà rõ ràng là không ai mong muốn – nhưng anh đã phải nhìn một thế giới méo mó hơn số đông rất nhiều năm (và có thể là còn nhiều năm sau nữa).

Thay vì nói anh không chịu hợp tác với bác sĩ, chúng ta có thể xem xét theo góc nhìn khác là chính cái "thế giới méo mó" đã ám vào Thẩm Hi Quang, buộc anh phải đặt ra những lý luận và nhận thức quan để sinh tồn với tâm trí của mình.

Vậy, Thẩm Hi Quang có hoang tưởng nhưng anh không điên; có nông nổi nhưng anh không ngu.
Sức khỏe tinh thần của người hỗ trợ cho bệnh nhân tâm thần còn quan trọng hơn việc chữa lành tâm bệnh.

Bộ Thư cần nhiều người quan tâm đến cậu vì ở cùng với Thẩm Hi Quang rất áp lực.

Anh có thể không nói chuyện đến hàng tiếng đồng hồ, chỉ riêng việc đoán ra nhu cầu của anh và đáp ứng đã khó khăn, chưa kể khi anh mất kiểm soát cơn giận thì còn khủng khiếp hơn.

Một mình Bộ Thư có khi không thể ngăn nổi anh.

Ta hiểu không phải cứ nói những lời ngọt ngào hay quan tâm đến ai đó là thay đổi được con người.

Đặc biệt là Thẩm Hi Quang.

Vì thế, những gì Bộ Thư làm được cho anh là có giới hạn (ngoại trừ tình cảm của cậu).
Nói đi nói lại, Gãy Cánh chắc chắn không phải một câu chuyện đường mật như bên Sơn Ca, nhưng nay tấm lưới sắt đã mở ngỏ cho ban mai..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK