• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dương Phong cảm nhận được hơi thở nặng trịch nóng bừng của mình. Có vẻ thuốc cảm đã không làm hắn đỡ hơn 1 chút nào, hơn nữa lại còn bệnh thêm. Chiều nay hắn có tiết học làm bánh, nhưng mệt đến nỗi không thể nhấc nổi tay, cứ như có 1 lực hút cực mạnh hút hắn dính chặt vào giường. Nhưng gương mặt hắn lại không cảm thấy nóng chút nào, ngược lại còn hơi mát, mát cực, nhưng hắn nghĩ đó là triệu chứng bất thường thôi. Dương Phong nghĩ, có lẽ hắn đã sốt thật rồi

Nhật Hạ nhìn hắn đang mê man lẩm bẩm thì thấy nản lòng. Nó thì sau bao nhiêu năm mới về đây gặp hắn, vậy mà lại bắt nó phải ngồi đây chăm bệnh cho tên lười biếng như hắn. Có bản thân mình cũng chăm sóc không tốt, bệnh tật đến lâu như vậy cũng không uống thuốc. May mà nó đến thấy hắn sốt đến 40 độ cả người tím tái liền chạy ra mua thuốc, nấu cháo, pha nước chanh cho hắn muốn. Cánh môi hắn mấp máy vì mê sảng, Dương Phong cựa quậy đầu lẩm bẩm gì đó

Nó cầm khăn đi giặt thì thấy 1 bức tranh chì được lồng trong khung ảnh đặt trên mặt bàn. Nhìn kỹ thì.....thấy cũng giống....nó???!!! Không thể nào, đây là nó hả? Mũi nó đâu có cao như vậy đâu chứ? Hơn nữa mắt cũng không to thế này. Tên này mắt có phải càng ngày càng lão hóa rồi không?

Nguyên 1 ngày Dương Phong nằm bất tỉnh trên giường không thể mở mắt được, hắn không ngờ bệnh mình lại trở nặng như vậy. Nhưng dần dần ý thức của hắn trở lại, và hắn cảm nhận được có 1 người đang chăm sóc mình liên tục. Đút cháo, uống thuốc, đắp khăn, tất cả thao tác đều hoàn hảo đến hơn người. Mặc dù không thể chiêm ngưỡng dung nhan của người nào đó, nhưng hắn chắc rằng đây là người rất quen thuộc với hắn, cũng có thể là Phương Uyên, nhưng con bé đó có bao giờ chịu im lặng như vậy đâu chứ. Suy đoán miên man 1 lúc, hắn đã không thấy người đó đâu nữa, hắn đang mơ hay sao? Dương Phong dần dần liệm vào giấc ngủ 1 lần nữa

Nhật Hạ lau khô tóc của mình rồi nó nằm dài trên giường. Lâu rồi phòng tắm của nó không có sử dụng nên nước chảy hơi yếu, đành phải xuống nhà tắm. Mà hắn ở 1 mình, chắc cũng không dùng, sữa tắm với dầu gội đâu mất, vậy là nó lại phải ra ngoài mua thêm đồ nữa. Trong lúc chăm bệnh cho hắn, nó đã kêu người dọn đồ của mình sang đây rồi. Nếu mà nó không đến thì sao nhỉ? Chắc hắn sẽ nằm ở đây đến thối rữa lúc nào không hay mất

Tủ lạnh ở nhà cũng hết đồ ăn rồi, vậy thì nó sẽ đi siêu thị 1 chuyến vậy. Nhật Hạ đã xin nghỉ ở công ty 1 bữa rồi, dù sao cũng mới đi làm, công việc cũng không quá nhiều với nó. Nhật Hạ không biết cố ý hay tình cờ mà nó đi ngang qua tiệm bánh ngày trước hắn làm. Sao bà lão vẫn không tuyển nhân viên chỗ đó nhỉ? Lại còn đi đi lại lại lo lắng nữa chứ?

Leng.....keng......nó nghĩ hắn có vẻ rất thích ăn đồ ngọt nên tiện thể cũng ghé qua. Dù sao người bệnh ăn đồ ngọt vào, có thể sẽ đỡ hơn. Bà lão giật mình ngẩng mặt nhìn nó, rồi lại lủi thủi 1 bên. Nhật Hạ điềm tĩnh di chuyển đôi chân chăm chú chọn từng loại 1 thật kỹ càng. Trước giờ nó làm việc gì cũng đòi hỏi yêu cầu rất cao, ngay cả chuyện chọn bánh đơn giản này cũng không có ngoại trừ. Bà lão nheo mắt lục lọi trí nhớ đã già nua của mình, chắc chắn đã từng gặp cô bé nhỏ con này ở đâu rồi thì phải. Ở đâu nhỉ?

À, đúng rồi! Là cô bạn.....cô bạn gái của thằng Phong. Sao lại ở đây nhỉ? Không lẽ đến gặp thằng Phong sao? Nhắc mới nhớ, thằng Phong nói nó đã đi Mỹ rồi, cũng không biết lúc nào thì về, cho nên hắn cứ như bà ngày xưa, hằng ngày chờ đợi đến nỗi đổ bệnh mà không 1 ai chăm sóc. Xem ra cô ấy đã về rồi, mặc dù cách ăn mặc có chút chững chạc và chải chút hơn xưa, nhưng cái gương mặt lạnh đến tận xương thì bà không thể lầm được

- Bà tính tiền dùm cháu - nó nhẹ giọng lên tiếng khi thấy bà ngẩn ngơ 1 lúc lâu

- À....ờ...... - bà lão bừng tỉnh, lập tức gói bánh bấm bấm máy tính tiền - của cháu 60k....

- Đây ạ..... - ngay cả khi nhận tiền từ nó, bà vẫn cứ tò mò lén nhìn

- Khoan.....khoan đã cháu gái..... - nó nhướn máy quay lại nhìn bà chờ đợi câu nói tiếp theo - à.....cháu có phải.....bạn thằng Phong không?

- Đúng ạ - nó không ngần ngại gật đầu khẳng định

- Nó có biết cháu đã trở về không?

- Sẽ biết thôi ạ

- Nó đang bệnh nặng suốt 3 ngày nay rồi đấy, không biết đã nghỉ ngơi gì chưa? Hôm nay không thấy đi làm, cũng không có xin nghỉ nữa. Cháu biết nhà nó không? Đến coi thử đi - bà lão vẫn không giấu nổi nét lo lắng trên gương mặt đã lão hóa

- Cháu biết ạ. Bánh này.....là cháu mua cho cậu ấy. Và cháu cũng xin nghỉ dùm cậu ấy thôi. Và còn nữa ạ......nhà cậu ấy đang ở, là nhà của cháu đấy ạ - giọng nó có phần dịu hơn, bà cảm giác như nó đang mở lòng hơn với mọi người. So với 7 năm trước, thật sự nó đã ấm hơn 1 chút

Nhật Hạ trở về nhà, nó không biết phải làm món gì để hạ sốt cho tốt. Mặc dù đã uống thuốc nhưng ăn uống vẫn là chính. Đành để về nhà rồi coi thử. Nó thấy hắn đang đứng sừng sững ở đầu cầu thang, có vẻ như đang rất vội vã, mồ hôi vã ra rất nhiều nhưng đôi lông mày rậm rạp chau lại, nhìn nó vô cùng xúc động

Dương Phong thật không có mơ.....hắn rõ ràng cảm nhận được là có người vào nhà. Phòng tắm dưới nhà rõ ràng là còn ẩm ướt mặc dù hắn chẳng thường hay dùng. Chắc chắn là có người, hơn nữa còn rất quen thuộc ngôi nhà này, còn biết cả số nhà nữa, không phải là do hắn tưởng tượng, phải không? Hắn chạy loanh quanh khắp nhà tìm kiếm cái người đó. Và rồi hắn nghe thấy tiếng lục đục mở cửa. Gì chứ? Nhà này làm gì còn ai biết được mật mã ổ khóa đâu. Chỉ có.....

Dương Phong từ trên lầu vội vàng phóng xuống nhà, tim hắn đập rộn ràng mong chờ. Mặc dù không biết có phải hắn đã quá mong chờ hay không, hay do cái cảm giác thật sự quá giống mà sinh ra ảo giác. Tâm trí hắn đảo lộn, và không biết có phải do còn bệnh hay do tác dụng của thuốc mà......hắn cảm thấy thật là mơ hồ.....thật mơ hồ khi nhìn thấy nó ở dưới nhà......hệt như 7 năm trước vậy. Mặc dù da nó đã trắng hơn nhiều, trang phục khác lúc trước, mái tóc cũng dài hơn, cũng uốn xoăn 1 chút nhưng gương mặt thì vẫn chẳng hề thay đổi. Vẫn lạnh lùng nhìn hắn như trước

Niềm vui bất chợt xâm chiếm toàn bộ cơ thể Dương Phong. Hắn bất động đứng ở cầu thang, vẫn không khỏi tin vào mắt mình. Hắn thoáng thấy chút bất ngờ từ đôi mắt nó nhưng rồi nó lại nhìn hắn như trước đây......xa cách.....sao mà đột nhiên hạnh phúc biến mất. Khi đối diện với nó như thế này, đột nhiên hắn cảm thấy rất sợ......sợ điều hắn nghĩ trở thành sự thật. Thời gian ở Mỹ, nó đã thay đổi, thay đổi vì không còn ở cạnh hắn, nên nó sẽ không thấy hắn phiền phức, sẽ không có cảm giác gì nữa. Dương Phong sẽ chẳng bao giờ được nghe câu "Tôi thích cậu" 1 lần nào nữa

Khác với suy nghĩ của nó, hắn chẳng còn hồ hởi mong chờ như nó tưởng nữa. Nhật Hạ biết quãng thời gian đó thật sự rất dài, và nếu hắn có thích 1 người nào khác, nó vẫn sẽ nhẹ nhàng ủng hộ mà không nói gì. Nó biết Dương Phong là người mong manh và dễ ngã, nếu nó nói bất kỳ thứ gì ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của hắn, nó sẽ hối hận cả đời

Cái khung cảnh đáng lẽ phải vồ vập ôm lấy nhau của 2 người xa cách nhau nay lại biến thành không khí nặng nề và buồn bã như vậy. Nhật Hạ thừa nhận, thời gian nó ở Mỹ, nó không hề nghĩ đến người nào khác trừ hắn, mặc dù bạn học bên đó của nó cũng khá nhiều, hằng ngày giáp rất nhiều gương mặt hoàn mỹ nhưng sao cái nét Việt Nam của hắn vẫn ẩn hiện mỗi khi nó để đầu óc nghỉ ngơi 1 chút. Nhật Hạ đã rất trông chờ được học xong đại học để trở về gặp hắn, cũng không biết là hắn bây giờ sống thế nào với cái đầu óc lúc nào cũng ngẩn ngơ đó, hắn có cao thêm chút nào không? Nhưng tham vọng làm nó kỳ vọng nhiều hơn vào tương lai của mình. Nếu lỡ như cuộc sống của hắn gặp khó khăn, có thể nó sẽ có đủ khả năng để lo cho hắn sau này. Hắn đã không biết rằng, lúc đứng trước ngay chính căn nhà trước kia của mình, nó đã rất hồi hộp, tim đập mạnh đến nỗi muốn văng ra ngoài, đầu óc hoàn toàn trống rỗng vì cứ nghĩ đến gương mặt từ bất ngờ đến mừng rỡ của hắn, nó lại cảm thấy vui lạ, rất muốn gặp hắn ngay bây giờ

Dương Phong có phải đã quá kỳ vọng rồi hay không? Nó bây giờ trở về, thành đạt như vậy, còn hắn vẫn chỉ là 1 tên còn đang học nghề làm bánh sau những ngày tháng không biết mục đích sống của mình. Sau khi tốt nghiệp, hắn đã bỏ không 2 năm ở tiệm bánh để thích nghi với cuộc sống, hắn đã dành tất cả thời gian cho tiệm bánh và tích lũy tiền bạc. Rồi bỗng 1 hôm bà bảo có muốn coi bà làm bánh hay không? Hắn đã tò mò 1 chút đi vào lò bánh, lần đầu tiên.....từ đó hắn đã vô cùng thích thú đến nỗi đi đăng ký học làm bánh ở 1 chỗ tốt nhất và để đạt được đến danh hiệu học viên giỏi nhất ở cái lớp làm bánh, hắn đã mất von vẹn 4 năm trời. Lần đầu tiên làm được bánh, được mọi người khen, hắn thật sự rất vui, nhưng người mà hắn muốn nếm thử đầu tiên, đã không có ở đây ngay lúc này

Ngoài hắn ra, những bạn học khác đang học những bước cơ bản nhất để làm bánh, và hằng đêm, hắn đều lên mạng tìm tòi nghiên cứu những loại bánh mới và đến chỗ học để thực hành, có thể nói hắn đang mượn chỗ đó, và ai cũng đều được nếm thử loại bánh của hắn, đương nhiên hẳn rất ngon. Cô giáo hỏi hắn sao không mở 1 tiệm bánh và cafe, hắn làm gì dám mơ tưởng đến chuyện mở quán riêng để kinh doanh cơ chứ? Vấn đề tiền bạc thật sự rất nan giải

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK