• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường từ sau chuyện đó. Tụi kia hình như cũng lặn mất tăm, như vậy cũng tốt, đừng làm phiền đến nó là được. Không biết dạo này bị làm sao mà Dương Phong cứ nằng nặc đòi nó dẫn đi ăn, nào là bánh tráng, ăn kem nitơ, ăn bánh tiramisu, uống cookie, vân vân và vân vân. Đến khi nó nói không biết chỗ thì hắn lại chìa ra trên điện thoại. Còn lên foody tìm tòi rồi chụp ảnh màn hình lại nữa chứ. Nhưng nó chẳng hứng thú, bảo không thích ăn, làm hắn buồn hiu hiu.

- Tối nay mẹ đi nhậu với lớp cũ, mấy đứa ở nhà thích ăn gì thì ăn nhé! Tiền mẹ để trên đầu tủ lạnh - mẹ nó hớn hở ăn mặc sành điệu đi ra ngoài

- Mẹ đừng uống say quá - nó còn không quên dặn dò mẹ nó cẩn thận, y như lần nào mẹ nó ơi hỡi vài tiếng rồi cuối cùng tối nay thể gì say khướt cho coi. May mà nó kêu mẹ hãy đi taxi đi. Chí ít điều này thôi

Nhật Hạ ngồi im học bài dưới phòng khách. Căn phòng không có 1 tiếng động, có chăng chỉ là những thước phim hoạt hình nhấp nháy trên màn hình thôi. Hắn cũng chẳng buồn nấu ăn, cũng không ơi hỡi gì hết. Nó định mở miệng hỏi hắn ăn cái gì thì chuông cửa nhấn ầm ĩ, tiếp đó là những hành động đáng ngờ của hắn là mừng rỡ, lon ton chạy ra mở cửa, đưa tiền, nhận tiền thối, đóng cửa lại và cuối cùng là vào nhà soạn sành đồ ra mời nó ăn

- Ăn đi này, đồ Hàn Quốc mình kêu ship đấy - có vẻ như đây là lần đầu tiên hắn ăn món này nên khoái lắm, Nhật Hạ từ tốn cầm muỗng lên múc 1 muỗng cơm trộn cho vào miệng, cũng như cơm bình thường thôi mà. Nhưng mà nhìn hắn ăn có vẻ vui quá nhỉ? Nó nhớ có vài lần hắn rủ đi ăn quán này thì phải. Tên gì thì nó quên rồi nhưng mà......là 1 trong vô vàn món hắn rất muốn ăn

- E......HẠ Ơi......Hạ hỡi......híc..... - mẹ nó lè nhè mở cửa đi vào. Đã 10h rồi, nó và Dương Phong còn ngồi trước phòng khách này chờ mẹ nó về đây. Y như rằng không uống được vậy mà còn đòi uống cho hết rượu hết bia quán người ta. Nó phụ hắn đỡ mẹ vào phòng ngủ

Tại vì quá chú tâm vào việc đỡ mẹ nên nó đã không biết hắn phải chật vật thế nào. Dương Phong quyết định thả mẹ nó ra vì hắn có linh cảm mình sẽ gây họa nữa. Nhật Hạ đột nhiên cảm nhận được vật thể đè nặng trên người mình, thầm rủa cái tên như hắn. Lôi được mẹ lên giường là cả 1 thử thách đối với con người nhỏ bé như nó. Nhật Hạ trừng mắt nhìn hắn

- Sao cậu đột nhiên thả ra thế? - bên kia không có tiếng trả lời, Nhật Hạ tưởng đâu hắn lại có chuyện gì thì đến gần xem thử - Cậu sao thế?

Dương Phong đang đứng như trời trồng ở giữa phòng, định bụng nói nó bật đèn lên nhưng......hắn dần dần nghe được tiếng bước chân chậm rãi lại gần mình, gần hơn, gần hơn. Đến khi hắn cảm nhận được cả hơi thở ấm nóng của nóng lan tỏa trên da mặt mình. Dương Phong nín thở nhìn, hắn cố gắng mở to mắt ra nhìn nó nhưng....hoàn toàn không hề thấy gì. Nhật Hạ nhìn hắn thừ người ra thì rung rung tay hắn xem thử còn tỉnh hay không? Cái con người thỉnh thoảng lên cơn này nó không bao giờ biết trước được 1 hành động nào. Cảm nhận được sự động chạm xác thịt, Dương Phong giật mình vội rụt tay lại

- Cậu......sao thế? - nó chau mày nhìn hắn khó hiểu

Bây giờ, hắn đang có 1 suy nghĩ vô cùng kì quái, hắn đột nhiên nhận ra, mình rất mất kiểm soát khi đứng gần nó thế này. Bóng tối làm hắn không thấy được gì, nhưng suy nghĩ và xúc giác của hắn cảm nhận được cơ thể của nó. Từng tế bào của hắn rung lên từng đợt, đang gào thét như thú dữ

Bộp.......Dương Phong nhắm chặt mắt đánh liều, hắn quơ đại để xác định vị trí của nó......thật không ngờ.....hắn lại chộp được 2 má nó. Bây giờ Dương Phong đang dùng tay ôm chặt mặt của nó, thậm chí Nhật Hạ còn cảm thấy mình chẳng thể nào cựa quậy được. Nhưng nó vẫn đứng im đó, coi thử hắn định làm gì. Bàn tay hắn vô cùng ấm áp, to lớn, ôm trọn gương mặt nhỏ bé nhưng lạnh như nước đá của nó. Làn da vô cùng căng mịn mà lần đầu tiên hắn chạm vào, hắn thừa nhận, tay hắn đang run lên từng đợt

- Ừm...... - không hiểu sao lí trí lại chẳng thuộc về hắn nữa. Mỗi khi ở cạnh nó, hắn lại không ngừng tham lam những hạnh phúc lớn lao hơn mặc dù biết điều đó chẳng thể nào xảy ra. Nhưng mà đối diện với hoàn cảnh như vậy.....hắn lại muốn.....lại muốn.....

Nhật Hạ nheo mắt nhìn cái trò quỷ mà hắn đang làm. Nó đẩy mạnh hắn ra, bị xô bất ngờ.....Dương Phong chợt bừng tỉnh. Hắn đang định làm gì thế này. Ngay khi 2 gương mặt đã rất gần nhau rồi, hắn vẫn không kiềm chế được mình. Dương Phong cảm thấy khinh bỉ chính mình. Trong 1 khoảnh khắc, hắn đã có những suy nghĩ không chính chắn. Hắn muốn 1 lần được chạm vào đôi môi đó, 1 lần cảm nhận hương vị tình yêu đầu đời

Có khi nào,.....nó đã giận hắn như 1 tên biến thái sống chung nhà hay không? Dương Phong chới với..... hắn đưa tay loạn xạ tìm nó nhưng không 1 tiếng động, cũng không có chút ánh sáng nào để hắn quan sát sắc mặt của nó, để phán đoán suy nghĩ của nó nhưng không bao giờ thành. Hắn sợ nó sẽ...... xa lánh hắn, hắn sợ cảm giác đó. Hắn thấy mình vô cùng, cực kỳ vô sỉ, mình còn định dở trò với cô nhóc 17 tuổi như nó nữa. Hắn hoảng loạn dợm bước chân đi tới. Tách.......ánh sáng trở lại với căn phòng

- Sau này cậu mà còn làm thế......đừng có trách tôi...... - nói rồi nó đi luôn ra ngoài. Thôi rồi, đây là chuyện gì xảy ra thế này. Hắn đã sai rồi. Tuy đã thấy đường nhưng hắn chỉ thấy được bóng lưng của nó rời đi. Chắc nó phải tức giận lắm, có thể sau này không thể nói chuyện với nó được nữa, cũng không được đi học cùng nhau nữa, cũng có thể nó sẽ đuổi hắn ra khỏi nhà luôn mất

Nhật Hạ biết, hắn định làm gì. Chỉ là, mọi chuyện xảy ra nhanh quá và theo phản xạ, nó lại tuột ra những lời nói xấu xa của mình. Nó đóng sầm cửa lại, ngồi thụp xuống đất. Nhật Hạ đưa tay lên ngực trái, tim đập nhanh quá, và nó sợ, rất sợ......Sợ mình.....sợ hắn......sợ tất cả.....Tối nay là tối đầu tiên Nhật Hạ không học bài từ sau khi bắt đầu năm học. Hắn lên phòng cũng ngạc nhiên nhìn, nhưng hắn không còn lí do gì để sang đó nữa

- Cô ơi, sau này cháu sẽ đi làm thêm ở 1 tiệm bánh. Vì vậy tối cô không cần đợi cháu đâu ạ - đã 2 ngày từ sau chuyện đó xảy ra. Dương Phong chỉ biết ngóng nhìn nó từ xa, hắn không dám bắt chuyện, mà nó thì càng không bắt chuyện. Chỉ thỉnh thoảng nói vài câu thay mẹ rồi đi mất. Hắn cũng chẳng dám làm phiền, bám theo. Dạo này hắn cũng thấy may mắn vì mình......vì mình....không gặp ác mộng nữa. Có thể như vậy cũng tốt, hắn sẽ không có cớ yếu đuối để phiền lấy nó

Những ngày tháng sau này có vẻ 2 đứa sẽ không có nhiều thời gian để chơi với nhau nữa rồi. Nhật Hạ như trở về vẻ lạnh lùng lúc 2 đứa mới gặp nhau vậy, hay là nó chưa từng 1 lần tỏ ra mềm mại với hắn, phải chăng chỉ là do hắn tưởng tượng ra. Tiền mà ngoại trước khi mất để dành cho hắn, hắn đã nộp học phí hết rồi. Bây giờ những chi tiêu lặt vặt đành phụ thuộc vào tiền lương của công việc này thôi. May là bà lão chủ tiệm rất hiền lành với vui tính nên hắn không việc gì phải khó khăn cả. Tiệm bánh tên là....Mối tình đầu......hắn thích cái tên này

Hắn từng hỏi bà, tại sao bà lại đặt tên quán là như vậy? Bà nói, trước chiến tranh, bà và ông từng rất yêu nhau, nhưng ông ấy đột nhiên phải đi lính, nên bọn họ đã hẹn thề với nhau, nếu như sau này có duyên, 2 người nhất định sẽ gặp lại, và phải chờ nhau đấy, nhất định phải chờ. Và ông ấy cũng rất thích ăn bánh do bà làm, vì vậy bà đã mở 1 tiệm bánh nhỏ thế này, và cũng đặt tên quán như thế này. Ông ấy là mối tình đầu và cũng là mối tình sau cùng của bà. Bà đã không lấy chồng, sinh con, mặc dù gia đình bà là 1 gia đình giàu có. Hắn đoán bà ngày xưa hẳn là 1 người con gái rất xinh đẹp

Rồi hắn lại hỏi......trong vô vàn người đàn ông trên đời.....ngoài ông ấy ra, thật sự không còn người nào phù hợp với bà, nuông chiều bà, yêu thương bà, và giống ông ấy sao? Hắn thấy có rất nhiều người tính tình và gương mặt tương đối giống nhau. Nhưng bà liền cười trừ lắc đầu, bà còn khẳng định họ sẽ rất khác nhau. Cho dù có những người rất giống nhau, từ ngoại hình cho đến tính cách nhưng....cái kết nối giữa 2 người với nhau chính là kỉ niệm......những kỉ niệm 2 người cùng nhau làm, cùng nhau hưởng thụ, chính là cái còn lưu giữ mãi trong trái tim. Bà nói trước khi kết hôn, người ta mặn nồng dữ lắm, đến khi cưới về rồi thì chểnh mảng, chẳng còn quan tâm như xưa nữa. Tính tình và ngoại hình có thể thay đổi theo thời gian, có thể phai tàn nhưng kỉ niệm thì mãi còn đó, sinh động đến từng cử chỉ trong mắt họ. Điều đó làm họ sống với nhau đến trọn đời

Hắn cũng hiểu 1 phần lời của bà lão nói. Rồi hắn lại suy nghĩ về nó. Hắn đảm bảo trên đời này không có 1 Châu Nhật Hạ thứ 2 đâu. Nó sẽ biết hắn không thể nhìn thấy gì trong bóng tối, nó sẽ biết hắn hay gặp ác mộng, và mặc dù những lần gặp trước đây của 2 người, nó không nhớ.....nhưng không sao..... chỉ cần nhớ bây giờ thôi là được. Mà nhắc đến mới nhớ, hình như nó vẫn còn giận hắn thì phải, hắn có nên làm hòa trước không nhỉ?

Dạo này nó cảm thấy hơi mệt. Có vẻ việc thời tiết thay đổi không đơn giản như nó tưởng tượng. Không những hắc xì, ho khan, lại còn cảm thấy cả người như sắp đổ rụp xuống nếu như nó không nhanh chóng lấy lại ý thức. Dương Phong vẫn như thường ngày với bộ đồng phục rồng rộng xuống lầu

- Ủa cô? Hạ đâu rồi ạ?

- À....hình như nó bị đau rồi thì phải đấy? - mẹ nó nét mặt lo lắng - để chút cô đem thuốc với cháo lên cho nó, cháu ăn mau rồi còn đi học

- Cô đưa cháu để cháu đem lên cho ạ, dù sao bây giờ cũng còn sớm mà - hắn lấy cái khay mẹ nó đang bưng vội bước nhanh lên lầu

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK