• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vùng hoang vu, miếu đổ nát.

Đây là một nơi rất dễ dàng xảy ra chuyện.

Lại càng dễ dàng phát sinh – sự cố.

Trang Trừng cố ý giẫm lên một cành cây khô, nhắc nhở người trong miếu, có người tới gần.

Trong miếu rất trống trải, một bức tượng Phật đổ nát đang ngồi trên bàn thờ. Bàn thờ bị một tấm vải dày hơi bẩn che kín. Người kia xem ra là trốn dưới bàn thờ.

Tiết Tử Linh và Trang Trừng không để ý người kia, dùng chưởng gió quét đi bụi bẩn trên đất, ngồi xuống. Đi ra bên ngoài, có chút võ công thật là tiện.

"Đói không?" Tiết Tử Linh mở bao y phục nhỏ ra, bên trong có mấy bao giấy dầu cùng hai túi nước.

"Không phải quá đói..." Trang Trừng chọn một túi giấy dầu giữa rất nhiều túi, lấy ra một cái: "Ăn cái này đi."

Đị phương hai nàng vừa đi qua bán đậu ran rất nổi tiếng. Lúc gần đi, Trang Trừng cố ý mua nhiều chút mang theo, vừa đi vừa ăn đến nơi dừng chân tiếp theo còn thừa ra một chút.

Túi giấy dầu vừa mở mùi thơm liền chui ra, giống như không cam lòng bị nhốt ở trong túi. Trang Trừng ngửi hai cái, nước miếng đều muốn chảy xuống.

Bọc nhỏ được Tiết Tử Linh đeo một buổi sáng, đồ vật bên trong đều nóng hổi. Trang Trừng lấy ra một cái, cảm thấy không phỏng tay, nhưng vẫn thổi thổi mới mở ra, bỏ vào trong miệng, trên mặt lập tức dào dạt ý cười.

Tiết Tử Linh chê cười nàng nói: "Ở sạp hàng ngươi đã ăn không ít hạt dẻ rang đường, đến giờ vẫn thèm như vậy à?"

Trang Trừng không để ý tới nàng, lại ăn hạt thứ hai.

Nhìn nàng ăn đến ngon miệng, Tiết Tử Linh cũng nhịn không được bóc một hạt lên. Hạt dẻ rang đường này bên ngoài bóng loáng lấp lánh, da giòn vô cùng dễ bóc. Ngón tay trắng nõn của Trang Trừng nhẹ nhàng xoa xoa lớp vỏ bên ngoài, liền nghe tiếng rộp rộp lớp vỏ đua nhau bể thành mảnh vụn. Lớp vỏ mỏng dính vào da còn lại cũng rất dễ bóc, chỉ cần nhẹ nhàng dùng lực đã rơi vụn xuống đất. Một viên hạt dẻ béo ngậy mê người liền như vậy xuất hiện.

Ngón tay của Tiết Tử Linh, thon dài, thẳng tắp, linh hoạt. Đôi bàn tay này quả thật phóng mắt tìm cả giang hồ cũng không tìm được đôi thứ hai.

Nhưng mà, nàng vốn không biết bóc hạt dẻ.

Cũng may nàng kiên nhẫn mười phần, cúi đầu, trước bóc ra từng mảng từng mảng vỏ cứng, lại kỹ càng bóc lớp da mỏng bên trong.

Trang Trừng liếc xéo nàng: để xem cô còn chê cười ta nữa không!

Sau khi hai người ở bên nhau, có khi Trang Trừng sẽ lộ ra một chút tính tình nữ nhi. Mỗi lúc thế này, Tiết Tử Linh đều tinh tường cảm giác được, người trước mắt này, nàng đã yêu đến khắc vào lòng. Tiết Tử Linh giơ tay đem hạt dẻ đút vào miệng Trang Trừng, thổi rớt đống vỏ rác trên tay, vuốt ve mặt Trang Trừng.

Đột nhiên từ dưới bàn thờ truyền ra tiếng "ọt ọt ọt", hai người cùng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía dưới tấm khăn trải bàn chui ra một tên tiểu nam hài bảy tám tuổi.

Đứa bé kia mặc trên người một chiếc áo bông xem chừng là màu xám, nhưng bẩn đến nhìn không ra màu. Chỉ vừa liếc mắt một cái, cả người đầy bùn đất, bẩn vô cùng. Như một đứa bé không ai muốn.

Nơi duy nhất trên người đứa bé chính là cặp mắt to tròn, vì vậy cặp mắt kia liền có vẻ như đang tỏa sáng lấp lánh.

Giống như... thật sự đang sáng lên? Trang Trừng không quá chắc chắn mà nghĩ.

Nàng cầm bao giấy dầu trên tay chậm rãi dời qua bên trái.

Đôi mắt đứa bé cũng di động theo.

Nàng lại cầm bao giấy dầu chậm rãi dời về chỗ cũ.

Đôi mắt đứa bé cũng dời về chỗ cũ, còn nuốt một ngụm nước bọt.

Trang Trừng hiền lành hỏi: "Ngươi muốn ăn sao?"

Đứa bé lập tức dốc sức liều mạng gật đầu.

"Tới đây a." Trang Trừng mỉm cười nói.

Đứa bé do dự một chút, chống không lại sự hấp dẫn của hạt dẻ rang đường, nhích từng bước qua đây, thỉnh thoảng lại ngắm ngắm các nàng, bụng một hồi lại kêu lên một hồi.

"Đợi một chút."

Đứa bé lập tức đứng lại bất động, đề phòng mà trừng mắt nhìn Trang Trừng, một chân hướng về phía cửa miếu, tùy thời chuẩn bị đào tẩu.

Trang Trừng không dám động, lo lắng sẽ làm tiểu hài tử sợ, khẽ nói: "Ngươi đã rất lâu không ăn uống gì rồi, trước uống nước lại ăn, bằng không thì bụng sẽ không thoải mái."

Tiểu hài tử nhìn túi nước, nói: "Ta không uống nước của các ngươi!"

Giọng nói ngược lại rất trong trẻo, đoán chừng là đã uống nước. Trang Trừng không miễn cường nữa, chia ra hai phần hạt dẻ, đưa bao giấy dầu qua, dặn dò: "Một lần không được ăn quá nhiều, sẽ trướng bụng."

Đứa bé giật mình hỏi: "Đều cho ta?"

Trang Trừng: "Trên tay của ta đều cho ngươi."

Tiểu hài tử bán tín bán nghi mà đi qua, cực kỳ nhanh cướp lấy bao giấy dầu chạy đi, thấy các nàng không có cử động gì khác, mới chờ không được mà ngồi xuống bóc hạt dẻ.

Tiết Tử Linh xem đứa bé lộ, ngay cả tiểu hài tử cũng lột nhanh hơn nàng, bỉu môi nói: "Nếu là đứa bé đần, cũng đừng có tự cho là thông minh..."

Trang Trừng dùng hạt dẻ ngăn lại lời của nàng.

Tiết Tử Linh yên lặng ăn tươi.

Đứa bé nghe được cũng không có phản ứng, ăn đến hăng hái.

Trang Trừng xem tiểu hài tử đã ăn được nửa túi, nhắc nhở: "Ăn ít một chút, ở đây ta còn có kẹo, bánh nướng và..."

Nói còn chưa dứt lời, đứa bé đã chạy tới, dùng ánh mắt chờ mong nhìn nàng chằm chằm, trong miệng nhét đến căng phồng vẫn còn nhai.

"..." Trang Trừng bị nhìn chằm chằm một chữ cũng không nói nên lời, lấy ra hai túi giấy dầu.

Trong họng đứa bé phát ra một tiếng kêu cảm thán, cao hứng bừng bừng mà ôm bao giấy dầu trở về, miệng nhai một khắc cũng không rảnh rỗi.

Trang Trừng không khỏi lo lắng, nàng cảm thấy quai hàm của đứa bé này có thể sẽ bị đầy nứt.

Tiết Tử Linh đem túi nước hai người chưa dùng ném qua, nện vào chân đứa bé, sợ tới mức đứa bé nhảy dựng lên lui lại mấy bước.

Trang Trừng không đồng ý mà nhìn nàng một cái.

"Đi thôi." Tiết Tử Linh đứng dậy, thuận tay kéo Trang Trừng theo, hai người đi ra ngoài.

Vừa đi đến cửa miếu, sau lưng "ngao ngao" hai tiếng, quay đầu lại, tiểu hài tử tỏ ra dữ tợn, khó khăn nuốt thức ăn trong miệng. Thật vất vả nuốt xuống, thở phào như được sống lại, nhìn về phía các nàng: "Các ngươi muốn đi con đường trước miếu kia."

Trang Trừng mỉm cười: "Đúng vậy."

"Cái đường kia phải đi qua Bạch Tượng Trại đấy." Đứa bé nói: "Người trong thành nói hai năm qua bọn họ đã sửa tốt rồi, không cướp tiền nữa, nhưng mà các ngươi lớn lên xinh đẹp như vậy, coi chừng bị bọn hắn cướp đi làm vợ!"

Hai người đều chưa từng nghe đến Bạch Tượng Trại. Trang Trừng hỏi: "Có đường khác có thể đi sao?"

Tiểu hài tử gật đầu: "Đằng sau miếu có một con đường, có thể đi vòng qua!"

Tiết Tử Linh khiêu mi: "Ngươi là muốn đi con đường kia đi?"

"Ta là hảo tâm nhắc nhở các ngươi!" Đứa bé tức giận mà trừng mắt: "Các ngươi không nghe ta nói coi như thôi!"

Trang Trừng đánh vào mu bàn tay Tiết Tử Linh, nhìn tiểu hài tử nói: "Phiền toái ngươi dẫn hai người bọn ta đi con đường kia, được không nào?"

Tiểu hài tử tức giận hừ một tiếng, xoay người đem bao giấy dầu cùng túi nước ôm vào trong ngực, nện bước chân ngắn đi phía trước các nàng: "Đi theo ta!"

Trang Trừng cười cười, cầm chặt tay Tiết Tử Linh, hai người nhìn nhau, Tiết Tử Linh hơi chu môi, Trang Trừng nhích lại im ắng mà hôn một cái.

Đường đất vắng vẻ, cỏ dại mọc cao.

Tiểu hài tử ở phái trước vừa đi vừa ăn, bởi vì đã không còn đói, vừa đi vừa nói chuyện.

"Ta nghe nói, trại chủ lớn lên giống đầu Tỳ Hưu! Tỳ Hưu các ngươi biết không? Siêu hung đấy! Hắn sẽ bắt các ngươi cùng nhau gả cho hắn, chờ các ngươi bị ép đi bái đường, vừa nhìn thấy mặt hắn, ai ôi! Thoáng cái liền bị hù chết!"

Trang Trừng cười hỏi: "Ngươi tên gì?"

"Hỏi tên của ta làm gì?" Tiểu hài tử có phần không tín nhiệm, quay đầu dò xét các nàng: "Ta là Tiểu Miêu."

Không biết vì cái gì, Tiết Tử Linh chính là muốn trêu chọc đứa bé Tiểu Miêu này, nàng buồn bã nói: "Bởi vì ta không giết người vô danh."

Tiểu Miêu lập tức sợ quay người, như lâm đại địch, hô: "Ngươi không được hù ta sợ! Ta không sợ đâu!"

"Tiểu Tiết!" Trang Trừng nghiêm nghị trừng nàng một cái, sau đó ôn nhu trấn an Tiểu Miêu: "Nàng thường hay nói giỡn, đừng sợ."

Tiểu Miêu đắn đo nửa ngày, quyết định tin tưởng vị tỷ tỷ ôn nhu xinh đẹp này, mồm to cắn bánh nướng an ủi, tiếp tục dẫn đường, bất quá không chịu nói chuyện nữa.

Hai bên đường dần dần biến thành dãy núi, đi chừng một canh giờ, Tiết Tử Linh đột nhiên hỏi: "Không phải dẫn sai đường chứ?"

Tiểu Miêu giơ chân nói: "Sẽ không sai đâu! Ta đã hỏi rất nhiều người!"

"Bọn họ chính là đang hướng về phía chúng ta kìa." Tiết Tử Linh dừng lại, nói với Trang Trừng.

Đúng lúc này, hai bên khe núi đột nhiên nhảy ra mười mấy người. Trong đó một kẻ vóc người không cao, lớn tiếng nói: "Bạch Tượng Trại cả gan, mời ba vị dừng chân vài ngày!" Nguyên lai là nữ tử.

Tiết Tử Linh hỏi Trang Trừng: "Lưu hay không lưu?"

Trang Trừng trầm ngâm một chút, nói: "Bọn họ có chuẩn bị mà đến, sợ có hậu chiêu, cứ theo thử xem."

Tiểu Miêu sợ đến run bắn lên rồi. Tiết Tử Linh nhìn, cười nói: "Thật sự là lá gan mèo con. Ngươi còn chưa chét, tim cũng chưa ngừng đập, có cái gì đáng sợ?"

Sau đó nhìn nữ thủ lĩnh kia nói: "Thả đứa bé này đi."

Nữ thủ lĩnh sảng khoái đáp ứng: "Có thể."

Tiết Tử Linh cởi bao thức ăn xuống, Trang Trừng đưa cho Tiểu Miêu, nói: "Thật là có lỗi, liên lụy ngươi chấn kinh, những vật này ngươi cầm đi đi."

Tiểu Miêu chần chờ hỏi: "Vậy các ngươi ăn cái gì?"

Trang Trừng cười nói: "Trên núi chắc chắn sẽ có đấy. Ngươi yên tâm, trại chủ đầu Tỳ Hưu không đánh lại bọn ta." Tiết Tử Linh phối hợp vung tay lên, một cây đại thụ xa ba trượng gãy đôi.

Tiểu Miêu lại giật mình, nhưng mà vẻ mặt an tâm chút ít, nhận lấy bao thức ăn, nói: "Các ngươi phải cẩn thận đó."

Tiết Tử Linh: "Nhiều lời vô ích, chạy nhanh đi."

Tiểu Miêu phồng má lên, liếc nàng: "Ta mói không sợ ngươi! Gặp lại!" Nói xong lại nhìn các nàng một cái, cúi đầu quay người rời đi.

Đi được vài bước, Tiết Tử Linh bỗng nhiên kêu lên: "Tiểu Miêu."

Tiểu Miêu quay người lại.

Tiết Tử Linh đưa cho Tiểu Miêu một chiếc bình nhỏ: "Nếu có người muốn hại ngươi, liền đem cái bình này hất lên người hắn."

Tiểu Miêu cẩn thận nhét vào trong ngực, ngẩng đầu hỏi: "Đây là cái gì?"

"Không chết người được." Tiết Tử Linh đáp.

Nữ thủ lĩnh thúc giục nói: "Hai vị có thể đi rồi sao?"

Tiết Tử Linh nắm tay Trang Trừng, hai người nhàn nhã như tản bộ, đi về hướng Bạch Tượng Trại.

Đến Bạch Tượng Trại, những người còn lại tản đi, hai người bị nữ thủ lĩnh mang đến một gian phòng.

Phòng chính là phòng bình thường, bên trong đứng một vị đại hán râu quai nón cường trán. Đại hán thấy các nàng đến, lập tức chấn tay nói: "Thất kính thất kính, thất lễ thất lễ, tại hạ là đại đương gia Bạch Tượng Trại, Phàn Long."

Trang Trừng hoàn lễ: "Tại hạ Thiếu trang chủ Vạn Nhạc Sơn Trang, Trang Trừng." Sau đó âm thầm quan sát hắn, ý đồ xuyên qua khuôn mặt râu ria kia nhìn ra diện mạo thật.

Tiết Tử Linh nhìn nhìn, gật đầu nói: "Quả thất có chút giống Tỳ Hưu."

Trang Trừng cũng cho là như vậy.

Đại đương gia Phàn Long tựa hộ đang rơi vào trạng thái cực độ khiếp sợ, cặp mắt trừng lớn như chuông đồng, vẻ mặt ngốc trệ.

Nữ thủ lĩnh cũng rất mờ mịt, nàng nhìn xem Trang Trừng, suy nghĩ một chút, ôm chút hy vọng hỏi người còn lại: "Chẳng lẽ ngươi chính là Tiết Tử Linh?"

"Ta không phải..."

Phàn Long cùng nữ thủ lĩnh đều nhẹ nhàng thở ra.

"... chẳng lẽ ngươi phải?" Tiết Tử Linh nói tiếp nửa câu sau.

Phàn Long cùng nữ thủ lĩnh hai mặt nhìn nhau.

Thật lâu, Phàn Long mới bi thảm nói: "Trách ai được? Bắt nhầm người!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK