• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chu Phạm đẩy vali, theo dòng người đông đúc đi ra ngoài.

Toàn bộ thành phố Tây Kinh đều bị một trận mưa lớn bao phủ, những hạt mưa nặng trĩu cứ thế rơi xuống mặt đất.

Dịch vụ xe hợp đồng trực tuyến năm 2014 không phát triển như bây giờ, khi đó Chu Phạm vừa ra khỏi ga tàu cao tốc, liền nhìn thấy biểu ngữ lôi kéo "Đại học Tây Kinh" hoan nghênh tân sinh viên.

Cô nhìn lướt qua, cô thầm nghĩ đây chính là các vị học trưởng, học tỷ được phân bổ nhiệm vụ chào đón những tân sinh viên như cô.

Chu Phạm mở ô, đi về phía biểu ngữ.

Rất nhanh, đồng thời cũng có mấy nam nữ đi về phía cô.

Chu Phạm cong môi, quả nhiên, mấy vị này chính là đàn anh, đàn chị phụ trách đến ga tàu cao tốc đón tân sinh viên.

Các học trưởng, học tỷ cực kỳ nhiệt tình, sốt sắng cầm lấy vali của Chu Phạm, có một nam sinh thậm chí còn muốn tháo túi xách của Chu Phạm xuống.

Chu Phạm xua tay: "

Học trưởng, không cần! ”

Nam sinh với vẻ ngoài gầy gò, thoạt nhìn ôn hòa nhưng tính cách lại vô cùng vặn vẹo, một bên tiếp tục tháo cặp sách của cô, một bên cười cười: "

Học trưởng giúp em lấy cặp sách là tốt rồi. ”

Chu Phạm cứng rắn lặp lại: "

Không cần. ”

Nam sinh tay phải cầm lấy đai cặp, vẫn cố gắng tháo cặp sách của cô, ngón tay như cố ý vô tình lướt qua làn da sứ trắng của cô, mấy vị đàn anh học tỷ khác đã đẩy vali đi về phía trước.

Chu Phạm diện mạo xinh đẹp, tính cách lại ôn hòa dễ ở chung, nhưng cũng không phải một mực nhường nhịn, cô khẽ nhíu mày, gằng ra hai chữ: "

Không cần. ”

Vừa dứt lời, một bóng người cao lớn lập tức bao phủ thân hình nhỏ bé của cô.

Chu Phạm giương mắt, nhìn thấy nam sinh trước đó mà cô từng gặp ở ga tàu cao tốc.Ánh mắt anh nhàn nhạt, lãnh đạm ngạo mạn, chỉ là đi ngang qua nơi này, cũng không có ý dừng lại gì nhưng nam sinh ý đồ cởi cặp sách của cô buông tay ra gọi một tiếng anh cái gì đó.

Nam sinh ga tàu cao tốc liền liếc mắt nhìn nam sinh cặp sách không nói gì liền tiếp tục rời đi với một bộ dáng không liên quan gì đến anh.

Chu Phạm chậm lại một giây, liền che ô đi về phía biểu ngữ. Đi đến biểu ngữ, cô quay đầu lại nhìn lướt qua hai người, mím môi. Vừa rồi lúc nam sinh ga tàu cao tốc kia đi tới cô cho rằng anh tới giúp cô, không nghĩ tới chỉ là đi ngang qua mà thôi hình như cô đã suy nghĩ nhiều rồi.

Nhưng cũng may nam sinh kia nhìn thấy nam sinh ga tàu cao tốc liền buông tay ra, cũng coi như thuận tiện giúp cô thoát thân.

Cơn mưa vẫn tiếp tục đến tận buổi tối. Không khí ẩm ướt, bức bối. Cả không gian cứ như một bức màn khiến cô khó chịu.

Cô lại mím môi, rất nhanh liền không nhớ rõ chuyện này. -Chu Phạm ngồi lên xe buýt do trường sắp xếp, chín giờ tối, đến Đại học Tây Kinh.

Khi xuống xe, cô che ô, kéo vali đi đến ký túc xá, quyết định ngày mai sẽ báo cáo lại.

Bốn người trong ký túc xá đều là chuyên ngành biên đạo phát thanh và truyền hình.

Ngày hôm sau lúc đưa tin, là Chu Phạm và Lý Thanh Minh cùng đi.

Lý Thanh Minh là người thành phố Tây Kinh, diện mạo đáng yêu, là người hoạt bát hào phóng. Buổi sáng Chu Phạm ở phòng vệ sinh rửa mặt, nghe được trong phòng ngủ truyền đến tiếng bước chân, cô ngừng đánh răng nhìn ra ngoài, tầm mắt va chạm với ánh mắt cười của Lý Thanh Minh."

Phạm Phạm, cậu lớn lên thật cao lãnh nha!" Lý Thanh Minh lôi kéo Chu Phạm, ngày hôm sau liền quen biết Chu Phạm, "

Nhưng tính cách của cậu lại rất tốt nha. ”

Chu Phạm cười nói chuyện với Lý Thanh Minh.

Bởi vì Lý Thanh Minh là người địa phương nên trên đường trở về ký túc xá cô ấy liền cùng Chu Phạm đã liệt kê rất nhiều đồ ăn ngon và thú vị ở thành phố Tây Kinh.

Chu Phạm cong môi cười, chăm chú lắng nghe từng chi tiết một, Lý Thanh Minh lông mày cong cong, nói xong liền muốn ăn: "

Phạm Phạm, nếu không tối nay chúng ta đi trung tâm thành phố ăn? ”

Chu Phạm vừa vặn cũng muốn đi dạo thành phố Tây Kinh, hai cô gái cùng nhau đi đến trung tâm thành phố.

Thành phố phồn hoa, náo nhiệt bị bóng đêm bao phủ, trận mưa lớn tối hôm qua đã càn quét hết những cây xanh nơi đây nhìn qua so với trước kia còn sáng hơn.

Cảnh đêm thành phố Tây Kinh đẹp đến mức kinh người, trong tay Chu Phạm và Lý Thanh Minh là cây kem vị vải thiều đi dạo trên đường Vãn Lam, mùa hè gió khô nóng, nhưng cô mơ hồ cũng phất đi một tia rạo rực.

Lý Thanh Minh dẫn Chu Phạm đến nhà hàng nổi tiếng nhất thành phố Tây Kinh.

Trang trí cửa hàng vượt xa thẩm mỹ năm 2014, phong cách trang trí tổng thể tinh tế, hương vị và thái độ phục vụ là tất cả đều khiến cô rất hài lòng.

Quả không hổ danh là nhà hàng nổi tiếng nhất Tây Kinh, nhà hàng này tên là "

Hi Chân" không chỉ nổi tiếng ở thành phố Tây Kinh mà còn nổi tiếng khắp cả nước.

Mà lúc ấy Chu Phạm chỉ cảm thấy bữa cơm này ăn rất thoải mái, người qua đường phố đi bộ ngoài cửa sổ nhộn nhịp.

Sau khi ăn xong, cô đi về phía quầy lễ tân, nhờ nhân viên phục vụ lấy cho cô hai chai soda lâu đời của Sơn Hải quan năm đó.

Nhân viên phục vụ mỉm cười đưa cho cô đồ uống màu cam, trong cửa hàng đi vào một nhóm người, nhân viên phục vụ mỉm cười, tăng âm lượng nói "

Chào mừng quý khách đến với nhà hàng của chúng tôi."

Rồi nhóm người kia cười hì hì đi vào, tiếng nói tiếng cười nối liền không dứt, nhưng giọng nói lại trong suốt sạch sẽ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK