“Chào.” Cậu nói. “Phát điên lên được với Thorazine. Tôi phải đi ngủ đây.”
“Tôi nhớ cậu.” Travis, khi ấy đang ngồi dưới đất chơi bài, ngẩng lên nói.
“Tôi cũng vậy.” Nathan đáp. Cậu loạng choạng đi về phía giường, vấp ba lần, ngồi xuống, và nằm xuống đằng chân giường. Cậu nhắm mắt, lầm bầm. “Tôinhớcậulắm. Tôimệtquákhôngnhớnổihọmìnhlàgìnữa.”
“Là Adbury.” Travis đứng dậy, cởi giày cho Nathan, dìu cậu quay đầu trở lại phía bên kia giường. “Cậu có lạnh không?” Nó hỏi, nhưng Nathan đã ngủ và sẽ không thức dậy trong vòng mười tám tiếng và khi thức dậy nhìn cậu sẽ rất thê thảm – da tróc lốm đốm, cả người cong khoèo, nhợt nhạt, tê dại và không một chút máu. Chỉ đến khi đắp mền cho cậu xong và ngồi xuống cầm bộ bài lên, Travis mới nhận ra là nó nhớ được họ của Nathan.