• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thấy Viêm Lương không từ chối, Tưởng Úc Nam lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp, cầm tay Viêm Lương, nhẹ nhàng đeo nhẫn cho cô.


Viêm Lương giật mình hoảng loạn, cúi đầu nhìn chiếc nhẫn đang từ từ được đeo vào ngón tay mình. Cô đột nhiên thu tay lại, làm bàn tay Tưởng Úc Nam chơi vơi trong không trung. Anh nhìn người phụ nữ trước mặt, cô đã cuộn tay thành nắm đấm, giấu bên hông.


Tưởng Úc Nam bất giác cau mày.


Thấy cặp lông mày nhíu chặt và đôi mắt sâu không thấy đáy của anh, trong lòng Viêm Lương xuất hiện nỗi căng thẳng mơ hồ, giọng nói cũng trở nên gấp gáp: “Em..”


Chuyện gì cũng không thể chắc chắn, điều duy nhất có thể xác định, có lẽ chính là câu trả lời của cô mà anh đang chờ đợi,



“Cho em…” Viêm Lương cắn môi, ngập ngừng, ngập ngừng. “…thời hạn một tháng.”


Nửa tháng sau, Viêm Lương đón trận tuyết đầu tiên kể từ khi cô về nước, cả thành phố chính thức bước vào một mùa đông lạnh giá.


Hôm tuyết rơi là thứ Hai. Tại cuộc họp đầu tuần, CFO của Từ thị tuyên bố về hưu trước thời hạn, Châu Trình được đề bạt làm CFO mới.


Qua cửa kính của phòng hội nghị, Viêm Lương có thể nhìn thấy một màu trắng phủ kín các nóc nhà, cửa sổ mờ hơi nước. Bên ngoài, nhiệt độ giảm xuống dưới không độ, bên trong các tòa cao ốc vẫn giữ hai mươi độ C.


Sau khi Tưởng Úc Nam đích thân công bố tên của giám đốc tài chính mới, Viêm Lương vô thức đưa mắt về phía Châu Trình ở đối diện.


Châu Trình mặc bộ com lê ba lớp mỏng manh, không thích hợp với ngày tuyết rơi giá lạnh, nhưng vào giây phút này, trên gương mặt anh là sự hớn hở hiếm thấy.


Sau khi cuộc họp kết thúc, Châu Trình đứng dậy đón nhận những lời chúc mừng của đồng nghiệp. Viêm Lương cũng đứng lên đi về phía anh. Cô đang định chúc mừng thì Từ Tử Thanh bỗng xông đến trước mặt Châu Trình.


“Chúc mừng anh!” Từ Tử Thanh nói.


Châu Trình nhìn Từ Tử Thanh, ánh mắt anh ẩn chứa tia dè dặt. “Cảm ơn em!”


Chứng kiến cảnh tượng trước măt, Viêm Lương lập tức dừng bước. Cô ngập ngừng một giây rồi quay người, đi thẳng ra cửa phòng hội nghị, nhanh chóng đi đến chỗ thang máy. Trước cửa thang máy có mấy người, Viêm Lương bất giác dừng lại.


Tưởng Úc Nam, thư ký Lý và hai giám đốc đang đứng đợi thang máy. Thư ký Lý là người phát hiện ra Viêm Lương đầu tiên, anh ta cúi đầu chào: “Viêm tiểu thư!”


Thư ký Lý vừa dứt lời, Tưởng Úc Nam lập tức quay lại.


Viêm Lương gặp Tưởng Úc Nam ở nơi công cộng không dưới một lần, nhưng thấy anh khách sáo gật đầu chào cô bằng thái độ xa lạ, Viêm Lương thấy không quen. Khi vào thang máy, sắc mặt cô ủ rũ.


Viêm Lương cố ép bản thân coi Tưởng Úc Nam như không tồn tại. Đang ngẩng đầu nhìn bảng điện tử báo hiệu số tầng nhấp nháy, điện thoại của cô bỗng rung lên.


Viêm Lương lấy di động ra xem. Cô ngây người khi thấy số điện thoại gửi tin nhắn cho cô. Đó là số của Tưởng Úc Nam, người đang đứng trong thang máy với cô.


Viêm Lương chột dạ quay vào một góc, chắc chắn không ai nhìn thấy mới mở tin nhắn: “Trưa nay anh có việc đột xuất nên không thể ăn cơm cùng em.”


Viêm Lương ngẫm nghĩ, định nhắn lại: “Được”, không ngờ Tưởng Úc Nam nhanh hơn cô, gửi thêm một tin nhắn: “Cậu ta được thăng chức, em nên mừng cho cậu ta mới phải! Sao em có vẻ không vui vậy?”


Viêm Lương kinh ngạc.


Trong suốt cuộc họp, Tưởng Úc Nam không hề đưa mắt về phía cô. Tan họp, anh cũng là người rời khỏi phòng hội nghị đầu tiên. Giờ nào phút nào, con mắt nào của anh thấy cô không vui?


Viêm Lương đưa tay lên sờ mặt, nghĩ mãi cũng không hiểu đầu cua tai nheo gì. Cuối cùng, cô không trả lời tin nhắn của Tưởng Úc Nam mà bỏ điện thoại vào túi xách.


Thang máy dừng ở một tầng nào đó, hai giám đốc đi ra. Trong thang máy chỉ còn lại Tưởng Úc Nam, thư ký Lý và Viêm Lương. Đến tầng sáu mươi tư, Tưởng Úc Nam cũng cũng chuẩn bị bước ra. Thư ký Lý đứng chếch trước mặt Viêm Lương, đi ra trước. Viêm Lương lùi lại nửa bước, nhường lối cho Tưởng Úc Nam.


Tưởng Úc Nam tiến về cửa thang máy. Khi đi qua Viêm Lương anh đột nhiện giơ tay ôm eo cô. Viêm Lương giật mình, lập tức quay đầu, không ngờ đôi môi cô vừa vặn chạm vào môi Tưởng Úc Nam. Cô hoảng hốt lùi lại.


Tất cả những chuyện đó chỉ diễn ra trong hai giây. Viêm Lương vẫn chưa định thần, Tưởng Úc Nam mỉm cười hài lòng. Sau đó anh chỉnh lại cổ áo, lấy lại vẻ mặt vô cảm rồi rời khỏi thang máy.


Viêm Lương ngây ngốc nhìn cửa thang máy đóng lại. Đến lúc này cô mới có phản ứng, đưa tay lên môi, phì cười.


Cả buổi sáng Viêm Lương không bận việc, cô quyết định rời khỏi văn phòng, lên tầng thượng hít thở không khí trong lành, nhưng lên đến tầng trên cùng, Viêm Lương mới phát hiện, do có trận tuyết lớn, bảo vệ đã khóa cánh cửa đi ra sân thượng. Cô ngồi xuống bậc cầu thang, trong lòng rối bời.


Viêm Lương đề nghị Tưởng Úc Nam cho cô một tháng, vì cô nghĩ khoảng thời gian đó đủ để cô cân nhắc kỹ càng. Ai ngờ thời gian thấm thoát trôi qua, chớp mắt đã nửa tháng, chỉ còn cách thời hạn chưa đến mười lăm ngày. Trước đó, đã vô số lần cô thăm dò Tưởng Úc Nam, cũng chỉ vì muốn anh cho cô một cảm giác an toàn. Tuy nhiên, hôn nhân chính là thứ Viêm Lương cảm thấy thiếu cảm giác an toàn nhất.


Trong nửa tháng qua, cô đã suy nghĩ kĩ chưa? Tất nhiên là chưa, bởi cô dành toàn bộ thời gian cho công việc. Cô và Tưởng Úc Nam đều bận rộn, anh không hỏi, cô cũng không để tâm đến vấn đề đó.


Viêm Lương định nhân cơ hội này để suy nghĩ nghiêm túc về lời đề nghị của Tưởng Úc Nam thì di động của cô bỗng đổ chuông.


Giọng người trợ lý vang lên ở đầu máy bên kia: “Văn bản phê chuẩn dược mỹ phẩm đã có rồi. Phòng Thiết kế vừa gửi tới hai bản thiết kế mẫu.”


Viêm Lương thở dài. “Tôi sẽ về ngay!” Nói xong, cô tắt máy, hai tay vỗ nhẹ lên mặt rồi đứng dậy.


Khi quay về phòng, Viêm Lương lấy lại vẻ nghiêm túc của một người chỉ biết đến công việc, những thứ khác bỏ lại hết phía sau. “Bản thiết kế đâu rồi?”


Trợ lý thiết kế đợi ở văn phòng từ bao giờ, giao bản thiết kế cho Viêm Lương. Cô vừa cởi áo khoác ngoài, vắt lên sofa vừa xem bản vẽ. “Bản lập thể đã có chưa?”


Trợ lý thiết kế đưa một chiếc đĩa cho Viêm Lương. “Ở trong này rồi ạ!”


“Được, bây giờ chúng ta đến phòng họp.” Viêm Lương nói xong, lập tức đi ra cửa. Vừa đi cô vừa dặn dò trợ lý: “Gọi người chỉnh máy chiếu ở phòng họp đi!”


Cứ như vậy, Viêm Lương lại làm ngày làm đêm suốt một tuần liền. Cô tiều tụy đi trông thấy. Tuy nhiên, cô khá hài lòng với kết quả công việc.


Một giờ sáng, Viêm Lương mặc chiếc áo khoác dày, cổ quàng khăn len to sụ rời công ty. Cô định mời các đồng nghiệp đi ăn khuya. Cả đám người xuống đến tầng một toà cao ốc, một đồng nghiệp đã đỗ xe chờ sẵn ở bên đường. Viêm Lương đang định lên xe cùng đồng nghiệp, đột nhiên nghe thấy có một người cất giọng nghi hoặc: “Ồ!”


Viêm Lương đang cúi đầu chuẩn bị lên xe, nghe tiếng kêu, lập tức đứng thẳng, quay đầu nhìn cấp dưới. Người đó nói tiếp: “Kia chẳng phải là giám đốc Châu sao?”


Viêm Lương thuận theo ánh mắt của cấp dưới, hướng về phía một chiếc ô tô đỗ cách đó không xa. Châu Trình và vài nhân viên phòng Tài vụ cũng đang chuẩn bị lên xe.


Nhìn thấy họ, Châu Trình liền đi đến bên Viêm Lương. “Em làm việc đến bây giờ mới về à?”


Nhóm nhân viên Nhã Nhan và các nhân viên phòng Tài vụ quyết định cùng đi ăn khuya.


Viêm Lương đương nhiên ngồi xe của Châu Trình. Trong xe rất ấm áp, cuối cùng cô cũng có thể tháo khăn quàng cổ vừa dày vừa nặng rồi hà hơi vào lòng bàn tay để xua tan buốt giá. Châu Trình quan sát cô qua gương chiếu hậu. “Mới có vài ngày không gặp, sao trông em như già đi mấy tuổi thế?”


Viêm Lương nhìn anh. “Anh cũng có khá hơn đâu!”


“Chẳng còn cách nào khác, anh phải làm thâu đêm ba ngày nay.”


Trên đường đi, hai người trò chuyện khá vui vẻ nhưng Viêm Lương vẫn cảm thấy không thoải mái vì điện thoại di động của Châu Trình không ngừng rung, nhưng anh không nghe máy.


Khi chiếc điện thoại rung lần đầu, Viêm Lương còn không để ý, nhưng đến lần thứ hai, thứ ba.. cuối cùng cô cũng nhận ra tiếng rung báo hiệu có người gọi tới phát ra từ điện thoại của Châu Trình trong túi tài liệu trên ghế sau.


Viêm Lương không kìm được cất tiếng hỏi: “Tại sao anh không nghe điện thoại?”


Cô vừa dứt lời, di động của anh lại có tín hiệu gọi tới.


Thấy anh vẫn không có phản ứng, Viêm Lương đành lấy túi tài liệu từ ghế sau đưa đến trước mặt Châu Trình. Anh do dự vài giây rồi mới rút điện thoại ra khỏi túi, nhưng không nghe máy và ấn phím tắt cuộc gọi. Sau khi điều chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, Châu Trình ném điện thoại sang bên cạnh.


Viêm Lương bất giác cau mày. “Anh…”


Châu Trình bật radio, vặn to âm lượng. Vẻ mặt của anh có vẻ buồn bực khiến Viêm Lương không dám nói gì thêm.


Ô tô dần tăng tốc. Viêm Lương và Châu Trình đều trầm mặc. Đúng lúc này, đầu xe đột nhiên truyền đến tiếng động lớn, chiếc xe rung lên, Châu Trình vội vàng đạp phanh.


Sau khi để lại hai vệt dài trên mặt đường, cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại.


“Xảy ra chuyện gì vậy?” Viêm Lương vừa hỏi vừa mở cửa kính thò đầu ra ngoài.


Châu Trình mở cửa xe bước xuống. “Để anh xuống xem thế nào!”


Cửa xe vừa mở, gió lạnh thổi vào, Viêm Lương rụt cổ, đóng cửa kính. Châu Trình nhanh chóng quay lại. “Mặt đường kết băng, có lẽ xe cào tuyết không cào bằng mặt đường, lốp xe của anh bị rạch rồi.”


“Vậy…”


“Em cứ ngồi yên trong xe, đừng ra ngoài, một mình anh có thể giải quyết.”


Nói xong, Châu Trình thò nửa người vào trong xe, điều chỉnh nhiệt độ cho ấm hơn. Sau đó, anh đứng ngoài xe, đóng chặt cửa.


Bên ngoài sương mù dày đặc làm mở cửa kính, Viêm Lương dùng tay áo lau hơi nước trên đó, lặng lẽ theo dõi Châu Trình bận rộn ở ngoài. Đúng lúc này, trên ghế lái có thứ gì đó nhấp nháy.


Viêm Lương cúi đầu, thấy chiếc điện thoại di động kẹp dưới ghế. Màn hình điện thoại liên tục nhấp nháy. Viêm Lương hết nhìn Châu Trình đang lấy chiếc lốp dự phòng ở cốp sau lại quay sang nhìn di động. Trong đầu cô nhớ lại việc vừa rồi Châu Trình không nghe điện thoại. Ngập ngừng vài giây, cô cầm điện thoại của anh.


Trên màn hình hiển thị mười bảy cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn. “Châu Trình, em xin anh, nếu anh không giúp, em sẽ chết mất!”


Người gửi tin nhắn là Từ Tử Thanh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK