• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Vừa rồi cậu bắn ngược đòn tấn công của hắn trở về, đây cũng là một loại võ thuật cậu học được sao?" Lâm Ẩm Vô không thèm liếc Lưu Kim nằm trên mặt đất một cái, ngược lại hứng thú nối tiếp đề tài lúc trước với Yến Thừa Cựu.
Nếu không phải Lâm Ẩm Vô không một lòng hướng võ, Yến Thừa Cựu nhất định sẽ cho rằng hắn là một tên đam mê võ thuật.
"Là sau khi tôi tới đây, thấy bí tịch võ công của các anh ghi lại." Yến Thừa Cựu nghĩ nghĩ, vẫn quyết định thành thật trả lời, "Chính là Thái Cực quyền của các anh á, không phải nói rất lưu hành, là di sản văn hóa lịch sử sao?"
Lâm Ẩm Vô sững sờ tại chỗ, hắn không có biện pháp tưởng tượng Thái Cực quyền chỉ có các vị bô lão mới thích cũng sẽ có uy lực lớn như vậy? Chẳng lẽ hắn còn phải tìm một quyển Thái Cực quyền để xem luyện thế nào sao?
"Người này phải làm sao bây giờ?" Yến Thừa Cựu thấy Lâm Ẩm Vô tự hỏi một mình, cũng thức thời không quấy rầy hắn, mà quay đầu sang hỏi Lưu Cương Địa.
Áo choàng của cậu đã sắp mất đi hiệu lực, liên tiếp đi bên ngoài mấy ngày nay, có thể chống đỡ tới hiện tại đã rất không dễ dàng rồi. Nhưng cậu có nội công phòng thân, còn Tiểu Hân nhìn qua rất gầy yếu, không biết phải sống tiếp như thế nào đây? Nói đến cùng, ở phương diện ngăn cách ánh mặt trời, Lâm Ẩm Vô chỉ là một con gà, chỉ biết những biện pháp đơn giản đến không thể đơn giản hơn mà thôi, nhưng Lưu Cương Địa thì khác, hắn có thể dẫn theo Tiểu Hân một đường trốn tránh người ta đuổi giết sống đến bây giờ, nhất định trong tay có biện pháp không tồi. Bằng không, cậu cũng sẽ không trực tiếp mang Lưu Kim về đây.
Tuy rằng có hơi tàn nhẫn, nhưng nhớ tới bộ dáng ra tay giết người trước kia của Lưu Kim, cậu lập tức đem một chút không đành lòng vứt ngay ra ngoài. Tạ đại ca đã không ngừng nói với cậu, tận thế chính là một thế giới có thể tự do phạm tội mà không phải chịu trừng phạt. Muốn tồn tại lâu dài trong một thế giới như vậy, cũng chỉ có thể ác độc hơn so với người khác!
"Tôi sẽ điều phối một loại thuốc, có thể phát huy tác dụng máu thịt Dương Tuyển giả đến độ lớn nhất, chỉ là quá trình có hơi máu me tàn nhẫn." Lưu Cương Địa nháy mắt đã minh bạch ý tứ của Yến Thừa Cựu. Trực tiếp lấy vật liệu từ trên người Dương Tuyển giả thật sự quá mức tàn nhẫn, tuy rằng hiệu quả sẽ càng tốt hơn, nhưng Lưu Cương Địa đều chỉ dùng thi thể của Dương Tuyển giả và Dương Tuyển thú để làm thuốc.
Tuy rằng Tiểu Hân cố nén không nói, nhưng giết người làm thuốc vẫn là sự tình mấu chốt khiêu chiên giới hạn đạo đức của cô, vì vậy Lưu Cương Địa hầu như chỉ xuống tay với Dương Tuyển thú. Hiện giờ Lưu Cương Địa thấy thời điểm Yến Thừa Cựu nghe hắn nói thế vẫn mặt không biến sắc, trong lòng không khỏi xem trọng người này thêm hai phần. Đồng dạng là người thường, cách hành xử của Yến Thừa Cựu không thể nghi ngờ sẽ khiến cậu sống lâu hơn so với Tiểu Hân, nhưng đồng thời cũng dễ dàng bị người ta lên án. Người có thể đi theo Lâm Ẩm Vô quả nhiên không phải là người bình thường, nhưng so với cậu thì hắn vẫn tương đối thích Tiểu Hân hơn.
"Vậy làm phiền anh." Yến Thừa Cựu nói, "Thù lao anh có thể tự mình quyết định."
"Tôi yêu cầu không nhiều lắm." Vật liệu tự mình đưa tới cửa còn chưa nói, Tiểu Hân bên này cũng rất cần dùng.
"Thừa Cựu, cậu rất hay làm chuyện này sao?" Tuy rằng bản thân Tiểu Hân không thích cách này, nhưng cô cũng biết tên Dương Tuyển giả bị chộp tới đây không phải là loại tốt lành gì. Cô cũng không có lập trường đi chỉ trích Yến Thừa Cựu, chỉ là khó có thể tưởng tượng một thiếu niên sạch sẽ như vậy cũng sẽ làm ra loại sự tình giết người không chớp mắt.
Người bình thường giết người sát nhiều, tổng hội tính cách sẽ phát sinh một chút vặn vẹo, cả khí chất cũng sẽ thiên hướng với "Không phải con người", nhưng trên người Yến Thừa Cựu hoàn toàn không có cảm giác này.
"Không có." Yến Thừa Cựu thành thật lắc đầu nói, "Nhưng cho dù tôi có không quen, cũng phải buộc mình thành thục, tôi không thể chết ở đây được."
Tiểu Hân sửng sốt một lúc lâu, "Cậu muốn sống sao?"
"Tồn tại mới có hy vọng không phải sao?"
"Nhưng, nếu không phải hy vọng mà là tuyệt vọng thì sao?" Tiểu Hân chất vấn hỏi.
Yến Thừa Cựu nhất thời không biết trả lời như thế nào, mà bộ dáng Tiểu Hân nhìn qua cũng không buộc cậu trả lời, giống như cô chỉ vừa thuận miệng hỏi mà thôi.
Đúng rồi.
Cô có thể sống tới bây giờ cũng thành lập dựa trên vô số sinh mệnh. Cực khổ mà cô phải chịu đựng so với những người vô duyên vô cớ chết thảm ngoài kia căn bản không tính là gì, có lẽ trong mắt anh Lưu cũng thế. Cho nên hắn mới có thể bình tĩnh sống chung với mình như vậy.
Nhưng, cô chung quy vẫn có một chút oán hận.
Mà Yến Thừa Cựu- người bình thường duy nhất ở nơi này, kỳ thật cũng hoàn toàn không giống cô.
"Anh Lưu, em đi rửa bát nhé." Tiểu Hân không tiếp tục dây dưa vấn đề này, mà bưng nồi cơm trên bàn lên, lại cầm một bình nước nhỏ đi vào tròn phòng.
"Anh không đi xem cô ấy sao, hình như cô ấy không ổn lắm." Yến Thừa Cựu nhìn về phía Lưu Cương Địa nói.
"Người trong tận thế đều như vậy, người thường còn hơn thế. Một chút gió thổi cỏ lay cũng có thể khiến bọn họ kinh hoàng thất thố, cho dù chỉ tùy tiện vứt một bịch rác, bọn họ đều có thể nghĩ tới khả năng mình sẽ vì thế mà chết." Ngữ khí của Lưu Cương Địa thập phần bình tĩnh, nhưng nội dung lời nói lại khiến người khác không rét mà run, "Trước kia Tiểu Hân ở căn cứ vẫn luôn độc lai độc vãng, bệnh đa nghi rất nặng, em ấy không thể tiếp xúc với đàn ông, vòng sinh hoạt hầu như chỉ có một vài người. Sau khi đi theo tôi trốn tới đây, vì tránh né đuổi giết, hầu như không nói chuyện với ai khác. Tại thời điểm này, bản thân em ấy có thể một mình yên lặng một chút mới là tốt nhất."
Hoàn cảnh tàn khốc không khiến cho người ta tuyệt vọng, tuyệt vọng chính là biết rõ con đường phía trước của mình không hề có hy vọng, lại còn giả vờ như có hy vọng đi tiếp.
Có lẽ chờ đến một ngày mặt trời đen hoàn toàn bao trùm đại địa, không đợi Dương Tuyển giả động thủ, hẳn người thường đã tự mình kết thúc trước.
Tiểu Hân đi vào trong phòng, trước đổ một chút nước vào nồi, rồi dùng khăn lông chà rửa, thái độ nghiêm túc phảng phất như không phải đang rửa nồi, mà là đang lau chùi một tác phẩm nghệ thuật tinh mỹ.
Tiểu Quỷ đi vào trong phòng, nhìn cô gái trước mặt này thật sự không thích hợp.
"Chị hỏi hắn chưa?" Tiểu Quỷ hỏi.
Tiểu Hân không trả lời, không coi ai ra gì tự mình rửa bát.
"Chị gái, chị thật sự không ngại sao?" Tiểu Quỷ nỗ lực giả vờ thành khẩn, "Hắn chính là đầu sỏ gây tội hại chị trở nên thảm hại như ngày hôm nay đó! Nếu chị không đi theo hắn, chị cũng không cần chạy trốn khắp nơi. Hắn vẫn luôn lừa chị đó chị à!"
"Đây là chuyện của tôi với anh ấy." Tiểu Hân nhíu mày nói, "Không liên quan tới em, em đi đi, còn không đi nữa thì tôi sẽ gọi anh Lưu tới đây."
"Sao lại không liên quan được?" Tiểu Quỷ khẽ cười, "Chị gái, nhìn này, ta cho chị xem một thứ."
Tiểu Hân ngẩng đầu, chỉ thấy những tia sáng màu hồng.
"Sao Tiểu Hân còn chưa ra nữa?" Lưu Cương Địa nghi hoặc hỏi một tiếng. Giờ phút này Yến Thừa Cựu lại bị Lâm Ẩm Vô lôi kéo giải thích sự ảo diệu của Thái Cực quyền khó có thể thoát thân, Lưu Cương Địa cũng chỉ có thể buông thi thể của Lưu Kim ra, quay đầu đi tìm Tiểu Hân.
Không biết vì sao mà trong lòng hắn luôn có một chút bất an, nhưng bọn Ngàn Dặm sớm hay muộn cũng đã bị vây trong tường đất rồi, chúng căn bản không có biện pháp trốn thoát, Yến Thừa Cựu và Lâm Ẩm Vô cũng không có động cơ thích hợp, nhưng nguy cơ trong lòng lại như hình với bóng, nửa điểm cũng không bớt.
Hiện tại Tiểu Hân chậm chạp không ra, nhưng hơi thở của cô vẫn tồn tại như cũ, Lưu Cương Địa cảm thấy không thích hợp, vẫn quyết định tự mình đi xem một lần.
Lưu Cương Địa vừa đi, sắc mặt của Yến Thừa Cựu lập tức biến đổi.
"Làm sao vậy?" Lâm Ẩm Vô thuận miệng hỏi.
"Trong nhà nhiều thêm một tiếng tim đập." Yến Thừa Cựu khẽ nhíu mày nói, "Lúc trước cũng có vài tiếng đứt quãng, nhưng sau khi chị Tiểu Hân đi ra không có gì khác thường, tôi nghĩ có phải mình nghe lầm hay không." Rốt cuộc hai kẻ am hiểu dị động nhất là Lâm Ẩm Vô và Lưu Cương Địa không có biểu hiện phát hiện ra điều gì khác lạ, cậu không có bằng chứng, ngược lại dễ rút dây động rừng.
Nhưng lúc này đây tiếng tim đập kia càng ổn định hơn bao giờ hết, nhịp tim cũng ngày càng nhanh.
"Tôi cũng không phát hiện hơi thở của ai." Lâm Ẩm Vô đứng tại chỗ suy tư trong chốc lát, lập tức quyết định nói, "Chúng ta vẫn nên đi xem đi, nếu cậu nghe thấy được, hẳn sẽ không có vấn đề gì."
Yến Thừa Cựu gật gật đầu, hai người cũng lập tức đi tới.
"Tiểu Hân, em đâu rồi?"
Trong phòng không truyền đến tiếng trả lời của Tiểu Hân, trong lòng Lưu Cương Địa quýnh lên, lập tức đẩy cửa ra, phát hiện Tiểu Hân đã ngã xuống sàn hôn mê bất tỉnh.
"Tiểu Hân, Tiểu Hân!" Lưu Cương Địa vội vàng tiến lên ôm lấy Tiểu Hân, muốn xác định rốt cuộc cô đã xảy ra chuyện gì.
Mạch đập bình thường.
Tiếng tim đập cũng bình thường.
Tiếng hít thở……
Không bình thường!
Lưu Cương Địa như ý thức được gì đó, nhưng hắn chỉ chậm trong một cái chớp mắt, chỉ thấy một đạo sắc lạnh hiện lên, bụng lập tức truyền đến cơn đau.
Dao găm bình thường không có bao nhiêu tác dụng với Dương Tuyển giả, nhưng nếu là dao găm dung nhập tro cốt Dương Tuyển giả, lại có thể dễ dàng xuyên qua tầng phòng ngự của họ.
Tiểu Hân mở to mắt, trong mắt tràn đầy phẫn hận.
"Anh là Lưu Cương Địa."
Năm chữ đơn giản, đã đem may mắn còn sót lại trong lòng Lưu Cương Địa hoàn toàn dập tắt.
Không cần đáp án, sắc mặt trắng bệch của Lưu Cương Địa đã chứng minh hết thảy.
Tiểu Hân ra sức muốn trốn thoát khỏi vòng tay của Lưu Cương Địa, Lưu Cương Địa lại ôm chặt lấy cô, gắt gao nhìn chằm chằm Tiểu Quỷ đột nhiên xuất hiện sau lưng Tiểu Hân.
"Là mày?"
Lưu Cương Địa đương nhiên biết đứa trẻ này là ai.
Đây là tiểu ác ma do Môn Vương cố ý dưỡng ra, Môn Vương phóng túng tính tình của nó, tùy ý để nó giết chóc đả thương người khác, năng lực Tiểu Quỷ biểu hiện ra ngoài đã vượt xa tưởng tượng của người khác. Chính là bề ngoài non nớt quá mức và tuổi tác của nó lại là thứ khiến con người dễ buông phòng bị xuống.
"Chú à, ta cũng không muốn vậy đâu." Tiểu Quỷ lộ ra tươi cười ngọt ngào, "Ta nguyên bản muốn từ từ, nhưng chị gái này thật sự quá mềm lòng, ta đành phải thúc giục chị ấy một chút." Tiểu Quỷ lấy ra một quả cầu máy móc từ trong lòng, ném xuống đất, "Môn Vương đã sớm đề phòng chú, loại máy này chuyên môn dùng để đối phó với những Dương Tuyển giả mẫn cảm với hơi thở như chú. Đáng tiếc vừa rồi ta dùng chức năng thôi miên của nó, nó đã báo hỏng rồi."
Đúng rồi.
Lấy tính tình của Tiểu Hân, cho dù cô biết mình thật sự là ai, cũng sẽ đi chất vấn mình trước, không có khả năng trực tiếp đi lên tấn công.
Biết Tiểu Hân bị người khác khống chế, Lưu Cương Địa không hề có tâm tư lo lắng cho bản thân, ngược lại thập phần sợ hãi sau khi Tiểu Hân biết mình bị lợi dụng sẽ ra sao?
"Chú à, ta đánh không lại chú, dao có độc, cũng dùng máu thịt của Dương Tuyển giả làm ra. Lâm Ẩm Vô và Yến Thừa Cựu ở bên kia, chú ngăn bọn họ lại, mang theo chị gái này trở về với ta, ta liền buông tha cho chú." Tiểu Quỷ nhìn Lâm Ẩm Vô và Yến Thừa Cựu ngoài cửa, nỗ lực khống chế sợ hãi trong lòng, ngược lại bắt đầu đàm phán với Lưu Cương Địa.
Một chọi một nó còn không có hy vọng thắng, huống chi là ba người.
Nếu có thể, nó đương nhiên hy vọng Tiểu Hân có thể trực tiếp giải quyết Lưu Cương Địa, sau đó nó chạy trốn là được. Nhưng Tiểu Hân vẫn luôn không động thủ, thậm chí không đi hỏi, lừa mình dối người, nó chỉ có thể dùng biện pháp cường ngạnh. Nếu không phải cảm xúc của Tiểu Hân vừa rồi không đúng, tinh thần lại suy yếu, nó chưa chắc có thể thuận lợi thôi miên cô như vậy.
"Con quỷ nhỏ như mày, quả thật là âm hồn không tan." Lâm Ẩm Vô và Yến Thừa Cựu đã đuổi tới, thấy Tiểu Quỷ đang cười hì hì nói gì đó với Lưu Cương Địa, Tiểu Hân hai mắt vô thần dựa vào trong lòng ngực Lưu Cương Địa, trên người Lưu Cương Địa lại truyền đến mùi máu tươi, hết thảy đều được minh bạch.
"Chú Lâm còn sống tốt, ta đương nhiên không thể chết dễ dàng như vậy rồi." Tiểu Quỷ ra vẻ nhẹ nhàng nói, "Không nghĩ tới anh trai cũng ở đây. Bất quá anh thay đổi rồi, thành loại mà ta không thích."
Yến Thừa Cựu nhìn Tiểu Quỷ, chỉ cảm thấy đây là một con ác lang, không còn tâm tư thương tiếc.
"Chú suy nghĩ xong chưa?" Tiểu Quỷ vì vấn đề năng lực, tùy thời đều có thể lui lại. Nó nhìn Lưu Cương Địa, tiếp tục khuyên, "Chỉ cần chú chịu nhận sai với Môn Vương, Môn Vương sẽ tha thứ cho chú."
"Tha thứ?" Lưu Cương Địa nghe thấy từ ngữ này, nhịn không được bật cười, "Môn Vương hận không thể chặt ta thành tám khúc. Việc muốn làm cũng đã làm rồi, cho dù trên miệng tha thứ nhưng trong lòng sẽ nghĩ thế nào?"
Lưu Cương Địa ôm chặt Tiểu Hân, đây là lần đầu tiên hắn gần gũi với cô như vậy.
Hắn khó có thể tưởng tượng được mình trước khi thức tỉnh lại là một tên ác đồ phát rồ, đối đãi tàn nhẫn với những thiếu nữ ngoan ngoãn đáng yêu như vậy.
Không, có lẽ đây mới là trừng phạt ông trời dành cho hắn.
Khiến hắn đột nhiên có được lý trí và đạo đức, học xong sám hối và đền bù, lại làm cho một cô gái đáng thương hắn muốn đền bù đem lòng yêu hắn. Yêu mà không được, chẳng phải là trừng phạt lớn nhất sao?
Trực giác Tiểu Quỷ nói không đúng.
"Tiểu Quỷ, ta dùng thân phận một người lớn không tốt, dạy cho ngươi một bài học, vĩnh viễn không cần tin tưởng những người lớn khác nữa." Lời nói còn chưa dứt, Tiểu Quỷ phảng phất như nhận ra điều gì nguy hiểm sau lưng, vội vã muốn đào tẩu.
Nhưng mặt đất lại bỗng nhiên run rẩy, thân thể Tiểu Quỷ lập tức có chút không xong, lúc đang muốn hành động, lại có thứ gì đó giống như dây thừng quấn lên hai chân nó.
"Tiểu Quỷ, đừng cử động."
Lá poker đã kẹp giữa hai ngón tay Lâm Ẩm Vô, chỉ chờ Tiểu Quỷ có dị động lập tức giết nó.
Năng lực lợi hại nhất của Tiểu Quỷ là thuấn di, nhưng một khi hai chân bị người khác tóm lại, nó liền biến thành một đứa trẻ không rõ đầu đuôi.
"Đây là......." Tiểu Quỷ không dám tin tưởng nhìn hai chân mình, không ngờ chân nó lại bị dây thừng tóm lấy?
Không, đây không phải dây thừng.
"Gân Lưu Kim." Lưu Cương Địa thấp giọng bật cười, "Gân Dương Tuyển giả đương nhiên trói được ngươi, không phải ngươi tự hào tốc độ của mình sao? Bất quá một khi tay chân bị nhốt, mày cũng chỉ là một thằng ranh con vắt mũi chưa sạch mà thôi."
"Ngươi bắt ta, chị ta cũng không tốt lên được." Tiểu Quỷ biết mình nằm trong tay bọn họ sẽ không có chỗ tốt, trong lòng rõ ràng muốn bình tĩnh gạt bọn họ, nhưng sự sợ hãi bị giết lại chiến thắng tất cả, "Nếu ngươi không bỏ ta ra, ta sẽ khiến cho chị ta đi tìm chết!"
"Thôi miên thôi mà." Yến Thừa Cựu há mồm nói, "Thôi miên loại này tôi giải được."
Trước kia học viện dạy Cổ Võ dạy rất nhiều thứ, cũng phụ tu tâm lý học. Tâm lý học ở tương lai đã vượt xa phạm vi của thời đại này, cho dù năm đó Yến Thừa Cựu thi lại ba lần mới qua môn, thì cởi bỏ loại thôi miên đơn giản này của Tiểu Hân vẫn không có vấn đề gì.
"Đúng vậy, vậy ngươi không có tác dụng rồi." Lưu Cương Địa gật gật đầu, nhìn Tiểu Quỷ lộ ra một nụ cười.
"Oa oa oa, ngươi đừng giết ta, ta....... Ta biết sai rồi, ta sẽ nói chuyện của Môn Vương cho ngươi, ta sẽ đem kẹo ta giấu cho ngươi." Cảm giác được hai chân ngày càng bị siết chặt, đầu óc Tiểu Quỷ rốt cuộc hoàn toàn hỏng mất, thanh âm cũng bắt đầu nghẹn ngào.
Một đứa trẻ đáng yêu như vậy mà khóc lên, bất luận là loại người lớn nào cũng sẽ đi dỗ nó.
Đáng tiếc người duy nhất giống người lớn trong nhà đang bị thôi miên.
"Tiểu Quỷ, muốn trách thì trách Môn Vương không dạy ngươi tốt, ngươi một chút cũng không đáng yêu." Lưu Cương Địa duỗi tay vung lên, trên mặt đất dâng lên một cây trường thứ, trực tiếp thọc xuyên qua ngực Tiểu Quỷ.
"Cưỡng gian thiếu nữ vị thành niên, tàn sát trẻ nhỏ, ta chết thêm bảy tám lần nữa cũng không đủ." Lưu Cương Địa phun ra một búng máu, trên mặt lại mang theo tươi cười như cũ.
Tiểu Quỷ cũng là kẻ tàn nhẫn.
Độc trên cây dao kia nhằm vào mỗi cá nhân Dương Tuyển giả, rốt cuộc mỗi Dương Tuyển giả đều có năng lực vi diệu khác nhau. Mà độc trên dao găm của Tiểu Quỷ, vừa vặn khắc chế Lưu Cương Địa.
Đúng như theo lời nó nói, Môn Vương đã sớm phòng bị hắn. Cho nên sẽ không nói cho Lưu Cương Địa tin máy che hơi thở đã được chế tạo, sẽ không nói cho Lưu Cương Địa biết đã có loại độc được tạo ra trong lén lút để giết chết hắn. Đáng tiếc Môn Vương chưa kịp xuống tay, Lưu Cương Địa đã chạy trước.
"Có thể chờ một lát mới giải thôi miên cho em ấy không?" Nhìn Yến Thừa Cựu từng bước tới gần, Lưu Cương Địa bỗng nhiên nói.
"Anh muốn thế nào?" Yến Thừa Cựu nhận ra hơi thở của Lưu Cương Địa mỏng manh không ít.
"Tôi muốn ngồi ngốc ở đây với em ấy trong chốc lát, em ấy mà tỉnh lại rồi, không có khả năng cho tôi ôm đâu." Lưu Cương Địa cọ cọ mặt Tiểu Hân, trên mặt mang theo một loại thỏa mãn kỳ dị, "Tôi đã nói hết tin tức của Dương Minh cho Tiểu Hân, đợi chút nữa sau khi tôi rời khỏi, các cậu tiến vào giải thôi miên, nói với em ấy 'Chu Tiểu Hân vĩnh viễn vui vẻ' thì tốt rồi,  đây là ám hiệu của chúng tôi."
"Độc của anh cũng không phải không thể giảm bớt, chỉ cần anh nguyện ý thay máu với Dương Tuyển giả khác." Lâm Ẩm Vô nhìn Lưu Cương Địa nói.
"Không cần." Lưu Cương Địa lắc lắc đầu, "Tôi thật lâu trước kia đã cảm thấy mình nghiệp chướng nặng nề, không muốn sống nữa, vẫn luôn miễn cưỡng sống sót, đều chỉ vì muốn đền bù cho các cô gái như Tiểu Hân thôi. Tôi đã nói cách chế thuốc cho Tiểu Hân, đồ vật dư lại cũng đủ để em ấy sống thêm một đoạn thời gian. Qua một vài tháng nữa, thời gian mặt trời đen xuất hiện sẽ đạt tới mười tiếng, lúc ấy, đại khái mọi người đều muốn chết đi, mà tôi cũng không còn biện pháp gì."
"Vậy còn anh?"
"Tôi đại khái sẽ trở về nơi mình nên ở đi, kỳ thật nơi này cách pháp trường trước kia tôi bị xử bắn rất gần."
"Nếu Tiểu Hân tỉnh lại hỏi tôi đi đâu, bảo với em ấy là tôi về nhà."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK