• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Tiêu Tiêu có điểm lạ giường, buổi tối rất muộn mới ngủ được, sáng ngày hôm sau lúc tỉnh dậy cô vẫn không hoàn toàn thanh tỉnh, nghe thấy bên ngoài có giọng nói trầm thấp.

Tô Tiêu Tiêu trợn tròn mắt, có điểm mờ mịt nhìn trần nhà, đầu óc trống rỗng.

Qua một lúc cô mới mơ mơ màng màng nhớ tới bản thân ngày hôm qua đã dọn tới nhà Chu Lâm Duyên.

Trong phòng tấm rèm cửa che khuất ánh sáng, chỉ có chút ánh sáng phát ra từ chiếc đèn trên tủ đầu giường, trong phòng hơi tối, thoạt nhìn còn giống như ban đêm, cũng không biết bên ngoài trời đã sáng chưa.

Tô Tiêu Tiêu mơ màng từ trên giường bò dậy mang dép lê, đầu tóc rối tung cô cũng mặc kệ, cứ như vậy đi ra ngoài.

Bên ngoài rèm cửa sổ đã được kéo ra làm cho ánh sáng chiếu sáng cả phòng khách.

Bầu trời đã sáng, mặt trời cũng chậm rãi lên cao.

Tô Tiêu Tiêu nhìn thấy Chu Lâm Duyên đứng bên cửa sổ gọi điện thoại. Lúc này anh đang đưa lưng về phía cô. Hôm nay Chu Lâm Duyên mặc sơ mi trắng, quần tây màu đen, một tay cắm ở túi quần, tay kia cầm di động, giọng nói trầm thấp vang lên vào buổi sáng thực mê người.

Có lẽ là nghe thấy tiếng mở cửa, Chu Lâm Duyên bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía cô.

Tô Tiêu Tiêu còn có điểm buồn ngủ. Lúc cô vừa thức giấc trông giống như một chú thỏ nhỏ, liền như vậy dựa vào cạnh cửa nhìn Chu Lâm Duyên.

Hai người nhìn nhau một lúc, thẳng đến khi Chu Lâm Duyên cúp điện thoại và đi tới đem Tô Tiêu Tiêu ôm vào trong lòng rồi cúi đầu nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi cô, lúc này anh mới thấp giọng hỏi. “Em đã tỉnh ngủ chưa?”

Tô Tiêu Tiêu lắc đầu rồi đem mặt chôn ở trong ngực Chu Lâm Duyên, cô ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên người anh, cùng với hơi thở mát lạnh buổi sáng sớm.

Chu Lâm Duyên ôm Tô Tiêu Tiêu trong chốc lát, ở bên tai cô thấp giọng nói: “Anh đã mua bữa sáng và đặt ở trên bàn, trong chốc lát em nhớ ăn nhé.”

Tô Tiêu Tiêu ừ một tiếng.

Có lẽ mùi hương trên người Chu Lâm Duyên quá dễ ngửi, cô ở trong lòng anh không muốn rời đi.

Trên đời này còn có gì hạnh phúc hơn việc cùng người mình thích ôm hôn.

Chu Lâm Duyên 7 giờ 30 ra cửa.

Chờ anh đi rồi Tô Tiêu Tiêu mới xoay người vào phòng tắm rửa mặt rồi quay lại phòng bếp ăn bữa sáng.

Tô Tiêu Tiêu hôm nay cần tới phòng làm việc cho nên ăn xong bữa sáng liền ra cửa. Buổi sáng cô cùng đàn chị gặp mặt, giữa trưa lại cùng một khách hàng ăn cơm.

Khách hàng hôm nay gặp mặt có rất nhiều yêu cầu, một bữa cơm kéo dài ba bốn tiếng, may mà tâm trạng Tô Tiêu Tiêu không tồi cho nên mới có thể nhẫn nại cùng anh ta nói chuyện. Sau khi hai người thảo luận xong thì Tô Tiêu Tiêu cũng thuận tiện cho anh ta một cái giá, đối phương vừa nghe cái giá cô đưa ra lập tức nói: “Mỹ nữ, cái giá cô đưa ra cũng quá cao đi. Không phải chỉ là thiết kế cái nhà trọ thôi à, làm sao lại nhiều tiền như vậy.”

“Không cao, cái giá này đã là thấp nhất rồi.” Tô Tiêu Tiêu nhẫn nại nói.

“Phí thiết kế của cô cũng quá cao, chỉ vài bản vẽ nhưng cô lại thu của tôi từng ấy tiền.”

Phòng làm việc của Tô Tiêu Tiêu mới mở cho nên thu phí cũng không phải là cao. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, sau một lúc mới cười cười. “Vậy anh cảm thấy tôi nên thu bao nhiêu?”

Da mặt người đàn ông này cũng thật dày, một tiếng chém hơn phân nửa, còn nói: “Mười vạn, làm khoán bao liêu, cô vẫn kiếm được tiền.”

Tô Tiêu Tiêu đều cười. “Đại ca, anh xem hay là tôi làm miễn phí cho anh thì thế nào.”

Đối phương sửng sốt.

Tô Tiêu Tiêu nói xong liền đứng lên rồi cầm lấy kính râm trên bàn một lần nữa mang lên, xách túi rồi xoay người dẫm giày cao gót đi ra ngoài.

Đi tới bãi đậu lấy xe, lên xe đem túi xách cùng kính râm ném bên cạnh, cô cúi người lấy đôi giày đế bằng thay vào. Trên đường lái xe về nhà trong lòng cô không ngừng phun tào, nói nghiệp vụ thật không thích hợp với mình, mấy hôm nay cô cũng đã gặp phải kiểu khách hàng như thế, làm cô tức muốn chết rồi.

Buổi tối Chu Lâm Duyên trở về nhà, vừa vào cửa liền nhìn thấy Tô Tiêu Tiêu ngồi trên thảm, TV trong phòng cũng đang được bật lên, trên bàn trà còn có vài lon bia.

Tô Tiêu Tiêu ũng không nhìn TV, cúi đầu chăm chú xem di động, lúc anh trở về cũng không ngẩng đầu nhìn anh lấy một cái, chỉ buồn bã ỉu xìu mà tiếp đón một tiếng. “Anh đã trở lại.”

Chu Lâm Duyên ngày thường khó thấy được bộ dáng buồn bã ỉu xìu của Tô Tiêu Tiêu, bây giờ được nhìn thấy liền có cảm giác rất mới lạ. “Làm sao vậy? Buổi sáng không phải còn tốt sao.”

Anh đi qua ngồi xuống sofa, thuận tay đem Tô Tiêu Tiêu từ trên thảm kéo lên ngồi vào đùi mình.

Tô Tiêu Tiêu đang buồn bực, vừa nghe Chu Lâm Duyên hỏi thì nhanh chóng đem chuyện buổi chiều kể cho anh nghe, kể xong còn nói: “Trông em rất giống người thích làm việc không công sao.”

Chu Lâm Duyên đều cười. “Anh còn tưởng là chuyện gì.”

Tô Tiêu Tiêu nghĩ thầm, đích xác không phải chuyện gì lớn, nhưng là lãng phí thời gian còn ảnh hưởng tâm tình của cô a.

Chu Lâm Duyên một tay ôm Tô Tiêu Tiêu, cúi người cầm lấy cái ly trên bàn từ từ uống nước rồi mới nói tiếp: “Công ty của anh vừa mua một mảnh đất đang chuẩn bị xây dựng, phương án thiết kế còn chưa có ——”

“Dừng lại!” Không đợi anh nói xong, Tô Tiêu Tiêu liền đoán được anh muốn nói gì, cô ngay lập tức cắt đứt lời anh: “Em không cần anh hỗ trợ.”

Nếu muốn người khác giúp đỡ thì vào năm cô tốt nghiệp đã để ông nội giúp rồi, sẽ không như bây giờ tự mình lăn lộn bên ngoài. Không nói mặt khác, chỉ với thân phận cháu gái của kiến trúc sư nổi tiếng Tô lão tiên sinh cũng đủ để mang đến cho cô rất nhiều hào quang.

Cô vừa xuất đạo liền có thể đứng ở vị trí cao.

Nhưng cô không muốn như vậy.

Chu Lâm Duyên nói: “Anh không phải giúp em, tài năng của em so với ai khác anh đều hiểu rõ, bộ phận thiết kế ở công ty có rất nhiều người nhưng không một người nào có thể so sánh được với tài năng cùng thiên phú của em.”

Chu Lâm Duyên nhìn cô, lại nói: “Nếu em còn ở công ty, anh liền trực tiếp điều em qua phụ trách dự án.”

Tô Tiêu Tiêu cười. “Vậy thì không được, em hiện tại là người tự do, giá trị con người dĩ nhiên cũng tăng lên.”

Chu Lâm Duyên nói: “Anh dùng số tiền lớn thỉnh em giúp đỡ.”

Tô Tiêu Tiêu bị chọc đến tâm tình đều tốt, cô nâng tay phải ôm cổ Chu Lâm Duyên. “Tình cảm cùng công việc cần tách ra. Đương nhiên, nếu một ngày nào đó anh muốn em giúp đỡ, em có thể cung cấp tài liệu cho anh tham khảo miễn phí.”

Cô nói xong mới từ trên đùi Chu Lâm Duyên ngồi trở lại thảm, cầm lấy di động mở một cái app, một bên nói: “Em vừa mới xem qua mấy căn phòng.”

Cô mở thông tin của một căn phòng xoay người đưa cho Chu Lâm Duyên xem. “Cái này thế nào?”

Chu Lâm Duyên lãnh đạm liếc mắt một cái. “Tiểu khu quá cũ.”

Tô Tiêu Tiêu sửng sốt. “Không cũ a, 14 năm.”

Cô cảm thấy kỳ quái, còn cố ý đem điện thoại lấy về nhìn thử.

Chu Lâm Duyên liếc cô một cái, nói. “Hiện tại em tìm được chỗ tốt rồi sao?”

Tô Tiêu Tiêu: “...A...kia nhưng thật ra không có.”

“Anh xem cái này thì sao. Căn phòng này mới xây dựng được một năm, chủ nhà lần đầu tiên cho thuê, tương đương với phòng mới.”

Chu Lâm Duyên bưng ly nước uống một ngụm, không chút để ý nói: “Phòng mới thì mùi Formaldehyde sẽ rất nặng.”

Tô Tiêu Tiêu: “…”

Tô Tiêu Tiêu cho Chu Lâm Duyên xem mấy căn phòng mà cô cảm thấy không tồi, kết quả vị này đại ca này không phải ngại tiểu khu quá cũ, chính là ngại phòng mới Formaldehyde quá nặng, bằng không chính là cách anh quá xa. Thật vất vả tìm một căn phòng đều phù hợp với mọi yêu cầu, anh lại ngại chủ nhà làm ăn nhỏ, bất động sản không tốt.

Cuối cùng Tô Tiêu Tiêu tìm được một căn phòng trong tiểu khu bọn họ sống, cô đưa cho Chu Lâm Duyên xem rồi nói: “Căn phòng này ở trong tiểu khu chúng ta, toà nhà này xây dựng đã 16 năm, có 78 căn phòng và cách chỗ anh chỉ vài phút đi bộ, hơn nữa nó đã được trang hoàng cách đây hai năm, như vậy thì không còn tồn tại vấn đề Formaldehyde quá nặng nữa đi, mặt khác người cho xây dựng toà nhà này chính là anh, cái này bất động sản hẳn là đủ an toàn rồi nha.”

Tô Tiêu Tiêu nói xong liền chớp chớp mắt nhìn Chu Lâm Duyên.

Chu Lâm Duyên từ vẻ mặt đến ánh mắt đều lạnh lẽo. Anh nhìn cô không nói lời nào.

Tô Tiêu Tiêu nhìn ánh mắt lạnh lẽo của anh thiếu chút nữa đã cười ra tiếng, cô cố gắng kiềm chế không để mình cười hơn nữa còn cố ý bày ra vẻ mặt rất là vô tội mà nhìn anh, lại hỏi một tiếng. “Căn phòng này thế nào?”

Chu Lâm Duyên mặt lạnh nhìn chằm chằm cô sau một lát mới ném ra một câu. “Chẳng ra gì, trang hoàng quá xấu.”

Tô Tiêu Tiêu chớp chớp mắt. “Điều này thì không phải vấn đề gì lớn, anh đừng quên công việc hiện tại của em là gì. Không quá một ngày em sẽ thể biến căn phòng trở nên phong cách hơn.”

Sắc mặt Chu Lâm Duyên lạnh thêm vài phần.

Tô Tiêu Tiêu nhịn không được bật cười thành tiếng. “Chu Lâm Duyên anh đặc biệt không thành thật nhé, lúc trước thích em cũng không nói ra thì cũng thôi đi, hiện tại không muốn em dọn đi cũng không chịu thừa nhận, cũng mệt cho anh khi phải nghĩ ra nhiều lý do như vậy để giữ em lại.”

Cô cong mắt cười, đôi tay khoanh lại rồi gối đầu lên chân Chu Lâm Duyên rồi nhìn anh nói: “Em đây tạm thời không dọn đi nữa”

Chu Lâm Duyên đứng dậy rồi nói với cô. “Tùy em.”

Nói xong anh liền muốn đi vào thư phòng.

Tô Tiêu Tiêu: “Ồ...vậy để em liên lạc với chủ nhà ——”

Cô mới vừa cầm lấy di động đang chuẩn bị gọi điện thì di động đột nhiên bị Chu Lâm Duyên đoạt lấy.

Cô ngẩng đầu cười tủm tỉm nhìn Chu Lâm Duyên, bộ dáng giống như chú cáo nhỏ thực hiện được gian kế.

Chu Lâm Duyên: “…”

Chu Lâm Duyên nhìn cô một lúc cuối cùng đem điện thoại ném trên sofa và đành chấp nhận bại trận. “Không cho em dọn đi.”

Nói xong anh cắm tay vào túi rồi xoay người rời đi một cách rất là đẹp trai.

Chu Lâm Duyên nghe được Tô Tiêu Tiêu ở phía sau đang cười vui vẻ, anh giơ tay đè đè ấn đường nhỏ giọng mắng một tiếng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK