• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Tiêu Tiêu ngày hôm sau tỉnh lại rất muộn, lúc cô mở mắt ra thì không nhìn thấy Chu Lâm Duyên đâu.

Tấm rèm cửa vẫn được đóng kín, nhìn không thấy bầu trời bên ngoài, ánh đèn sàn đầu giường vẫn toả ra ánh sáng mờ nhạt, căn phòng một mảnh ấm áp.

Tô Tiêu Tiêu nghiêng người nằm ở trên giường phát ngốc một lát, cô theo bản năng giật giật chân, hai chân đều mềm nhũn, cô lại nằm bất động.

Chu Lâm Duyên từ phòng tắm đi ra thấy Tô Tiêu Tiêu đã tỉnh lại, đang nhìn anh, chính là vẫn nằm ở trên giường không nhúc nhích.

Chu Lâm Duyên cùng Tô Tiêu Tiêu ánh mắt chạm nhau, anh mỉm cười đi tới ngồi xuống giường, tay trái chống ở bên cạnh Tô Tiêu Tiêu, tay phải sờ sờ đầu cô rồi cúi đầu hôn lên đôi mắt, thấp giọng nói. “Tỉnh ngủ.”

Tô Tiêu Tiêu vừa mới tỉnh ngủ, đôi mắt ẩm ướt, ngoan ngoãn giống như chú mèo nhỏ. Cô gật gật đầu.

Chu Lâm Duyên cầm lấy tay cô. “Em có muốn rời giường hay không? Anh đã gọi bữa sáng.”

Tô Tiêu Tiêu lắc đầu, đầu vùi vào trong chăn rầu rĩ mà nói. “Không muộn động, người em mềm thật sự.”

Chu Lâm Duyên nén cười, anh đem cái chăn kéo xuống rồi cúi đầu hôn lên môi cô, vừa hôn vừa nhẹ giọng hỏi. “Nơi nào mềm nha?”

Tô Tiêu Tiêu bên tai nóng lên, cô giương mắt  trừng Chu Lâm Duyên một cái.

Chu Lâm Duyên cười như không cười mà nhìn cô, một hai phải hỏi cho ra. “Chỗ nào mềm?”

Trong lúc nói thì đôi tay anh đã sờ vào trong váy cô, Tô Tiêu Tiêu thân mình run lên, sợ tới mức nhanh chóng bắt đôi lấy tay đang làm loạn của anh. “Anh đừng nháo.”

Chu Lâm Duyên không nhịn được cười, anh thu hồi tay rồi bế Tô Tiêu Tiêu đi vào phòng tắm.

Tô Tiêu Tiêu theo bản năng ôm lấy cổ Chu Lâm Duyên. Tối hôm qua hai người lăn lộn đến đã khuya, cả người cô đều mềm như bông, quả thật là không còn sức lực. Đêm qua, sau khi kết thúc trận mây mưa Tô Tiêu Tiêu liền mơ màng ngủ, chỉ mơ hồ nhớ rõ Chu Lâm Duyên đã ôm cô đi tắm rửa rồi thay quần áo.

Chu Lâm Duyên đem Tô Tiêu Tiêu ôm đi phòng tắm, sợ cô bị lạnh anh tùy tiện lấy một chiếc khăn lông đặt lên bệ rửa mặt sau bế cô ngồi lên.

Tô Tiêu Tiêu lúc này mới phát hiện một bên cổ Chu Lâm Duyên có một vết xước còn khá dài.

Tô Tiêu Tiêu cứng đờ người, có chút ngây ngốc.

Là…là do cô gây ra sao.

Chu Lâm Duyên lấy khăn lông thì phát hiện Tô Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào cổ của mình, anh nhìn thoáng qua chiếc gương phía sau lưng của cô.

Sau khi thấy rõ thứ trên cổ mình thì Chu Lâm Duyên cười như không cười nhìn Tô Tiêu Tiêu, trêu chọc cô. “Là chuyện tốt em làm.”

Tô Tiêu Tiêu đỏ bừng mặt. “Cũng không phải là em cố ý.”

Chu Lâm Duyên cười. “Anh biết, sự tình khó khống chế.”

Tô Tiêu Tiêu mặt càng đỏ hơn, cô nhanh tay nhanh che lại cái miệng của Chu Lâm Duyên. “Anh thật phiền, cũng không cần nói bậy!”

Chu Lâm Duyên kéo tay cô rồi hôn một cái lên lòng bàn tay.

Tô Tiêu Tiêu ánh mắt lại rơi xuống vết thương trên cổ Chu Lâm Duyên, cô duỗi tay sờ sờ. “Có đau hay không?”

Chu Lâm Duyên cười. “Không đau.”

Anh lấy kem đánh răng đưa cho Tô Tiêu Tiêu. “Rửa mặt thật tốt rồi ra ăn sáng.”

Bên ngoài có tiếng chuông điện thoại vang lên, Chu Lâm Duyên đi ra ngoài nhận điện thoại.

Tô Tiêu Tiêu cùng Chu Lâm Duyên ở trong biệt thự đến 11 giờ thì nhận được điện thoại của mẹ Chu bảo hai người giữa trưa qua nhà ăn mừng năm mới.

Hai người rời khu nghỉ dưỡng trực tiếp lái xe tới Chu gia.

Chiếc xe chạy thẳng vào sân. Sau khi xe dừng lại Tô Tiêu Tiêu vội vàng nghiêng người giúp Chu Lâm Duyên đem chiếc cúc áo trên cùng cài vào.

Chu Lâm Duyên cười đến đến vui vẻ. “Tô Tiêu Tiêu, em đang làm gì?”

Tô Tiêu Tiêu mím môi không nói lời nào, cô đem chiếc cúc cài lại cẩn thận, sau đó còn kiểm tra một lượt xác định không thể nhìn thấy dấu vết trên cổ anh mới yên lòng.

Bằng không nếu để người nhìn thấy rồi hỏi Chu Lâm Duyên vết thương kia như thế nào mà có, đến lúc ấy cô cũng không còn mặt mũi!

Tô Tiêu Tiêu giúp Chu Lâm Duyên đem cúc áo cài lại còn cẩn thận sửa lại cổ áo sơ mi rồi đến tây trang, cười nói. “Được rồi.”

Tô Tiêu Tiêu vừa mới nói xong thì Chu Lâm Duyên bỗng nhiên chế trụ đầu cô rồi cúi đầu hôn xuống.

Tô Tiêu Tiêu ô một tiếng, theo bản năng muốn lui ra sau nhưng Chu Lâm Duyên càng giữ chặt cô hơn, Tô Tiêu Tiêu căn bản trốn không thoát cũng chỉ có thể để mặc Chu Lâm Duyên hơn nữa cô cũng rất nhanh chìm đắm vào nụ hôn của anh.

Mẹ Chu ở trong nhà nghe thấy tiếng xe chạy vào sân đoán hẳn là hai người bọn họ đã tới, kết quả vừa ra tới liền nhìn thấy hai người trẻ tuổi ở trong xe hôn môi, mẹ Chu cười đến không khép được miệng, bà chạy nhanh trở lại phòng khách.

Tuổi trẻ thật là tốt. Bà cũng phải đỏ mặt khi thấy hai người hôn nhau triền miên.

Hôm nay là tết Dương lịch cũng coi như là một năm mới lại bắt đầu, mẹ Chu giữa trưa tự mình xuống bếp làm mấy món ăn gia đình chúc mừng năm mới.

Ăn cơm trưa xong, Tô Tiêu Tiêu ở dưới lầu cùng mẹ Chu hàn huyên một lát, hai người trò chuyện rất vui vẻ, cuộc trò chuyện kéo dài cho tới khi mẹ Chu cảm thấy có chút mệt mỏi, bà cùng Tô Tiêu Tiêu nói một tiếng liền lên lầu nghỉ trưa.

Sau khi mẹ Chu lên lầu thì Tô Tiêu Tiêu cũng đi ra bên ngoài tìm Chu Lâm Duyên.

Chu Lâm Duyên vừa rồi ra ngoài nghe điện thoại vẫn chưa trở lại.

Tô Tiêu Tiêu từ trong phòng khách đi ra thì thấy Chu Lâm Duyên ngồi trên chiếc ghế dài dưới tàng cây nghe điện thoại.

Cô đi về phía anh.

Lúc Tô Tiêu Tiêu tới gần Chu Lâm Duyên giơ tay giữ chặt tay cô rồi đem ngồi vào bên cạnh.

Tô Tiêu Tiêu ngồi bên cạnh nghe Chu Lâm Duyên nói chuyện, cô nhìn bầu trời một lúc rồi lại nhìn những cái cây sau đó mới nghiêng đầu nhìn sang Chu Lâm Duyên.

Cuộc sống vẫn bình bình đạm đạm, chính là Tô Tiêu Tiêu cảm thấy thật hạnh phúc. Chỉ nắm tay và ngồi ở bên cạnh lắng nghe anh cùng người khác trò chuyện điện thoại cũng đã cảm thấy thực hạnh phúc.

Cuộc điện thoại lần này của Chu Lâm Duyên khá lâu, có lẽ là anh đang có chuyện rất quan trọng.

Tô Tiêu Tiêu có chút nhàm chán, cô đơn giản lấy di động ra chơi trò chơi.

Chu Lâm Duyên đang nói chuyện điện thoại ánh mắt vô tình nhìn thoáng qua màn hình di động của Tô Tiêu Tiêu, mặt mày liền tràn ra ý cười.

Tô Tiêu Tiêu chơi được một nửa.thì nghe được Chu Lâm Duyên cùng đối phương kết thúc cuộc điện thoại, chỉ là lúc này tâm tư của cô vẫn ở trong trò chơi, đầu cũng không ngẩng lên, thuận miệng hỏi. “Xong rồi sao?”

Tô Tiêu Tiêu vừa mới nói xong thì di động cũng bị Chu Lâm Duyên lấy mất.

Tô Tiêu Tiêu chơi đang vào lúc quan trọng thì di động bị lấy mất, cô a một tiếng mới nghiêng người muốn đoạt lại di động, Chu Lâm Duyên giơ tay lên cao bắt đầu trêu đùa với cô.

Náo loạn nửa ngày nhưng Tô Tiêu Tiêu cũng không cướp được di động, cô hừ một tiếng. “Em từ bỏ.”

Tô Tiêu Tiêu đứng dậy đang chuẩn bị rời đi thì bị Chu Lâm Duyên kéo trở lại ngồi lên đùi của anh.

Tô Tiêu Tiêu hoảng sợ. Cô nhanh chóng đứng lên rồi nhìn xung quanh, khuôn mặt lúc này lại đỏ lên, sợ bị người thấy, không khỏi hô nhỏ. “Anh đừng nháo. Chúng ta đang ở bên ngoài đấy!”

Chu Lâm Duyên từ đuôi lông mày đến khóe mắt đều là ý cười. Anh nhìn bộ dáng xấu hổ của Tô Tiêu Tiêu, mỗi nụ cười mỗi động tác nhỏ của cô đều in sâu trong trái tim anh, làm cho anh yêu thích đến không thể kiềm chế nổi bản thân.

Tô Tiêu Tiêu đem điện thoại cướp về, quay đầu liền chạy.

Chu Lâm Duyên cũng từ trên ghế đứng dậy đi vào nhà.

Ở phòng khách bắt được Tô Tiêu Tiêu.

Chu Lâm Duyên giơ tay vỗ vào mông cô cười cười. “Chạy cái gì?”

Tô Tiêu Tiêu theo bản năng che lại mông nhỏ. Cô quay đầu lại, đè nặng thanh âm. “Chu Lâm Duyên!”

Chu Lâm Duyên nén cười, tiếp tục trêu chọc cô. “Hử, nói nhỏ chút.”

Tô Tiêu Tiêu vừa xấu hổ lại vừa tức giận, theo bản năng hướng trên lầu nhìn liếc mắt một cái, may mắn là mẹ Chu cùng dì Nhạc đều không ở đây.

Cô tức giận đá Chu Lâm Duyên một cái rồi quay đầu chạy lên lầu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK