Mục lục
Truyện Chiến Thần Hào Môn Giang Ninh Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâm Vũ Chân bị mắng thì vẻ mặt càng khó coi hơn.

“Đừng tưởng bây giờ cháu chịu trách nhiệm dự án này lại
đắc ý vênh váo. Ông đồng ý để dự án này lại cho cháu
thì cháu phải biết ơn bác cả của cháu mới phải. Nếu
không có nó tiến cử cháu, ông sẽ không cho cháu cơ hội
này đâu'”

Ông cụ nói lời này quá trực tiếp.

Lâm Vũ Chân đột nhiên cảm thấy có chút châm chọc.
Mình đã cố gắng làm việc, nhẫn nhục chịu khó, bị bao
nhiêu uất ức?

Lâm Cường không những không có bất kỳ trợ giúp nào,
còn đang âm thầm ngáng chân. Bây giờ thì hay rồi, Lâm
Tiêu lại bảo mình phải biết ơn ông ta.

Biết ơn ông ta vẫn luôn gây khó dễ cho mình sao?

“Ông nội, từ khi cháu còn nhỏ thì ông đã bất công với cả
nhà chúng cháu, cháu cũng không nói gì”

Lâm Vũ Chân hít sâu một hơi: “Nhưng ở trước đúng sai,
ông có thể có chút nguyên tắc không?”

“Làm càn!”

Lâm Tiêu giận dữ, đập bàn một cái: “Cháu dám nói
chuyện với ông như vậy à?”

Ông cụ căm tức nhìn Lâm Vũ Chân, không ngờ cô lại
không biết người trên kẻ dưới như vậy.

“Lâm Văn! Đây chính là con gái mà con dạy à? Nếu con
không biết dạy thì đừng có sinh ra!”

Lâm Tiêu chửi ầm lên: “Sinh ra một kẻ phải đền tiền thì
có tác dụng gì? Nhà họ Lâm ta có thể trông cậy vào các
con sao? Tất cả đều cút ra ngoài cho bai”

Lâm Văn muốn cãi lại nhưng ông phát hiện mình nói
chẳng thể nói được gì nữa.

Nhìn thấy dáng vẻ vô cùng ấm ức của Lâm Vũ Chân thì
ông lại tự trách, lại thấy xấu hổ. Ông làm ba mà không
thể che gió che mưa cho con gái của mình thì cũng thôi,
còn làm cho cô phải chịu sự khinh thường và sỉ nhục
như vậy!

Lâm Văn chặt siết chặt nắm tay, chưa từng cảm thấy
tuyệt vọng như ngày hôm nay.

“Vũ Chân, chúng ta đi thôi.”

Ông nhìn chằm chằm vào Lâm Tiêu, lần đầu tiên cảm
thấy người ba này đã cách ông quá xa.

Lâm Vũ Chân không nói gì, đẩy Lâm Văn rời đi.

Phía sau, Lâm Tiêu vẫn còn đang hùng hùng hổ hổ.
“Sâu mọt! Cả nhà đều là một đám sâu mọt! Chẳng có
chút lòng biết ơn nào cả. Tôi đúng là mát mù nên mới
cho các người cơ hội!”

Tim hai ba con Lâm Văn đau thất lại. Không ngờ những
lời sỉ nhục như vậy lại được nói ra từ trong miệng người

thân nhất của bọn họ.
Đi ra khỏi cổng biệt thự, vẻ mặt hai người rất khó coi.

 

ức, có bất lực, có thất vọng, còn có cả phẫn nộ!
Giang Ninh đã đoán trước được rồi.

Trải qua lần này, bọn họ hản sẽ hiểu rõ nhà họ Lâm đã
không liên quan gì đến bọn họ nữa.

Sở dĩ bọn họ còn có thể ở lại nhà họ Lâm, chẳng qua bởi
vì bây giờ Lâm Vũ Chân còn có giá trị lợi dụng thôi.

Một khi dự án này hoàn thành, Lâm Tiêu sẽ hoàn toàn
không do dự đá Lâm Vũ Chân ra khỏi nhà họ Lâm!

Hắn không hỏi, chỉ đi tới thay Lâm Vũ Chân, đẩy xe lăn
của Lâm Văn: “Vũ Chân, em đi mở cửa xe, chúng ta về
nhà”

Bầu không khí trên xe có chút nặng nề.

Lâm Văn ngồi ở phía sau, cuối cùng không nhịn được.
nữa tức giận đấm một cái vào trên cái đùi không hề có

cảm giác của mình.

“Vô dụng! Vô dụng!”

 

Lâm Văn đấm vào chân mình:
vô dụng!”

âm Văn, mày chính là kẻ

“Bai”

Lâm Vũ Chân đau lòng, quay đầu lại, không nén được
mà rơi nước mắt: “Ba đừng như vậy.”

“Vũ Chân, là ba vô dụng, ba có lỗi với con! Ba khiến con
phải chịu uất ức như vậy”

Môi Lâm Văn run rẩy.
Ông tự trách và càng xấu hổ hơn.

Nếu mình không tàn phế thì chác chán tình hình đã
không như vậy.

Cho dù Lâm Tiêu khinh thường Lâm Vũ Chân là con gái,
nhưng ít ra mình còn có thể che gió che mưa cho con
bé, không để cho người ta bắt nạt con bé.

“Ba, con không trách ba đâu, thật đấy. Từ trước đến nay
con chưa từng trách ba”

 

Lâm Vũ Chân lắc đầu: “Ba và mẹ đều rất yêu thương
con, đều dành thứ tốt nhất cho con. Con đều biết hết, ba
không cần tự trách đâu”

Hôm nay, cô đã hoàn toàn thấy rõ, cả nhà bọn họ ở trong
mắt Lâm Tiêu gần như không có chút trọng lượng nào.

Cho dù bọn họ có cố gắng hơn nữa thì có ích lợi gì?

Cuối cùng, còn không bằng vài câu nói dễ nghe của Lâm
Cường.

Lâm Văn nắm lấy tóc của mình. Ông hận mình không có
năng lực. Lâm Vũ Chân càng an ủi ông, trái lại ông càng

thêm áy náy.

“Ba, bây giờ Vũ Chân chịu nhiều uất ức như vậy, quả thật
đều là trách nhiệm của ba””

Giang Ninh vẫn im lặng, chợt liếc nhìn gương chiếu hậu nói.

Lâm Vũ Chân vội quay đầu lại: “Giang Ninh, anh nói gì vậy?”

“Cũng bởi vì sự mềm yếu của ba, cho nên tất cả mọi
người nhà họ Lâm mới khinh thường các người, dám tùy
ý sỉ nhục mẹ con và Vũ Chân. Bọn họ là phụ nữ lại phải
chịu đựng nhiều chuyện như vậy, ba thật sự nên cảm
thấy xấu hổ”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK