• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thấy bộ dạng hoảng hốt của ta, Tử Thuần đắc ý, vô cùng bình thản ngồi xuống trước bàn ăn, tự rót một chén trà còn đang nóng đến độ bốc khói nghi ngút uống, tiếp tục uy hiếp :

“ Hiên đệ hiện tại đang ở chỗ Tuyết Thần vương thúc, theo như trẫm nghe nói, thì Hiên đệ không những bị dùng hình, cả ngày chỉ được ăn một bát cơm thiu và một cốc nước…”

Từng chữ, từng chữ của hắn nghe thật nhẹ nhàng như gió xuân thoảng qua, nhưng lọt vào tai ta lại như sét đánh ngang tai. Nghĩ đến cảnh tưởng chàng mình đầy thương tích, ngay cả ăn cũng không được ăn ngon liền không kìm được kích động, cả người run lẩy bẩy, mặc kệ tất cả, cứ như vậy muốn xông ra ngoài. Tử Thuần thấy ta như vậy, cũng không bình thản uống trà được nữa, chạy theo giữ ta lại . Ta quẫy đạp không ngừng, nghẹn ngào hét :

“ Mau buông ra! Ta muốn đến chỗ Hiên! Ta muốn gặp Hiên! Hu hu…”

Lực ôm của Tử Thuần rất mạnh, mặc cho ta có đánh có đá thế nào, vẫn không thể suy chuyển dù chỉ một chút.

Hắn đáp lại ta một câu không chút liên quan :

“ Nàng đừng động, sẽ ảnh hưởng đến thương tích trên người”

Nực cười! Thương tích trên người ta là vì ai chứ? Còn chẳng phải là vì ngươi và thúc thúc của ngươi hay sao!

“ Nàng làm thế này thì có thay đổi gì! Hà tất phải hành hạ bản thân như vậy!”

Ta dừng cào cấu lại, mắt ngấn lệ, nhẹ đẩy hắn ra, có chút hi vọng hỏi :

“ Chúng ta… Chúng ta làm một giao dịch có được không?”

“ Giao dịch?”

“ Ta sẽ ngoan ngoãn gả cho ngươi, yên phận làm Hoàng Hậu của ngươi, ngươi giúp ta cứu Hiên có được không?”

Nghe ta nói xong, Tử Thuần hừ lạnh, buông ta ra rồi quay lưng về phía ta, rất lâu mới trả lời :

“ Hiên có nợ với thúc thúc, trẫm cùng lắm cũng chỉ có thể giúp nàng khiến đệ ấy không bị dùng hình hàng ngày, nhưng cũng sẽ bị giam trong lao ngục đến chết”

Vậy cũng được, ta nhất định sẽ tìm cách cứu chàng ra, bây giờ cứ giúp chàng đừng bị thương nữa mới là chuyện quan trọng, những chuyện khác cứ để sau đi!

Thế nên, ta không chút do dự đồng ý.

Để chứng minh là thật, hắn cũng hứa sau khi làm Hoàng Hậu, động phòng hoa chúc xong, lập tức hàng ngày sẽ dành thời gian để đưa ta đi gặp chàng.

Nghe nói lần sắc phong Hoàng Hậu này, sẽ có cả người thân của Ngọc Nhi công chúa từ Tử Quốc đến dự, người của Kim Quốc, Chu Quốc cũng đến. Hi vọng người đến sẽ là hai bằng hữu tri kỉ của ta.

Hân Hân, Phượng Nghiên, hai người nhất định phải đến!

Tử Thuần đối với hôn lễ này vô cùng xem trọng, đối với ta lại càng thêm sủng ái, Tiểu Đào ban đầu đáng nhẽ không được lại gần ta, vậy mà ta chỉ cần mở miệng xin hắn, hắn liền không ngần ngại để Tiểu Đào đến hầu hạ ta. Ta cũng có nghe Tiểu Đào nói qua, bảo thỉnh thoảng đêm đến, đợi lúc ta ngủ rồi, hắn thường lặng lẽ vào phòng vén chăn giúp ta. Còn ban ngày,sáng hay trưa, bất kể ta có dậy trễ đến đâu, lúc thức dậy ăn sáng hắn đều đến ăn cùng.

Hắn đối với ta tốt như vậy, khắp Hoàng Cung ai ai cũng biết, lẽ nào ta lại không hiểu?

Chỉ là, ta đã trao trọn tình cảm của mình cho Thế Hiên rồi, đời này kiếp này, ta chỉ có thể yêu chàng. Còn về việc làm Hoàng Hậu của Tử Thuần, đêm động phòng hoa chúc, chỉ có thể thuận theo tự nhiên, nếu đã là ý trời, thì tất tránh sẽ không thể tránh khỏi. Sau này nếu có thể cứu được chàng, ta sẽ giải thích sau, ta tin chàng, nhất định sẽ không vì chuyện này mà ruồng bỏ ta!

Ta cả ngày luôn ở trong Hoàng Cung, nhàm chán chỉ ăn rồi ngủ suốt một tháng. Một tháng sau mọi thứ cần chuẩn bị đã chuẩn bị xong, Hoàng Cung nơi nơi đều dán chữ Hỉ, trang trí đỏ rực. Từ cung nữ đến Thái giám, tất cả đều mặc một y phục màu đỏ tươi rất bắt mắt. Người mang quà cáp đến Phượng Linh Cung rất nhiều.

Trước bàn trang điểm, các cung nữ bận rộn búi tóc, bôi son đánh phấn, các mama đi qua đi lại phân phó, ai nấy đều vô cùng vui vẻ, nhưng nhìn khuôn mặt ta phản chiếu lại từ trong gương, lại như một người vô hồn, một chút sắc thái cũng không có.

Thế Hiên…

Chàng bây giờ thế nào? Có hay không đã nghe tin rồi? Chàng có giận ta không…

Trong đại lao ẩm ướt, ngột ngạt, không gian lạnh lẽo u tối, tất cả mọi người đều kinh sợ nhìn nam tử khuôn mặt thanh tú, phong độ ngời ngời lại đậm vẻ sát khí, tay siết chặt song sắt, một thân đầy máu, chi chít vết roi.

Ngọc Uyển Thanh bị giam ở bên cạnh, thấy vậy cũng không nỡ, nên vội vàng lên tiếng khuyên nhủ :

“ Điện hạ, đừng nổi giận kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe!”

Hoàng Hậu ở đối diện không nén được nước mắt, thút thít nói vọng sang :

“ Hiên nhi, con đừng làm bản thân mình bị thương! Đột nhiên con lại được Tuyết Thần vương tha dễ dàng như vậy, chắc chắn là Thái tử phi đã chấp nhận hi sinh thân mình vì con, hài tử ngoan, con đừng làm vậy, sẽ khiến công sức của Thái tử phi đổ sông đổ bể”

Thế Hiên mím môi, mặc cho vết thương trên người có đau đến thế nào, làm sao đau bằng nỗi đau đang ngự trị trong tim hắn?

Di Nhi, ta nhất định sẽ tìm cách trốn khỏi đây, thay nàng giết chết Âu Dương Tử Thuần!



Trước đại điện sân rồng, Tử Thuần một thân hỉ phục đỏ rực thêu hình long bằng chỉ vàng, khuôn mặt rạng rỡ nhìn nữ tử cũng mặc một kiện hỉ phục rực rỡ , dung mạo như hoa, khuynh sắc khuynh thành đến nỗi khiến người khác chẳng dám nhìn vào, hận không thể đặt nàng lên tôn thờ.

( Nàng tốt đẹp dường ấy, ta một đời tôn thờ… - bài hát Tiêu Dao của Hoắc Kiến Hoa trình bày , hay lắm a )

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK