• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cuộc nói chuyện của Điền Điền và Du Tinh kết thúc vào lúc tiếng chuông vào lớp vang lên. Đây là môn lý thuyết xác suất. Bình thường sinh viên không thích môn này lắm nhưng hôm nay giảng viên dùng xác suất thống kê để dự đoán cuộc sống khiến tất thảy đều lắng nghe rất chăm chú.

“Các em có biết trong cuộc đời mình sẽ tình cờ gặp bao nhiêu người không? Chúng ta có thể dùng xác suất để làm một thống kê không đầy đủ. Hiện nay trên thế giới có khoảng 6 tỉ người. Tuổi thọ trung bình của con người là 80 tuổi. Mỗi năm có 365 ngày. Như vậy một đời là khoảng 29.200 ngày. Giả sử, một người bình quân mỗi ngày có thể gặp khoảng 1000 người. Vậy thì số người họ gặp trong một đời là khoảng 29.200.000 người. Lấy 29.200.000 chia cho 6 tỉ được kết quả là 0,00487, xác suất gặp bốn trăm tám mươi bảy phần vạn. Cũng theo cách tính này, nếu mỗi người bình an sống đến 80 tuổi sẽ quen biết được khoảng 3000 người. Nếu tính xác suất quen biết thì dùng 3000 chia cho 6 tỉ được kết quả là 0,0000005, chỉ có xác suất là năm phần triệu mà thôi.”

Một sinh viên lém lỉnh cười giơ tay hỏi: “Vậy thì xác suất yêu sẽ là bao nhiêu ạ?”

Tất cả các sinh viên đều cười trước câu hỏi này. Những đôi mắt lấp lánh ẩn chứa nụ cười mang đầy kỳ vọng đều đợi câu trả lời của giảng viên. Giảng viên cũng cười: “Nếu các em đều quan tâm đến câu hỏi này thì có thể dựa vào xác suất thống kê để tính.”

Lập tức, có một sinh viên sốt ruột tính ra luôn. Một đời người quen khoảng 3000 người. Số người khác giới chiếm khoảng một nửa. Như vậy là có khoảng 1500 đối tượng có thể lựa chọn. Nhưng trong phạm vi có thể lựa chọn, kết quả xác suất hai người yêu nhau là bốn mươi chín phần triệu. Xác suất cực kì nhỏ này đúng là giống như kỳ tích không thể xảy ra. Các sinh viên cả nam lẫn nữ đều vô cùng kinh ngạc, khó mà tin nổi.

Có người còn chán nản than thở: “Trời ơi! Theo xác suất này, xem ra, muốn gặp được một người để yêu đúng là còn khó hơn lên trời. Cô ơi, cô làm chúng em tuyệt vọng mất rồi.”

Nữ giảng viên tầm trung niên có khuôn mặt khả ái mỉm cười: “Các em, tuy xác suất tình yêu nhỏ như vậy nhưng thực ra mỗi giờ mỗi khắc đều có kỳ tích xảy ra. Hãy tin cô, trong cuộc đời mỗi người đều có kỳ tích như vậy?”

Có nữ sinh cực kỳ chăm chú hỏi tiếp: “Vậy ạ? Cô Dư, mỗi chúng ta thật sự đều có thể gặp được kỳ tích tình yêu của mình sao?”

“Đúng vậy. Trên thế gian ngàn ngàn vạn vạn người này, luôn có một người như thế. Sự xuất hiện của anh ấy hoặc cô ấy sẽ là kỳ tích trong cuộc đời bạn.”

Một nam sinh bạo gan hỏi: “Cô Dư, vậy cô đã gặp người như thế chưa ạ?”

Toàn thể sinh viên trong giảng đường đều im lặng, vì mọi người đều biết cô Dư không còn trẻ trung nhưng đến nay vẫn cô đơn một mình, chưa từng kết hôn. Trong các nữ giảng viên ở trường, cô là “Tề thiên đại thánh” nổi tiếng nhất. Đối mặt với câu hỏi gần như vô lễ của sinh viên to gan đó, cô Dư nở nụ cười dịu dàng nói: “Tạm thời vẫn chưa. Nhưng cô luôn tin, trên thế giới này có một người như thế. Người ấy chỉ thuộc về cô, cũng như cô chỉ thuộc về người ấy. Dù người ấy chưa xuất hiện nhưng cô vẫn tin, luôn có một người như thế, tin rằng thời điểm gặp người ấy chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.”

Lời nói thẳng thắn từ con tim của cô khiến toàn thể sinh viên sau giây phút im lặng bỗng rộ lên một tràng pháo tay rầm rầm. Điền Điền vỗ tay rất mạnh, vỗ đến nỗi đỏ cả hai lòng bàn tay. Môn lý thuyết xác suất này đã gây cho Điền Điền một ấn tượng sâu sắc. Xác suất tình yêu là bốn mươi chín phần triệu ư? Nghe có vẻ như không thể trở thành hiện thực nhưng cô tin, trong hơn 6 tỉ người trên thế giới này, chắc chắn có một người như thế. Người đó sẽ là kỳ tích trong cuộc đời cô. Còn người đó… Bất giác, cô nghĩ đến Liên Gia Kỳ, hai má đỏ ửng, tâm tư rối bời. Anh sẽ là người đó sao? Cô không biết nữa. Cái gọi là yêu nhau phải là yêu một người, đồng thời đối phương cũng yêu bạn, trái tim trao nhau. Nhưng xác suất nhỏ nhoi này liệu có rơi vào cô và anh không?

Trung tuần tháng sáu, cuối cùng Liên Gia Kỳ đã từ Hồng Kông trở về, anh tranh thủ thời gian đến thăm vườn hoa cầu vồng.

Ang sen đó đang nở rộ hoa, phủ kín lá xanh hoa đỏ. Hoa lá đan xen rung động lòng người. Liên Gia Kỳ nhìn mà thấy vui: “Anh Thiếu Hàng, ang sen năm nay đẹp hơn năm ngoái rất nhiều.”

Lục Hiểu Du tranh trả lời: “Đương nhiên rồi. Điền Điền rất chăm chút cho ang sen này đấy. Cô ấy lúc nào cũng chăm bón cho nó.”

Liên Gia Kỳ buột miệng hỏi: “Thế ư? Xem ra cô ấy thật sự rất thích hoa sen. Phải rồi! Hôm nay là thứ bảy, sao cô ấy vẫn chưa đến làm vậy?”

Tằng Thiếu Hàng trả lời: “Cuối tháng này, Điền Điền thì cuối kỳ. Vô ấy phải chuyên tâm ôn tập. Lần trước đến, cô ấy đã xin phép nghỉ nửa tháng này không đến.”

Nỗi thất vọng hiện lên trong mắt Liên Gia Kỳ. Anh bận rộn suốt mà quên mất tháng Sáu là đợt thi cuối kỳ.

Lục Hiểu Du đứng bên luôn để ý quan sát Liên Gia Kỳ, lập tức phát hiện ra nỗi thất vọng hiện lên trong mắt anh. Cô nhếch môi mỉm cười bổ sung: “Nhưng Điền Điền nói, đợi sau khi nghỉ hè, ngày nào cô ấy cũng sẽ đến đây làm việc.”

Liên Gia Kỳ gật đầu không nói gì nữa, nhưng nỗi thất vọng trong mắt anh vẫn còn đó. Ngồi một lát thì anh phải ra về. Lục Hiểu Du hiểu nên cũng không níu kéo mà chỉ đi về nhà, cười hì hì lấy ra hai hộp đầy đồ điểm tâm.

“Gia Kỳ, đây là bánh hoa hồng tôi mới làm hôm nay, làm nhiều lắm. Một hộp cho cậu, một hộp cậu vào thành phố tiện thể chuyển cho Điền Điền nhé! Côa ấy thích ăn lắm đấy! Nhưng nếu cô không rảnh thì thôi. Để tôi bảo Thiếu Hàng mai đem cho cô ấy cũng được.”

Thiếu Hàng vừa nghe thế liền phản đối: “Cứ để anh mang đi. Gia Kỳ bận như thế làm gì có thời gian.”

Liên Gia Kỳ chẳng hề nghĩ ngợi liền đưa tay ra nhận hai hộp đồ điểm tâm, nói: “KHông sao. Tiện đường tôi sẽ mang cho cô ấy. Không mất thời gian đâu.”

Lục Hiểu Du mỉm cười, đúng như dự liệu của mình: “Gia Kỳ, vậy phiền cậu nhé!”

Tằng Thiếu Hàng vốn còn muốn nói gì đó nhưng đã bị vợ dùng ánh mắt ngầm ra ám hiệu dừng lại. Sau một hồi ngây người, cuối cùng anh cũng hiểu ra và không lên tiếng nữa. Đợi Liên Gia Kỳ đi rồi, anh mới hỏi vợ: “Em cố ý đúng không?”

Lục Hiểu Du thật thà nói: “Đúng vậy. Em muốn thử xem cậu ấy có muốn tìm cơ hội gặp Điền Điền không. Quả nhiên là đúng. Chỉ càn thử một cái là em phát hiện ra ngay. Chắc chắn là Liên Gia Kỳ thích Điền Điền rồi. Chỉ là chưa nói ra mà thôi. Lạ thật! Lẽ nào cậu ấy còn đắn đo nghĩ ngợi điều gì?”

Tằng Thiếu Hàng gãi gãi đầu: “Liệu có phải là vì chuyện giữa hai nhà Liên – Diệp trước đây không?”

“Chắc là không đâu. Chuyện đã qua rồi mà. Hơn nữa, chân tướng cũng đã được làm rõ. Cái chết của bố Điền Điền không liên quan gì đến nhà họ Liên, là lựa chọn của ông ấy.”

“Vậy thì là Liên Gia Kỳ vẫn chưa quyết tâm bắt đầu một tình yêu mới. Tạ Uẩn Nhã đã thật sự làm cậu ấy bị tổn thương rồi.”

“Cũng không thể chỉ trách Uẩn Nhã được. Cô ấy đã cố gắng hết sức. Hơn nữa cô ấy có quyền tự do lựa chọn. Không phải thế sao?”

Tằng Thiếu Hàng cố chấp nói: “Cho dù nói thế nào, Tạ Uẩn Nhã đã phụ bạc Liên Gia Kỳ. Anh thấy bất bình cho cậu ấy.”

Khi nhận được điện thoại của Liên Gia Kỳ, Điền Điền và Du Tinh đang ngồi ôn bài trong phòng tự học của thư viện chưa lâu. Nghe chuông di động vang lên, Điền Điền vô cùng kinh ngạc vì trưa nay, sau khi nói chuyện với mẹ, điện thoại của cô đã bị khóa vì chưa nộp tiền cước. Cô vội đến thư viện chiếm chỗ tự học nên cũng chưa có thời gian nộp tiền điện thoại. Điện thoại chưa nộp tiền, bị khóa thì không thể liên lạc được mới đúng. Sao còn có cuộc gọi đến chứ?

Cô vừa tự hỏi vừa lôi điện thoại ra xem. Màn hình điện thoại hiện lên tên Liên Gia Kỳ. Sau giây phút sững người, niềm vui ập đến như bọt sóng xô bờ, thủy triều hạnh phúc đang dâng tràn tim cô. Cô cầm theo điện thoại chạy ra bên ngoài. Khi ấn nút nghe, tim cô đập rất nhanh. Cô phải hít thật sâu để giữ giọng bình tĩnh: “Chào anh!”

“Chào cô! Điền Điền, tôi là Liên Gia Kỳ. Tôi vừa từ vườn hoa cầu vồng về. Hiểu Du nhờ tôi mang cho cô hộp điểm tâm. Bây giờ tôi đang ở cổng trường cô. Cô có tiện ra lấy không?”

Càng nhiều niềm vui xô vào trái tim Điền Điền hơn. Liên Gia Kỳ đã từ Hồng Kông trở về. Hơn nữa bây giờ anh còn đang đứng ở ngoài cổng trường. Cô chỉ cần đi ra là có thể gặp được anh. Không cần suy nghĩ, cô trả lời ngay: “Được ạ! Tôi sẽ ra ngay. Anh đợi tôi khoảng mời phút nhé! Cảm ơn anh.”

Sau khi cúp điện thoại, Điền Điền phát hiện trên màn hình còn một tin nhắn mới chưa đọc. Có từ bao giờ thế nhỉ? Sao cô chẳng nghe thấy tiếng báo tin nhắn gì cả. Có thể là cô vội đến thư viện nên không để ý. Bây giờ, cô cũng không có thời gian để ý đến tin nhắn đó, chỉ muốn ra cổng trường càng nhanh càng tốt mà thôi.

Từ thư viện ra cổng trường khá xa. Điền Điền đi mà như chạy, thở hổn hển ra đến cổng trước, vừa thoáng nhìn đã thấy Liên Gia Kỳ. Anh không ngồi trong xe mà đứng bên trái cổng, vẫn là chiếc áo trắng quần đen đứng dưới bóng cây chờ đợi. Khi không gặp được anh thì rất muốn gặp, gặp được anh rồi thì lại thấy xấu hổ không dám nhìn anh lâu. Hai đôi mắt nhìn nhau trong phút chốc, Điền Điền ngại ngùng cụp mi xuống. Ánh mắt cô nhìn vào hộp điểm tâm Liên Gia Kỳ đang cầm trên tay như chết đuối vớ được cọc. “Cảm ơn anh. Để anh phải vất vả một chuyến rồi.”

“Không có gì. Dù sao tôi cũng vào thành phố. Tiền đường ấy mà.”

“Phải rồi. Anh vừa ở vườn hoa, đã xem anh sen đó chưa? Nó nở hoa rồi đấy.”

“Nhìn thấy rồi. Nở mấy bông hoa sen hồng. Rất đẹp!”

“Đúng vậy. Vô cùng đẹp. Tôi còn lo anh về muộn, lỡ mất kỳ hoa nở, không được nhìn nó nở hoa, vậy thì…”

Điền Điền muốn nói vậy thì phụ công mình ngày ngày chăm bón cho nó rồi. Nhưng lời nói vừa đến đầu lưỡi thì cô bỗng nín bặt.

Liên Gia Kỳ không hiểu: “Vậy thì làm sao?”

Cô có phần ngại ngùng, vén tóc mai lên rồi nói: “Không có gì.”

Liên Gia Kỳ thấy cô không chịu nói nên cũng không truy hỏi nữa mà chuyển chủ đề. “Dạo này cô thế nào? Vẫn ổn chứ?”

“Vâng. Vẫn ổn ạ. Anh có khỏe không? Nghe chị Hiểu Du nói, mấy tháng trước anh phải nằm việ ở Hồng Kông, bây giờ anh bình phục rồi chứ?”

“Không sao rồi. Chỉ bị ốm vặt ấy mà. Nằm hai ngày là được ra viện. Phải rồi…” Liên Gia Kỳ ngần ngừ một lát, cuối cùng vẫn thử thăm dò: “Khi ở bệnh viện, tôi thấy bóng một cô gái có phần giống cô.”

“Hả?” Điền Điền giật mình ngẩng đầu, nhìn vào mắt Liên Gia Kỳ. Hai má cô bỗng đỏ lê, giọng lí nhí:

“Giống tôi ư? Thật… thật sao?”

Tuy không nhìn thấy mình đỏ mặt nhưng Điền Điền có thể cảm giác được hai má như phát sốt. Theo phản xạ cô quay đầu đi. Cô vừa sợ anh nhìn thấy gương mặt mình đỏ ửng lại vừa mong anh có thể nhìn thấy. Trái tim cô bỗng đập rộn ràng, niềm hạnh phcus vô bờ dâng lên nhưng lại có chút cảm giác mất mát.

Câu trả lời hàm hồ của Điền Điền khiến Liên Gia Kỳ không thể nào xác nhận được bóng người hôm đó. Nhưng nhìn cô ngại ngùng thì có thể đoán có thể chính là cô. Đang định hỏi thêm mấy câu thì di động đổ chuông. Trợ lý của anh thông báo cuộc họp buổi chiều thay đổi thời gian, anh phải về công ty ngay bây giờ.

Không nói chuyện thêm được nữa, Liên Gia Kỳ chỉ có thể vội vàng chào tạm biệt Điền Điền. Giọng anh lộ vẻ tiếc nuối: “Thật ngại quá! Tôi có việc phải đi bây giờ.”

Vừa gặp mặt, chưa nói được mấy câu thì Liên Gia Kỳ đã phải đi ngay. Điền Điền tràn trề thất vọng nhưng không thể để lộ ra ngoài mà chỉ có thể cố gắng hết sức vờ như không có chuyện gì: “Không sao. Tôi biết anh rất bận. Vậy anh đi đi kẻo lỡ việc.”

Xe của Liên Gia Kỳ đã sớm mất hút trên đường nhưng Điền Điền vẫn cầm hộp điểm tâm đứng trước cổng trường nhìn theo rất lâu. Trong lòng cô đang nhớ lại cảnh tượng vừa diễn ra, mỗi câu, mỗi chữ anh nói, giọng nói của anh, ánh mắt của anh, còn cả nụ cười điềm đạm như gió xuân ấm áp nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK