• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhìn Yến Phi với AJ tíu tít trò chuyện, Song Song lại chán nản khi nghĩ đến Du Hạo. Nó đã dự định là nói tất cả mọi việc của Du Hạo cho cô bạn nghe nhưng giờ đây khi biết về thuật phong ấn cùng cả tiên đoán "rất có thể AJ sẽ bị Du Hạo giết bởi thuật phong ấn" thì nó lại vô cùng khó xử lẫn rối bời. Phải làm sao đây? Sự việc càng lúc càng không thể kiểm soát được. Nếu biết ra mọi chuyện thì Yến Phi sẽ là người đau khổ nhất. Cô gái sẽ phải lựa chọn ra sao? Phải chi AJ từ bỏ thù hận thì hay biết mấy! Nhưng cậu lại là một người vô cùng cứng đầu và lì lượm nên Song Song hiểu rõ anh chàng này còn lâu mới từ bỏ mục đích ấy. Không biết AJ nghĩ gì mà lại làm thế! Lẽ nào cậu không hiểu làm vậy cuối cùng chỉ khiến cả ba đau khổ thêm thôi, mãi mãi không thể thoát được cái vòng phiền toái đầy khổ sợ này.
Ngạc nhiên vì Song Song cứ ngẩn người suy nghĩ gì đó, Yến Phi liền đẩy nhẹ, hỏi: "Cậu làm gì thẩn thờ vậy? Có chuyện gì à?"
"Hả? À, tớ không sao. Có vài chuyện khiến tớ hơi đau đầu!"
"Chuyện gì cậu nói ra đi, biết đâu mọi người sẽ giúp được."
Song Song lắc đầu, cười gượng:
"Chuyện riêng thôi. Chuyện này chẳng ai giúp được cả. Không ai hết chỉ có người trong cuộc mới định đoạt được!"
"Vậy à, thế thì cậu cố gắng giải quyết nhé. Nếu cần thiết thì cậu phải nói tớ nghe đấy. Có thể tớ sẽ không giúp được nhưng ít ra tớ vẫn biết cậu đang lo lắng chuyện gì."
Song Song mỉm cười: "Cám ơn cậu!"
AJ nãy giờ cứ đưa mắt nhìn Song Song vì không biết là cô gái lắm mưu này có cùng Du Hạo bày trò gì không nữa.
***
Du Phương ngồi phịch xuống, may là có cái ghế đá phía sau:
"AJ, cái kẻ đeo mặt nạ hay giao đấu với em lại chính là... con trai út của bác Thẩm Cố Nhiên? Là cái thằng bé mạnh mẽ và kiên quyết ấy sao?"
"Du Hạo, em lại làm vỡ cái bình hoa quý của bố hả?" Du Phương tức giận khi thấy những mảnh vỡ nằm ngổn ngang dưới sàn nhà.
"Không, không phải em! Là con mèo. Em vừa vào thì thấy con mèo chạy ra khỏi cửa sổ. Em không làm vỡ bình hoa."
"Đừng có chối! Bây giờ em lại đi đổ lỗi cho một con mèo à?"
Du Phương đứng chống hông nhìn em trai. Đúng lúc, AJ chen vào che cho Du Hạo rồi giương mắt bảo:
"Du Hạo không làm vỡ bình đâu, là con mèo thật đó. Chị phải tin em trai mình chứ!"
"Gì, nhóc bày đặt bênh bạn đấy hả? Tránh ra đi! Chị đang dạy em trai."
"Chị là người lớn nhưng chị không nói lý lẽ gì cả. Chị đâu tận mắt thấy Du Hạo làm vỡ bình sao chị cứ khăng khăng kết tội cậu ấy?"
Du Phương cười:
"Mấy lần Du Hạo đã làm vỡ bình rồi. Trong nhà này hễ mỗi lần đồ đạc vỡ thì chỉ là nó thôi!"
"Cứ cho là vậy nhưng lần này đâu chắc cậu ấy làm. Chị là chị của Du Hạo thì phải tin em trai chứ. Em trai mình làm sai một lần thì lần sau chị cứ thế nghĩ là nó làm sao?Một người chị, điều quan trọng là lòng tin chứ không phải kết tội em trai mình vô căn cứ như vậy!"
Lần đó, Du Phương đã không thể nói thêm lời nào trước sự đanh thép, mạnh mẽ của AJ. Và quả đúng thế, cái bình đó là do con mèo làm vỡ không phải Du Hạo...
Hình ảnh AJ trầm lặng mỉm cười với Du Hạo khiến Du Phương luôn nhớ mãi thằng bé ấy. Một đứa trẻ đặc biệt!
Cố bình tĩnh lại, Du Phương lên tiếng:
"Vậy là... AJ muốn trả thù nhà họ Du?"
Du Hạo gật đầu, ngồi xuống bên cạnh:
"Em rối quá, không biết phải làm gì? Nếu em học phép thuật phong ấn thì có thể sẽ giết chết AJ, nhưng nếu để cậu ấy như vậy thì không những có gia đình chúng ta mà biết đâu còn những người khác sẽ bị liên lụy một khi cậu ấy bị quyển sách thao túng! Và Phi Phi, hiện đang thích AJ, liệu có tha thứ cho em nếu AJ chết dưới tay em? Hay em nên cho Phi Phi biết mọi chuyện?"
Du Phương nắm chặt bờ vai đang run lên của em trai:
"Du Hạo, hãy bình tĩnh! Đừng có cuống quýt lên như thế! Bình tĩnh lại đi nào. Chị biết hiện tại xảy ra quá nhiều chuyện khiến em đang rất rối chị cũng không biết phải giải quyết thế nào nên không thể cho em lời khuyên. Bây giờ nghe lời chị, em vào nhà ngủ một giấc, bình tâm lại rồi suy nghĩ cặn kẽ mọi chuyện. Chúng ta sẽ chọn ra điều tốt nhất cho tất cả!"
Cái siết chặt của bàn tay chị gái khiến Du Hạo bình tâm lại một chút. Cậu gật đầu. Du Phương thả lỏng tay, vỗ nhẹ vai thằng bé:
"Thôi, em ngủ đi! Chị sẽ đến thăm em vào buổi trưa."
Du Phương đành quay lưng bỏ đi vì tâm trạng cũng rất ngổn ngang. Du Phương không ngờ chỉ gần hai tháng nhiều chuyện đã xảy ra như thế.
Còn lại một mình, Du Hạo chẳng biết làm gì ngoài việc ngồi lặng im.
Chợt, Tí tách! Tí tách! Mưa bắt đầu buông hạt. Sao trời lại đổ mưa vào lúc này? Du Hạo vẫn ngồi không động đậy mặc mưa càng lúc càng lớn, xối mạnh xuống thân thể bất lực của chàng trai trẻ.
Ào! Ào! Ào! Cơn mưa này lớn lắm. Mọi vật đều ướt đẫm chỉ sau vài phút ngắn ngủi. Du Hạo, toàn thân ướt sũng, đứng nhìn cây cổ thụ to. Bên dưới gốc cây là tro cốt của Du Thượng, người bố quá cố mà Du Hạo vô cùng yêu thương. Trong làn mưa buốt giá, Du Hạo đã cố giấu những giọt nước mắt mặn chát, nhưng dòng lệ đắng vẫn chực trào, để rồi chẳng phân biệt nổi đâu là mưa và đâu là nước mắt của mình...
"Bố giết cả nhà AJ và rồi bây giờ con lại phải ra tay giết chết cậu ấy nữa sao...? Bố hãy cho con một lối đi. Con xin bố... Một lần thôi, bố hãy lên tiếng, đừng mãi im lặng như thế! Đó là người bạn đầu tiên và cũng là duy nhất con có!"
Dường như mưa muốn khoá lấp tâm hồn yếu đuối bị tổn thương của Du Hạo nên mưa ngày một lớn hơn, xóa đi tiếng khóc vỡ lòng. Nhưng mưa cũng muốn người con trai đó cứ khóc hết đi. Mưa sẽ vỗ về và không cho ai biết cậu đang khóc...
"Tớ sẽ luôn bảo vệ cậu. Tớ hứa!" Du Hạo cười rạng rỡ.
"Tôi cũng thế. Tôi cũng sẽ bảo vệ cậu!" AJ gật gù, cái mặt vẫn lạnh lùng.
"Vậy thì ngoéo tay. Đây sẽ là giao ước của chúng ta!"
Du Hạo giơ ngón út cụt lủn lên chờ đợi. AJ từ từ thò ngón út ra. Cả hai cùng ngoéo tay... Ai làm trái giao ước thì tình bạn sẽ chấm dứt.
.........
"Đồ ngốc, bảo vệ một người bạn là ngăn cản người bạn đó không làm việc sai trái chứ không phải là giấu giếm lỗi lầm của cậu ta!"
"Dù người đó có giận mình ư?"
"Đúng, người bạn đó giận mình còn hơn là mình đẩy cậu ta vào vũng bùn."
..........
"Tình bạn tuyệt vời đấy đã chết mười năm trước. Giờ đây chẳng còn gì cả!"
.........
"Nhất định tôi sẽ tìm cho ra cái quyển sách ma thuật! Tôi sẽ dùng nó giết cả nhà cậu như Du Thượng đã từng làm với gia đình tôi!"
"Tôi sẽ luyện phép trong quyển sách cấm kỵ đó, không có gì ngăn tôi được."
..........
"Tương lai là sự lựa chọn của chúng ta ở hiện tại, nếu do dự ta sẽ đánh mất tương lai!".
Từng lời, từng lời nói hỗn độn vang lên bên tai Du Hạo cùng tiếng mưa ướt át vẫn buông xòa. Hòa lẫn trong đó là làn gió rít não nề. Mái đầu Du Hạo cúi thấp, vẫn cứ mặc cho những dòng nước mưa rửa sạch thân thể từ đầu đến chân, cuốn trôi hết những điều phiền muộn và nỗi đau âm ỉ.
***
Buổi chiều, Song Song nhẹ nhàng từ cửa sau bước vào khu nhà gỗ tìm Du Hạo. Nó thấy không yên tâm nên đến xem thử anh chàng thế nào. Vừa đặt chân vào thì nó gặp ngay Du Phương với vẻ mặt lo lắng.
"Song Song, em mới đến hả?"
"Dạ. Bộ có chuyện gì sao? Em thấy chị rất sốt sắng!"
Du Phương thở ra mệt mỏi:
"Thì Du Hạo đấy. Chẳng biết nó nghĩ gì mà dầm mưa suốt cả buổi trưa bây giờ thì phát sốt nằm liệt giường kìa!"
"Sao?" Song Song ngay lập tức chạy vụt vào bên trong nhà gỗ.
Du Phương hơi bất ngờ trước phản ứng đó của cô em gái này...
Rầm! Trúc Lam và Trúc Lâm giật mình quay lại. Cả hai chị em ngạc nhiên khi thấy Lục Song Song, một cô gái lạ xuất hiện ngay trong nhà gỗ.
"Ơ, cô là..."
Trúc Lâm chưa kịp nói hết câu thì Song Song bước nhanh đến bên giường đặt tay lên trán Du Hạo đang nằm ngủ ngon lành, dường như xem thử tình hình thế nào. Cùng lúc, Du Phương đi vào và nhin sang hai chị em cô hầu:
"Trúc Lam, Trúc Lâm ra ngoài một lúc nhé. À, chuyện gặp cô bé này cả hai khoan hãy nói cho mẹ tôi biết. Còn nữa bảo bé Thanh với Du Thiện là đừng lo lắng, cũng đừng qua nhà gỗ, nói chúng vài giờ sau hãy qua thăm anh trai!"
Hai cô hầu vâng lời, rời khỏi nhà gỗ. Cửa đóng lại, Du Phương đảo mắt trở lại Song Song, nó ngồi xuống bên cạnh, mắt cứ nhìn Du Hạo với vẻ mặt vô cùng lo lắng.
"Em đừng lo quá. Nó hạ sốt rồi, mới vừa ngủ!"
"Cậu ta sao lại như thế! Tưởng dầm mưa thì sẽ giải quyết được mọi chuyện chắc! Lúc này phải biết giữ gìn sức khỏe chứ, cứ làm người khác lo lắng."
Du Phương im lặng, do bận suy nghĩ về điều gì đấy. Vẻ như cô gái xinh đẹp từng trải này đã phát hiện ra một vấn đề.
***
Ở bãi đất trống, Linh Tinh cất tiếng hỏi:
"Chân Đen, sao mày lại nỡ xuống tay với Mắt Đỏ vậy? Dù gì hắn cũng là bạn lâu năm của chúng ta!"
Chân Đen cười khịt, buồn cười vì cụm từ "bạn lâu năm":
"Linh Tinh, mày có biết Mắt Đỏ là một kẻ rất gian trá. Hắn cũng có tham vọng. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như hắn có sức mạnh ngang hàng với chúng ta? Không chừng lúc đó, hắn cũng sẽ ra tay trừ khử hết lũ Dạ Ma ở cái bãi đất trống này cho xem. Tao chỉ ra tay trước, ngăn chặn hậu quả thôi!"
Xù Xì đặt thân hình độ sộ lên phiến đá, chân gác chéo ra vẻ uy quyền:
"Chân Đen nói rất đúng. Tao chả ưa cái gã Mắt Đỏ. Hắn chết là đáng. Dù gì hắn cũng là Dạ Ma ở nơi khác làm gì có cái quyền được hưởng sức mạnh ngang hàng với chúng ta! Bất cứ lợi ích gì cũng chỉ có Dạ Ma ở bãi đất trống chúng ta mới được hưởng, mi rõ chứ?"
Lông Xám xua tay liên tục, vì thấy nhàm chán với cuộc tranh luận này:
"Thôi, thôi chúng mày dẹp chuyện này đi cho tao nhờ. Chân Đen, mày là đứa thông minh nhất ở đây, theo mày tiếp đến chúng ta nên làm gì?"
"Làm gì à?" Chân Đen bật dậy. Hắn rất thích bàn về chuyện tương lai "Bây giờ chúng ta đã có thứ chúng ta cần vì vậy việc đầu tiên là phải tìm cách trừ khử cái gã chủ nhân đã. Hắn chính là chướng ngại vật cần loại bỏ ngay lúc này! Sau đó chúng ta mới tính sổ với nhà họ Du!"
"Diệt trừ gã chủ nhân? Sao mày không để gã xử nhà họ Du luôn, như thế là tiện đôi đường!" Xù Xì góp ý.
"Không, tao không nghĩ như thế nữa! Khi nào gã còn sống thì chúng ta chẳng thể làm được gì. Với lại tao đang muốn có một thứ nên mới cần tiêu diệt gã chủ nhân càng nhanh càng tốt. Đó là quyển sách màu xanh đen lần trước. Tao chắc rằng nó rất thú vị vì gã vô cùng xem trọng nó!"
"Ừ, tao cũng tò mò lắm. Biết đâu đó là quyển sách chứa đựng sức mạnh ma thuật thì sao. Nhưng để tiêu diệt gã thì hơi quá sức với chúng ta!"
"Tao biết! Tao sẽ không ngu dại đánh trực diện vào gã mà sẽ tìm yếu điểm của gã đã. Như vậy ra tay sẽ nhanh gọn hơn."
Lông Xám nhíu mày: "Yếu điểm của gã chủ nhân đó ư?"
"Con người hay ma quỷ đều có yếu điểm. Tao không tin là gã không có!" Chân Đen lia mắt sang Linh Tinh, trông khi tên ma đang cố gắng nuốt từng chữ của hắn "Mày, có nhiệm vụ tìm hiểu về yếu điểm của gã chủ nhân. Giờ đây đã xuất hiện vào ban ngày rồi thì việc tìm hiểu càng dễ dàng hơn! Đơn giản lắm, chỉ cần mày điều tra xem mỗi ngày gã làm gì, gặp ai. Tóm lại là tất cả những hành động của gã!"
***
Du Hạo vừa mới khỏe dậy đã bị Song Song mắng cho một tràng dài.
"Đầu óc cậu có hỏng không vậy? Đang tỉnh táo thế kia mà lại ra dầm mưa để rồi phát sốt nằm bẹp đó. Cậu chẳng biết quý sức khỏe gì hết!"
Chẳng hiểu sao nó lại thấy giận anh chàng như thế. Vừa giận vừa lo ấy chứ
Du Hạo tròn xoe mắt rồi mỉm cười.
"Cười cái gì? Tôi đang mắng cậu đấy, ngốc ạ! Hay óc cậu hỏng thật rồi?" Song Song nhìn thử cậu chàng có bị gì không.
Du Hạo ho khục khục, bảo:
"Cậu mắng tớ nhiều thế chứng tỏ là vì cậu lo cho tớ. Tớ cũng có nghe chị Du Phương kể lại là: Song Song đã chạy ngay vào nhà gỗ khi nghe tin em dầm mưa phát sốt. Trông cô bé rất sốt sắng."
Song Song chợt bối rối. Đúng rồi, sự thật lúc đó là như vậy.
"Vì...vì tôi sợ cậu bệnh nặng nên mới lo như thế thôi. Cậu đừng nghĩ gì cả."
"Tớ đâu có nghĩ gì chỉ thấy rất vui vì cậu đã lo lắng cho tớ như thế. Song Song à, cám ơn cậu."
Du Hạo nở nụ cười dịu dàng. Bắt gặp nụ cười đó, Song Song cảm nhận gương mặt tự dưng từ từ nóng nóng, tim thì bắt đầu đập mạnh hồi hộp. Nó chớp chớp mắt, vẻ mặt lúng túng thấy rõ:
"Cảm... cảm ơn gì, bạn bè thô.!"
"Ừm, chúng ta là bạn tốt. Tớ vui lắm, chưa bao giờ cậu dịu dàng như thế. Bình thường cậu lúc nào cũng hằn hộc mỗi lần gặp mặt tớ."
Song Song chẳng biết nói gì nữa. Không khí đang im lặng thì giọng Du Hạo vang lên:
"Song Song, tớ đã suy nghĩ rất kỹ. Tớ sẽ học thuật phong ấn thu phục quyển sách cấm kỵ!"
Song Song xoay mặt lại:
"Thật sao, cậu đã quyết định như vậy? Nhưng như thế thì rất có thể cậu sẽ giết chết AJ. Yến Phi, cậu ấy biết đâu sẽ hận cậu!"
"Song Song, nếu như đó là lựa chọn tốt nhất và duy nhất thì dù khổ đau đến mấy ta vẫn phải làm! Bố tớ thật sự có lỗi với gia đình AJ. Đã đến lúc tớ trả món nợ này, chỉ một mình tớ thôi! Một mình tớ sẽ gánh hết tội lỗi, vậy là đủ."
Song Song giương mắt nhìn Du Hạo. Lần đầu tiên, nó thấy gương mặt chàng trai đó lại sáng ngời như thế, cái nhìn đầy kiên quyết.
"Gánh hết mọi tội lỗi vào người, chấp nhận sự trừng phạt và sẽ là người sửa chữa sai lầm! Không còn gì đau đớn hơn thế nữa!"
Nghĩ vậy thôi là tim Song Song đã thắt lại. Chưa bao giờ lòng lại đau đáu một nỗi niềm đến thế!
... Tiễn cô bạn ra cửa, Du Hạo cười: "Cậu về, cám ơn vì đã đến thăm tớ."
Song Song chẳng thể hiểu nổi vì sao đã ra quyết định đau lòng đó mà Du Hạo lúc nào cũng mỉm cười. Người đó mãi mãi chỉ giấu nỗi đau vào lòng và nở nụ cười ấm áp với người khác.
"Cậu vào trong đi. Mới khỏi dậy đừng ở ngoài lâu quá!"
Song Song không ngờ mình lại nói câu nói đầy quan tâm ấy. Đối diện, Du Hạo gật đầu.
"Cậu đấy đừng tự hành hạ bản thân. Cậu làm vậy AJ cũng chẳng hiểu được nỗi khổ tâm của cậu đâu."
Du Hạo lại cười, nhưng trông vẻ mặt buồn bã.
Nhìn cậu bạn một lúc Song Song quay bước. Chợt, Du Hạo gọi, nó xoay lại. Còn chưa hiểu gì thì bất ngờ một chiếc áo khoác dày choàng lên người nó. Cùng lúc là lời Du Hạo khẽ thì thầm trong gió:
"Trời lạnh lắm, cậu cẩn thận kẻo ngã bệnh. Đây là áo khoác của tớ. Cậu cứ mặc về nhà kẻo bị cảm."
Phải, dù trời đêm rất lạnh nhưng sao mặt Song Song lại nóng bừng như vậy. Toàn thân cô gái run lên không phải vì rét mà vì dòng cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Ngộp thở quá! Dòng cảm xúc kỳ lạ ấy đến thật nhẹ nhàng nhưng lại khiến Song Song muốn tan chảy! Lòng ngực như vỡ tung.
"Cám ơn nhưng cậu... có thể bỏ tay ra khỏi vai tôi được không?" Từng chữ, Song Song nói nghe thật khó khăn.
Du Hạo, giờ mới phát hiện ra điều đó, liền rút tay lại ậm ừ:
"Ừm, khuya lắm rồi cậu mau về nhà."
Chỉ chờ vậy thôi là Song Song đã quay đi, bước thật nhanh. Dõi theo bóng cô gái từ phía sau, Du Hạo khẽ mỉm cười, chợt thấy lòng bình yên và một chút hạnh phúc.
***
Tắm gội xong, Song Song bước vào phòng ngủ, cái khăn trùm đầu kéo xuống bờ vai. Song Song ngồi bịch lên giường. Nó vừa lau lau mái tóc ướt vừa nhớ lại khi nãy Du Hạo khoác áo cho mình. Ánh mắt, bàn tay của người đó ấm áp và dịu dàng quá! Song Song chợt mỉm cười một mình, xong khẽ đưa mắt sang bên cạnh với tay lấy cái áo khoác lên, từ từ áp gương mặt vào lớp vải mềm mại rồi nhắm mắt lại. Cảm giác thật kỳ lạ, lâng lâng khó tả. Cả thân hình như đang bay bổng, nhẹ tênh. Chưa bao giờ Song Song lại thế này cả. Bất chợt, nó ngửi thấy một cái mùi rất thơm phát ra từ chiếc áo khoác.
"Chà, chắc cậu ta đã giặt bằng bột giặc cao cấp nhất nên mới thơm như vậy."
Nghĩ gì đó, cô gái họ Lục liền mặc áo khoác của Du Hạo vào, co người lại và nằm xuống. Đêm hôm đó, nó đã rất ấm. Nó vừa ngủ vừa mỉm cười, mũi thì cứ ngửi mãi có lẽ bởi nó thấy thích thứ mùi thơm từ chiếc áo khoác.
***
Nửa đêm, trong căn phòng gỗ, AJ vẫn còn ngồi luyện phép.
"AJ, khuya lắm rồi! Cậu cũng nên đi nghỉ, đừng luyện quá sức!" Access bay xung quanh chàng trai, bảo.
AJ, mắt nhắm, miệng trả lời:
"Mi ngủ trước đi, Acc! Ta cần tập trung luyện phép, đừng làm phiền ta!"
Access thở dài, đưa mắt nhìn vào quyển sách cấm kỵ đang mở, rồi lại nhìn xuống bên dưới chỗ AJ ngồi, vẫn cái vòng tròn ma pháp với hình thù kỳ lạ khá đáng sợ. Nó nhủ, chắc hẳn đây chính là ma pháp khi luyện phép từ quyển sách quái lạ kia. Thật chả hiểu nổi.
Chán chường, Access leo lên giường. AJ, dĩ nhiên tiếp tục với công việc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK