• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày hôm sau, Phương Thần cầm một bó hoa hồng rất đẹp đến bệnh viện anh mở cửa phòng bệnh ra nhìn thấy cô đang đứng cạnh cửa sổ, trông rất suy tư, anh đặt bó hoa xuống bàn cởi áo khoác của mình rồi bước đến khoác lên người của cô, giọng nói ôn nhu, dịu dàng:

"Trời lạnh như thế lỡ như em bị cảm rồi sao? Sao này em phải mặc thêm nhiều áo vào đừng để mình bị cảm lạnh đó."

Clara quay người lại nhìn anh với ánh mắt xa lạ:"Trời cũng đâu có lạnh lắm đâu chứ? Với lại trong phòng còn có lò sưởi, tôi với anh cũng không có thân thiết với nhau nên anh đừng quá quan tâm tôi như vậy dù anh quan tâm tôi cỡ nào thì tôi cũng sẽ không để ý đến anh đâu."


Ánh mắt xa lạ của cô đã làm trái tim của anh rất đau nhưng anh biết là cô đang mất trí nhớ không nhớ về anh anh cố gắng tự an ủi bản thân mình là cô chỉ là không nhớ về anh một thời gian đợi sau này cô nhớ lại cô sẽ quay về bên anh mà thôi:

"Chuyện không để ý không quan tâm anh đó là chuyện của em còn chuyện anh quan tâm, theo đuổi em đó là chuyện của anh. Bây giờ, chuyện quan trọng nhất cuộc đời của anh đó chính là theo đuổi được em."

Clara khẽ đôi mày nhìn anh, hai tay khoanh lại:

"Tôi và anh thật sự có quen biết nhau sao? Lại còn yêu nhau nữa?"

Phương Thần mỉm cười nhìn cô, ánh mắt đầy thâm tình, yêu thương:

"Chúng ta vẫn chưa chính thức quen nhau, lúc đó anh cũng là đang theo đuổi em rồi sao đó em đã thừa nhận là em yêu anh."


Ánh mắt ngờ vực, nghi hoặc của Clara nhìn anh, cô thật sự đã thừa nhận là cô yêu anh sao? Tại sao cô lại không nhớ gì hết chứ?

"Nhưng mà chẳng phải anh là chủ tịch tập đoàn Phương thị sao? Tại sao anh không quay trở về thành phố S để làm việc chứ? Lại cứ ở đây không lo cho tập đoàn."

"Về chuyện tập đoàn thì anh đã cho trợ lý làm việc giúp rồi trừ khi những chuyện rất quan trọng thì anh mới quay về xử lý. Chuyện quan trọng nhất bây giờ đối với anh chính là ở bên cạnh của em."

Những lời nói ngọt ngào, dịu dàng của anh khiến tim của cô đập lệch đi một nhịp nếu anh cứ nói thế thì cô chắc sẽ phải đổ mất thôi.

Lại thêm một ngày trôi qua, hôm nay anh đích thân vào bếp nấu đồ ăn đem đến cho cô. "Ting! Ting! Ting!" tiếng chuông cửa vang lên anh vội vặn lửa nhỏ rồi nhanh chóng chạy ra mở cửa, bọn người Âu Hoằng Phong nhìn thấy anh mở cửa ra mà hoàn toàn đứng hình, đôi mắt chớp chớp nhìn anh không rời được.

Âu Hoằng Phong bật cười lớn không ngừng vừa đi vào anh vừa trêu Phương Thần:"Thật sự không ngờ chủ tịch tập đoàn Phương thị nổi tiếng với sự lạnh lùng, vô tình bây giờ lại mang tạp dề màu hồng xuống bếp nấu ăn cho một cô gái."


Phương Thần quăng cho Âu Hoằng Phong một ánh mắt sắc lẹm:"Cậu im lặng lại đi."

Lục Dĩ Tường nhìn anh rồi huýt vào bụng của anh:"Mà cậu thật sự biết nấu ăn sao? Lỡ như Clara ăn đồ ăn mà cậu nấu xong bệnh trở nặng thì sao? Đừng vì người ta khước từ mình mà đâm ra thù ghét muốn đầu độc người ta đó."

Phương Thần nhìn Lục Dĩ Tường với ánh mắt hình viên đạn:

"Cậu đang nói cái gì vậy hả? Tôi nói cho cậu biết tài nghệ nấu ăn của tôi không thể xem thường được đâu, cả đời này tôi chỉ nấu cho Tiểu Vân ăn thôi còn các cậu có năn nỉ tôi cũng không nấu cho đâu."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK