• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tử Đồng ngó ngó Sở Minh, tiếp tục nhìn nhìn bên cạnh mặt lạnh Nhị Thiếu, quăng đũa, bực mình cầm túi rời đi.  

"Em định đi đâu vậy?" Nhị Thiếu để đũa xuống xoay người, giữ lại Tử Đồng đang bỏ ra ngoài.

Tử Đồng kéo tay mình ra khỏi tay Nhị Thiếu: "Buông tay! Không phải chê tôi sao? Tôi đây đi là được!"

Tử Đồng mắt đỏ hồng hướng ra ngoài, nàng không thể chịu được thấy Nhị Thiếu vì người khác mà to tiếng với nàng, kể cả là ông trời cũng không được!

"Rốt cuộc em muốn cái gì?!" Nhị Thiếu không kiên nhẫn lớn tiếng.

Âm thanh ầm ĩ trong nháy mắt trở nên yên tĩnh, Tử Đồng không thể tưởng tượng nổi nhìn Nhị Thiếu; Sở Minh, Lâm Tĩnh ngạc nhiên nhìn hai người, đưa mắt nhìn nhau, biết Nhị Thiếu nhiều năm như vậy, đừng nói phát cáu, ngay cả đối Tử Đồng lớn tiếng nói chuyện đều chưa từng thấy qua. Hôm nay lại có thể bởi vì mẹ của mình mà nổi cáu với Tử Đồng... Khụ khụ, chỉ có thể nói cô rất hiếu thuận!

Tử Đồng thế nào chịu được ủy khuất, nghiến răng quay lại hướng bụng Nhị Thiếu đạp một cước, Sở Minh, Lâm Tĩnh há mồm nhìn Nhị Thiếu ôm bụng ngồi xổm xuống, lại mãnh liệt cùng quay đầu, thấy Tử Đồng nhanh như chớp xách túi bay ra bên ngoài.

"Hồng Nhị Thiếu, cô đi đi! Cô đừng để ý tôi, đi mà về nhà tìm mẹ cô bú sữa đi! Cùng bà ấy nói chuyện yêu đương đi!"

Tử Đồng "cộp cộp" gõ giày cao gót vang lên, đẩy cửa chạy ra ngoài như bay, Nhị Thiếu lấy tay ôm bụng cũng đuổi theo chạy ra ngoài. Lưu lại Sở Minh cùng Lâm Tĩnh trợn mắt há mồm nhìn nhau trong chốc lát, một miếng cũng không muốn ăn, gọi thanh toán rồi rời đi.

Trên đường về nhà, Sở Minh vẫn là lo lắng Tử Đồng, sợ nàng tính tình quật cường lại nông cạn đi gây chuyện cùng người khác. Ngồi ở phó lái lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho nàng, nói nửa ngày, trừ bỏ tiếng khóc cùng sụt sịt thì cái gì cũng hoàn toàn nghe không được, đành bất đắc dĩ cúp điện thoại, quay sang Lâm Tĩnh ai oán:

"Em thấy hai người họ có ngây thơ ấu trĩ không, một ngày vui như vậy, bởi vì tôi nói tới chó, lại từ chó bay lên đến mẹ, cuối cùng còn cãi vã động tay động chân, hảo hảo một bữa cơm, ra về mất vui."

Lâm Tĩnh cười yếu ớt:

"Hai người cùng một chỗ lâu, khó tránh sẽ có điểm ma xát, yên tâm đi, Tử Đồng tính tình đến nhanh, đi cũng nhanh."

Sở Minh lắc đầu:

"Tĩnh Tĩnh, em không hiểu tính Đồng Đồng. Cô ấy là nhất định cho rằng mình phải là trung tâm. Đừng nhìn cô ấy bình thường tính khí vui vẻ, chuyện gì cũng không để trong lòng. Đó là bởi vì chuyện để cô ấy chú ý quá ít, nhưng Nhị Thiếu là điểm mấu chốt, chỉ cần là chuyện cùng Nhị Thiếu có liên quan, Đồng Đồng liền giống như chó điên, gặp ai cắn người đó."

Lâm Tĩnh cười "Có thể hay không cắn Minh?"

Sở Minh vui vẻ,phấn chấn, kiêu ngạo nhấc chân bắt chéo:

"Vậy cũng không phải, tôi là loại người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, cô gái xinh đẹp nhẹ nhàng, ai thấy mà không muốn tới hôn hai cái a!"

"..."

Trên đời có một loại người gọi là mồm quạ đen, đã nói tốt chắc chắn là không trúng, nói xui xẻo lại trăm phần trăm thành công, chính là để mô tả Sở Minh.

*********************************************************************************

Buổi tối, Sở Minh cùng Lâm Tĩnh hai người về đến nhà ăn cơm xong cũng đã chín giờ, Sở Minh sợ Lâm Tĩnh mệt, xung phong nhận việc dọn dẹp, đẩy Lâm Tĩnh vào trong tắm rửa. Dọn dẹp ổn thỏa, liền đi phòng bên cạnh tắm rửa sạch sẽ, tùy tiện mặc một bộ đồ thoải mái, vui vẻ huýt sáo, cầm máy tính vào phòng chuẩn bị kêu Lâm Tĩnh cùng nhau xem bộ phim mới tải về. Trong phòng, hương thơm phảng phất, Lâm Tĩnh đang mặc áo ngủ tơ tằm khêu gợi màu trắng, dùng khăn nhẹ nhàng lau tóc, cánh tay đưa lên nhấc xuống mơ hồ có thể thấy hai điểm mê người trước ngực, thấy Sở Minh tiến vào, liền cười ngọt ngào:

"Cùng xem phim? Chờ em lau khô tóc nha."

Sở Minh hai mắt nhìn chằm chằm, liếm liếm môi khô khốc, bỏ máy tính sang một bên, cũng không quản tóc còn ướt sũng, ba bước biến hai nhảy lên giường, đem Lâm Tĩnh áp dưới thân thể liền hôn tới, nhìn thấy người dưới thân rõ ràng bị kinh hách hiện lên trên gương mặt tinh khiết, Sở Minh lập tức liên tưởng đến thỏ con mắt ngập nước, trong lòng dục hỏa bộc phát, cuồng loạn hôn lên gương mặt trắng nõn, Lâm Tĩnh khó nhịn uốn éo người, muốn né tránh tên xấu này châm ngòi, Sở Minh cũng không vừa, hai chân kẹp chặt eo của nàng, đưa tay xốc lên váy ngủ tiến vào chậm rãi vuốt ve, tiếng rên rỉ từ từ tràn ra, Sở Minh hưng phấn tăng lực trên tay. Đang lúc Lâm Tĩnh mê loạn trong thời khắc mấu chốt, cửa nhà bị người nào đó vừa đá vừa đập "Thình thình" vang lên.

"Ai vậy?" - Sở Minh khàn khàn lên giọng hát bất mãn hỏi, đáp lại cô vẫn là tiếng đập cửa kịch liệt, Lâm Tĩnh đỏ mặt đẩy ra Sở Minh, một lần nữa mặc áo ngủ vào - "Minh, đi mở cửa."

Vịt đã nướng xong đưa đến miệng còn bay mất, Sở Minh tức giận đứng dậy, dùng sức mở cửa, một trận gió lạnh thổi qua, Sở Minh bị một con quỷ tóc tai bù xù, son hồng váy ngắn gương mặt tiều tụy gắt gao ôm lấy.

"Ô ô ~Minh, Nhị Thiếu vô lương tâm không quan tâm tao, mày với tao đến với nhau đi!"

Sở Minh cứng ngắc thân mình, kinh ngạc nhìn lên, vẻ mặt xấu hổ nhìn người đang há miệng trừng mắt nhìn nàng - Lâm Tĩnh.

Tử Đồng một bên nước mũi, một bên nước mắt lau đầy lên người Sở Minh, nửa ngày cũng không thấy được an ủi, không khỏi lửa giận công tâm, há mồm, hướng cổ Sở Minh cắn một ngụm.

"Hí..." Sở Minh như bị điện giật đem Tử Đồng từ trong lòng đẩy ra.

"Mày điên rồi à?"

Tử Đồng cố gắng đứng vững thân mình rồi cũng gào lên theo:

"Tiểu cẩu,chị đây đang bị thất tình, cần an ủi có biết hay không! Mày còn dám đẩy chị? Đồ cầm thú! Chị đây cần ôm ấp, một cái ôm ấm áp nha!"

"Tử Đồng mày biết mày hiện giờ nhìn cực kì giống oán phụ không?" Sở Minh ôm cổ cắn răng hung hăng lườm Tử Đồng.

"Tao giống oán phụ? Có mày mới là oán phụ! Cả nhà mày mới là oán phụ!"

"Mày cút cút cút cút cút!!!! Cút đi ra khỏi nhà của tao."

"Đây là nhà mày á? Đây là nhà Tĩnh Tĩnh, mày làm gì được tao, tao có ngồi ở đây ăn vạ mày cũng không quản được."

"Tử Đồng mày không nói lý!"

"Theo tao mày mới là không có nói lý!"

"..."

Lâm Tĩnh thở dài, giận dữ lườm Sở Minh đang vò đầu bứt tai một cái, lại duỗi tay đem Tử Đồng đang nộ khí xung thiên kéo đến ôm vào trong lòng của mình, nhẹ tay vỗ vỗ vai nàng, còn thì thầm nhỏ giọng an ủi. Tử Đồng cũng không tiếp tục náo loạn, ngoan ngoãn nằm yên trong lòng nàng, thi thoảng nức nở hai tiếng.

Sở Minh đáng thương bị bỏ rơi đứng ở một bên xoắn xuýt, GATO đầy cõi lòng, nhưng cô trời sinh sợ hãi ác nhân, chỉ dám tự mình lầm bầm lầu bầu vài câu, cũng không dám cùng với tên nữ lưu manh kia cướp lại lão bà của mình.

Tử Đồng nhớ tới Nhị Thiếu buổi chiều tỏ thái độ với mình, cảm xúc không khống chế được, lại đau khổ kêu gào khóc lớn trong lòng Lâm Tĩnh một hồi, cuối cùng phát tiết xong, chậm rãi ngẩng đầu, dùng đôi mắt đã sưng to như quả đào thâm tình nhìn Lâm Tĩnh

"Tĩnh Tĩnh, hay cậu cũng đem tên đầu gỗ kia đá đi, chúng mình đến với nhau. Hai người bọn họ, ai cũng đều là tên xấu xa!"

Sở Minh vì câu nói này hoàn toàn bị chọc giận, đậu xanh, lại có thể dám xúi vợ bà hồng hạnh xuất tường! Liền vươn tay định kéo vợ mình ra, Tử Đồng sớm có chuẩn bị, một cái nghiêng người, chân dài xoáy nhẹ, thuận lợi đem Sở Minh ngáng chân, quăng ngã gục, còn chưa hết giận, ngay lúc Sở Minh đang bò dậy lại bị Tử Đồng nghiến răng đặt mông ngồi lên đè xuống mặt sàn, nàng tay trái níu lấy tóc Sở Minh không cho động đậy, tay phải nắm thành quyền nện vào trên mông Sở Minh, thét chói tai:

"Dám khi dễ tao, lão nương hôm nay vừa lúc khó chịu, liền cùng mày chơi đùa! Di nha!"

Sở Minh cau mày thống khổ nhìn lên Lâm Tĩnh, cánh tay run rẩy nâng lên, tìm kiếm viện trợ. Tử Đồng sau khi nhìn thấy, trợn mắt tức giận, cánh tay ngọc ghìm cứng cổ Sở Minh lại lôi về:

"Hừ! Dám chạy? Mày còn dám chạy? Tao hôm nay sẽ thử đánh chết mày!"

Sở Minh quỷ khóc thần gào kêu thảm thiết, cô kêu càng lớn thanh âm, Tử Đồng càng vui vẻ. Lâm Tĩnh nhìn Tử Đồng tư thế như Võ Tòng đánh hổ cũng không dám tiến lên can ngăn, cắn môi nghĩ nghĩ, vội lấy điện thoại ra gọi cho Nhị Thiếu.

Nhị Thiếu đang lần lượt lượn khắp các quán bar tìm Tử Đồng, lo lắng đến sắp điên, nghe được Lâm Tĩnh nói Tử Đồng đang ở nhà nàng làm kia, vội lái xe đuổi tới. Nhị Thiếu đầu đầy mồ hôi vọt vào nhà, giật mình nhìn thấy Sở Minh đang bị Tử Đồng hung hăng đè trên mặt đất, nàng thì đang vui vẻ ngồi trên người người ta lắc qua lắc lại, liền nhẹ nhàng thở ra. Lôi kéo Lâm Tĩnh đến một bên, mở ra lon coca đưa tới, vỗ vỗ tay nàng an ủi: "Đừng vội, lại đây ngồi xem một lát."

"Nhị Thiếu, cậu là đồ tiện nhân! Tĩnh Tĩnh, Tĩnh Tĩnh em cứu tôi đi!"

Sở Minh giống như con bọ bị mắc trên mạng nhện, qua lại vặn vẹo, ở dưới thân Tử Đồng thét lên thê thảm.

Tử Đồng đang đánh người hăng say nghe thấy Sở Minh nói, hờ hững liếc mắt nhìn Nhị Thiếu một cái, từ trên người Sở Minh lăn xuống, không nói một tiếng liền lại chạy ra ngoài, Nhị Thiếu lắc đầu đuổi theo.

Sở Minh xoa mông, mắt ngập nước nhìn Lâm Tĩnh, Ông trời ơi! Ai có thể nói cho tôi biết vừa rồi phát sinh hết thảy đều là cái quái quỷ gì?

Mới vừa được Lâm Tĩnh đỡ dậy, chuông cửa lại vang lên, lần này Sở Minh đã có kinh nghiệm, lẩn mất thật xa mới nhìn Lâm Tĩnh: "Tĩnh Tĩnh, em đi mở cửa đi, Tử Đồng nó chỉ bắt nạt tôi, không dám đánh em đâu."

Lâm Tĩnh vừa bực mình vừa buồn cười nhìn Sở Minh, liếc qua mắt mèo trên cửa, mặt lập tức biến sắc, nhanh tay kéo cửa ra.

Lâm Tĩnh còn chưa kịp phân rõ hay không thật sự là người này, mình đã bị rơi vào ôm ấp, một cái hôn dừng ở trên mặt, hương Vải quen thuộc làm khóe miệng nàng hơi hơi giơ lên.

"Tiểu bảo bối thân ái của tôi, Mộ Mộ tôi đã trở về."

Một bên Sở Minh chứng kiến một màn này, chân mềm nhũn lại ngã xuống trên mặt đất, đây lại là ai vậy?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:thời tiết sao lại nóng vậy a, ăn bốn cây kem cũng không thấy bớt đi chút nào. (ˇ? ˇ).

Editor nói ra suy nghĩ của mình: Hello, đã lâu không gặp!

Khổ thân Minh vô lại, hai lần bị cướp vợ mà không thể động thủ!:))) *chuẩn bị ngược*

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK