• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ra đến cửa hang mà lòng của Như mừng rỡ vô cùng rồi lại thấy xót, nước mắt cứ chảy suốt đường chạy về nhà, cô chạy không quay đầu nhìn lại cho đến khi ra khỏi khu rừng đó, và một thân lê bước trên con đường vắng... Lúc đó đã hơn 3 giờ sáng rồi, về đến nhà Tuệ Như ngã quỵ xuống nền nhà tay chân run rẩy, nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng mới vừa xảy ra cách đó vài tiếng trước, Như ngủ thiếp đi ngay trên sàn nhà vì quá mệt mỏi, cô nằm mơ thấy lại cảnh Lạc Nhất Trung dùng tay không lôi cái mớ thịt gớm máu của Kiến Nam ra ngoài, máu bắn tung tóe khắp nơi, vẻ mặt đau đớn đến nghẹn lời của Nam cứ in sâu vào trong kí ức của cô, Lạc Gia tiếp tục hút máu và đưa bàn tay vào miệng của Nam rồi bất ngờ banh ra đến nỗi miệng của anh ta bị xé toạc ra đến mang tai rồi đứt lìa phần trên, Nam cứ giật giật người máu phun từ trên phần bị xé ấy mà trào ra, Như hét lên trong đêm rồi giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt cả lưng, cô đang nằm mơ, một giấc mơ vô cùng khủng khiếp, một cơn ác mộng nhưng cái sự mệt mỏi của cả ngày hôm nay đã vắt kiệt sức của cô ấy, cô tiếp tục nhắm nghiền mắt lại và ngủ cho đến trời sáng.

"Tít tít"

Tiếng chuông đồng hồ reo đã điểm 10 giờ trưa rồi, Như mơ màng lụi cụi thức dậy đánh răng rửa mặt, suốt đêm qua cô không ăn gì được nên Tuệ Như tìm trong tủ lạnh một bịch sữa mà uống cho đỡ đói, cùng lúc ấy Như bật tivi lên, ánh đèn phực cháy tivi mở.

"Và sau đây là phần tin 24 giờ, ở một khu sinh thái phía sau dãy núi ở thành phố một người đi đường bị một thứ gì đó không rõ nguồn gốc giết hại, xác của anh ta bị cào cấu khắp người, và chết trong tình trạng mất quá nhiều máu"

Như bồi hồi nhìn chiếc tivi nước mắt của cô lại rơi, trước một biến cố lớn như vậy Như đã không thể làm gì được cho Kiến Nam.

"Các bộ phận cảnh sát tiếp tục điều tra khu rừng gần nơi xác người đó nằm, các cơ quan cảnh sát mới bất ngờ ngạc nhiên phát hiện xác của rất nhiều động vật bị giết chỉ với hai dấu răng trên cổ và tất cả đều bị hút sạch máu, đến cái hang ở cuối rừng tiếp tục phát hiện một cái xác không rõ danh tính bị mất hết nội tạng, Như che miệng khóc trong uất ức, vì biết rằng đó là Kiến Nam, xác của anh ta được đắp lên bằng một chiếc chiếu thô, người ta không tìm thấy bất cứ thứ gì ngoài cái xác của Nam cả. Trong cơn đau nhói, Như bắt đầu tức giận và quyết tìm cách để giết cho bằng được con Thi Vương đó, cô đã tìm đến trung tâm bắt ma và gặp gỡ một anh chàng.

"xin chào, cô cần gì"

- Tôi muốn tìm chuyên gia bắt ma.

"Là tôi đây, tôi tên là Thiên Nghĩa, rất vui được gặp cô"

- Còn tôi là Tuệ Như, tôi có một thỉnh cầu, hy vọng anh giúp tôi có được không?

Thiên Nghĩa đáp:

- Xin cô cứ nói!

- Tôi và bạn của tôi đã gặp một con cương thi mặc bộ quan phục đời nhà Thanh, bạn tôi đã bị nó giết, may mắn là tôi kịp thoát thân và tìm đến đây nhờ anh giúp đỡ.

- Hừm!!! Mấy ngày qua tôi cũng có theo dõi tivi và cũng đoán biết được chính là cương thi gây ra nhưng trước giờ tôi chỉ giải quyết ma cỏ thôi chứ cương thi thì tôi chưa từng đánh bao giờ, nhưng tôi sẽ liên hệ các đồng nghiệp tìm cho cô một thầy pháp giỏi để giúp cô bắt nó, cô hãy yên tâm tôi sẽ giúp theo giúp cô vì nếu tên cương thi đó có ở ngoài kia bao lâu thì tôi cũng khó làm ăn bây lâu thôi vì chỗ nào có cương thi thì đa phần các loài động vật đều chết, âm khí ngấm vào đất từ đó ma hay oan hồn không dám đến gần.

- Cảm ơn anh!

Sau cuộc nói chuyện với Nghĩa, cả hai cùng xin số điện thoại để tiện liên lạc với nhau hơn trong những lúc cấp bách, lúc này Thiên Nghĩa mới gọi cho một vị đạo sĩ người hoa có tên là Nhất Thiên, ông là một vị đạo sĩ cao tay của dòng phái Mao Sơn Tông.

- Alo,... cương thi à, được ta đến ngay, nhưng ngươi phải hứa là tìm cho ta Lục Ngọc đó, à mà lần này người mà cậu muốn giúp là ai vậy, sao ta thấy cậu có vẻ lo đấy?

- Ông không cần biết đâu! ông có giúp tôi hay ko thì bảo?

- À rồi rồi, chú em nóng quá!

Một tuần sau cả ba người gặp nhau ở một quán cà phê trong thành phố và cùng nhau bàn bạc chuyện thu phục con Thi Vương của gia tộc Lạc Gia.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK