Mục lục
Bước Nhầm Vào Con Đường Hôn Nhân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trước đây, Khổng Hi Nhan làm việc và nghỉ ngơi rất không ổn định, bởi vì phải đóng phim, một ngày chỉ ngủ bốn tiếng là chuyện bình thường, nhưng ba năm qua thì ngược lại, làm việc và nghỉ ngơi rất điều độ, đúng giờ là lên giường đi ngủ. Nàng đem mèo trắng đặt trên giường, nghiêng đầu xoa cái bụng mềm mại của nó, nhớ lại vừa rồi Trì Vãn Chiếu gọi tên nó.

"Yên Yên?"
Nàng chần chờ gọi một câu, con mèo trong lòng ngẩng đầu lên nhìn nàng, đôi mắt màu xanh lam sáng lấp lánh đặc biệt đẹp đẽ, Khổng Hi Nhan không nhịn được xoa đầu Yên Yên, nhỏ giọng kêu vài câu: "Yên Yên, Yên Yên."
Mèo trắng meo meo hai tiếng, đứng dậy lắc mình, Khổng Hi Nhan nằm ngửa trên giường, Yên Yên nhẹ bước đến ngực nàng, ngồi xuống, vươn lưỡi béo mập ra liếm chân.
Khổng Hi Nhan:...
Một cục mèo mập.
Đè nàng thở không xong.
Nàng ngồi dậy, đem Yên Yên đặt lên hai chân, vuốt nhẹ bộ lông trắng của nó.
Lông nó dày, được chăm sóc tốt, sạch sẽ như tuyết, sờ vào mềm mượt chẳng khác gì cây bông, Khổng Hi Nhan vò hai lần nhịn không được úp mặt vào bộ lông trắng.
Thật sự quá thoải mái!
Nàng vốn yêu mèo, trước khi xuất đạo nhà nàng có nuôi một con mèo được bốn, năm năm, quan hệ rất tốt, sau khi xuất đạo nàng không hay về nhà, ba nàng muốn đem mèo đi tặng nhưng nàng không đồng ý bèn mang nó theo.
Nó là một con mèo nông thôn, tính cách quái đản, không nghe lời, lúc nhìn người sẽ lộ ra cảm giác coi thường thiên hạ, fan của nàng đặt cho nó biệt hiệu Nữ Vương.
Đáng tiếc Nữ Vương của nàng lại không được chết yên ổn.
Thời gian ba nàng gặp chuyện, nàng tại bệnh viện bận rộn như con quay, căn bản không có thời gian chăm sóc nó, trợ lý của nàng đáng lẽ phải chăm nó lại vì chuyện công ty mà đi mất, đến khi nàng trở về khu nhà thì, trống rỗng.
Cái gì cũng không còn.
Điện thoại di động của nàng còn hiện lên tin nhắn từ trợ lý: "Khổng tỷ, xin lỗi, Nữ Vương mấy hôm trước chạy ra ngoài chơi, chẳng may bị xe tải đâm vào..."
Khổng Hi Nhan nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt, Yên Yên nhận ra tâm tình nàng bất ổn, mở mắt meo một tiếng, dùng đầu cọ lên tay nàng.
Đầu ngón tay chạm đến mềm mại, Khổng Hi Nhan mở mắt ra, đối diện với đôi mắt sáng của Yên Yên, nàng cười cười, đưa tay bế nó ôm vào trong lòng, đúng là vật nhỏ làm người ta yêu thích.
Các nàng vẫn còn ở trên giường ôm ấp thì vang lên tiếng gõ cửa đều đều, Khổng Hi Nhan nhíu mày: "Ai vậy?"

Giọng nói hờ hững của Trì Vãn Chiếu từ ngoài cửa bay vào: "Là tôi."
Khổng Hi Nhan hít một hơn, cảm giác mình bị thần kinh rồi, cái nhà này ngoại trừ cô còn có ai nữa chứ.
Nàng nhanh chóng xuống giường, đi dép ra mở cửa, thấy Trì Vãn Chiếu ôm chăn gối đứng đó.
Khổng Hi Nhan:...
Trì Vãn Chiếu ôm cái chăn nhìn Khổng Hi Nhan: "Cảm phiền cô tránh ra chút."
Khổng Hi Nhan: "Trì tổng, đây là phòng của tôi."
Trì Vãn Chiếu vào phòng đặt chăn gối xuống xong xuôi: "Tôi biết, vì thế tôi mới mang chăn gối sang đây."
Khổng Hi Nhan: "Không đúng, tôi nhớ trên hợp đồng ghi rõ, chúng ta không cần ngủ chung."
Trì Vãn Chiếu gật đầu: "Đúng vậy."
"Thế nhưng hợp đồng cô vừa ký cũng ghi rõ, ngoại trừ thời gian đóng phim còn lại đều phải ở cùng với Yên Yên."
Khổng Hi Nhan có chút khó hiểu, hai chuyện này liên quan gì sao?
Nàng bây giờ chẳng lẽ không phải đang ngủ cùng Yên Yên đây à?
Trì Vãn Chiếu đây là muốn đùa gì chứ.
Thấy Khổng Hi Nhan vẫn trong trạng thái mờ mịt, Trì Vãn Chiếu ngồi trên giường, đưa tay sờ Yên Yên, ngón tay vuốt cái mũi béo mập của nó.
Cô nhẹ nhàng mở miệng: "Buổi tối tôi không thể ngủ xa Yên Yên."
Khổng Hi Nhan:...
Đây khác nào là chung chăn chung gối?
Trì Vãn Chiếu có phải đang gài nàng?
Ánh mắt Khổng Hi Nhan hoài nghi nhìn chằm chằm người trước mặt, tuy rằng nàng không phải mỹ nữ đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng vẫn là có mấy phần nhan sắc, lẽ nào Trì Vãn Chiếu có ý đồ gì với nàng?
Khổng Hi Nhan không chấp nhận được, suy nghĩ một chút bèn nói: "Trì tổng, không thì chị đem Yên Yên về phòng?"
Trì Vãn Chiếu cười khẽ, liếc mắt nhìn: "Khổng tiểu thư sợ tôi có mưu đồ bất chính với cô à?"
Khổng Hi Nhan không đáp, mắt liếc sang một bên.
Trì Vãn Chiếu: "Khổng tiểu thư đúng là có mấy phần nhan sắc, nhưng tôi lại không phải người đói bụng ăn quàng đâu."
Khổng Hi Nhan có chút muốn bịt miệng người nào đó lại.
Trì Vãn Chiếu thấy nàng vẫn đứng đó, môi mỏng khẽ mở: "Chẳng lẽ cô cảm thấy cô đáng yêu hơn Yên Yên đấy à?"
Khổng Hi Nhan:...
Nàng có chỗ nào không đáng yêu chứ?
Phi! Sao nàng lại lâm vào câu chuyện của Trì Vãn Chiếu rồi.
Khổng Hi Nhan xoay người nhìn Trì Vãn Chiếu, trong phòng nàng chỉ mở đèn ngủ trên bàn, cũng không sáng lắm, nhưng ánh sáng chiếu lên làm góc nghiêng của Trì Vãn Chiếu càng rõ ràng, đường nét hoàn mỹ, nàng suy nghĩ một chút lại nói: "Trì tổng, chị vẫn nên mang Yên Yên về phòng thì hơn."
Mặt Trì Vãn Chiếu lạnh đi ba phần: "Khổng tiểu thư, tôi không muốn nói một chuyện lặp lại hai lần, chúng ta chỉ là làm theo yêu cầu mỗi bên, bây giờ cô muốn nuốt lời?"
Khổng Hi Nhan cắn răng: "Không phải"
Trì Vãn Chiếu: "Lên giường"
Khổng Hi Nhan:...
Giường rất rộng, Khổng Hi Nhan cùng Trì Vãn Chiếu mỗi người nằm một bên, hai cái chăn mỏng, hai cái gối riêng, Yên Yên ngang ngược nằm ngủ ở giữa. Nó thực sự yêu thích Trì Vãn Chiếu hơn, đầu ngả vào vai Trì Vãn Chiếu, đuôi lại để ở phía Khổng Hi Nhan, liên tục ve vẩy, lông đuôi mượt mà quét từ má Khổng Hi Nhan đến cổ nàng, ngứa ngứa.
Khổng Hi Nhan khó nhịn lặng lẽ nắm lấy chiếc đuôi cứ ve vẩy của Yên Yên, đặt xuống dưới mông, chưa kịp rút tay lại thì đuôi Yên Yên lại vểnh lên, vừa vặn quét vào mặt nàng.
Bên tai nghe được tiếng cười khẽ của ai đó.
Trì Vãn Chiếu nằm nghiêng trên giường, nhìn động tác ngây thơ của Khổng Hi Nhan, khuôn mặt sắc sảo tự nhiên dịu dàng hơn, ánh mắt lơ đãng nhìn nàng.
Ba năm trước, Khổng Hi Nhan dù mới xuất đạo nhưng đã bước vào hàng Tứ tiểu hoa đán, đầu tiên là do kỹ năng diễn xuất tốt, chỉ đóng vai nữ chính trong một bộ phim thì đã tạo ra cơn sốt phòng vé, nhận được vô số giải thưởng.
Trở thành một câu chuyện truyền kỳ.
Thứ hai là vì nhan sắc của nàng.
Tần thủ nga mi, phong cơ tú cốt (1), xinh đẹp nhưng không hề khoa trương, khiến người ta không thể không ngắm nhìn.
(1) Tần thủ: trán cao và vuông, đẹp như trán con cồ cộ (một loài họ ve sầu).
Nga mi - Mày ngài: Mày ngài còn được gọi là mày ngọa tằm, có độ dài phủ qua chiều dài của mắt, trong đó, khoảng cách giữa hai đầu lông mày được đo bằng bề rộng của hai đầu ngón tay, lý tưởng nhất là bằng một ngón rưỡi, nhỏ hoặc lớn hơn đều không tốt. Nhìn xa, chúng giống như hình con tằm bám trên mắt, lớn mà hơi xếch, gọn mà lại mướt, da dưới chân mày đùn lên như con tằm.
Phong cơ tú cốt: thân thể cân đối, hoàn hảo
Nàng nằm trên giường, trùm chăn kín mít chỉ lộ ra cái đầu cũng khiến người ta có vô số mơ tưởng.
Trì Vãn Chiếu nhẹ nhàng thu lại ánh mắt, tắt đèn, trong phòng ngay lập tức tối đi, Yên Yên không nhịn được chui vào trong lòng Trì Vãn Chiếu cọ cọ, dáng vẻ cực kì ngoan ngoãn.
Khổng Hi Nhan không ngủ, nàng trên giường lăn qua lăn lại, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Trì tổng, bức ảnh kia khi nào chị đưa cho tôi vậy?"
Trì Vãn Chiếu bàn tay đang vuốt ve Yên Yên hơi dừng lại, giọng nói lạnh lùng vang lên trong bóng tối: "Còn chưa đến lúc."
Khổng Hi Nhan nhịn, không nói nữa.
Tư thế ngủ của Trì Vãn Chiếu rất tốt, gần như không thay đổi, Yên Yên cuộn mình nằm ở một bên cánh tay cô, một người một mèo hô hấp đều đặn.
Chỉ có Khổng Hi Nhan là mở mắt đếm sao.
Bên cạnh có thêm một người, nàng kiểu gì cũng không ngủ nổi, mãi cho đến gần sáng mới chợp mắt được.
Nàng vừa ngủ thì chuông báo thức kêu lên, Trì Vãn Chiếu đứng dậy, nhanh tay tắt đồng hồ, nghiêng đầu nhìn Khổng Hi Nhan, đôi mắt không buồn ngủ chút nào.
Yên Yên bị cô đánh thức, meo meo một tiếng đứng dậy duỗi người, Trì Vãn Chiếu ôm lấy nó, rón rén bước ra ngoài.
Ngoại trừ bữa trưa ở công ty phải ăn ở ngoài, còn lại hai bữa cô đều tự nấu, có thể vì quanh năm ở nước ngoài, cô lại không quen ăn đồ ngoại quốc nên có thói quen tự nấu cơm.
Trì Vãn Chiếu làm một quả trứng chần nước sôi, bưng sữa bò đặt lên bàn ăn, Yên Yên đúng lúc ngồi xổm canh ở khay đồ ăn của nó kêu meo meo liên tục, cô liếc nó: "Không được, em phải giảm cân."
Yên Yên cứ như nghe hiểu được cô nói gì, nhảy xuống cạnh chân của cô, cắn cắn ống quần ngủ, dùng thân cọ tới cọ lui.
Đây là cách nó làm nũng, lần nào cũng thành công.
Quả nhiên Trì Vãn Chiếu thở dài, ôm lấy nó đi tới cạnh ngăn kéo để thức ăn cho mèo.
Yên Yên hưng phấn bám lấy Trì Vãn Chiếu, liên tục kêu meo moe, Trì Vãn Chiếu liếc nhìn căn phòng nói: "Còn kêu thì không cho em ăn nữa."
Yên Yên: Meo...
Ăn xong bữa sáng, Chu Sinh đúng giờ đã đứng ở cửa, thấy Trì Vãn Chiếu mặc một bộ công sở vàng nhạt vừa lúc đi ra, vẻ mặt nghiêm nghị. Hắn vội mở cửa sau xe ra, cung kính: "Trì tổng."
Trì Vãn Chiếu nhẹ gật đầu, lên xe. Chu Sinh theo cô lên xe, thấy dưới mí mắt có quầng đen: "Tối qua Trì tổng ngủ không ngon sao?"
"Cũng tạm"
Ngữ khí lạnh lùng, thái độ cự tuyệt người ngoài, Chu Sinh sớm đã quen rồi, hắn mở máy tính bảng, báo cáo lịch trình cho Trì Vãn Chiếu: "Trì tổng, ký hợp đồng với Vệ tổng của Hâm Huy lúc chín giờ, mười rưỡi có cuộc họp, Mễ Lâm đã chuẩn bị tài liệu, buổi chiều..."
Trì Vãn Chiếu trước sau như một đều im lặng nghe hắn nói, mãi đến khi hắn nói xong lịch trình nàng mới mở miệng hỏi: "Ngụy Diễm sắp về nước phải không?"
Chu Sinh mắt nhìn máy tính bảng: " Đúng vậy, đã bay chuyến sáng sớm nay."
Ngụy Diễm hiện tại cũng là người của Cảnh Yên, từ sau sự việc xảy ra ba năm trước vẫn không có nhiều hoạt động, hai năm trước đột nhiên ký hợp đồng với Cảnh Yên, cho hắn tài nguyên, lúc này mới chuyển mình, từ từ nổi tiếng.
Nghe đồn hắn được đề cử ở ba giải thưởng lớn, danh tiếng không thể khinh thường.
Nghe được chính bà chủ nhắc tới hắn, Chu Sinh nhỏ giọng hỏi: "Trì tổng có muốn để Ngụy Diễm đến công ty một chuyến không?"
Trì Vãn Chiếu nheo lại mắt lạnh, môi mỏng khẽ mở: "Không vội, để hắn nghỉ ngơi trước."
Chu Sinh cúi đầu: "Vâng"
Hai người rất nhanh đã đến công ty, Trì Vãn Chiếu ngồi trên ghế, Chu Sinh mở TV nhìn một người đàn ông bị fan chen chúc, bước nửa bước cũng khó khăn. Fan giơ cao banner:
[Em yêu Ngụy Diễm]
[Ngụy Diễm lấy em!!!]
[Ngụy Diễm tốt nhất thế giới]
Đủ loại banner, sân bay ầm ĩ, phóng viên cũng tận dụng thời gian hỏi:
"Ngụy tiên sinh, nghe nói anh nhận đóng bộ 'Hừng đông' phải không?"
"Ngụy tiên sinh, nghe nói anh ở nước ngoài sức khỏe không ổn lắm?"
"Ngụy tiên sinh..."
Câu hỏi liên tục, Ngụy Diễm trước sau mỉm cười, không nói một lời, vệ sĩ bên cạnh giúp hắn ngăn cản phóng viên cùng fans.
Trong lúc không khí đang ầm ĩ, một phóng viên tới gần Ngụy Diễm đột nhiên phát ra câu hỏi: "Ngụy tiên sinh, anh biết tin tức Khổng tiểu thư quay lại giới giải trí không? Chuyện này có ảnh hưởng gì đến anh không?"
Cơ thể Ngụy Diễm hơi khựng lại, sân bay vốn ầm ĩ trong nháy mắt yên tĩnh hẳn, fan vẫn giơ cao banner, mọi người đều chờ đợi Ngụy Diễm trả lời.
Trợ lý bên cạnh hắn nói với phóng viên: "Xin lỗi, về chuyện này..."
Ngụy Diễm kéo trợ lý, thở dài nói: "Tôi chỉ muốn nói, chuyện trước kia thực xin lỗi, còn sau này chúng tôi không liên quan."
Trợ lý ảo não giậm chân tại chỗ, phóng viên còn muốn hỏi thêm, fan đột nhiên lại hô vang.
"Diễm Diễm cố lên!"
"Diễm Diễm đừng khó chịu! Anh còn có chúng em!"
Ngụy Diễm miễn cưỡng cười cười, bị trợ lý đẩy lên xe. Trì Vãn Chiếu liếc mắt nhìn một bên cửa sổ, đưa tay tắt TV.
Chu Sinh đứng sau lưng cô: "Trì tổng, đã lấy được toàn bộ ảnh, có cần đưa cho phu nhân không?"

Trì Vãn Chiếu lắc đầu: "Không cần, để lên bàn cho tôi."
Chu Sinh trong lồng ngực lấy ra một phong bì nhỏ, đặt trên bàn làm việc của Trì Vãn Chiếu, hắn có chút khó xử, mở miệng: "Vậy phu nhân..."
Trì Vãn Chiếu nhìn dòng người qua lại phía dưới, đuôi lông mày lộ ra vẻ ác liệt, hai mắt lạnh thêm mấy phần.
Một lúc sau cô mới mở miệng: "Chu Sinh này, đứng vững tại một chỗ, lực đánh người mới càng mạnh hơn, đánh cũng càng chuẩn, như vậy cơ thể mới không bị ngã."
Chu Sinh cúi đầu: "Tôi hiểu rồi."
-----------------------------------------
Câu "Lên giường" của Trì tổng thật uy lực :))))

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK