Mục lục
Bước Nhầm Vào Con Đường Hôn Nhân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trò vui cũng không kéo dài lâu, Trì Vãn Chiếu và Khổng Hi Nhan đi xuống liền có không ít người túm lại hỏi kinh nghiệm, ngay cả Trần Tuấn Sơn cũng kéo vợ đến hỏi sao cô nhận ra được nàng.
Khổng Hi Nhan biết Trì Vãn Chiếu không thích không khí ồn ào, nói mấy câu qua loa để bọn họ rời đi.
Hai người trở lại bàn, Nhị thẩm kéo Khổng Hi Nhan thì thầm hỏi: "Khổng lão sư, sao vợ cháu nhận ra cháu được thế?"
"Đúng vậy, quá thần kỳ."
"Tay còn chưa chạm, cũng không nói chuyện đã nhận ra rồi."
Mấy người ngồi bên Nhị thẩm cũng nhỏ giọng hỏi. Khổng Hi Nhan cười cười, suy nghĩ một chút: "Khả năng là mùi trên người cháu giống với chị ấy."
Này là nói thật. Từ khi nàng kí hợp đồng với Trì Vãn Chiếu xong, vẫn luôn dùng loại sữa tắm kia, Trì Vãn Chiếu nói, Yên Yên không ngửi quen mùi khác, vì thế cho dù về thôn, nàng cũng mang theo sữa tắm.
Tuy rằng trong lòng nàng cũng tò mò sao Trì Vãn Chiếu có thể nhận ra nàng, nhưng ngoài lý do này, nàng cũng không có lời giải thích khác.
Hẳn là do mùi thơm.
Trì Vãn Chiếu ngồi bên cạnh nghe nàng nói cũng chỉ cụp mắt, không nói một lời.
Không bao lâu, tiệc đính hôn sắp kết thúc, hiệu trưởng cùng mấy lão sư trong trường đi tới đứng trước bàn nàng, nâng chén nói: "Khổng lão sư."
Khổng Hi Nhan vội đứng lên: "Hiệu trưởng."
Hiệu trưởng cười híp mắt: "Lần này cô trở về còn mang theo nhiều đồ như vậy, tôi thay mặt đám trẻ cảm ơn cô."
Những người trong thôn sắp ra về nghe thấy lời hiệu trưởng nói liền bàn tán xôn xao.
"Lần này Khổng lão sư tốn không ít tiền đây."
"Còn không phải sao, cô ấy còn mua áo khoác lông cho con nhà tôi."
"Tôi cũng chưa từng được nhìn thấy mấy cái đó trước đây, nhất định rất nhiều tiền."
"Khổng lão sư rất thương đám trẻ đây..."
"Chúng ta cũng phải kính một chén, vì đám trẻ."
"Tôi cũng tới..."
Thanh âm không ngừng truyền tới, Khổng Hi Nhan cười: "Hiệu trưởng đừng khách khí, nơi này giống như nhà của cháu, mọi người đều như là người trong nhà, cháu không tốt với mọi người thì tốt với ai nữa."
"Nói hay lắm!!!"
Không biết ai hô một tiếng, kéo đám nhỏ đang chơi pháo đến.
Khổng Hi Nhan thấy hiệu trưởng vẫn nâng chén, nàng vội cầm chén của mình, rót rượu nếp vào, đầy chén, nói với hiệu trưởng: "Vậy cháu cũng kính hiệu trưởng, ba năm nay cảm ơn mọi người luôn quan tâm chăm sóc cháu."
Nói xong, ngửa đầu chuẩn bị uống, cánh tay lại bị người tóm lấy, không biết Trì Vãn Chiếu đứng dậy từ lúc nào, cầm lấy chén trên tay nàng, nói với hiệu trưởng: "Xin lỗi, dạ dày cô ấy không tốt, để tôi uống thay cô ấy."
"Quả nhiên đau lòng vợ kìa!"
"Vợ Khổng lão sư thật tốt."
Khổng Hi Nhan còn muốn giành lại chén, bị người nào đó lạnh lùng nhìn một cái, nàng đành đứng im.
Hiệu trưởng mặt mày hớn hở: "Không sao, Trì tiểu thư uống thay cũng được, đều là người một nhà cả."
Hiệu trưởng nói xong thì cụng chén với Trì Vãn Chiếu.
Hiệu trưởng đi rồi, Khổng Hi Nhan liền bị cuốn lấy, không phải cô thím nhà này thì là thúc thúc nhà khác, đều đến kính rượu thay con nhà mình, chính là nàng không uống một hớp nào, đều là Trì Vãn Chiếu đỡ hộ.
Uống đến khi rượu trên bàn hết rồi mới thôi.
Khổng Hi Nhan lo Trì Vãn Chiếu say, muốn đỡ cô về nhà trước. Nhưng vẻ mặt Trì Vãn Chiếu so với nàng còn bình tĩnh, tròng mắt lạnh lùng, không khác gì bình thường.
Nàng đều phải nghi ngờ có thật cô đã uống hết chỗ rượu kia hay không.
Bọn họ ở lại đến khi tàn tiệc mới về.
Vương Hải Ninh đã đi về trước, vì thế trên đường chỉ còn Khổng Hi Nhan và Trì Vãn Chiếu song song đi cùng nhau.
Ánh trăng sáng loáng chiếu vào hai người, Trần gia vẫn còn vang lên tiếng nhao nhao ồn ào, Khổng Hi Nhan đi bên cạnh Trì Vãn Chiếu, nghiêng đầu khẽ hỏi: "Trì tổng, chị ổn không?"
Trì Vãn Chiếu đang đi bình thường nghe thế quay đầu hỏi: "Tại sao cứ gọi tôi Trì tổng?"
Vẻ mặt Khổng Hi Nhan mờ mịt: "Hả?"
Trì Vãn Chiếu nhíu mày: "Tại sao em không gọi tôi là Tiểu Vãn?"
Nhìn dáng vẻ cô đàng hoàng trịnh trọng, Khổng Hi Nhan không biết được cô có phải say rượu hay không.
Trì Vãn Chiếu cũng không đợi Khổng Hi Nhan trả lời, hừ hừ hai tiếng rồi nói: "Về nhà."
Khổng Hi Nhan giật giật khóe miệng: "Được rồi."
Sau ba phút nàng kéo tay Trì Vãn Chiếu: "Nhà ở đây mà."
Trì Vãn Chiếu: "Ồ"
Khổng Hi Nhan không ngờ Trì Vãn Chiếu say rượu lại không mất trí mà chính là như thế này.
Không làm ồn, không quậy phá, vẻ mặt không khác mọi ngày, ngay cả lạnh lẽo dưới đuôi lông mày cũng vẫn y nguyên.
Không trách nàng không nhận ra được, là do cô che dấu quá tốt.
Khổng Hi Nhan biết Trì Vãn Chiếu say rồi liền ôm lấy tay cô muốn đỡ cô về nhà, Trì Vãn Chiếu đẩy tay nàng ra: "Em chạm vào tôi làm gì?"
Khổng Hi Nhan:...
Ánh mắt Trì Vãn Chiếu dưới trăng đặc biệt đen bóng, Khổng Hi Nhan rốt cuộc phát hiện chỗ nào không giống.
Trong mắt cô có chút ngu đần.
Không còn vẻ minh mẫn khôn khéo thường ngày.
Khổng Hi Nhan mím môi, thành thật nói: "Đưa chị về nhà."
Trì Vãn Chiếu liếc nàng một cái: "Tôi không muốn về nhà."
Khổng Hi Nhan nhẹ nhàng hỏi: "Vậy chị muốn làm gì?"
Trì Vãn Chiếu ánh mắt thầm thúy, chăm chú nhìn Khổng Hi Nhan thật lâu, sau đó nở nụ cười: "Chúng ta đi hẹn hò đi."
Hẹn..hẹn hò?
Mệt cô nghĩ ra được.
Trời đông giá rét, cho dù không nói rằng thời tiết không thích hợp, thì ở chỗ này cũng không có nơi để hẹn hò đi.
Khổng Hi Nhan thấy Trì Vãn Chiếu nói xong liền đi, nàng kéo tay cô lại: "Chị định đi đâu?"
Trì Vãn Chiếu trầm tư: "Đi trường học."
Gió lạnh hiu quạnh, thổi vào mặt buốt thấu xương, Khổng Hi Nhan nhìn Trì Vãn Chiếu cực kì cao hứng đi trước, nàng kéo chặt áo lại, không thể làm gì khác cúi đầu.
Cái người này say không quậy phá nhưng còn nguy hiểm hơn.
Buổi tối, trường học trống không, gió thổi vào cửa đập lạch cạch, Trì Vãn Chiếu kéo tay Khổng Hi Nhan, nhìn nàng nói: "Sao lại thế này?"
"Không phải thế này."
"Em có phải đi nhầm đường không?"
Câu hỏi liên tiếp khiến Khổng Hi Nhan trăm miệng cũng không biết nói sao, nàng mím mím môi hỏi: "Trì tổng, có thể đi về không?"
Gió thổi vào người nàng lạnh muốn chết, mở miệng nói đều thấy khói trắng, sớm biết như này đã không nên nghe lời cô đi trường học cái quái gì nữa.
Thế nhưng nghĩ đến cô say rượu cũng là vì nàng, Khổng Hi Nhan lại nhẹ dạ.
Trì Vãn Chiếu nghe được nàng gọi, quay đầu nhìn nàng.
Xung quanh cũng không có ánh sáng, chỉ có mặt trăng vừa lên khỏi ngọn cây, nhưng cũng có thể nhìn rõ người trước mặt, Trì Vãn Chiếu bước đến gần nàng hai bước, nghi hoặc hô: "Hi Nhan?"
Sắc mặt Khổng Hi Nhan đang bất đắc dĩ nghe thế liền hơi thay đổi.
Quen biết Trì Vãn Chiếu lâu như vậy, xưa nay đều nghe cô gọi nàng, Khổng tiểu thư.
Lần đầu tiên nghe được xưng hô không giống mọi ngày, thế mà lại khiến tim nàng thoáng cái đập nhanh hơn.
"Sao, sao vậy?"
Dưới ánh trăng, khuôn mặt nàng ửng đỏ, nóng bỏng, gió lạnh thổi qua cũng không giúp vơi bớt,
Trì Vãn Chiếu chỉ cầm tay nàng, cười như đứa trẻ: "Không có gì, chỉ muốn gọi tên em."
Khổng Hi Nhan hất tay cô ra, lúng túng đi trước, Trì Vãn Chiếu bị nàng hất tay cũng không phiền, vẫn vui vẻ đi sau lưng nàng.
Dưới ánh trăng, bóng của hai người kéo dài vô hạn.
"Trở về được không?"

"Không về đâu."
"Trời rất lạnh."
"Vậy tôi cho em ôm một cái này?"
Khổng Hi Nhanh kinh ngạc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trì Vãn Chiếu, khẽ cắn răng: "Không cần."
Hai người dạo quanh trường học vài vòng. Trường học buổi tối cũng không giống ban ngày, không nhìn được bức tường loang lổ, cũng không nhìn thấy dáng vẻ cũ nát. Trường học buổi tối, nhìn vào có mấy phần sừng sững.
Trì Vãn Chiếu cũng không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng nói nhỏ một hai câu: "Chỗ này có xích đu mà?"
"Vườn hoa chỗ này đâu?"
Cô cũng không cần Khổng Hi Nhan trả lời mà giống như tự lầm bầm lầu bầu, Khổng Hi Nhan hiểu rõ, Trì Vãn Chiếu đang hình dung nơi này thành chỗ nào đó mà cô nhớ.
Chỉ là những điều mà chỗ nói, vị trí mà cô chỉ, khiến nàng có cảm giác quen thuộc lạ kì.
Khổng Hi Nhan lắc đầu một cái, Trì Vãn Chiếu say thì thôi đi, nàng lại cũng loạn não theo cô là sao.
Đi được năm vòng, Khổng Hi Nhan rốt cuộc không muốn đi nữa, cổng trường có đặt mấy tấm ván gỗ, bình thường để cho bọn nhỏ ngồi chơi, lúc này Khổng Hi Nhanh ngồi phịch xuống một tấm, ngửa đầu nhìn Trì Vãn Chiếu: "Tôi không đi nổi nữa."
Trì Vãn Chiếu ngồi xuống cạnh nàng.
Hai người ngốc một chỗ ngồi cho gió thổi.
Khổng Hi Nhan vốn muốn nhân lúc Trì Vãn Chiếu say rượu hỏi vài thứ, nhưng nghĩ đến nhỡ sáng mai cô tỉnh, nhớ ra những việc này, vậy nàng quá mất mặt.
Vì thế cũng từ bỏ ý định này.
Ánh trăng sáng loáng, có lẽ vì đi bộ nhiều vòng, nàng cũng không còn thấy lạnh như vừa nãy.
Trì Vãn Chiếu ngửa đầu nhìn trăng, phút chốc mở miệng: "Hi Nhan."
Khổng Hi Nhan ừ một tiếng, quay đầu nhìn cô.
Dưới ánh trăng, Trì Vãn Chiếu ngẩng đầu, cần cổ thon dài xinh đẹp, có vài sợi tóc bị gió thổi bay bay, quét đến gương mặt tinh xảo của cô.
"Em thấy ánh trăng đêm nay có đẹp không?"
Khổng Hi Nhan học theo cô ngẩng đầu lên.
Trên trời có hai, ba ngôi sao nhỏ, cùng mặt trăng khuyết cong cong, cũng không khác ngày thường.
Nàng thành thật nói: "Chị thấy đẹp sao?"
Trì Vãn Chiếu tiến đến bên người nàng, chăm chú nhìn mặt nghiêng của nàng: "Rất đẹp."
Khổng Hi Nhan nâng đôi mi thanh tú, nhận ra ánh mắt nóng bỏng của ai đó, nàng chậm rãi cúi đầu, đối diện với Trì Vãn Chiếu, vừa muốn mở miệng đã thấy một mùi thơm kéo đến.
Tiếp theo trên môi ấm áp.
Trì Vãn Chiếu cắn môi nàng, đầu lưỡi dạo chơi chạm vào răng nàng, cô nhắm mắt.
Khổng Hi Nhan tim đập thình thịch không ngừng, có chút ù tai, mờ mịt, lông mi chớp chớp quét trên mặt Trì Vãn Chiếu, ngứa ngứa.
Một tay Trì Vãn Chiếu ôm hông nàng, tay khác giữ cằm Khổng Hi Nhan nâng lên, khiến nàng ngửa đầu, Khổng Hi Nhan muốn đẩy cô ra mới phát hiện hai tay mềm nhũn vô lực.
Hai người hôn môi tràn đầy mùi thơm rượu nếp.
Trì Vãn Chiếu giống như không hài lòng khi nàng vẫn luôn cắn răng, cô đưa tay véo nhẹ hông nàng, Khổng Hi Nhan bị đau, thở nhẹ một tiếng, Trì Vãn Chiếu thuận thế công thành đoạt đất.
Khổng Hi Nhan bị hôn ngơ ngơ ngác ngác, tựa như vẫn còn nghe thấy câu hỏi của Trì Vãn Chiếu.
"Ánh trăng đêm nay có đẹp không?"
Đẹp, rất đẹp.
-------------------------------------
月がきれいですね - Tsuki ga kirei desu ne- Trăng đêm nay đẹp nhỉ- có nghĩa là "Tôi yêu em" trong tiếng Nhật.

Có một giai thoại thú vị về cách sử dụng từ "yêu" liên quan đến đại văn hào Natsume Souseki – một trong ba trụ cột của văn học hiện đại Nhật Bản. Trong giờ dạy tiếng Anh, khi thấy người học trò dịch cụm từ "I love you" trong tiếng Nhật thành '我、君を愛す' (Ware, kimi wo aisu = Tôi yêu em), ông cho rằng câu này thiếu tự nhiên bởi người Nhật thời ấy rất hay ngại ngùng, khi quen nhau còn không dám nắm tay công khai. Do đó Natsume khuyên người học trò dịch câu đó thành 'Tsuki ga kirei desu ne' (月が綺麗ですね), lấy vẻ đẹp của trăng (月: tsuki) để tôn lên vẻ đẹp của người phụ nữ - một cách tỏ tình nhẹ nhàng, tinh tế và phù hợp nhất đối với tính cách của người Nhật lúc bấy giờ.
Ngài ra Tsuki còn đọc hơi giống với Suki (好き - thích). 
Ai da, ánh trăng đúng là rất đẹp đây hí hí

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK