Mục lục
Bước Nhầm Vào Con Đường Hôn Nhân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khoảng bảy rưỡi tối, dưới ngọn núi có không ít người, bọn họ đều cầm đèn pin, hô tên Khổng Hi Nhan.
Liền ngay cả đám tiểu Mập cũng muốn tham gia, lại bị người lớn đuổi về.
Gương mặt Trì Vãn Chiếu căng thẳng, môi mím lại, giật đèn trên tay Vương Hải Ninh nói: "Tôi đi tìm em ấy."
Vương Hải Ninh kéo tay cô lại: "Để tôi đi đi, tôi quen đường núi hơn chị."
Trì Vãn Chiếu hất tay cô ra.
Cho dù không quen, cô cũng muốn tự mình tìm nàng.
Nghĩ đến Khổng Hi Nhan một mình trong núi sâu, hơn nữa nàng còn mù đường, tâm cô loạn như ma, đừng nói đi về, chính là chỉ đứng ở chân núi này cũng là dằn vặt cô.
Vương Hải Ninh thấy dáng vẻ cố chấp của cô, bất đắc dĩ thở dài: "Đi thôi, chúng ta cùng đi."
Những người trong thôn cũng đã chuẩn bị kĩ càng, Trần Tuấn Sơn chia gậy cho mọi người, đi trước dẫn đường, vừa đi vừa hô: "Khổng lão sư!"
"Khổng lão sư!"
"Hi Nhan!"
Từng tiếng từng tiếng gọi to nhưng không có ai trả lời, gió lạnh quét vào mặt buốt giá, Trì Vãn Chiếu căn bản không chú ý đường đi, cô chỉ muốn đi về phía trước, sau khi chia hai người một nhóm, Trì Vãn Chiếu tự nhiên đi cùng Vương Hải Ninh.
Đi được khoảng nửa giờ, Vương Hải Ninh nói: "Chị đừng vội, Hi Nhan sẽ không sao đâu. Tôi còn nhớ lần đầu tiền em ấy lên núi đốn củi, kết quả không về được, liền trốn trong một cái động, khi chúng tôi tìm thấy thì em ấy đang dựa vào vách động ngủ."
"Hi Nhan còn nói, nếu chúng tôi không tìm được em ấy, sáng hôm sau em ấy cũng có thể bảo đảm tự mình xuống núi."
Trì Vãn Chiếu không vì lời của cô mà sắc mặt hòa hoãn, thậm chí còn nặng hơn mấy phần, lông mày sắc bén không giấu được, ngay cả ánh mắt cũng lạnh buốt.
Hai người vẫn đi sâu vào trong núi, tình cờ gió thổi cỏ lay cô đều chăm chú nhìn xem một chút, đến khi xác định không có người mới tiếp tục đi về phía trước. Sau đó nhìn thấy đường chia hai hướng, Vương Hải Ninh chỉ vào một đường nói: "Đi cùng đi, sau đó không tìm được thì quay lại đường kia."
Trì Vãn Chiếu lắc đầu: "Cô bên kia, tôi bên này."
Đây là lần đầu cô mở miệng sau khi đi lên núi, âm thanh thô ráp, sắc mặt hơi tái, tay nắm chặt đèn pin, trên mu bàn tay hơi nổi gân xanh, gương mặt vẫn luôn căng thẳng.
Vương Hải Ninh: "Được rồi, chị không tìm được thì nhớ quay lại đây."
"Chờ tôi ở chỗ này."
Trì Vãn Chiếu ừm một tiếng rời đi.
Trời tối, đường núi không dễ đi, lúc trước khi qua núi đi vào thôn Trường Ninh cô đã biết rồi, chỉ là khi đó có Khổng Hi Nhan bên cạnh nên cũng không cảm thấy gì lắm.
Hiện tại vô cùng lo lắng đi về trước, ngược lại bị vấp ngã lăn lộn mấy vòng, gần mười phút sau, áo khoác vốn sạch sẽ tinh tươm giờ dính đầy bùn, loang lổ vết bẩn, cô đi vội vàng, ánh mắt theo đèn pin nhìn bốn phía, căn bản không chú ý bản thân.
Trời đông giá rét, toàn bộ ngọn núi đều lặng lẽ, tình cờ còn nghe được một hai tiếng gọi "Khổng lão sư", Trì Vãn Chiếu bước nhanh về trước.
Càng đi càng sâu.
Đến khi phía trước không còn đường, cô đứng bên một gốc cây, hướng về đỉnh núi hô: "Hi Nhan!!!"
Cũng không ai trả lời.
Ánh mắt ảm đạm lại nặng thêm mấy phần, sau khi gọi cô liền mím môi, vành mắt ửng đỏ, gió thổi vù vù qua tai cô cũng không gợi lên chút sóng nào.
Ngay lúc cô chuẩn bị quay người trở về chỗ cũ, trong không khí vang lên một thanh âm bé nhỏ: "Yên Yên, em có ở đây không?"
Đôi mắt Trì Vãn Chiếu nháy mắt phát sáng, cô nghiêng tai lắng nghe, tiếng gọi nhỏ bé kia từ phía bên kia đường truyền tới, cô cầm đèn pin chiếu đến, bên kia cỏ rất cao, đến gần eo cô, căn bản không nhìn thấy Khổng Hi Nhan ở đâu.
Trì Vãn Chiếu vừa đi lên vừa hô: "Khổng Hi Nhan?"
"Hi Nhan?"
Vẫn không ai trả lời.
Không khí yên tĩnh cứ như âm thanh vừa rồi chỉ là ảo giác của cô.
Nhưng Trì Vãn Chiếu biết không phải.
Khổng Hi Nhan ở gần đây.
Cô cảm giác được.
Trì Vãn Chiếu vẫn đi tiếp, đường càng lúc càng khó đi, mấy ngày nay tuy trời không mưa nhưng vì gió lạnh cộng với khí lạnh trên núi có sẵn nên bùn đất trên núi bở ra, dẫm chân xuống, bùn đất liền xoạt xoạt rơi xuống.
Tiếng gọi của cô như bị nhấn chìm trong bóng tối, không thấy được tia sáng.
Trì Vãn Chiếu trèo lên trên khoảng năm sáu phút liền có thể nghe rõ tiếng Khổng Hi Nhan kêu, giọng nàng thì thảo nhỏ nhẹ, như sợ quấy nhiễu thứ gì, cẩn thận từng chút một.
Ngay lúc cô bò lên trên một gò đá nhỏ thì thấy Khổng Hi Nhan đang cúi người.
Trì Vãn Chiếu thở một hơi, đi lên kéo tay Khổng Hi Nhan ôm chặt vào lòng, thân thể lẫn linh hồn đều đang run rẩy, cô chôn mặt vào hõm cổ Khổng Hi Nhan, run lên nói: "Tôi cứ nghĩ, tôi..tôi tưởng tôi lại đánh mất em."
Thanh âm cô khàn khàn, chăm chú giữ hai vai Khổng Hi Nhan, mạnh mẽ ôm nàng vào lòng.
Chỉ là người trong lòng không chút phản ứng, Trì Vãn Chiếu chậm rãi buông nàng ra, nhìn vào mắt nàng mới phát hiện nàng cũng không nhìn cô. Trì Vãn Chiếu khẽ gọi: "Hi Nhan?"
Khổng Hi Nhan nghe xong như bị dọa rụt người lại, chậm rãi ngẩng đầu mờ mịt nhìn Trì Vãn Chiếu, sau đó lại cúi đầu: "Trì..Trì tổng..."
"Xin lỗi, không thấy Yên Yên."
"Tôi tìm thật lâu vẫn không thấy nó, nó chắc vẫn đang chơi trốn tìm với tôi, giống như Nữ Vương vậy. Chị không biết đâu, Nữ Vương thích nhất là chơi trốn tìm, mỗi lần tôi đều mất thật lâu mới tìm được nó."
Theo mỗi câu Khổng Hi Nhan nói, sắc mặt Trì Vãn Chiếu lại chìm xuống một phần, ngay cả Khổng Hi Nhan cũng không nhận ra tâm tình của cô, nàng co vai nói: "Trì tổng chị đừng lo, tôi sẽ tìm được Yên Yên, nhất định sẽ tìm được."
Trì Vãn Chiếu ôm vai nàng nói: "Hi Nhan, tìm được Yên Yên rồi, nó đang ở nhà, nó không chơi trốn tìm với em, nó ở nhà, rất khỏe mạnh."
Cô vừa nói vừa vỗ vỗ lưng Khổng Hi Nhan, thanh âm ôn nhu.
Khổng Hi Nhan đứng trong lòng cô, chậm rãi yên tĩnh lại, vẫn cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Thật không? Vậy Nữ Vương đây? Nữ Vương ở cùng với Yên Yên sao?"
Trì Vãn Chiếu mở miệng nhưng không nói được gì.
Con người Khổng Hi Nhan co rút, sắc mặt trắng bệch, môi run run nói: "Trì Vãn Chiếu, là tôi đã hại chết Nữ Vương."
"Là tôi, là tôi ngày đó đi ra ngoài, là tôi không để ý Nữ Vương, tôi không để ý đến ba..."
Trì Vãn Chiếu thấy nàng có chút mất kiểm soát liền nắm chặt hai vai nàng, gào lên: "Khổng Hi Nhan! Cô nghe cho kỹ, Nữ Vương không phải do cô hại chết! Ba cô cũng không phải do cô hại chết! Cô không có hại chết bất cứ người nào cả! Cô có nghe rõ không?"
Cô rất hiếm khi gào lên, hoàn toàn đè ép Khổng Hi Nhan.
Ánh mắt hai người nhìn nhau, trong mắt cả hai đều chứa tâm tình phức tạp.
Sau đó trong lòng Trì Vãn Chiếu bị lấp đầy, Khổng Hi Nhan nhào vào lòng cô khóc thành tiếng, cõi lòng tan nát.
Ba năm.
Lúc ba nàng ra đi, nàng không khóc.
Lúc biết Nữ Vương bị xe đâm chết, nàng cũng không khóc.
Nàng nghĩ chính mình đã sớm coi nhẹ những việc này, thậm chí gặp lại những người từng làm nàng tổn thương, nàng cũng có thể bình thản ung dung.
Không nghĩ đến, chỉ vì không tìm được Yên Yên, liền dẫn ra nỗi đau vốn được chôn sâu trong lòng.
Cuối cùng thì nàng vẫn luôn đánh giá cao chính mình.
Khổng Hi Nhan khóc trong lòng Trì Vãn Chiếu thật lâu, khóc đến mức nàng mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Trì Vãn Chiếu lo lắng thân thể nàng, vắt hai tay nàng lên vai mình, nâng hông nàng lên, Khổng Hi Nhan vững vàng nằm trên lưng Trì Vãn Chiếu.
Đường xuống núi còn khó đi hơn cả.
Hơn nữa chỗ này còn không có đường.
Trì Vãn Chiếu cẩn thận bước từng bước, vừa lo lắng Khổng Hi Nhan, lại sợ đi nhanh sẽ xảy ra cái gì bất ngờ, nhưng ngay lúc tâm thần cô không yên thì bị trượt chân, cả người lăn xuống dốc.
Cô muốn vươn người ôm lấy Khổng Hi Nhan, nào ngờ tốc độ trượt quá nhanh, khi cô kéo được Khổng Hi Nhan vào lòng thì cảm giác được không có trọng lực, sau đó cả hai liền rơi xuống một cái hố.
Sau lưng Trì Vãn Chiếu là tầng tầng bùn đất, Khổng Hi Nhan rơi xuống đè vào người cô, cô khẽ rên một tiếng.
Cũng may trong hố mọc đầy cỏ, đất cũng mềm, bọn họ mới lăn vài vòng, rơi xuống không quá đáng lo.
Trì Vãn Chiếu lấy điện thoại trong túi ra, không có vạch sóng nào.
Gió lạnh vẫn thổi, đèn pin của cô đã rơi mất lúc bị trượt, lúc này đành bật đèn flash điện thoại lên, nhìn quanh bốn phía, cái hố này cao chừng ba người, không biết được tạo ra để làm gì, đáy hố đầy cỏ dại, đất bùn rất mềm xốp, nếu không nhờ những thứ này, với độ cao như vậy, hai người rơi xuống phỏng chừng mạng cũng không giữ được.
Trì Vãn Chiếu để Khổng Hi Nhan dựa vào một bên, đứng ở đáy hố, thử dùng tay trèo lên, bùn đấy xào xào rơi xuống, rơi vào tóc, áo của cô. Trì Vãn Chiếu dành lui ra hai bước hô lên: "Có ai không?"
"Sơn ca!"
"Vương Hải Ninh!"
Giọng cô vốn khàn khàn, đã sớm mất giọng, hô lên mấy tiếng liền ho liên tục, đáp lại cô chỉ có tiếng gió vù vù.
Không gọi được Trần Tuấn Sơn và Vương Hải Ninh, trái lại đánh thức Khổng Hi Nhan.
Nàng hơi cử động, sau đó tay sờ sờ đầu ưm một tiếng, Trì Vãn Chiếu nghe thấy âm thanh liền quay đầu, ngồi xổm xuống, chiếu đèn flash vào Khổng Hi Nhan: "Tỉnh rồi?"
Khổng Hi Nhan lấy tay che mắt: "Chói quá, lấy ra đi."
Trì Vãn Chiếu thấy vẻ mặt nàng khôi phục như bình thường liền thở phào.
Cô lấy xuống cỏ dại trên đầu nàng, đỡ nàng hỏi: "Đứng lên được không? Nhìn xem có bị thương không?"
Khổng Hi Nhan không đứng lên, có chút trầm mặc, một lúc sau mới mở miệng: "Trì tổng, vừa rồi, cảm ơn chị."
Nàng không nghĩ chính mình yếu ớt như vậy, từ không thấy Yên Yên liền liên tưởng đến Nữ Vương, rồi ba nàng, còn ở trong núi đi lung tung như vậy nửa ngày, nghĩ lại liền thấy thật xấu hổ.
Trì Vãn Chiếu mím mím môi, ngồi xuống cạnh nàng.
Có chút tâm bệnh giấu trong lòng càng lâu, lúc bạo phát liền càng đáng sợ.
May là, nàng chỉ ẩn giấu ba năm, cũng không lâu, lần này phát tiết ra nàng cũng sẽ thoải mái rất nhiều.
Trong lòng Khổng Hi Nhan xác thực thoải mái hơn nhiều, những nỗi đau xót được kìm nén kia theo trận khóc lóc đau khổ vừa rồi đều biến mất không còn tăm hơi.
Nàng nhẹ nhàng thở ra.
Hai người sóng vai ngồi dựa vào nhau, Khổng Hi Nhan mở miệng hỏi: "Trì tổng, Hải Ninh bọn họ đâu?"
Trì Vãn Chiếu: "Ở bên kia núi tìm cô."
Khổng Hi Nhan vừa nghe có chút gấp gáp muốn đứng lên, sau đó rên một tiếng, Trì Vãn Chiếu vội đứng dậy đỡ nàng: "Sao thế?"
"Chân bị tê."
Trì Vãn Chiếu:...
Không có gì nghiêm trọng, Trì Vãn Chiếu bất đắc dĩ đỡ nàng ngồi xuống, Khổng Hi Nhan cầm điện thoại của Trì Vãn Chiếu, chiếc điện thoại đột nhiên rung lên làm nàng giật mình suýt thì ném nó đi, sau đó mới phản ứng được là có người gọi đến.
Góc này thế mà có sóng.
Khổng Hi Nhan ánh mắt bị đèn màn hình làm chói, nàng vội đưa điện thoại cho Trì Vãn Chiếu: "Chị xem có phải Hải Ninh?"
Trì Vãn Chiếu cầm lấy điện thoại, nhìn dãy số, đúng là số của Vương Hải Ninh.
Cô nhận máy, thanh âm gấp gáp của Vương Hải Ninh vang lên: "Chị tìm được Hi Nhan không? Chỗ bên này không có..."
Trì Vãn Chiếu ngắt lời cô: "Tìm thấy rồi, cô hướng về con đường ban nãy tôi đi ấy, chúng tôi bị rơi xuống một cái hố, không lên được."
Vương Hải Ninh suy tư: "Tôi biết rồi, hai người đừng nhúc nhích, bọn tôi sẽ đến ngay."
Điện thoại lạch cạch một tiếng cúp máy.
Trì Vãn Chiếu ước chừng đám người Vương Hải Ninh cũng phải mất thời gian tìm tới nơi này, cô bèn ngồi xuống dựa vào Khổng Hi Nhan.
Yên lặng như tờ, hai người họ chỉ nghe được tiếng gió lạnh gào thét, ngửa đầu nhìn, ánh trăng bị cây cối che kín, không nhìn rõ được.
Trì Vãn Chiếu sợ điện thoại sẽ hết pin, tắt flash ngồi dựa vào Khổng Hi Nhan.
Chỗ này gió không thổi vào được, nhưng hai người vẫn ngồi sát lại, như sưởi ấm cho nhau, Khổng Hi Nhan xõa tóc, có mấy sợi chạm đến gò má Trì Vãn Chiếu, tỏa ra mùi hương thơm ngát quen thuộc.
Dưới bóng đêm, bốn phía đen kịt, Trì Vãn Chiếu quay đầu nhìn Khổng Hi Nhan, hai tay chậm rãi nắm lại, thân thể hơi dịch qua, cô nhàn nhạt mở miệng: "Khổng tiểu thư, cô nhìn ánh trăng đêm nay, không có gì muốn nói với tôi sao?"
Khổng Hi Nhan ngẩng đầu, nhìn mặt trăng bị cây cối che khuất, nghĩ nghĩ rồi hỏi: "Nói cái gì?"
Trì Vãn Chiếu nhìn chằm chằm mặt nghiêng của nàng, không nhịn được hơi hướng về trước, tay đặt trên cỏ, nhẹ nhàng nói: "Không bằng nói một chút chuyện tối qua..."
Khổng Hi Nhan vẫn ngẩng đầu, đôi mi thanh tú khẽ nhíu, như đang trầm tư, nghe Trì Vãn Chiếu nói liền ngắt lời cô: "Tối hôm qua sao? Tối hôm qua sau khi trở về chị nôn hết ra giường tôi, chị không biết ngửi mùi thật sự..."
Tay Trì Vãn Chiếu mất lực, nửa người ngã xuống đất, nhất thời một đống bùn đất rơi vào áo.
Cô khẽ cắn răng: "Cô vẫn là im miệng đi."
Khổng Hi Nhan có chút oan ức: "Ồ..."
------------------------------------
Trì tổng, trăng hôm nay không phải trăng hôm qua đâu :)))))

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK