• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sáng sớm hôm sau, Vệ Đằng mở mắt, thấy Tiêu Phàm đang nhìn hắn mỉm cười ôn nhu.

Đỏ bừng mặt, ngọ nguậy ngồi dậy, quay đầu hỏi: “Mấy giờ rồi?”

“Ba giờ chiều.”

“A a, tối hôm qua… mệt quá, lại có thể ngủ đến bây giờ.” Vệ Đằng có chút lúng túng, muốn đứng dậy, eo đau đớn, lại ngã về.

“Anh giúp em xử lý trước một chút.”

Tiêu Phàm cười cười, đi đến đỡ Vệ Đằng vào phòng tắm.

Vệ Đằng nghĩ thầm, không bằng anh cứ giống như lần trước, thần không biết quỷ không hay, rửa mông giúp em, bây giờ ban ngày ban mặt, lúng túng nhiều nha.

Tiêu Phàm cũng không chút ngần ngại, đặt Vệ Đằng trong bồn tắm lớn, rửa được rất cẩn thận, ngón tay ở giữa hai chân và hậu huyệt dịu dàng cử động.

Vệ Đằng nghiến răng nghiến lợi chịu đựng, dục vọng không chịu thua kém cũng dựng thẳng lên.

Tiêu Phàm chỉ khẽ cười, liền dùng tay bao lấy dục vọng, chơi đùa trên dưới.

“Đây là hiện tượng bình thường, em xấu hổ cái gì.” Tiêu Phàm thấp giọng nói.

Vệ Đằng nhắm mắt lại, dù sao ở trước mặt hắn cũng mất mặt vô số lần rồi, cũng không kém hơn bây giờ.

Sau khi rửa sạch, Tiêu Phàm đột nhiên ném cho Vệ Đằng một cái khăn lông, “Tự lau khô đi, quần áo anh để trong tủ treo trong phòng ấy.”

Được hắn hầu hạ quá thoải mái, Vệ Đằng nhắm mắt hưởng thụ, một chút cũng không muốn cử động, “Giúp em lau đi, em không còn sức nữa.”

“Tự lau đi.” Tiêu Phàm không thèm nhìn da mặt dày của kẻ nào đó, lấy khăn lông nhét cho hắn, nhẹ nhàng hôn trán hắn: “Anh đi nấu cơm.”

Chờ Vệ Đằng lau lau cọ cọ xong, mặc quần áo tử tế ra đến phòng khách, Tiêu Phàm đã bưng thức ăn ra.

Ngồi đối diện nhau ăn cơm, Vệ Đằng lén nhìn hắn, trải qua điên cuồng tối qua, Tiêu Phàm hôm nay thần thanh khí sảng, mặt đầy gió xuân, thật đẹp trai đúng không nhỉ.

Vệ Đằng cắn mạnh đùi gà, con người trông có vẻ lạnh nhạt dịu dàng, ở trên giường lại điên cuồng kịch liệt như thế, quả thực là dã thú, hơn nữa còn là dã thú nổi điên!

Tiếp tục như vậy, nói không chừng mạng nhỏ cũng bị mất.

Mặc dù kỷ thuật hắn cao siêu, tối qua mình cũng được hưởng thụ…

“Lúc ăn cơm đừng suy nghĩ lung tung.” Tiêu Phàm lạnh lùng nói một câu, “Bao tử vốn không tốt, đau đến thế còn chưa đủ?”

Vệ Đằng phục hồi tinh thần lại chuyên tâm ăn cơm, mở to miệng cắn, lang thôn hổ yết.

“Ăn từ từ, em nuốt vào có thể tiêu hóa sao?”

Vệ Đằng nuốt xuống một miếng rau, ngẩng đầu lên để đũa xuống, “Anh thật dài dòng, từ nhỏ đến giờ em đều ăn như thế này đấy.”

“Cho nên từ nhỏ đã bị đau dạ dày, không phải sao?” Tiêu Phàm rất nghiêm túc, mặt cũng rất lạnh lùng.

Vệ Đằng nhe răng cười xấu xa, “Vậy sau này ở trên giường, động tác chậm một chút là được rồi?”

Tiêu Phàm cau mày, “Em nói chuyện có phải là trực tiếp quá chăng?”

Vệ Đằng tiếp tục cười: “Trước giờ em chưa từng nói chuyện vòng vo mà.”

Tiêu Phàm đột nhiên mỉm cười gật đầu: “Được rồi, anh đồng ý, sau này chậm một chút, dịu dàng một chút, em có thể ăn cơm thật ngon rồi, trên bàn ăn, đừng nghĩ mấy chuyện này.”

Mặt Vệ Đằng đỏ lên, vội vàng cúi đầu ăn cơm.

Hắn nói thế nào cứ như mình là tên sắc lang, trên bàn cơm cũng muốn chuyện đó? Nhưng mà, cảm thấy nụ cười khi hắn gật đầu khiến cho sống lưng người ta sợ hãi.”

Mấy ngày nay, cả hai đều dính vào nhau, ban ngày, Vệ Đằng chơi game, Tiêu Phàm xem tạp chí hoặc là xem TV, thỉnh thoảng lên net tra tài liệu.

Buổi tối, chỉ cần Vệ Đằng không lộn xộn, Tiêu Phàm cũng rất đứng đắn, chỉ ôm ngủ, nhiều nhất là hôn, không tiến vào động tác sâu hơn.

Vệ Đằng nghĩ thầm, đoán chừng do lần đó ăn rất no, khó vì cái mông mình đau suốt 3 ngày.

Ở cùng Tiêu Phàm đã lâu, Vệ Đằng đột nhiên phát hiện ra rất nhiều chuyện lý thú, hoặc nói, các thói quen nhỏ đáng yêu của Tiêu Phàm.

Chẳng hạn như mỗi đêm khi ngủ, hắn đều nhướng mày, lật gối một lần.

Chẳng hạn như mỗi sáng tỉnh dậy, hắn đều sẽ mở mắt, nhắm mắt, lại mở mắt.

Chẳng hạn như mỗi lúc hắn xắt thức ăn, luôn thích nắm đồ ăn lên, lật lại vài lần, sau đó một đao lưỡng đoạn, lại thái thành mảnh nhỏ.

Chẳng hạn như lúc nằm trên giường đọc sách, hắn quen mang mắt kính, mặc dù mắt kính chỉ có 1.5 độ, Tiêu Phàm nói là vì bảo vệ mắt, không muốn cận nặng hơn. Vệ Đằng nói thật ra là giả ngầu thì có, Tiêu Phàm cười cười không trả lời.

Những thói quen kỳ quái này, nhìn trong mắt Vệ Đằng, chỉ cảm thấy hết sức đáng yêu. Còn vì bản thân mình phát hiện ra những thói quen không muốn người khác biết này mà mừng rỡ.

Kỳ nghỉ đã sắp nửa tháng, Vệ Nam đã sớm về nhà, hơn nữa còn theo lời Vệ Đằng dặn dò mà nói dối Vệ Đằng lưu lại trường ôn tập.

Lúc Vệ Đằng và cha mẹ nói chuyện điện thoại, Tiêu Phàm ở phía sau mỉm cười đắc ý, Vệ Đằng đỏ mặt, nói dối ngay trước mặt Tiêu Phàm, khiến hắn cảm giác mình giống như lừa cha mẹ bỏ trốn theo người ta.

Vệ Đằng sau khi đến đây liền không chút khách sáo chiếm đoạt laptop của Tiêu Phàm, ổ cứng vốn trật tự sạch sẽ, vừa lọt vào tay Vệ Đằng là trở thành kho game, cái gì trò chơi offline, mô hình, trồng trọt… cần gì cũng có.

Thậm chí vì chơi game, mang cả bộ bàn trong thư phòng cũng chuyển đến phòng ngủ.

Tiêu Phàm nhìn hắn cả ngày chơi mấy trò màu sắc lòe loẹt, cảm thấy rất bất khả tư nghị.

Này không, Tiêu Phàm vừa lên giường, Vệ Đằng liền ở đó điên cuồng gõ bàn phím.

Trong lòng Tiêu Phàm hiểu, lần trước dữ dội quá dọa hắn sợ, cho nên gần đây hắn đều lấy chơi game làm lý do, chịu đựng đến rất khuya, mới lén lén lút lút bò lên giường. Ngoan ngoãn nằm bên cạnh Tiêu Phàm, không nhúc nhích, chỉ chốc lát sau đã hô hấp đều đều ngủ thiếp đi.

Tiêu Phàm rất bất đắc dĩ, mình cũng không phải là sắc lang, có cần sợ đến vậy không? Xem ra là lần đầu tiên cùng nhau đã để lại bóng ma trong lòng cậu ấy.

Nhưng rõ ràng đêm ấy cậu ta cũng rất hưởng thụ, rên rỉ đến khàn giọng.

Tiêu Phàm nhún nhún vai, không đi tính toán tâm tư quái dị của Vệ Đằng nữa, cúi đầu tiếp tục xem tạp chí.

“Tiêu Phàm!” Vệ Đằng đột nhiên gọi lớn một câu, không quay đầu lại, chỉ vươn tay ngoắc ngoắc, ý bảo hắn đi qua.

Tiêu Phàm đứng dậy đi qua phía sau Vệ Đằng, “Làm gì?”

“Đến đây, anh giúp em trông chừng gian phòng này trước, gian phòng số 1, đừng để cho người khác chiếm lấy.” Vệ Đằng giống như rất gấp, vừa nói chuyện vừa khoa tay múa chân, “Thấy chưa, có người đi vào liền click vào dấu X góc phải, đá người ra.”

“Tại sao phải đá người?” Tiêu Phàm không hiểu

“Em muốn chiếm gian phòng này, tối nay bạn kết hôn, anh cứ giúp em trông chừng một lát là được.” Vệ Đằng sốt ruột đứng lên, kéo Tiêu Phàm ngồi xuống ghế, “Tiến vào đều đá nha, em đi vệ sinh, sắp chết rồi. . .”

Tiêu Phàm nhìn bóng lưng Vệ Đằng nôn nóng vọt vào nhà vệ sinh, bất đắc dĩ lắc đầu.

Chiếm phòng kết hôn? Đám trẻ nít này thật đủ nhàm chán.

Quay đầu liếc nhìn máy vi tính, chỉ thấy gian phòng Vệ Đằng chiếm có tấm biển số 1 dựa phía trước, tên gọi “Hôn lễ ngọt ngào.”

Tiêu Phàm cau mày, thu nhỏ cửa sổ, sau đó mở QQ, đăng nhập số của mình.

Từ danh sách bạn bè thấy một cái ava giống con sói, nick “Khẩu thập”, double click nhắn tin.

“Đi ra đi, đừng ẩn nữa.”

Giây lát sau liền có hồi âm.

“A, rốt cuộc cũng rảnh online rồi à?”

“Sao lại nói vậy?”

“Tớ còn tưởng cả ngày cậu ở trên giường làm vận động kịch liệt, không đếm xỉa tới chuyện khác.”

“Có ý gì?”

“Chân thành khuyên cậu, lần sau trước khi làm thì tắt di động, rút điện thoại, đừng tùy tiện ném di động, may không phải ba mẹ cậu nghe được, hoặc là cậu muốn bước theo chân tớ?”

Tiêu Phàm nhếch miệng khẽ cười: “Cậu nghe được à? Lúc tớ cầm lại di động thấy cuộc gọi kết thúc, còn tưởng cậu chờ không được nên cúp máy.”

“Tớ nghe được, bản rõ ràng đầy đủ, còn giúp cậu thu âm nữa, có cần tớ gửi qua email của cậu làm kỷ niệm không?”

“Cậu thật là biến thái.”

“Như nhau như nhau, không ngờ cậu hành hạ người kia còn rất có kỹ thuật, chậc chậc, tiểu tử kia bị cậu đùa bỡn đến kêu trời gọi đất, thật dữ dội nha.”

Tên Diệp Kính Văn này thật biến thái, nghe được không cúp điện thoại còn ghi âm lại. Nhớ đến sự mãnh liệt của hôm đó, Tiêu Phàm không kìm được lại nở nụ cười.

“Được rồi, nói chính sự đi, mấy hôm nay tớ không thấy cậu online, hôm đó gọi điện rốt cuộc có chuyện gì?”

“Hôm đó tớ sắp về nước, bây giờ đã ở trong nước rồi, bị cha giám thị, hôm khác tìm cậu lấy hành lý.”

Sau khi Diệp Kính Văn rời nước, thủ tục tạm nghỉ, thu dọn đống sách rách đều do Tiêu Phàm giúp đỡ lo liệu. Tiêu Phàm gật đầu: “Được rồi, trước khi đến hãy gọi điện thoại.”

“Ừ, tớ sẽ gọi điện ban ngày, di động cậu không bị hư chứ?”

“Không sao, chống sốc mà.”

Tiêu Phàm đóng Q, quay đầu lại mở cửa sổ game của Vệ Đằng ra, chỉ thấy bên trong gian phòng tràn ngập trái tim hồng, hoa hồng, dấu môi đỏ.

“Bà xã bà xã, cậu ngẩn người a, không để ý tới tớ?”

“Bà xã, gọi cậu đấy, không để ý tới tớ à?”

Nhìn cái tên chạy vòng vòng xung quanh Vệ Đằng trên màn hình, mặt Tiêu Phàm lạnh xuống.

“Cút ngay.” gõ hai chữ gửi qua.

“Cậu hôm nay tâm tình không tốt sao? Không để ý tới tớ, tớ sẽ đau lòng đấy, bà xã ôm. . .”

Tiêu Phàm vuốt vuốt cái trán, nhẫn nhịn không phát cáu, nhưng cái tên kia cứ ồn ào bà xã bà xã gọi không ngừng.

“Bà xã a, chán quá, tớ kể chuyện cười giải buồn cho cậu được không?”

“Bảo cậu cút, không nghe thấy à?” Nói xong lại chuyển chuột, click vào dấu X, đá tên kia ra khỏi phòng.”

Tên vô sỉ chỉ sau chốc lát lại tiến vào, “Bà xã sao cậu lại đá tớ?”

Tiêu Phàm không chút do dự tiếp tục đá.

“Phi, hôm nay cậu mắc bệnh à?”

Không nhìn, tiếp tục đá, dù sao Vệ Đằng đã nói, bất kể là ai, đi vào đều đá ra thôi.

Vì vậy, cái tên gọi là vũ trụ vô hạn bắt đầu tức giận, bắt đầu mở loa gõ bàn phím mắng chửi.

“Đau dạ dày, cậu bị mắc bệnh rồi phải không, đá cái thí! Không phải cậu gọi tớ tới sao? Cậu bị rút não hả?”

Lúc Vệ Đằng trở lại, chính là chứng kiến tình cảnh như vậy.

Lúng túng gãi ót, hướng Tiêu Phàm nói: “Chuyện đó, sao anh đá cả vũ trụ vô hạn vậy?”

Tiêu Phàm vẫn mặt lạnh, “Không phải em bảo tới kẻ nào đá kẻ đó sao?”

Vệ Đằng ngẩn người, “Em quên nói, a a, để cho hắn vào trước đã.” Nói đoạn định đoạt chuột về, lại bị Tiêu Phàm lôi một cái, ngã vào trong ngực.

“Tại sao. . . Ngô. . . Ngô ưm. . .”

Bị hôn đến thân thể phát run, Vệ Đằng cố gắng đẩy Tiêu Phàm ra, người phía sau vẫn không nhúc nhích, ôm sát Vệ Đằng, hôn điên cuồng.

Rốt cuộc cũng được buông ra, Vệ Đằng mặt đỏ bừng muốn ngồi dậy, lại bị Tiêu Phàm áp về.

Vệ Đằng căm tức: “Anh làm gì thế hả?”

“Hình như có người gọi em bà xã nha.” Tiêu Phàm nâng cằm Vệ Đằng ngẫm nghĩ, sáp lại gần tai thì thầm: “Nói cho anh biết, kẻ đó là ai?”

“Bà xã gì chứ?” Vệ Đằng ngây người.

“Không thừa nhận?” Cánh tay Tiêu Phàm thu lại, ôm eo Vệ Đằng, lại tiếp tục hôn.

Cơ thể Vệ Đằng bị Tiêu Phàm ôm ngang, mông ấn xuống ghế, muốn giãy giụa cũng không có sức lực, đành mặc hắn trêu chọc, bị hôn đến đỏ mặt.

Hồi lâu sau, Tiêu Phàm cuối cùng hôn đủ rồi, Vệ Đằng mới thở hỗn hển bò dậy khỏi ngực hắn, nhìn chằm chằm hắn: “Anh bị sao vậy!”

Tiêu Phàm nhún vai, chỉ vào màn hình laptop: “Tự nhìn đi.”

Vệ Đằng quay đầu nhìn, cửa sổ đối thoại trong trò chơi, một đống bà xã với tim hồng.

Lập tức cẩn thận suy nghĩ, toét miệng cười rực rỡ: “Anh có phải đang ăn giấm chua không a…”

Tiêu Phàm ôm Vệ Đằng từ phía sau, kéo hắn ngồi xuống chân mình, khẽ cười cắn cắn vành tai Vệ Đằng: “Không được sao?”

“Được, ăn đi, ăn giấm rất tốt.” Vệ Đằng tâm tình khoái trá, cúi đầu nhanh chóng gõ chữ gửi qua cho tên vũ trụ vô hạn còn đang mắng chửi lung tung.

“Được rồi, đừng gọi nữa, vừa nãy không phải tớ đá cậu, là người khác đang onl.”

Tiêu Phàm nheo mắt, nhìn hai chữ ‘người khác’, nhìn đi nhìn lại nhiều lần, ngón tay đột nhiên mò vào quần ngủ của Vệ Đằng.

“Á…” Vệ Đằng bị hù dọa hét to, “Anh đang làm gì vậy? Đừng quấy rối, em còn có chuyện nghiêm túc mà… Tiêu Phàm.”

Vệ Đằng nổi giận, Tiêu Phàm còn giận hơn, ngón tay ác ý địa cầm phân thân Vệ Đằng đùa bỡn, chỉ nghe Vệ Đằng hít hơi, nháy mắt toàn thân cứng ngắt.

“Tiếp tục a, không phải là có chuyện nghiêm túc sao?” Kỷ xảo của Tiêu Phàm trêu chọc đến dục vọng của Vệ Đằng, Vệ Đằng cứng người nằm trong ngực Tiêu Phàm, động cũng không dám động.

“Tiêu Phàm. . . Người đó, hắn là . . .của em. . .”

“Cái gì của em? Ông xã trong game?” Tay dùng thêm chút lực, thành công khiến Vệ Đằng thét lên.

“A! Đừng như vậy. . . ưm. . .”

Bởi vì khoái cảm mãnh liệt, toàn thân Vệ Đằng mềm nhũn, vô lực tựa vào ngực Tiêu Phàm, mặc hắn một tay ôm eo, một tay nằm trong quần ngủ làm xằng làm bậy.

Càng đáng sợ hơn là, Vệ Đằng rõ ràng cảm giác được có một vật cứng nằm phía sau mình…

Tiêu Phàm từ sau lưng hôn vành tai Vệ Đằng, ngón tay cử động càng lúc càng nhanh, toàn thân Vệ Đằng run rẩy, rốt cuộc nộp vũ khí đầu hàng.

Vũ trụ vô hạn trong game còn đang xoay chuyển xung quanh Vệ Đằng, “Bà xã đại nhân, sao lại không nói? Hôm nay rốt cuộc cậu đang làm gì vậy?”

Vệ Đằng ngồi phịch trong lòng Tiêu Phàm hít thở, chờ nhịp tim bình ổn lại, mới dùng hết khí lực ngồi dậy, gõ qua một hàng chữ.

“Tớ chuyển vị trí chủ phòng qua cho cậu, hôn lễ của cậu và Ngưu nha đầu tự cậu hoàn thành, còn có, bà xã không phải để gọi bậy!”

Chu Vũ trong đầu đầy sương mù, nghi hoặc nói: “Không phải cậu khiến tớ gọi bà xã sao? Ai bảo cậu chọn nhân vật nữ còn mặc quần hồng kéo theo một đám ruồi bọ, Vệ Đằng hôm nay cậu rất không bình thường, sao vậy?”

Nghe được tiếng cười phì phía sau của Tiêu Phàm, Vệ Đằng giận đến hít một hơi, nghiến răng nghiến lợi gõ bàn phím.

“Bởi vì, hôm nay, bà xã bản chính đang ở bên cạnh tớ, cậu vừa lòng chưa!”

Sau khi gõ chữ xong, tắt cửa sổ màn hình, Vệ Đằng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy khóe miệng Tiêu Phàm nhẹ nhàng nâng lên, nụ cười dịu dàng khiến cho lớp lông măng phía sau đều dựng đứng.

“Vừa rồi em mới gọi anh là gì?” Tiêu Phàm sáp lại, cắn lỗ tai Vệ Đằng khẽ liếm.

Vệ Đằng chột dạ cười cười, “Bà xã bản chính…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK