• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngạn Dung hít thật sâu mấy lần, mới hỏi ra được câu: “Khi đó vì cái gì mà chia tay?”

Vương Cẩm nói: “Trước khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, hắn đã thực tập ở một bệnh viện, cách chỗ này rất xa, anh cũng rất bận, chỉ có cuối tuần mới có thể gặp nhau. Thực tập hơn một tháng, hắn với một bác sĩ nữ ở bệnh viện đó nói chuyện yêu đương.”

Anh nở nụ cười, dưới khóe mắt một nếp nhăn cũng không có, nói: “Sau đó anh và hắn chia tay.”

Vương Cẩm nói ra hời hợt, Ngạn Dung nghe vào lại vô cùng khó chịu.

Những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ cùng trái tim chân thành của Vương Cẩm, đều bị Kim Việt phụ.

Cậu đem đố kỵ quên hết luôn, chỉ cảm thấy thật nuối tiếc.

Cậu cảm thấy khổ sở thay Vương Cẩm, nói: “Anh tốt như vậy, bác sĩ nữ nào có thể so sánh với anh được chứ?”

Vương Cẩm không có đáp lại câu này, mà là nói tiếp: “Hắn rời khỏi Bắc Kinh, mấy năm qua đều chưa từng gặp lại nhau, cũng không có liên lạc gì, mãi đến tận mùa đông năm ngoái, hắn đột nhiên liên lạc với anh, nói đến Bắc Kinh mở một hội thảo nghiên cứu, muốn hẹn gặp mặt anh.”

Ngạn Dung đột nhiên nhớ lại, thì ra lần đầu tiên cậu cùng Kim Việt gặp nhau, cũng là lần đầu Kim Việt gặp lại Vương Cẩm sau mấy năm.

Vương Cẩm đoán được cậu suy nghĩ cái gì, nói: “Chính là ngày hôm đó. Hắn đã sớm nói là muốn tới, nhưng anh không để ý đến, cũng không muốn gặp hắn, không nghĩ là hắn sẽ tìm được đến tận nhà. Hắn nói mấy năm tách nhau ra, mỗi ngày đều hối hận, muốn bắt đầu lại từ đầu.”

Ngạn Dung mím chặt môi.

Vương Cẩm nói: “Nhưng anh không muốn, mới nói chưa được vài câu, liền rùm beng lên.”

Ngạn Dung gật đầu nói: “Em biết, hôm ấy em ở trên tầng có nghe được tiếng động.”

Vương Cẩm nói: “Ừm, làm loạn xong hắn liền đi.”

Ngạn Dung tức giận nói: “Còn chả phải không được bao lâu lại mò tới nữa sao?”

Vương Cẩm buông tiếng thở dài, nói: “Hắn trước đây không phải là người như thế, mấy năm không gặp, thay đổi quá nhiều.”

Lời này Ngạn Dung rất rất rất không thích nghe, ngữ khí cứng đờ nói: “Em không muốn nghe cái này, anh nói em biết đi, anh hiện tại buông bỏ chưa?”

Vương Cẩm biểu hiện thản nhiên, nói: “Buông bỏ.”

Ngạn Dung nửa tin nửa ngờ nói: “Gạt người.”

Vương Cẩm bất đắc dĩ nói: “Thứ bảy tuần trước, hắn nhắn tin cho anh, nói đứng ở chỗ chia tay năm ấy chờ anh…”

Không nghe anh nói xong, Ngạn Dung liền xù lông lên: “Thứ bảy tuần trước? Em biết rồi! Anh ngày hôm đấy nhìn tin nhắn xong hồn vía liền lên mây, còn lừa em nói là đồng nghiệp có việc tìm anh! Anh sao lại có thể lừa em chứ?”

Vương Cẩm nói: “Xin lỗi.”

Anh nhận sai và xin lỗi quá nhanh, lửa giận trong lòng Ngạn Dung chưa kịp phun ra đã gần xịt một nửa, nhưng vẫn tức giận nói: “Anh sau đấy đi gặp hắn? Có ôm ấp hay không? Có hôn nhau hay không?”

Cậu không hỏi có lên giường hay không, cậu cảm thấy Vương Cẩm không phải loại người như thế.

Vương Cẩm lại nói: “Anh không có đi gặp hắn.”

Ngạn Dung ngẩn ra, cậu cho rằng với tính cách của Vương Cẩm, nhất định là sẽ đi.

Vương Cẩm nói: “Ngày hôm đó hắn hẹn gặp mặt anh, anh lúc đầu cũng rất do dự, anh đã từng rất nghiêm túc thích hắn, lúc chia tay giống như cả cuộc đời này bị bóc đi một mảng, đến mấy năm sau cũng đều không có hứng để nói chuyện yêu đương cho nổi, có một khoảng thời gian rất dài, anh cho rằng anh vĩnh viễn không có cách nào quên được người này, mặc kệ là đã từng vì thích mà trả giá, dù cho sau đó có đau khổ vì bị phản bội, đều là ký ức người này để lại cho anh. Ngày đấy đưa em về nhà, anh nghĩ phải bình tĩnh lại tâm tình suy nghĩ thật kỹ xem có muốn đi hay không, nhưng phát hiện cứ nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng đều không nhịn được mà nghĩ tới hình như em có kể với anh về một bạn học người Đức, tại sao đang kể được một nửa lại không nói nữa, Bách Đồ có hay không sẽ trách em về quá muộn, thời tiết cũng nóng rồi, tuần sau nên dẫn em đi mua quần áo mùa hè… Có muốn đi gặp Kim Việt hay không, hình như cũng không có quá quan trọng.”

Ngạn Dung mặt chậm rãi đỏ lên, không phải là thẹn thùng, mà là do kích động. Vương Cẩm nói như vậy, có phải là chứng minh hiện tại yêu thích cậu, nhiều hơn năm đó yêu thích Kim Việt?

Vương Cẩm nói tiếp: “Nghĩ đến cuối cùng, anh phát hiện thật ra cái mà mình không buông xuống được, cũng không phải cái người tên Kim Việt này, mà là khi còn trẻ đã trả giá bằng cả trái tim, nó tại sao lại không được quý trọng.”

Tốc độ nói của anh rất chậm, mỗi một chữ đều nói rất cẩn thận.

Đây là một cái tôi khác trong anh chưa từng để Ngạn Dung thấy.

Anh không chỉ muốn đem việc của Kim Việt nói ra rõ ràng, anh còn muốn cho Ngạn Dung càng hiểu rõ anh hơn. Anh không muốn mỗi khi Ngạn Dung nhớ đến mình, chỉ nhớ được mình là một tình nhân ôn nhu lớn tuổi.

Thế nhưng Ngạn Dung tiếng Trung không được ổn cho lắm, cần phải tiêu hóa và lý giải rất lâu mới thấm, nói: “Anh hiện tại thật sự buông bỏ hắn sao?”

Vương Cẩm nói: “Ừm, thật sự.”

Ngạn Dung nháy mắt nói: “Vậy thì anh cùng em kết hôn đi.” cơ hội vãi em ơi =)))

Vương Cẩm: “…”

Ngạn Dung trề môi, nói: “Đây là lần thứ hai em cầu hôn với anh.”

Vương Cẩm há miệng, lại không phát ra âm thanh.

Ngạn Dung gọi anh: “Vương Cẩm Châu.”

Vương Cẩm: “… Ừ.”

Ngạn Dung nói: “Em cũng nguyện ý chết vì anh.”

Vương Cẩm: “…”

Ngạn Dung nói: “Em sẽ không đóng vai bạn trai, cũng sẽ không bắt anh đóng vai bạn gái để cõng. Chờ em sau này đi làm có lương, anh thích gì em đều mua cho anh hết, mặc kệ trên trời đang mưa hay tuyết, kể cả có mưa đá đi chăng nữa, em đều đi ra ngoài mua cho anh.”

Cậu hình như đang nói lên một lời thề, chân thành lại trịnh trọng.

Lời thề này có chút trẻ con, làm cho Vương Cẩm có chút buồn cười, trong lúc khóe môi đang nhếch lên, đồng thời cũng là lúc lòng càng ngày càng bị khuấy động.

Anh buông mắt xuống nhìn bát mì, nói: “Được, mặc kệ dưới thời tiết gì, chúng ta đều cùng đi mua.”

Ngạn Dung bình tĩnh nhìn anh.

Vương Cẩm giương mắt lên nhìn.

Hai người nhìn nhau trong chốc lát.

Vương Cẩm nói: “Có một câu hình như anh chưa nói với em.”

Trình độ tiếng Trung của Ngạn Dung lần này lại phản ứng rõ là nhanh chóng, sốt hết cả ruột nói: “Ừm, anh nói đi.”

Vương Cẩm cười cợt với cậu, trong ánh mắt tràn đầy lưu luyến và chiều chuộng.

Vương Cẩm: “Anh…”

Ngạn Dung nhìn anh đầy mong chờ.

Vương Cẩm yên lặng nắm chặt tay một chút, anh nói: “Chờ em qua sinh nhật 20 tuổi, chúng ta liền kết hôn.”

Ngạn Dung trợn to hai mắt.

Cậu cho rằng Vương Cẩm chỉ là muốn nói yêu, kết quả so với tưởng tượng của cậu còn tốt hơn rất nhiều!

Vương Cẩm nói xong câu này, càng có chút xấu hổ, cố che giấu mà cầm một đôi đũa khác lên đưa cho Ngạn Dung, nói: “Ăn mì đi, anh thật sự đói bụng quá.”

Ngạn Dung lần này cũng không nói thêm gì, cậu có chút lâng lâng, Vương Cẩm không chỉ là bạn trai của cậu, mà còn là vị hôn phu của cậu? Đây quá là tốt rồi!

Thịt bò trong hai tô mì đều được xếp chồng lên nhau, hai người đảo lên rồi bắt đầu động đũa.

Đây là mì thịt bò ngon nhất mà bọn họ từng được ăn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK