• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: tịch lạc. (wattpad: tichlac230123)

Thấm thoát đã nửa năm không gặp, chàng gầy đi nhiều, sắc mặt cũng hơi tái nhợt, giữa mày có nỗi sầu và bệnh tật mờ mờ.

Không phải nói Chử Phi đã tìm được vị thuốc cuối cùng rồi sao? Vì sao chàng thoạt nhìn vẫn không khỏe, chẳng lẽ hai người không gặp? Hay là vị thuốc kia không có tác dụng?

Nửa năm qua chàng đã làm gì, thấy bao nhiêu phong cảnh, quen biết thêm bạn bè nào, sống có tốt không, thỉnh thoảng chàng có cô đơn, có ăn cơm thật ngon... Thịnh Ý có vô số câu hỏi để hỏi, nhưng cuối cùng không nói gì, gật đầu quay đi.

Hề Khanh Trần lẳng lặng nhìn bóng lưng cô, mấy tu giả ẩn nấp trong đám người nghị luận sôi nổi...

"Nàng ta là vị hôn thê của Cố Kinh Thời, đại đệ tử Phùng Nguyên tông nhỉ? Ta thấy nàng ta đã đột phá Kim Đan, nào vô dụng như lời đồn?"

"Đột phá Kim Đan thì không phải vô dụng sao? Không khác gì phàm nhân, ngay cả thuật tẩy trần đơn giản nhất cũng không biết, không phải vô dụng thì là gì?"

"Là vậy à... Nhưng người ta mạng tốt, nghe nói vì nàng ta, Cố Kinh Thời còn không để Triệu đại tiểu thư vào mắt, ngày thường che chở nàng ta hết sức, chiều chuộng nàng ta đến cao quý vô cùng, ngay cả tông môn trưởng lão cũng phải khách khí ba phần. Ngươi xem xe ngựa nàng ta ngồi cũng là thần khí thượng cổ đây."

Sau câu nói này, nội dung trò chuyện hoàn toàn biến thành từng ngày yêu đương của Cố Kinh Thời và vị hôn thê, Hề Khanh Trần im lặng nghe hồi lâu, cụp mắt, không có chút cảm xúc.

Bất ngờ gặp lại, Thịnh Ý cũng không còn tâm trạng đi dạo phố, nhưng vẫn nhẫn nại đi đến nơi mà mấy tu sĩ thường xuyên tụ tập, chọn hai viên đá có vẻ xinh đẹp nhưng không có tác dụng gì rồi lập tức trở về tông môn.

Xe ngựa Cố Kinh Thời tặng cho cô là thần khí thượng cổ, không biết mạnh hơn bao nhiêu lần với xe ngựa không có người làm ghế nhỏ thì không chịu xuống của Triệu Tân Tân, cho dù không cần linh lực cũng có thể mỗi ngày đi ba ngàn dặm. Ngay sau khi cô ngồi xuống, xe ngựa bay lên, nháy mắt biến mất trong đám mây.

Thịnh Ý vén rèm nhìn xuống, thị trấn nhộn nhịp biến thành một đốm đen trên đất, không thấy rõ gì.

Cô thở dài một hơi, đợi xe ngựa tiến vào tông môn, cô đã bình tĩnh như lúc ban đầu.

Sau khi gặp Hề Khanh Trần, cô nhốt mình trong phòng ba ngày, cuối cùng cũng có tâm trạng ra ngoài chơi, nhưng lần này không đi quá xa, chỉ là giết thời gian gần tông môn. Vì thế các đệ tử Càn Phong lại lần nữa nhìn thấy vị này ngày nào cũng cầm chút đồ vô dụng ra ra vào vào tông môn.

Đối với Cố Kinh Thời mới nổi lên này, đại đa số mọi người đều ghen tị, nhưng ít nhiều vẫn phục. Nhưng đối với vị hôn thê này ngoại trừ tiêu tiền ra, cái gì cũng không biết, còn tầm thường hơn phàm nhân này thì không để vào mắt, chỉ là ngại danh vọng của Cố Kinh Thời trong tông môn, không dám biểu lộ.

"Thịnh sư tỷ, tỷ lại ra ngoài du ngoạn à? Hôm nay mang theo thứ gì tốt trở về?" Có đệ tử thấy cô, ân cần chào hỏi.

Thịnh Ý cười cười, lấy mười cái quạt vẽ ra: "Gặp một họa sĩ què, nhìn đáng thương nên mua hết."

Đệ tử tò mò lại gần xem, chỉ thấy mặt quạt thô ráp, hoa chim cá đều vẽ nguệch ngoạc, vậy tức hiểu cô bị thương, vì vậy lên tiếng thăm dò: "Mấy cái quạt này nhìn cũng không tệ lắm, không ít tiền nhỉ."

"Ba ngàn lượng." Thịnh Ý trả lời.

Đệ tử hít một hơi khí lạnh: "Ba ngàn lượng?"

"Sao thế" Thịnh Ý hỏi ngược lại, dường như không hiểu sao hắn ta lại phản ứng mạnh như vậy.

Đệ tử ngượng ngùng cười: "Ta xuất thân nghèo khó, trong nhà tích góp cả năm cũng chỉ được hai lượng bạc, chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy."

"Nói như vậy ba ngàn lượng cũng đủ gã sống cả đời vô ưu." Thịnh Ý cười cười: "Rất tốt."

Khóe miệng đệ tử giật giật, muốn nói gì đó nhưng không dám, càng chắc chắn cô là đồ ngu xuẩn.

Thịnh Ý cũng không thèm để ý cái nhìn của hắn, cầm mấy cái quạt định về chỗ ở thì có người vội vã chạy ra: "Đại sư huynh đã trở lại! Mau mở cửa chính!"

Thịnh Ý ngẩn người, quay đầu nhìn về phía chân trời, quả nhiên nhìn thấy hắc long như ẩn như hiện.

Mới chỉ nửa năm ngắn ngủi, Cố Kinh Thời đã trở thành đại sư huynh trong lòng mọi người, không còn ai nhắc Phí Chiết đã táng thân trong bụng Vô Thao, tựa như gã chưa từng tồn tại.

Hắc long cuồn cuộn mây mù, thoáng cái xuất hiện trên Phùng Nguyên tông. Mặc dù đám người Cố Kinh Thời không đi từ cửa lớn nhưng vẫn mở cửa lớn tượng trưng, chứng tỏ tôn kính hắn.

Mọi người đáp xuống đất như sủi cảo, người ra nghênh đón chen đầy quảng trường. Có người tinh mắt nhìn ra tu vi của Cố Kinh Thời càng tăng lên một tầng, tiếng chúc mừng rung trời, Triệu Tân Tân đi cạnh Cố Kinh Thời hưởng ké vinh quang, lưng càng thẳng hơn.

Nàng ta nhìn lướt qua Thịnh Ý trong đám đông, kéo ống tay Cố Kinh Thời thì thầm, hai người đứng cùng thế lực ngang nhau, nhìn rất xứng đôi.

Thịnh Ý không thèm để ý nàng ta khiêu khích, chỉ định nhìn chằm chằm Cố Kinh Thời, xác định trên người hắn vẫn có hai vầng sáng giao thoa mới im lặng thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn những người khác.



Tốt lắm, trừ Triệu Tân Tân và Lý Chi Nguyệt ra, lại dẫn theo một nữ nhân về, xem trang phục này có vẻ là Thánh nữ Ma tông.

Đây là người thứ mấy rồi nhỉ? Lần trước hình như là chị em hoa bách hợp, một tiểu hồ ly có đuôi dài vừa mới tu luyện thành người. Trừ vị tỷ tỷ Hợp Hoan tông còn chưa gặp ra, hầu hết nữ nhân có tên tuổi trong nguyên văn đều đông đủ rồi.

Thịnh Ý cong môi, chưa có ai kịp lên sân khấu, Cố Kinh Thời đã đi về phía cô trước, nhìn thấy quạt trong tay cô thì môi: "Sao lại mua nhiều như vậy?"

"Cả ngày chàng* không có nhà, ta nhàn rỗi không có gì làm, chỉ có thể mua vài thứ giết thời gian." Thịnh Ý thản nhiên nói, rơi vào tai Cố Kinh Thời và những người khác lập tức trở thành trách móc.

*Gọi chàng vì Thịnh Ý đang giả vờ yêu Cố Kinh Thời.

Triệu sư tỷ đi theo Cố sư huynh liều mạng cả đường, nàng ta cả ngày ở tông môn không có việc gì làm, còn ra vẻ oán phụ như thế, đúng là tầm thường. Mọi người khinh bỉ trong lòng, Cố Kinh Thời nghe thế càng vui vẻ: "Bí cảnh lần này quá nguy hiểm nên không dẫn nàng theo, lần sau nếu an toàn hơn ta sẽ dẫn nàng đi."

Thịnh Ý lạnh nhạt nhìn hắn.

Cố Kinh Thời cười cười, vươn tay về phía cô, Thịnh Ý mím môi, cuối cùng vẫn đưa tay cho hắn. Cố Kinh Thời nắm tay cô, tâm trạng tốt hơn.

Trải qua nửa năm ở chung, hắn cũng hơi hiểu Thịnh Ý. Trước đây chỉ là có chút cơ duyên, có thể dự đoán được một ít việc, vậy nên nhìn có vẻ thông minh, đáng tiếc hiểu biết của nàng ta với thế giới này chỉ giới hạn ở núi Vô Ưu, chuyện sau đó đều không biết.

Bởi vì không biết nên chút thông minh kia cũng nhạt đi không ít, tính tình lại bộc lộ, chỉ là một tiểu nha đầu tham ăn lười làm, nhưng tính tình hiền dịu, mặc dù lúc trước thích người khác nhưng bây giờ trong lòng chỉ có hắn, cảm xúc luôn bị hắn tác động.

Hắn thích nàng ta như vậy, dù có chút khuyết điểm như ngoan ngoãn săn sóc. Cố Kinh Thời cũng bình tĩnh nhìn Thịnh Ý, đôi mắt u ám hiện lên chút dịu dàng.

Một lần nữa, cô nhìn người khác qua đôi mắt này. Thịnh Ý ra vẻ dịu dàng, nặng tình nhìn hắn.

Triệu Tân Tân là người đầu tiên không chịu nổi bầu không khí không coi ai ra gì của bọn họ, lập tức đi đến: "Kinh Thời, chúng ta nên đi bái kiến phụ thân."

Cố Kinh Thời nhìn nàng ta, thản nhiên đáp.

Nhìn dáng vẻ thờ ơ của hắn, Triệu Tân Tân cảm thấy hơi tủi thân, nhưng vẫn ôn tồn nói: "Biết chàng muốn nói chuyện với tỷ tỷ, nhưng trước mắt việc chính vẫn quan trọng hơn."

Đúng thế, bây giờ Thịnh Ý đã trở thành tỷ tỷ của mấy nữ phụ, mặc dù cô và Cố Kinh Thời vẫn chưa chính thức bái đường.

Triệu Tân Tân dứt lời, Cố Kinh Thời không lên tiếng, nàng ta hơi xấu xổ, đành phải nhìn Thịnh Ý xin giúp đỡ, Lý Chi Nguyệt phía sau cười khẽ, cười nhạo nàng ta lúc nãy còn tự cao tự đại, bây giờ phải lấy lòng chính thất.

Từ mấy tháng trước, Lý Chi Nguyệt đã thấy rõ tình thế, trong thời gian này chỉ cần đi ra ngoài sẽ đưa đồ về cho Thịnh Ý, vì vậy được Cố Kinh Thời coi trong hơn. Đáng tiếc Triệu Tân Tân nhìn không rõ tình thế, cả ngày lấy danh tiếng của cha ruột áp đảo Kinh Thời thì thôi, còn động chút là khiêu khích nữ nhân hắn trân quý nhất, cũng khó trách bị lạnh nhạt.

Thịnh Ý mặc bọn họ tranh giành đấu đá, nhưng cũng phải bày ra tư thế hào phóng: "Kinh Thời, chàng đi trước đi, không cần quan tâm ta."

Cố Kinh Thời nhìn cô, thỏa hiệp: "Thôi, nàng đi theo ta."

Thịnh Ý vốn tưởng không cần xã giao: "..."

Nhưng hắn đã nói rồi, Thịnh Ý không thể từ chối, chỉ có thể đi theo hắn vào điện.

Đã lâu không gặp, Cố Kinh Thời vẫn khá kiên nhẫn, hỏi ngày thường cô làm gì. Kết quả phát hiện cô trừ ngủ ra thì ra ngoài mua sắm, hơn nữa luôn mua mấy thứ vô dụng không giải thích được. Cuộc sống không có gì để khen, cũng không hỏi nữa.

Thịnh Ý hiểu ý người khác, chủ động chuyển đề tài: "Lúc nãy chàng nói bí cảnh này rất nguy hiểm, có bị thương không?"

"Bị thương nhẹ, nhưng lúc về đã khỏi." Cố Kinh Thời trả lời.

Thịnh Ý mím môi: "Lần sau chàng ra ngoài... Mọi chuyện cẩn thận chút, đừng chỉ lo dây dưa với các nàng ta."

Cố Kinh Thời khựng lại, bật cười: "Ta nào có."

"... Sao lại không?" Thịnh Ý chỉ vào nữ nhân kia: "Thu hoạch lớn nhất lần này chỉ sợ là nàng ta nhỉ?"

Cố Kinh Thời vỗ vỗ mu bàn tay cô: "Đương nhiên không phải."

"Thật sao?" Mặt Thịnh Ý không đổi sắc.

Cố Kinh Thời: "Thật mà..." Hắn đang định nói gì đó, nhưng nhìn xung quanh, chỉ khẽ nhéo tay Thịnh Ý: "Lúc về rồi nói với nàng."

Tim Thịnh Ý bỗng đập nhanh hơn, thản nhiên gật đầu, rồi lại nhìn Thánh nữ hai lần như thể cô để ý lai lịch của nữ nhân kia.

Dáng vẻ âm thầm ghen ghét của cô khiến Cố Kinh Thời càng thêm vui vẻ, chỉ là lúc vào điện, chút vui sướng này lập tức biến mất.

"Sao lại đến chậm như vậy?" Triệu Kim đã đợi một lúc, không vui nói: "Trong mắt ngươi còn sư tôn như ta không?"

Trong đại điện lập tức giương cung bạt kiếm.

Nửa năm nay danh tiếng Cố Kinh Thời vang vọng, cơ duyên cũng đến nườm nượp, hiện giờ tu vi đã sớm sâu không lường được, Triệu Kim vừa vui mừng, lại sinh ra cảm giác lo lắng, e sợ hắn vượt qua mình, vì vậy đối xử với hắn vô cùng hà khắc.

"Lúc nãy chúng con chậm trễ một lát, không phải cố tình đến muộn." Triệu Tân Tân vừa nói vừa vội nhìn Cố Kinh Thời, dáng vẻ thấp thỏm khiến Thịnh Ý cảm thấy mệt thay nàng ta.

"Thật sao?" Triệu Kim nhìn chằm chằm Cố Kinh Thời.

Đọc ở wattpad đi nheeee

Cố Kinh Thời nhìn thẳng ông ta chốc lát, cuối cùng cụp mắt hành lễ đệ tử: "Đệ tử biết sai."

Thấy hắn nhận sai, Triệu Kim hài lòng, hỏi thu hoạch của hắn trong thời gian này.

Cố Kinh Thời lần lượt đặt pháp khí ra, Triệu Kim thấy vậy nóng mắt. Mặc dù những thứ này sẽ được bàn giao cho tông môn, cuối cùng vẫn đến tay ông ta, nhưng thứ này không giống tự mình có được.

Tu đạo quan trọng nhất là duyên pháp, duyên pháp Cố Kinh Thời quả thực khiến ông ta ghen tị.

Pháp khí rực rỡ bày ra một căn phòng, nhưng chỉ không thấy bức tranh cuộn kia, Thịnh Ý im lặng nuốt nước miếng, siết chặt quần áo mới giữ được vẻ ngoài bình tĩnh.

Triệu Kim cất pháp khí hết mới nói chuyện với Cố Kinh Thời, khi nói đến tu vi của Cố Kinh Thời, Triệu Kim vuốt râu: "Mặc dù ngươi có song linh căn, nhưng dù sao tư chất có hạn, có thể có tu vi như bây giờ đã là kỳ tích, còn lại không cần cưỡng cầu."



Thịnh Ý nhíu mày, nghĩ thầm lão già này cũng có năng lực, có thể nhìn ra bây giờ gã đã đến giới hạn linh căn có thể chịu đựng được.

Đáng tiếc, nam chính ở vị trí cao đã lâu, chỉ sợ không nghe lọt những thứ này.

Quả nhiên tuy sắc mặt Cố Kinh Thời không thay đổi nhưng mắt đã tối lại, chỉ là lên tiếng cũng chưa ngỗ nghịch: "Sư tôn dạy dỗ rất đúng, đệ tử sẽ cố gắng."

Triệu Tân Tân thấy thái độ khiêm tốn của gã, khóe môi không khỏi nhếch lên.

... Đồ ngốc, vui cái gì chứ, phượng hoàng nam đã ghi hận nhạc phụ rồi. Thịnh Ý cong khóe môi, tiếp tục suy nghĩ cốt truyện tiếp theo.

Như Triệu Kim đã nói, Cố Kinh Thời bây giờ đã đến cực hạn, nếu muốn tiến bộ thì phải phá khóa lửa còn lại, Lôi linh căn, mà nếu muốn linh căn thức tỉnh thì không thể thiếu một thứ...

Sơn Hà Đồ.

Cũng là thứ Cố Kinh Thời tìm trong bí cảnh lần này.

Thịnh Ý đang đứng ngẩn người sau lưng Cố Kinh, đột nhiên nghe thấy Triệu Kim nhắc tới hai chữ "hôn sự", cô lấy lại tinh thần, chớp mắt.

"Phụ thân, người nhắc đến chuyện này làm gì." Triệu Tân Tân lộ ra vẻ khó xử, nhưng cũng chờ mong nhìn Cố Kinh Thời.

Triệu Kim nhíu mày: "Ta cũng không muốn nhắc tới, nhưng cả ngày con cùng hắn vào sinh ra tử, ngay cả danh phận cũng không có, truyền ra còn ra thể thống gì? Mặc dù giới Tu Tiên không để ý những thứ này, nhưng con là con gái Triệu Kim ta, tuyệt đối không thể bị đối xử như vậy."

"Kinh Thời đối xử với con rất tốt." Triệu Tân Tân giải thích.

Triệu Kim cười khẩy: "Nếu tốt thật thì nên ký khế ước đạo lữ với con."

Triệu Tân Tân không tính là ngốc, lúc này một mực không nghe theo lời Triệu Kim, nói: "Mỗi tu sĩ cả đời chỉ có thể kết khế ước một lần, Thịnh Ý tỷ tỷ còn ở trước con, con không thể vượt mặt tỷ ấy, nên... Kinh Thời đồng ý cưới con, con đã cảm thấy mãn nguyện rồi, không dám mơ tưởng kí khế ước."

"Ngươi cũng cho rằng như vậy?" Triệu Kim nhìn Cố Kinh Thời, cảm giác vô cùng áp bức.

Cố Kinh Thời im lặng một lát, nói: "Thân phận Tân Tân tôn quý, Tiểu Ý không thể so được."

Thịnh Ý khẽ nhíu mày.

"Kinh Thời..." Mắt Triệu Tân Tân sáng lên, Lý Chi Nguyệt và Thánh nữ lập tức ghen ghét, nhưng vì thân phận không đủ nên không dám nói lời nào.

"Nhưng gần đây đệ tử vẫn chưa có ý định thành hôn, vậy nên chỉ có thể xin sư tôn và Tân Tân chờ thêm một thời gian nữa." Cố Kinh Thời lại nói.

Triệu Kim cũng không phải muốn gã thành hôn ngay bây giờ, chỉ là muốn xem thái độ của gã, thấy gã cũng thức thời, biểu cảm cũng dịu lại: "Chỉ khi con và Tân Tân chính thức lập kế ước, ta mới có thể truyền vị trí tông chủ cho con, con nên hiểu ta làm vậy không phải là ép con, mà là vì tốt cho con."

"Đa tạ sư tôn." Đáy mắt Cố Kinh Thời hiện lên tia trào phúng.

Triệu Kim lại nói rất nhiều, cuối cùng cũng thả bọn họ rời đi, Thịnh Ý im lặng thở phào nhẹ nhõm, cụp mắt đi theo sau Cố Kinh Thời, cả đường im lặng về ba tòa nhà lớn của mình.

"Chàng gạt ta." Cô đột nhiên nói.

Cố Kinh Thời quay đầu lại nhìn cô.

Thịnh Ý bình tĩnh nhìn hắn: "Lúc trước chàng hứa chỉ yêu mình ta, nhưng bây giờ lại muốn ký khế ước với Triệu Tân Tân. Các ngươi kí khế ước, ta sẽ thành thiếp, còn gì dưới một người?"

Cố Kinh Thời cười cười, đưa tay sờ mặt cô, Thịnh Ý lại lùi về sau một bước, vành mắt bỗng đỏ lên, yếu đuối tủi thân nhìn gã, lại không dám cãi.

Dáng vẻ hiền dịu khiến Cố Kinh Thời hoảng hốt, cuối cùng muốn an ủi cô, Thịnh Ý không đợi hắn lên tiếng, đã tự hạ mình: "Thôi, chàng muốn ký khế ước với ai thì cứ ký, đừng bỏ mặc ta là được. Những lời hứa hẹn lúc trước ta xem như không biết, dù sao bây giờ ta chỉ có mình chàng, cũng không còn lựa chọn nào khác.

Dáng vẻ này hơi khác dáng vẻ trong trí nhớ của hắn. Cố Kinh Thời nhớ tới từng thời khắc ở Càn Phong, đưa tay ôm cô vào lòng: "Cũng chỉ là kế tạm thời, nàng tin thật à?"

"Ý chàng là sao?" Thịnh Ý lập tức giãy dụa ra khỏi ngực hắn.

Ánh mắt Cố Kinh Thời lạnh lẽo: "Tu vi của ta tạm thời không bằng lão, đứng dưới mái hiên người đương nhiên phải cúi đầu, nhưng ngày tháng như vậy không kéo dài, chỉ cần..."

"Chỉ cần cái gì?" Thịnh Ý tò mò.

Cố Kinh Thời nhìn cô chằm chằm một lát, cười cười không trả lời.

Lòng Thịnh Ý như bị mèo cào, nhưng thấy gã không nói gì, cũng không hỏi tiếp.

Chớp mắt đã là buổi tối, Cố Kinh Thời đi tới phòng ngủ của cô, tầm mắt lướt qua mấy giá sách đầy ắp. Thịnh Ý bình tĩnh tiến đến, lần lượt giới thiệu những thứ này cho hắn.

"Đây là thứ đắt nhất ta từng mua, dạ minh châu, chỉ cần ba mươi linh thạch, là một ông lão bán cho ta." Thịnh Ý cầm một viên tinh thạch màu tím.

Cố Kinh Thời liếc mắt đã nhìn ra là hàng giả, nhưng không phản bác cô, chỉ khen ánh mắt cô không tồi, Thịnh Ý vui vẻ, lại giới thiệu mấy thứ khác. Nửa năm nay cô mua ít nhất cũng hai ngàn món, nếu giới thiệu từng cái một, chỉ sợ trời sáng cũng giới thiệu không hết.

Cố Kinh Thời cầm tay cô, ngắt lời: "Đã đến lúc ngủ rồi."

Lòng Thịnh Ý hơi bối rối, mặt lại bình thản: "Chàng muốn ở lại?"

"Nàng muốn ta ở lại không?" Cố Kinh Thời hỏi ngược lại.

Thịnh Ý cười: "Muốn."

Yết hầu Cố Kinh Thời giật giật.

"Bây giờ chàng ký khế ước với ta rồi tối nay ở lại." Thịnh Ý từ từ bổ sung.

Cố Kinh Thời khựng lại, bất đắc dĩ: "Tiểu Ý."

"Không làm được thì mời chàng rời đi." Thịnh Ý rút tay ra đi ra cửa, tạo tư thế mời: "Cả ngày cứ vẽ cái bánh lớn cho ta, ta ăn ngán rồi."

Cô hiếm khi bộc lộ tính khí, Cố Kinh Thời cười cười, cũng không phản bác cô, chỉ sâu xa nói: "Xem ra ta phải tranh thủ thời gian."



Thịnh Ý nhíu mày, ra vẻ không hiểu, chờ gã đi rồi lấy tinh thạch trước đó ra, bắt đầu mài dũa.

Cố Kinh Thời luôn nói được làm được, nửa tháng sau, gã bỗng xuất hiện trước mặt cô. Thịnh Ý như có cảm giác, trước khi ra ngoài với gã, cô vào phòng ngủ thay đồ.

"Đi chơi à?" Cô chờ mong nhìn hắn.

Cố Kinh cười cười không đáp, lại đưa cô vào Chủ Phong đã không còn ai.

Quay lại đây một lần nữa, nhìn mọi thứ quen thuộc, tim Thịnh Ý run lên, nhăn mày mất kiên nhẫn: "Tới đây làm gì?"

"Không thích đến đây à?" Cố Kinh Thời hỏi ngược lại.

Thịnh Ý trở mặt: "Chàng muốn dắt ta đến đây để viện lí do bỏ mặc ta đúng không?"

"Nghĩ đi đâu thế." Cố Kinh Thời thích phản ứng của cô lúc này: "Sao ta lại bỏ mặc nàng chứ?"

"Vậy chàng đây là..." Thịnh Ý chần chừ.

Cố Kinh Thời cười cười, lấy bức tranh trong ngực ra, ném lên không trung, bức tranh nhanh chóng mở ra một trượng (khoảng 3.3m), dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

Là cuộn trống. Thịnh Ý nhìn chằm chằm nửa ngày, quay đầu: "Không hiểu."

"Phải có người vào mới có hình ảnh, bây giờ không có gì, đương nhiên nàng không hiểu." Cố Kinh Thời đăm chiêu nhìn cô: "Nàng có biết đây là gì không?"

"Sao mà ta biết đây là gì?" Thịnh Ý ù ù cạc cạc.

Cố Kinh Thời nhìn chằm chằm cô một lát, xác định cô thật sự không biết mới kiên nhẫn giải thích: "Không phải nàng không muốn ta ký khế ước với Triệu Tân Tân sao? Với thứ này, nàng có thể như ý nguyện, sau này ta và nàng cũng không bị người khác áp chế nữa."

"Vẫn không hiểu." Thịnh Ý nhíu mày: "Là pháp khí lợi hại gì sao? Sao ta chưa nghe bao giờ."

"Xem như vậy đi, thứ này tên là Sơn Hà Đồ, là thần khí thượng cổ, nàng không biết cũng bình thường. Chớ thấy lúc này không có gì cả, chỉ cần tu giả tiến vào trong đó, cuốn tranh này hấp thu linh lực tu giả, có thể xuất hiện bản đồ, lấy được bảo vật Vô Nguyệt. Tu vi tu giả càng cao, bản đồ càng chi tiết, tỷ lệ lấy được Vô Nguyệt cũng càng lớn." Cố Kinh Thời sợ cô nghe không hiểu, giải thích rõ ràng từng chữ.

Vô Nguyệt trong truyền thuyết là vảy trên đuôi rắn Nữ Oa, chứa linh lực thuần khiết, có thể cắt vạn vật, tăng thiên phú. Nguyên văn nam chính lấy được thứ này mới kích hoạt Lôi linh căn. Thịnh Ý nhìn bức tranh trống rỗng, vẻ mặt ngây thơ: "Vô Nguyệt để làm gì?"

Cố Kinh Thời lại giải thích một lúc, Thịnh Ý gật đầu: "Nếu đã lợi hại như thế, vậy chàng mau đi lấy đi."

"Ta không lấy được, Sơn Hà Đồ phải có ít nhất hai người vào, một người cung cấp linh lực cho bức tranh, người kia đi dọc theo bản đồ đi tìm Vô Nguyệt, hơn nữa người tìm Vô Nguyệt phải là người phàm, ta không phải." Cố Kinh thời nói.

Trong nguyên văn là nam chính cung cấp linh lực, nữ chính đi lấy Vô Nguyệt. Từ lúc hắn đưa mình đến đây, Thịnh Ý đã biết mục đích của hắn, nhưng vẫn giả vờ không hiểu: "Nhưng ta cũng không phải người phàm."

"Nhưng nàng không sử dụng được linh lực, linh căn cũng vô dụng, vậy nên cũng có thể xem là người phàm." Cố Kinh Thời giải thích.

"Thì ra là vậy." Thịnh Ý giật mình, lại cười cười: "Vậy chúng ta mau vào đi."

"Chờ một chút." Cố Kinh Thời kéo cô lại: "Sơn Hà Đồ cần quá nhiều linh lực, nếu trước khi linh lực của ta hao hết nàng còn chưa lấy được Vô Nguyệt, vậy chúng ta đều bị nhốt trong đó không ra được."

Đâu chỉ không thể ra ngoài, giai đoạn đầu còn rơi vào ảo cảnh, người cung cấp linh lực còn có thể vô thức phác họa ra ảo cảnh, bị kéo ra tính xấu xa nhất trong linh hồn, người phụ trách tìm Vô Nguyệt dọc theo bản đồ cũng rơi vào ảo cảnh của hắn, cho đến khi triệt tiêu tính ác của hắn mới có thể ra ngoài.

Thịnh Ý hiểu rõ quy tắc Sơn Hà Đồ, nhưng vẫn tỏ vẻ lo lắng: "Hả? Nguy hiểm vậy có sao không?"

"Đừng lo, ta đã tìm một người giúp kéo dài thời gian để nàng tìm Vô Nguyệt." Cố Kinh Thời an ủi.

Trong nguyên văn không có người giúp đỡ, Thịnh Ý ngẩn người: "Ai?"

Cố Kinh Thời nhìn chằm chằm cô một lát, vẻ mặt sâu xa khiến Thịnh Ý sinh ra chút dự cảm không tốt, phát hiện ánh mắt hắn dần chuyển ra sau lưng mình, cô cứng ngắc quay đầu lại, lập tức chạm phải ánh mắt quen thuộc.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Tiên sĩ: Ta sẽ trở thành kẻ xấu! Ta sẽ trả lại tất cả những gì ta đã phải chịu đựng trước đó!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK