• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giờ phút này Khương Tân Tân rất là hối hận, phi thường hối hận.

Ngoại trừ hối hận chuyện hôm qua tâm huyết dâng trào muốn uống rượu bên ngoài, đây là chuyện hối hận nhất khi xuyên sách. Việc đã đến nước này, cô chỉ muốn xin được xuyên vào một quyển sách khác, thời đại học bạn cùng phòng mỗi ngày đều trầm mê vào tiểu thuyết, Khương Tân Tân rất ít khi đọc tiểu thuyết. Cho đến bây giờ, cô ấn tượng sâu nhất là hai quyển, một quyển là tiểu thuyết vườn trường này, ai kêu đây là quyển sách cô vừa mới đọc không lâu chứ, nếu như để đến tầm mười ngày nửa tháng nữa, cô không thể cam đoan rằng mình còn có thể nhớ kỹ nam chính tên là gì, nữ chính tên là gì.

Một quyển khác thì là lúc sau khi thi cấp ba xong cô đọc khi ngồi ở quầy sách, có thể nói là ngược thân ngược tâm, mặc dù năm mười lăm mười sáu tuổi không có yêu đương gì, nhưng khi xem tình tiết miêu tả trong văn án, Khương Tân Tân đối với nhân vật nam chính đó có bóng ma tâm lý, đồng thời... Bên trong lịch sử yêu đương của cô, không có một người bạn trai họ Thẩm, không biết có phải là do nam chính trong quyển sách đó họ Thẩm mang tới cho cô một bóng ma to lớn.

Nhưng mà, hiện tại nếu cho cô một sự lựa chọn, cô tình nguyện chọn quyển tiểu thuyết ngược tâm kia, xuyên vào nhân vật nữ chính cô cũng nhận.

Dù nhân vật nữ chính đó rất thảm, nhưng cô ấy không hề thiếu tiền nha!

Kỳ thật chuyện đồng hồ đeo tay của Chu Minh Phong, chỉ cần da mặt cô dày một chút, nũng nịu chơi xấu nói mình không nhớ rõ, da mặt dày nói không có chuyện gì phát sinh cũng không phải là không được. Hiện tại trên cô là vợ trên danh nghĩa của Chu Minh Phong, hoàn toàn có thể lừa dối được.

Nhưng mấu chốt là, cô là người bỏ qua tam quan rất nhiều năm, có một chút gọi là khắc khói hút phổi.

Đó chính là nói thì phải làm được.

Lúc mới bắt đầu học đại học, cô không cẩn thận làm bẩn túi vải buồm của bạn học, khi biết cái túi vải buồm đó có giá trị mấy ngàn tệ, cô đành phải cắn môi bỏ tiền ra bồi thường.

Cô luôn cảm thấy, nếu đã đáp ứng người khác thì phải làm được.

Cô cũng không nguyện ý trên người mình thiếu đi thứ gì đó.

Thế nhưng nếu như cô mà mua một đồng hồ đeo tay giá tận tám chữ số, thì cô làm sao còn tiền a!!

Coi như không phải là tám chữ số, bảy chữ số, không, chỉ sáu chữ số thôi đã như móc tim của cô rồi.

Sớm biết uống rượu sẽ chọc phải một chuyện nghiêm trọng như vậy, cô đến cả sô cô la nhân rượu cũng sẽ không muốn động vào.

Hôm nay cô chỉ đến phỏng vấn thuận tiện làm thủ tục nhận chức, không cần phải đi làm trực tiếp, nếu không hiện tại với cái lòng yếu ớt của cô khẳng định sẽ không chịu nổi. Cô hốt hoảng đi ra khỏi công ty, sau khi ngồi trên xe, điều hòa thổi hơi lạnh tầm mười phút cô mới miễn cưỡng giữ vững tinh thần.

Cái đề tài trên tay mang một căn phòng bình dân là một thể nghiệm gì, khẳng định cô không có cách nào trả lời.

Bất quá nếu là đề tài trong vòng một đêm mắc nợ trăm vạn thậm chí ngàn vạn là cảm thụ gì, cô chắc chắc sẽ có thể trả lời được.

Khương Tân Tân cũng không phải là không có nghĩ chuyện—— Chu Minh Phong có khả năng lừa gạt cô hay không.



Bất quá cái ý nghĩ này chỉ tồn tại trong đầu vài giây đồng hồ, liền bị cô hất ra.

Anh là một người giàu sẽ không lừa cô đi?

Nói ra chẳng phải sẽ làm người cười rơi mất hàm răng sao.

Khương Tân Tân lái xe trở về, ngay cả tâm tư đi đến tiểu khu Hoa thành lấy hành lý về cũng không có. Sau khi về đến nhà, cô như nửa chết nửa sống lên lầu, làm Dương quản gia giật nảy mình, Dương quản gia rất nhanh nhẹn, thân thể vẫn rất tốt ba chân bốn cẳng bước thật nhanh đuổi theo cô, ở phía sau lo âu hỏi: "Phu nhân, cô sao vậy? Có phải có chỗ nào không thoải mái?"

Từ công ty đến biệt thự Sâm Lâm, đã tiêu hết khí lực của Khương Tân Tân rồi, cô hữu khí vô lực vẫy vẫy tay: "Không có gì chỉ là có chút mệt mỏi."

Cô nhớ tới cái gì đó, bổ sung một câu: "Đúng rồi, hôm nay ăn cơm tối không cần gọi tôi, tôi không muốn ăn."

Dương quản gia ngây dại, vô thức nói ra: "Hôm nay phòng bếp chuẩn bị món trứng cá muối mà phu nhân thích ăn nhất, còn có món nhựa cây hầm hoa."

Khương Tân Tân vẫn không có khẩu vị gì: "Tôi biết rồi, nhưng mà vẫn không cần gọi tôi."

Dương quản gia đứng trước cửa phòng ngủ vô cùng ngạc nhiên: Đây là một chuyện cực lớn a, lớn tới mức phu nhân mới không có tâm tình ăn cơm a!

Khương Tân Tân thích nhất là đồ ăn do đầu bếp Chu gia nấu, mỗi ngày ăn cơm có quy luật hơn so với ai khác, bởi vậy trong khoảng thời gian dài, mấy a di cùng quản gia của biệt thự đều biết, phu nhân không có yêu thích gì khác, ngoại trừ thích chạy nhảy đi chơi ở bên ngoài, thì chính là ăn cơm. Hiện tại đến cơm mà cô không muốn ăn, có thể thấy được sự tình nghiêm trọng đến mức nào! Nếu không phải cô vẫn ổn, khẳng định Dương quản gia muốn gọi xe cứu thương.

——————

Chu Diễn so Khương Tân Tân thì về nhà muộn hơn nửa giờ.

Về đến nhà thì mặt trời đã lặn, lúc nghỉ đông với nghỉ hè thì thời gian chơi và nghỉ ngơi của Chu Diễn đều rất không quy luật, thường xuyên ngủ đến chiều ngày hôm sau, sau đó chơi game suốt đêm, một ngày ăn ba bữa cơm thì càng không cần nói. Có thể là do mùa hè này không giống, mỗi ngày cậu đều phải đi bê gạch, cũng đã quen chuyện sau khi trở về nhà thì sẽ nhìn thấy Khương Tân Tân, hai người rất ít khi giao lưu, nhưng mỗi ngày đến giờ cơm tối là hai người bọn họ đều có mặt ở bàn ăn, bởi vậy sau khi tắm xong, Chu Diễn xuống lầu đi đến bàn ăn, thì thấy trên bàn ăn chỉ có một bộ bát đũa, dừng một chút cậu giả bộ lơ đãng hỏi Dương quản gia: "Cô ấy vẫn chưa xuống ăn sao?"

Quen thuộc là một thứ rất đáng sợ.

Tựa như... Lúc trước Chu Diễn đã quyết định sống chung một nhà như bình thường với Khương Tân Tân, nhưng khi ở chung một mái nhà, mỗi ngày đều gặp mặt nhau, thời gian dài sẽ chậm rãi dưỡng thành một thói quen.

Dương quản gia thở dài một hơi, giọng nói khó nén lo lắng: "Hôm nay khi phu nhân trở về, cô ấy nói không muốn ăn cơm."

Chu Diễn kinh ngạc nhìn ông, hiển nhiên cũng phát giác được mức độ nghiêm trọng của sự việc: "Cô ấy như thế nào?"

Nhìn tình trạng ngày hôm qua, cha cậu ôm cô tiến từ bên ngoài vào, mặc dù cậu không xấu hổ, nhưng cũng đoán được, liên quan tới vấn đề Tô Tư Duyệt khẳng định ba ba cậu giải quyết không tốt.

Vậy cái tình huống hôm nay là sao, tại sao cô trở về lại không muốn ăn cơm?

"Phu nhân nói hơi mệt." Dương quản gia nói: "Có thể là muốn ngủ một giấc."

Chu Diễn ồ một tiếng, ngồi xuống đối mặt với một bàn đồ ăn, thế mà cậu lại mất khẩu vị.

Hai người ăn cơm, vẫn có khẩu vị hơn so với ăn cơm một mình.

Chu Diễn ở cái tuổi mười sáu này, mỗi lần ăn cơm ít nhất cũng ăn hai hoặc ba bát, hôm nay lần đầu tiên cậu chỉ ăn một bát cơm đã bỏ đũa xuống.

Khương Tân Tân tắm rửa đơn giản một chút sau đó liền nằm ở trên giường.

Đầu óc của cô không chạy nữa, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào trần nhà.

Kỳ thật đến thời khắc này, ngược lại cô cái gì đều không nghĩ.

Chu Diễn ngoài miệng nói không nói gì, nhưng trong lòng vẫn có chút bận tâm về cô, về đến phòng giống như thường ngày chơi game, thế nhưng vẫn không thể nào tiến vào trạng thái được, sau khi kết thúc ván game một cách qua loa, liền đi khỏi phòng, đứng ở trước cửa phòng mình rất lâu mới đủ dũng khí lên lầu, đi đến trước cửa phòng ngủ của hai người kia, tay giơ lên, nhưng chậm chạp không gõ cửa, rồi lại quay người rời đi.



—————

Dương quản gia mặc dù là cầm tiền lương làm việc, nhưng ông làm ở Chu gia nhiều năm như vậy, đối với Chu gia cũng có cảm tình không nhỏ, nghĩ đến phu nhân vẫn còn chưa có ăn cơm tối, lại liên tưởng đến chuyện phát sinh ngày hôm qua, ông suy tính gần một tiếng, lúc này mới chủ động bấm số gọi điện thoại cho Chu Minh Phong.

Lúc này, Chu Minh Phong đang tiếp đón một bạn học cũ.

Bạn học cũ tên là Hoàng Văn Hải, là bạn thời đại học của Chu Minh Phong, lúc đại học hai người ở chung một ký túc xá, quan hệ cũng không tệ. Sau khi tốt nghiệp, Chu Minh Phong dấn thân vào thương trường, mà Hoàng Văn Hải thì được ba mẹ thuyết phục, đi đến một đơn vị cơ sở vì nhân dân phục vụ, một cái chớp mắt đã trôi qua mười mấy năm, Hoàng Văn Hải thành công thăng chức, con đường này đi cũng rất thuận lợi, hai người vẫn luôn không liên lạc, lần này Hoàng Văn Hải đến Yên Kinh công tác, thời gian tương đối vội, thừa dịp cách thời gian xuất phát còn mấy giờ, liền tới tập đoàn Chu thị cùng Chu Minh Phong nói chuyện phiếm hàn huyên vài câu.

Chu Minh Phong nhìn xem điện thoại là Dương quản gia, liền đối với Hoàng Văn Hải áy náy cười một tiếng: "Tôi đi nghe điện thoại đã."

Hoàng Văn Hải đương nhiên sẽ không để ý.

Chu Minh Phong xoay người đi đến cửa sổ sát mặt đất, tiếp điện thoại trầm giọng hỏi: "Trong nhà có chuyện gì không?"

Dương quản gia không có nói thẳng ra, đầu tiên là nói về một chuyện khác rồi trưng cầu ý kiến của Chu Minh Phong, chờ thời gian làm nền không sai biệt lắm, mới lơ đãng chuyển chủ đề nói: "Tiên sinh, hôm nay sau khi phu nhân trở về giống như là có chút không thoải mái, cơm tối cũng không ăn."

Chu Minh Phong khẽ giật mình: "Không ăn?"

Dương quản gia đáp: "Đúng vậy, tôi hỏi qua phu nhân có muốn gọi bác sĩ gia đình đến không, phu nhân nói không cần. Không biết có phải mấy ngày gần đây do phu nhân bôn ba ở bên ngoài nhiều dẫn đến thân thể không chịu đựng nổi hay không."

Chu Minh Phong ừ một tiếng: "Tôi đã biết."

Sau khi cúp điện thoại, anh không có lập tức quay người trở về ghế sô pha nói chuyện với Hoàng Văn Hải tiếp, mà tự mình suy nghĩ một hồi, tiếp theo trên mặt có nhiều ý cười.

Khi anh trở lại trên ghế sa lon, Hoàng Văn Hải cẩn thận ngắm nghía nét mặt của anh, hiếu kì hỏi: "Có phải có chuyện gì tốt hay không a?"

Chu Minh Phong giương mắt nhìn anh ta một cái.

Hoàng Văn Hải vui cười hớn hở nói: "Nhìn bộ dạng cậu như thế này, làm cho tôi nhớ đến năm thứ hai hồi đại học, cậu còn nhớ chứ, lúc ấy ký túc xá có một tên đại bối đầu, có một lần tên đó cố ý làm hư bình nước sôi của cậu, chúng ta còn tưởng rằng cậu sẽ phát cáu, kết quả cậu không nói tiếng nào, đến vài ngày sau, chúng ta nói muốn đánh bài, cậu luôn luôn không tham gia loại hoạt động này, ngày đó cũng cùng chúng ta đánh bài, cậu thắng tên kia tận hai tháng tiền sinh hoạt, làm hai tháng đó hắn chỉ có thể ăn canh miễn phí ở nhà ăn, đến bánh bao cũng không có tiền ăn."

Nghe Hoàng Văn Hải kể lại, lúc này Chu Minh Phong mới nhớ lại, đích thực là từng có chuyện như vậy xảy ra.

Hoàng Văn Hải còn nói: "Khi đó tôi còn chứng kiến cậu cười, giống hệt như vừa rồi, thật sự hoài niệm mà."

Bọn họ đã đến cái tuổi này rồi.

Có nhiều chuyện phải quan tâm như gia đình, sự nghiệp, từng người từng người một đều đã không còn nhìn thấy sự ngây thơ không thành thục nữa rồi, bất thình lình nhìn thấy một màn Chu Minh Phong vừa mới cười, làm Hoàng Văn Hải nhớ tới khoảng thời gian học đại học.

Chu Minh Phong sững sờ.

Cũng may cái đề tài này rất nhanh liền bị Hoàng Văn Hải mang đi.

Cho dù bọn họ hoài niệm về những năm đại học đó, nhưng nếu cho bọn họ chọn, bọn họ sẽ không muốn trở về cái thời nghèo khó đó đâu.

Hoàng Văn Hải không có ngốc quá lâu, phía dưới tập đoàn Chu thị còn có xe đang chờ hắn

Chu Minh Phong cùng anh ta đứng trong thang máy, nhớ tới cái gì đó, Chu Minh Phong nói: "Tôi không thể tiễn cậu đi được nữa rồi."

Anh đi không quay lại nhưng có nói, trong nhà có người muốn ngã bệnh.

——————



Chu Minh Phong về đến nhà, lên tầng, ở cầu thang tầng hai cùng tầng ba đụng phải Chu Diễn lại một lần nữa muốn thăm dò tình huống của Khương Tân Tân.

Hai cha con vừa chạm mặt, Chu Diễn giống như là có tật giật mình, vội vàng giải thích một câu rất dư thừa: "Con đi tản bộ."

Chu Minh Phong ngước mắt liếc mắt nhìn cậu.

Tản bộ tán trên lầu sao?

Bất quá Chu Minh Phong cũng lười vạch trần cậu, mà hỏi: "Đợi chút nữa đi ra ngoài ăn khuya, con có muốn đi cùng hay không?"

Chu Diễn:???

Ăn khuya???

Cha cậu nói đi ra ăn khuya?

Chu Diễn còn tưởng rằng lỗ tai của mình có vấn đề đấy. truyen bac chien

Luôn cảm thấy cái hoạt động đi ăn khuya này không hề có một chút xíu quan hệ gì với cha cậu, đột nhiên lại hỏi như vậy, Chu Diễn nghi hoặc.

"Đi."

Thân thể càng thành thật hơn, ngay lúc ý thức vẫn còn chần chờ.

Chu Minh Phong gật đầu: "Ta đi gọi cô ấy."

Cô ấy? Vậy cũng chỉ có thể là Khương Tân Tân.

Chu Diễn nói: "Cô ấy nói cô ấy không thấy ngon miệng, cơm tối không muốn ăn."

Nói đến cái này, cậu vẫn còn muốn hỏi có chuyện gì xảy ra đó.

Chu Minh Phong bình tĩnh bước lên lầu, ngữ khí bình tĩnh nói: "Cô ấy lập tức liền có khẩu vị."

Chu Diễn: "???"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK