Mục lục
Khuất Phục
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhan Loan Loan ngậm ống hút hút trà sữa trong miệng, trên tay mang 4-5 chiến lợi phẩm giành được sau cuộc đổ máu, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Tv LCD trong tủ cửa hàng đối diện.

Trên tin tức đều là bóng dáng thanh nhàn, mạnh mẽ, rắn rỏi của Hoàng Phủ Triệt, phía dưới còn hiện cả phụ đề, tất thảy ở trong mắt cô đều rất chói mắt.

Cô vuốt vuốt tóc, cố thả lỏng. Đi ngang qua thùng rác tiện tay vứt ly trà sữa rỗng.

Lúc này cô đang lái xe đến gian phòng ở câu lạc bộ kia của Trình Diệp, chơi đùa như điên trong sàn nhảy ở lầu 8, một đám nam nữ cởi quần áo cùng nhau đánh bóng bàn.

Không khí xung quanh dâng cao, rượu cồn mê say, tiếng nhạc điện tử cuồng nhiệt.

Đàn ông, xem là gì?

Cô cũng không nên có cái ý tưởng không thiết thực đó, dựa vào đàn ông, không bằng dựa vào bản thân mình.

Trình Diệp quan sát cô gái xinh đẹp đó từ xa, tốt bụng gọi cho Hoàng Phủ Triệt. “Cậu mà không tới đây, người phụ nữ kia sẽ bị người khác ăn mất đấy.”

Hoàng Phủ Triệt đang làm thêm giờ, vừa nhận được cú điện thoại này, liền ném một đống việc đi, lái xe chạy tới đây.

…..

Nhan Loan Loan nghe có người gọi tên mình, tiếng nhạc quá lớn, giọng nói kia thật giống như từ viễn cổ xuyên qua, nghe không rõ lắm.

Trên vai cô có một vật nặng, bị một bàn tay bám lên.

Cô dùng sức rất lớn, nhận ra khuôn mặt của người đàn ông tài năng này, ngăn lại nụ cười bên khoé miệng, chân nhũn ra, cả người nghiêng qua, ôm lấy cái cổ của người đàn ông nọ.

“Tiểu Nguyễn, đã lâu không gặp.”

Bộ dáng ngây ngô của cô, khiến Nguyễn Diệc Hàn khinh rẻ.

Nguyễn Diệc Hàn thuận thế đỡ được người cô, một mùi rượu nồng nặc đập vào mặt anh.

Anh nhặt lấy quần áo bị cởi ra bên cạnh Nhan Loan Loan sau khi cô thua trận bóng bàn, khiến mọi người ồn ào, anh đỡ cô ra ngoài.

…….

Hành lang. Nguyễn Diệc Hàn cầm một chai nước suối, đứng ở đó.

Nhan Loan Loan chẳng thèm để ý đến hình tượng của mình, nằm nghiêng trên chiếc ghế dài. Anh thở dài, đẩy đẩy cô. “Loan Loan, Loan Loan? Ngồi lên uống nước.”

Nhan Loan Loan bị anh gọi, dần tỉnh lại, nheo mắt nhìn chằm chằm vào người anh như đứa trẻ con ngoan ngoãn. “Tiểu Nguyễn? Thật là anh à?”

Nguyễn Diệc Hàn dở khóc dở cười, không còn cách nào liền đỡ cô ngồi lên, giúp cô chải lại mái đầu đã hơi rối. “Nếu không, em cho là ai?”

Nước suối lạnh lẽo chảy xuống bụng, luồn khí mát phả ra từ máy điều hoà trên đỉnh đầu khiến cô tỉnh táo hơn.

Chỉ là ý thức vẫn còn hơi chậm chạp, dừng lại ở câu nói đầy tổn thương của Nguyễn Diệc Hàn.

Tay Nguyễn Diệc Hàn đương sờ soạng chiếc eo trần truị của cô, thì bị Nhan Loan Loan hất ra, hung hăng trừng mắt một cái.

“Cút sang một bên, tôi còn không có say đâu, nhớ kỹ đừng chiếm tiện nghi của tôi.”

“Còn chưa say? Vừa rồi cũng ôm ấp yêu thương anh như vậy rồi.” Gương mặt anh tuấn của Nguyễn Diệc Hàn cố ý nháy mắt trêu chọc cô. “Đã lâu không gặp, để anh sờ một chút thì thế nào? Coi như bồi thường sự cuồng dại anh dành cho em nha!”

Nhan Loan Loan bị anh ta chọc , liền bật cười.

Thấy nụ cười nở rộ trên gương mặt cô, khoé miệng của Nguyễn Diệc Hàn cũng vô thức nhếch lên.

Cô gái này, vẫn có thể làm tim anh rung động.

Nhan Loan Loan cười cười, chợt ngừng lại, gối đầu trên vai Nguyễn Diệc Hàn. “Cho anh cơ hội an ủi tôi đấy.”

Nguyễn Diệc Hàn trong lòng khẽ động, tim đập rộn ràng, ngoài miệng vẫn nói những lời lưu manh. “Được, anh giỏi nhất là an ủi phụ nữ, nói đi, nhà em hay là nhà anh, hay là mướn phòng đây?”

Nào ngờ, cô không hùa theo lời trêu đùa của anh, chỉ trầm mặc, một lát sau hỏi một vấn đề.

“Loại chuyện đó, đối với đàn ông mấy anh mà nói, quan trọng đến vậy sao?”

“Hử?”

“Tiểu Nguyễn, nếu như ban đầu tôi dễ dàng đi theo anh, anh sớm đã vứt tôi rồi phải không?”

“Ách….”

“Nói thật đi, không được gạt tôi.”

Nguyễn Diệc Hàn sờ sờ chop mũi, gật đầu thừa nhận. “Không sai – Ôi, anh nói này, em không phải cố ý chơi trò vờ tha để bắt thật chứ?”

“Hả?”

Nguyễn Diệc Hàn khẽ nghiêng đầu, mùi hương từ tóc cô vẫn vây quanh anh, khiến anh sợ rằng mình không khống chế được bản thân, mắt nhìn chằm chằm vào hàng chữ sặc sỡ trên máy bán hàng tự động.

“Em thật ra yêu anh, lại sợ anh không nhớ em, mới cố ý trêu anh, thật là người phụ nữ xấu xa.”

Nhan Loan Loan buồn cười, ngẩng đầu lên nhìn anh. “Vậy tôi không đùa với anh, anh còn muốn tôi sao?”

“Trò đùa này cũng không thể tuỳ tiện đùa giỡn, anh không chịu nỗi cám dỗ đâu.” Nguyễn Diệc Hàn rút một điếu thuốc đút vào miệng, tay mò mẫn kiếm chiếc bật lửa.

“Tôi không đùa với anh.”

“….” Cái bật lửa phừng phừng ngọn lửa sáng chói, Nguyễn Diệc Hàn lại quên mất việc nhóm điếu thuốc, giống như bị người khác phong ấn trong chốc lát.

Một đôi tay nhỏ bé sờ mặt anh, chống lại đôi con ngươi phủ sương mờ mịch. “Tôi không giỡn với anh, tiểu Nguyễn, anh còn muốn tôi sao?”

Lạch cạch.

Vẻ mặt Nguyễn Diệc Hàn đờ đẫn, cả điếu thuốc trong miệng cũng rơi xuống đất.

Nhan Loan Loan cướp lấy cái bật lửa trong tay anh, nhặt điếu thuốc vừa rơi xuống lên, đặt ở bên môi, nhóm lửa, nhét vào phần môi khẽ nhếch lên của anh, cười nhẹ. “Nói chuyện nào?”

“….. khụ khụ -“

Nguyễn Diệc Hàn vừa định mở miệng nói chuyện, đã bị sặc khói, ho kịch liệt.

Nhan Loan Loan nhíu mày, không vui đẩy anh ra. “Không muốn tiếp tục, tôi cũng không làm đâu.”

Nguyễn Diệc Hàn sải bước đuổi theo, giữ chặt lấy cổ tay cô, kéo cô lại. “Muốn muốn muốn! Anh bị em làm cho sợ hết hồn, nhất thời không kịp phản ứng, a, cái kia, em nói đi đâu? Nhà anh?”

“Nhà anh xa quá.” Nhan Loan Loan mân mê cánh môi đỏ mọng, nũng nịu. Bộ dáng kia khiến Nguyễn Diệc Hàn trong lòng hận không thể lập tức ăn cô ngay lập tức.

“Vậy….” Anh nhớ tới Trình Diệp có một phòng trọ ở câu lạc bộ này, anh liền kéo lấy tay Nhan Loan Loan, trực tiếp đi thang máy đến phòng trọ trước sân khấu thuê phòng.

Cà thẻ mở cửa phòng, liền bước vào bên trong.

Dọc đường đi cũng không buông cô ra.

Chân của anh khá dài, một bước bằng mấy bước chân của Nhan Loan Loan, cô mệt mỏi theo sau,thở hổn hển. “Chậm một chút, anh gấp cái gì?”

Cà thẻ mở cửa phòng, đẩy cửa bước vào, anh thậm chí còn không thèm mở đèn. Nhan Loan Loan trong bóng tối bị anh đè vào cửa, tay sờ lấy gương mặt cô, ánh mắt chăm chú.

Ánh mắt của anh sáng quắc, hơi thở rối loạn, dường như tất cả thanh âm đều đang run rẩy. “Loan Loan, em nhất định phải thế này? Không phải lời khi say đấy chứ?”

Nhan Loan Loan cười khẽ. “Anh ở đây sợ cái gì?”

“Anh chỉ muốn nhắc em, em không muốn anh cũng không ép em, em say, nhưng anh không say, em nói em ở đây trêu chọc anh, chơi anh, anh đều chấp nhận, em chỉ cần nói một chữ “không”, anh sẽ buông tay, nếu không một khi bắt đầu, em có khóc chết đi anh cũng không dừng đâu.”

Từng câu từng câu nối đuôi nhau, nói một hơi tới đây, anh đương nhiên biết chuyện của cô và Hoàng Phủ Triệt, anh không muốn suy đoán giữ bọn họ đã xảy ra vấn đề gì , không muốn suy đoán thái độ khác thường của Nhan Loan Loan, kẻ từ trước đến giờ chỉ chơi đùa mập mờ, phải chăng cô đã động lòng với Hoàng Phủ Triệt rồi.

Anh chỉ …. Không muốn cô phải hối hận.

…..

Lòng Nhan Loan Loan như đang đánh trống, trầm mặc …..

Nguyễn Diệc Hàn cắn răng, kiên nhẫn chờ đợi đáp án của cô. Dường như mỗi giây mỗi phút trôi qua đang hành hạ anh.

Hồi lâu, Nhan Loan Loan tránh ra khỏi ngực anh, đến bên giường, cởi chiếc áo lót xuống, để lộ nội y màu đen.

Bộ ngực mềm mại, theo hơi thở của cô, nhịp nhàng lên xuống.

Nguyễn Diệc Hàn cảm thấy mình giống như đã bị cấm dục rất lâu, như con thú bị kích động muốn xé rách cơ thể cô.

“Vậy thì, đừng ngừng lại.” Cô nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK