Mục lục
Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hứa Tịnh Nhi vừa hỏi xong, thì Cố Khiết Thần đã trả lời luôn, hai từ đơn giản rõ ràng: “Không phải”.

Hứa Tịnh Nhi cau mày: “Anh chắc chắn vậy sao?”.

Dù sao thì Cố Khiết Thần cũng không phải mẹ anh, làm sao biết trong lòng bà ấy nghĩ thế nào, nếu đúng là bà Cố đã nhận Vân Nhu như những lời cô ta nói, thì nghĩ thôi Hứa Tịnh Nhi cũng thấy không vui rồi.

Dường như nhìn ra tâm tư của Hứa Tịnh Nhi, khóe mắt Cố Khiết Thần thoáng hiện nét cười, anh đưa tay lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt cô, bình thản đáp: “Hứa Tịnh Nhi, mắt nhìn của anh được di truyền từ mẹ anh, chỉ chọn người tốt nhất”.

Ý nói là, cô là người tốt nhất, anh chọn cô thì nghĩa là mẹ anh cũng sẽ chọn cô.



Mọi người thấy thế đều tròn mắt há miệng.

Hai người này là đang phỏng vấn thật, hay là tán tỉnh nhau như chốn không người vậy?

Hiếm khi Cố Khiết Thần nói nhiều như vậy, nhưng lại không có nửa lời nhắc đến Vân Nhu, anh không cần giải thích gì hết, đã có thể cho tất cả mọi người thấy rõ, cái thâm tình mà Vân Nhu thể hiện đó chỉ là lời cô ta tự nói ra, còn người ta vốn chẳng buồn nói với cô ta nửa câu.

Trái tim Cố Khiết Thần thuộc về ai, câu trả lời đã rõ như ban ngày.

Thế nào gọi là cảnh giới cao nhất của bẽ mặt? Chính là đây chứ đâu. Mặc kệ cô ta khua môi múa mép, mặc kệ cô ta vẽ ra chuyện nọ chuyện kia, mặc kệ cô ta dắt mũi mọi người, trước mặt anh, cô ta lại như người vô hình.

Vân Nhu đã bao giờ bị người ta phớt lờ như vậy? Cô ta luôn là tiêu điểm trong mắt mọi người, là ánh trăng giữa bầu trời sao, trong trận chiến tưởng chừng như đã nắm được 100% chiến thắng, lại thua một cách thê thảm.

Nhưng cô ta không cho phép bản thân trở thành tên hề, cô ta đứng đó, thẳng lưng, ngẩng cao đầu, thậm chí trên gương mặt còn nở nụ cười.

Cô ta tuyệt đối không thể rút lui một cách thảm hại!



Vân Nhu nhìn Cố Khiết Thần và Hứa Tịnh Nhi, mi mắt run run, nước mắt rơi trong im lặng, cô ta bày ra dáng vẻ kiên cường, sau đó mở miệng, giọng nói nghẹn ngào: “Khiết Thần, em không trách anh lựa chọn Hứa Tịnh Nhi, là do em về muộn quá, nếu anh đã đưa ra lựa chọn, vậy em chúc phúc cho anh, chỉ cần anh hạnh phúc, em chỉ cần anh hạnh phúc là được rồi”.

Nói rồi, Vân Nhu cười một cách đau khổ, quay người, định làm ra vẻ rời đi một cách thoải mái.

Cô ta bước được hai bước, thì giọng đàn ông phía sau cất lên, anh gọi tên cô ta: “Vân Nhu”.

Vân Nhu lập tức dừng bước, khóe miệng khẽ nhếch lên rất khó nhận thấy, cô ta biết, Cố Khiết Thần sao có thể vô tình với cô ta như vậy, sao có thể nỡ để cô ta đi.

Cho dù anh có giận cô ta, cố ý nói những lời đó với Hứa Tịnh Nhi, thì cũng chỉ là diễn kịch với cô ta thôi.

Thế nên, cô ta vừa khóc, vừa định đi, thì anh đã lên tiếng giữ cô ta lại rồi.

Vân Nhu không quay người lại, cô ta đợi Cố Khiết Thần đi tới giữ tay cô ta, đợi Cố Khiết Thần tuyên bố với cả thế giới tình cảm của anh dành cho cô ta.

Vậy mà cô ta chờ mười mấy giây, vẫn không thấy tiếng bước chân, chỉ nghe thấy giọng của anh thông qua micro, từng câu từng chữ lọt vào tai.

“Lúc mẹ tôi qua đời, có để lại chiếc nhẫn bà thích nhất, chiếc nhẫn đó bà chuẩn bị cho vợ tôi, năm đó cô ở bên cạnh bà, bà có nhờ cô giao nó lại cho tôi, cô lại tưởng là mẹ tôi tặng cho cô”.

Cố Khiết Thần vẫn nói giọng lạnh nhạt, thêm vài phần mỉa mai: “Tự đa tình đến đây thôi nhé!”.

“Nhẫn tôi đã lấy lại rồi, hôm nay, tôi sẽ tặng nó cho vợ tôi theo như di nguyện của mẹ tôi”.

Lúc Vân Nhu quay người lại, thì nhìn thấy Cố Khiết Thần lấy một chiếc hộp nhung nhỏ từ trong tay trợ lý Lâm vừa vội vàng chạy tới, mở nắp, lấy ra một chiếc nhẫn, nâng tay Hứa Tịnh Nhi lên rồi dịu dàng đeo vào ngón áp út của cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK