• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Bữa sáng hôm nay, cô uống được một cốc sữa đậu nành, một quả trứng luộc nước chè, hai cái bánh ngô. Buổi trưa cô bảo người giúp việc nấu mì, buổi tối cô ăn gần hai bát cơm". Mạch Tiểu Hân vừa cười vừa nhẹ nhàng xoa lưng cho Trần Vân Chi, "Bát thứ hai em xới có nửa bát, cả ngày không vận động nên phải đề phòng béo phì".

Mục Tư Viễn khẽ cười nói: "Đây không phải em hành hạ mẹ anh sao, chắc là em lại nấu món gì ngon rồi. Bình thường buổi tối mẹ anh đều chỉ ăn một bát cơm".

Đây là lần đi công tác thoải mái nhất của Mục Tư Viễn, vốn chính là bị mẹ đuổi đi lưu vong, không có công việc gì quan trọng. Việc quan trọng nhất trong ngày chính là suy nghĩ tìm chủ đề để buổi tối gọi điện thoại cho Mạch Tiểu Hân cuộc nói chuyện lâu một chút. Đối với anh, nghe cô nhẹ nhàng nói đủ chuyện không lớn không nhỏ trong điện thoại là sự hưởng thụ tốt nhất trên đời.

"Em nấu cá kho", Mạch Tiểu Hân lại đổ mấy giọt rượu thuốc lên lưng Trần Vân Chi sau đó chậm rãi xoa tiếp, "Thật sự rất ngon, bí quyết gia truyền của nhà em mà".

"Tiểu Hân, đến lúc anh về cũng có thể được hân hạnh thử tay nghề của em chứ?" Mục Tư Viễn thăm dò.

"Đương nhiên có thể, hay là em dạy cô bí quyết, thực ra cũng rất dễ làm", Mạch Tiểu Hân cười nói, "Hôm nay cô không nghe lời, thoa rượu thuốc mà cô cứ động đậy mãi. Tổng giám đốc Mục, anh có cần giáo dục cô vài câu không?"

"Không cần không cần, cô nằm nghe điện thoại cũng không tiện, hơn nữa cô có nói thì nó cũng không tin đâu, rồi nó lại phải hỏi lại cháu". Trần Vân Chi vội nói, "Tiểu Hân, cháu xoa bóp mạnh tay lên một chút, xoa nhẹ thế buồn lắm".

Muốn lừa được con dâu cũng không dễ dàng, cả ngày phải quấn băng quanh eo, rôm sảy cũng sắp mọc đến nơi rồi. Mà con bé con này, không biết kiếm được rượu thuốc ở đâu, buổi tối nào cũng phải xoa bóp cho bà nửa tiếng, từ đầu đến chân thì eo là chỗ bà có nhiều máu buồn nhất, nửa tiếng này quả thực bị hành hạ không kém gì tra tấn. Nhưng đau khổ nhất là lúc tắm rửa, để tỏ ra mình hành động bất tiện không thể không có người chăm sóc, bà còn phải hy sinh nhan sắc, có lần không cẩn thận để tuột khăn tắm xuống làm bà ngượng chín mặt, có điều cuối cùng cũng làm cho Mạch Tiểu Hân hiểu được có một số việc quả thật ngay cả con trai cũng không tiện làm.

"Lại đang xoa rượu thuốc à?" Mục Tư Viễn hơi thất vọng, bé con này thật sự làm anh đau đầu, bất kể mình tiếp cận thế nào cô ấy vẫn cứ giữ vững khoảng cách giữa hai người, không chịu tiến lên nửa bước. Tiểu Hân Tiểu Hân, còn đúng là tiểu tâm! (tiểu tâm=cẩn thận).

"Ờ, bác sĩ nói chỉ cần xoa nhẹ cho rượu thấm qua da là được rồi, em đương nhiên phải nghe lời thầy thuốc, cô đúng là dễ buồn quá!" Mạch Tiểu Hân bật cười khanh khách, "Có điều nếu là em thì chắc cũng vậy".

"Đúng là tinh nghịch", Mục Tư Viễn bất giác mỉm cười, "Ngày mai anh về, đừng nói với mẹ anh vội nhé, nhỡ đâu máy bay trễ giờ mẹ anh lại lo lắng".

"Ờ", Mạch Tiểu Hân đồng ý, sau đó lại cảm thấy có chút không phù hợp, trước kia bố đi công tác mới thường xuyên nói với mẹ như vậy, "Ngày mai anh về". Hình như cô và Mục Tư Viễn không nên có kiểu đối thoại như vậy.

Mỗi buổi tối, Mục Tư Viễn đều sẽ gọi điện thoại về nhà thăm hỏi tình hình mẹ, Trần Vân Chi luôn dăm ba câu đã đưa điện thoại cho cô, cô rất rõ ràng ý đồ của bà già, nhưng còn Mục Tư Viễn? Giọng nói dịu dàng như vậy hầu như khiến cô có ảo giác được yêu, cô phải luôn nhắc nhở chính mình về tiền thưởng, xe đạp điện và thẻ mua hàng mới có thể không mơ hồ rơi vào cạm bẫy lần nữa.

Ngoại hình tốt là có thể mê hoặc người khác một cách vô trách nhiệm như vậy à? Mạch Tiểu Hân đúng là có chút tức giận, ra sức oán thầm trong lòng để củng cố lập trường của mình. Bắt rồi thả, thả rồi bắt, cô đương nhiên không chịu chơi trò mèo đuổi chuột này với anh ta được. Tốt xấu Mạch Tiểu Hân cũng như hoa như ngọc, cũng có chút vốn liếng mê hoặc nam sinh, tuyệt đối không thể trở thành cô bé đáng thương bị người ta từ chối một lần nữa. Ngày mai Mục Tư Viễn đã về rồi, cô phải nghĩ biện pháp mau rời khỏi nơi này.

Mấy ngày nay Mục Tư Viễn đi công tác bên ngoài, bà già nói là cần cô chăm sóc nhưng thực ra mỗi ngày hết giờ làm Mạch Tiểu Hân đến nhà họ Mục thì thức ăn trong bếp đều đã được chuẩn bị xong, rửa sạch sẽ, canh cũng đã nấu xong. Việc cô cần phải làm chỉ là đặt nồi rang xào hai món một chay một mặn, còn thoải mái hơn lúc ở nhà với Hà Đông. Việc dọn dẹp vệ sinh đã có người giúp việc làm, quần áo cũng do người giúp việc giặt, thức ăn cũng là người giúp việc mua theo danh sách đã ghi ra từ trước. Bà già còn dặn người giúp việc mua cho cô một đống đồ ăn vặt, ngày nào cũng ngồi nhìn cô vừa ăn vừa xem TV với vẻ mặt từ ái, thậm chí thấy cô không chịu ăn bà còn mất hứng. Có lúc cô không nhịn được nghĩ, sau này ai làm con dâu bà ấy thì nhất định sẽ rất hạnh phúc.

Hai mẹ con như thế này, nếu cô còn không mau chạy khỏi đây thì thật sự quá nguy hiểm.

"Tiểu Hân, cô nghe Tư Viễn nói là cháu từng giúp nó một việc rất lớn, đúng không?" Cuối cùng Trần Vân Chi cũng thoát khỏi đôi tay của Mạch Tiểu Hân, nằm nghiêng trên sofa tò mò hỏi cô. Bà đã hỏi con trai nhưng nó luôn không chịu kể lại rõ ràng.

Mạch Tiểu Hân cảm thấy kì lạ, vì sao Mục Tư Viễn không nói với mẹ mình, sợ bà nhớ tới chuyện cũ lại đau lòng sao?

"Ờ, thực ra là một chuyện nhỏ", cô đứng dậy cất chai rượu thuốc, nhân cơ hội vào nhà vệ sinh rửa tay vội vàng gửi tin nhắn cho Mục Tư Viễn hỏi xem có được nói hay không.

Mục Tư Viễn lập tức trả lời tin nhắn, "Nói được, có điều đừng mô tả anh quá hèn nhát".

Mạch Tiểu Hân nhếch miệng, ai dám nói anh ta hèn nhát chứ? Không ngờ người năm đó cô cứu lại là một người có tiềm lực phát triển cao như vậy.

Nghe xong tự thuật của Mạch Tiểu Hân, Trần Vân Chi yên lặng hồi lâu rồi cảm khái nói: "Cháu ngoan, không ngờ cháu còn có duyên phận với nhà cô như vậy. Năm đó, bố Tư Viễn xảy ra chuyện, cô ốm suốt một năm, Tư Viễn cũng tầm tuổi cháu bây giờ. Khổ thân nó, toàn bộ việc bán công ty, đền tiền, sa thải nhân viên đều do một mình nó làm hết khiến nó căng thẳng không thở nổi. Vậy mà nó lại gặp chuyện như vậy, khi đó nếu như không có cháu nhỡ đâu nó nhất thời không giữ được bình tĩnh hoặc sau đó có gì luẩn quẩn trong lòng thì nhà cô cũng xem như xong rồi". Bà kéo tay Mạch Tiểu Hân thở dài nói, "Thảo nào nó thích cháu như vậy, nhiều năm như vậy cô cũng chưa nghe nó nói thích cô gái nào, nhưng lần nọ cháu đi nhờ xe nó về nhà nó đã chính miệng nói với cô là nó thích cháu".

Thích mình? Mạch Tiểu Hân trợn mắt há mồm nhìn Trần Vân Chi, cảm thấy trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi. Thích? Anh ấy nói như vậy sao?

Tỉnh táo, tỉnh táo, cô tự nói với mình. Sau đó cô từng nghĩ lại rõ ràng, đoán được là Mục Tư Viễn đã nhận ra mình hôm ở Hải Thượng Nhân Gia, thảo nào Hà Đông nói anh ấy nhìn mình rất lạ, từ đó về sau thái độ đối với mình cũng thay đổi rõ ràng. Có điều cho dù như vậy nhưng lần nọ cô đưa cơm đến bệnh viện thì hôm sau anh ấy vẫn bảo Ngải Lâm đưa thẻ mua hàng cho mình để tỏ rõ lập trường.

Một là một, hai là hai, mặc dù điều này làm cô khó xử nhưng cô vẫn tán thưởng cách làm của anh ấy. Tình yêu và cảm kích là hai chuyện khác nhau. Cô là người đã trải qua tình yêu, bất kể lúc nào Ngô Cạnh đứng trước mặt cô thì cô đều có thể cảm nhận được sự yêu thương trong ánh mắt anh ta, ánh mắt Mục Tư Viễn thì trấn tĩnh hơn nhiều, thậm chí còn không nóng bỏng bằng Lục Tử Hãn, điểm này cô tuyệt đối sẽ không tính sai cho nên mới có thể kịp thời phanh lại. (Tác giả không nhịn được nói: Bé con ngốc nghếch, với cá tính của Mục Tư Viễn thì sao dám không biết xấu hổ mà đứng ngẩn ngơ nhìn cô chứ? Lúc cô không chú ý thì ánh mắt anh ta lại khác).

"Khi đó nếu là ai thì cũng sẽ làm như vậy, xã hội này vẫn có chính nghĩa, chỉ có điều cháu làm hơi quá thôi, cứ chạy theo xe cảnh sát. Lúc đó cháu còn nhỏ, còn không hiểu chuyện". Mạch Tiểu Hân cố gắng tỏ ra điềm nhiên như không, nói: "Chỉ là một chuyện nhỏ, cô và tổng giám đốc Mục đều không cần để trong lòng".

Có lẽ Mục Tư Viễn thích mình, nhưng là một loại thích kiểu khác, tựa như cô thích Hà Đông và Cầm Cầm, thích Ngải Lâm, thích Mã Tô, lần cô đi nhờ xe anh ta về thì sao? Lần đó cô hoàn toàn có thể khẳng định kiểu thích mà Mục Tư Viễn nói nhất định không phải kiểu mà mẹ anh ấy nghĩ.

Trần Vân Chi tỉ mỉ đánh giá phản ứng của Mạch Tiểu Hân, trừ ngạc nhiên thì dường như không hề có biểu hiện khác. Bà có chút thất vọng, nói thế nào đi nữa thì con trai mình cũng tuấn tú lịch sự, điều kiện trên các phương diện đều không tồi, cô gái nào nghe thấy nó nói thích mình thì cũng phải mừng rỡ hoặc thẹn thùng một chút chứ. Nhưng Mạch Tiểu Hân lại chỉ ung dung khiêm tốn giải thích, chẳng lẽ trong lòng thật sự đã có người khác? Hay là cách làm của con trai trước đây làm cô ấy lạnh lòng?

"Cái thằng Tư Viễn này vốn cũng là một đứa không sợ trời không sợ đất, khi còn bé nó nghịch lắm, giáo viên cũng không làm gì được nó. Mấy năm nay nó phải gánh trọng trách nặng nề nên tâm tư cũng nặng nề, có một số việc không thể không nhìn trước ngó sau, càng coi trọng thì càng không dám dễ dàng quyết định".

"Viễn Dương là công ty đã niêm yết, một quyết định của tổng giám đốc Mục sẽ liên lụy tới lợi ích của bao nhiêu người", Mạch Tiểu Hân tiếp ý của Trần Vân Chi, "Mỗi quyết định đưa ra đương nhiên đều phải thận trọng".

Thấy Mạch Tiểu Hân không hề hiểu ý mình, Trần Vân Chi tiếp tục nói, "Trong công việc thì nó vẫn rất có chủ kiến, trong thời gian ba bốn năm có thể làm Viễn Dương phát triển như thế, từ trên xuống dưới đều không ai có ý kiến gì. Có điều lúc gặp được người mình thích thì lại không có chủ kiến, muốn suy nghĩ chu toàn cho hạnh phúc cả đời của người ta, cháu bảo nó có ngốc không, con người sống trên đời sao có thể tính hết được mọi chuyện chứ!"

Mạch Tiểu Hân không hiểu lời Trần Vân Chi nói, nếu như mình chính là "người nó thích" theo như lời Trần Vân Chi thì cô đâu có cảm thấy Mục Tư Viễn không có chủ kiến khi gặp mình? Có chủ kiến lắm mà, không phải đã quyết đoán kịp thời cắt đứt tâm tư của mình sao? Có lẽ anh ấy đã thích người khác nhưng vẫn giấu mẹ mà thôi, dạo tết không phải anh ấy còn đặt mua sợi dây chuyền hoa hồng đó sao, đó là quà dành riêng cho Valentine mà. Còn đúng là thâm tình, còn muốn suy nghĩ chu toàn cho hạnh phúc cả đời của người ta. Một người xuất sắc như vậy chẳng lẽ còn có cô gái nào lại từ chối anh ấy? Cho nên mẹ anh ấy mới muốn anh ấy lựa chọn lại lần nữa? Muốn đẩy mình đến bên người anh ấy? Nhưng mình không phải là người anh ấy thích mà.

Mạch Tiểu Hân nghĩ lung tung một hồi, cảm thấy dù sao cũng không có quan hệ gì với mình nên quyết định không thèm nghĩ nữa. "Vâng, có xem bói cũng không xem được cả đời". Mạch Tiểu Hân nói, "Mẹ cháu nói lúc cưới bà ngoại cháu đã tìm người xem bói, nói số mẹ cháu sẽ có hai con trai, kết quả còn không phải chỉ có một con gái là cháu sao? Xem bói cũng đâu thể xem được quốc sách cơ bản!" Cô cười tít mắt cầm một quả ô mai đưa cho Trần Vân Chi, chính mình cũng lấy một quả cho vào miệng.

Trần Vân Chi ngồi nghe, cái con bé này đang nói cái gì thế, sao chẳng ăn nhập gì với ý mình thế này? Đúng là sốt ruột chết người đi được, mai kia là con trai mình về rồi, dù sao mình cũng phải có chút thành quả chứ. "Tiểu Hân à, cậu sư huynh của cháu kia mới từ Bắc Kinh về à? Đến Bắc Kinh được mấy năm rồi?"

"Khoảng năm hay sáu năm gì đó cô ạ!" Mạch Tiểu Hân biết Trần Vân Chi nhất định đã nghe được tình hình cơ bản từ chỗ Ngải Lâm, mình đã đồng ý với Mục Tư Viễn là sẽ không mang sư huynh ra làm lá chắn nữa, bây giờ lại thấy mẹ anh hỏi, cô bỗng thấy chột dạ.

"Trước đây đều không liên lạc gì à?" Trần Vân Chi rất vui vẻ, đi mấy năm cũng không nhớ rõ, trước kia nhất định không có dây dưa gì.

"Liên lạc với bố cháu tương đối nhiều, anh ấy là một sinh viên mà bố cháu rất thích, ngày còn học cao học suốt ngày đến nhà cháu ăn cơm". Mạch Tiểu Hân hi vọng Trần Vân Chi có thể tự giác hiểu ra hàm nghĩa trong đó, như thế này không thể coi như lừa gạt, cũng không cầm lấy sư huynh làm lá chắn, nếu như bà già nhận định cô và sư huynh là được bố mẹ sắp xếp thì mình coi như đại công cáo thành.

"Bắc Kinh là một nơi tốt để phát triển sự nghiệp, năm sáu năm nếu làm tốt thì cũng có chút căn cơ rồi, nếu vứt bỏ tất cả ở đó thì sợ là phải hạ quyết tâm rất lớn?"

Trần Vân Chi nghĩ thầm, một môn sinh đắc ý của bố, nếu như lại trở về vì con gái thì chỉ dựa trên tấm lòng này cũng sẽ đủ để trở thành một đối thủ rất mạnh của con trai mình rồi, kể cả khi hiện nay giữa hai người này còn không có vấn đề gì.

"Anh ấy đến Bắc Kinh bắt tay làm việc từ cơ sở, vất vả lắm, lần này, vừa được điều về đây làm giám đốc công ty con". Mạch Tiểu Hân thấy Trần Vân Chi không hỏi tiếp về đề tài mình đưa ra liền thấy hơi thất vọng.

"Nó muốn theo đuổi cháu à? Cũng đúng, Tiểu Hân của chúng ta xinh đẹp như vậy, chắc là có nhiều chàng trai thích lắm. Cô thấy Tử Hãn cũng có ý định này". Trần Vân Chi cười tủm tỉm kéo tay Mạch Tiểu Hân hỏi, "Cháu vẫn chưa nhận lời nó à?"

Mạch Tiểu Hân đỏ mặt, câu hỏi này hỏi quá khéo, "nó" ở đây có thể hiểu là sư huynh, cũng có thể hiểu là Lục Tử Hãn, cô phải trả lời thế nào bây giờ? Cô đã từ chối Lục Tử Hãn nhưng còn đang xem xét sư huynh, có điều sao có thể nói với Trần Vân Chi như vậy. "Tập đoàn Văn Cẩm lớn quá, cháu sao xứng chứ? Thực ra trợ lý Lục cũng chỉ đùa vui thôi". Có điều, cô biết sư huynh không phải đùa.

Trần Vân Chi nghe ra ý tứ trong lời nói của cô, chẳng lẽ bé con này quả thật chuẩn bị nhận lời sư huynh?

"Bây giờ gia đình nào cũng chỉ được sinh một con, đúng là rất vắng vẻ. Bố cháu có không ít sinh viên đúng không? Các sư huynh sư tỷ chắc đều chăm sóc cháu như em gái, cũng không khác là mấy so với anh chị em ruột của mình. Loại tình cảm này rất đáng quý!" Bà phải nhắc nhở Tiểu Hân tình cảm của sư huynh sư muội hoàn toàn không giống tình yêu nam nữ.

"Bố cháu chưa bao giờ nhận học sinh nữ, cho nên cháu không có sư tỷ". Mạch Tiểu Hân tiếc nuối nói, "Bình thường ở nhà đều là cháu phải nấu cơm cho sinh viên của bố cháu ăn, bọn họ chẳng biết làm gì cả".

Lời nói của Trần Vân Chi lại một lần nữa bị hóa giải nhẹ nhàng, bà thầm thở dài. Tất cả sức mạnh đều như đấm vào chăn bông, có đi mà không có về. Con trai ơi, gặp phải một cô nàng tiểu yêu tinh như vậy thì sau này đời con khổ rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK