• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trì Yên nói đặc biệt nghiêm túc.

Khương Dịch không nghiện thuốc lá, cô có thể nhìn ra, bằng không cũng không có khả năng thật sự khiến anh bỏ thuốc hoàn toàn trong thời gian ngắn được.

Ngoài cửa, giọng Khương Vận lại lần nữa vang lên: “Tiểu Trì, em ăn cơm tối chưa?”

Trì Yên nhìn ra cửa.

Nếu đáp chị là “Ăn rồi ạ”, nói không chừng trong chốc lát Khương Vận chờ không được sẽ trực tiếp phá cửa đi vào.

Cho nên cô đặc biệt cơ trí đáp lại hai chữ: “Chưa ạ.”

Quả nhiên, Khương Vận hỏi cô: “Muốn ăn cái gì?”

“Muốn ăn bánh bao gạch cua, ở nhà ngay đối diện bệnh viện thôi ạ." Trì Yên lại nói, “Cảm ơn chị Khương Vận.”

Người bên ngoài đáp một tiếng, cuối cùng không có tiếng gì nữa.

Lúc này Trì Yên mới xoay đầu qua, duỗi tay muốn lấy bật lửa trong tay Khương Dịch.

Tay trái của cô còn vướng mũi kim, Khương Dịch cũng không dám để cô quá sức, thay tay đè tay cô ấn lên giường: “Đừng lộn xộn.”

Mu bàn tay Trì Yên lúc này mới cảm thấy đau.

Có lẽ thuốc hết tác dụng, miệng vết thương trên cánh tay lúc này cũng hơi hơi đau, lại có chút ngứa.

Chỗ bán bánh gạch cua ra đến cửa bệnh viện là có thể nhìn thấy, đoán rằng Khương Vận cũng chẳng mất quá nhiều thời gian.

Trì Yên ngẩng mặt nhing Khương Dịch: “Anh còn không ra đi?”

Nói rồi, cằm cô nhẹ nâng, hất hất ra phía cửa.

Đáy mắt Khương Dịch đã đen lain càng tối kịt, "Anh còn chưa vào, làm sao ra được hả?"

Trì Yên buột miệng thốt ra: “Tui khinh.”

Mới vừa nói ra, vệt đỏ ửng trực tiếp từ bên tai tràn luôn xuống cổ.

Trước kia cô chưa từng nói lời thô tục bao giờ.

Trì Yên quen thân với Bạch Lộ, nhiều nhất cũng chỉ phối hợp với cô nàng mắng qua vài người, nói qua vài đề tài không được thuần khiết lắm, còn lời thô tục, cho dù trong lòng cô có vô số lần hình thành thì cũng không nói ra ngoài miệng bao giờ.

Trì Yên bị lời của mình làm cho ngốc luôn, cô nghẹn một hơi không phun ra được, liếc trộm Khương Dịch một cái.

Người đàn ông hình như bị cô mắng đến xửng sốt vài giây, đôi mắt hơi hơi nheo lại, cui xuống nhìn thẳng vào mắt cô: "Học ai hả?"

“…… Học anh.”

Khương Dịch từng nói qua trước mặt cô, tuy là số lần ít đến cực kì ít, ít đến có thể xòe một bàn tay ra đếm thử.

Người Khương gia tựa hồ đều như vậy cả.

Nói lời thô tục, trừ Khương Dịch, từ Khương Du Sở đến Khương Vận đều có nói, nhưng tới tới lui lui cũng chỉ có hai chữ như vậy thôi.

Hiện tại, lần đầu tiên Trì Yên cũng cống hiến cho này hai chữ.

“Nói lại”

“Học anh……”

“Cậu trước.”

Trì Yên quay mặt đi.

Khương Dịch, người này thật là có thể suy diễn loại hành động “Tìm mắng” này vô cùng nhuần nhuyễn mà

Hai người ở rất gần, gần thêm mấy tấc nữa là có thể tiếp xúc với nhau luôn

Ngón tay Trì Yên nhẹ nhàng moi cái chiếu, nhắc nhở anh: “ Chị Khương Vận sắp về tới……”

Lời nói còn chưa nói hết, hơi thở đàn ông đã gần thêm chút nữa, ấm áp sạch sẽ mà phả lên khóe môi cô, giữ cằm cô hôn xuống.

Trì Yên còn chưa kịp phản ứng lại, miệng vẫn đang trong trạng thái khẽ nhếch, cái lưỡi linh hoạt của anh đã thuận thế tiến vào, nhẹ nhàng mà đảo qua miệng cô, từng tấc từng tấc.

Trì Yên khẩn trương, không khống chế được mình, hơi cắn xuống, lực không mạnh, nhưng hẳn cũng không tính là nhẹ, vì cô nghe thấy Khương Dịch khẽ hừ một tiếng.

Cô bị đẩy dựa đến bức tường phía sau, anh cúi người áp đến, bên tai cô vamg lên một tiếng gì đấy, Trì Yên khẽ rũ mắt, thấy cái bật lửa đã lăn nửa vòng vững vàng rơi vào trong thùng rác.

Nhà tư bản chính là khác người, nói ném liền ném.

Trì Yên nhìn chằm chằm cái bật lửa chôn thân trong thùng rác vài lần, vốn dĩ cũng không muốn nghiêng đầu tránh động tác tiếp theo nữa, cô nheo mắt lại, vừa muốn phối hôn anh, cửa lại bị gõ vang lần nữa ——

“Tiểu Trì, em khỏe chưa?”

Trì Yên không có cách nào nói chuyện, chỉ mơ mơ hồ hồ “Ân” một tiếng.

Giây tiếp theo, cô nghe thấy tiếng then cài cửa chuyển động.

Đáy mắt Khương Dịch lóe lên một chút, trước khi Khương Vận đẩy cửa đi vào chỉ một giây thôi đã sửa lại cô áo Trì Yên cho ngay ngắn rồi.

“Tiểu Dịch, em đến lúc nào thế?”

Trì Yên thay anh trả lời: “vừa đến thôi ạ.”

Khương Dịch nhìn cô một cái, cười như không cười.

Khương Vận cũng không hỏi nhiều, mở gói bánh gạch cua ra, đưa đôi đũa cho Khương Dịch: "Trì Yên cử động không tiện, em đút cho con bé đi."

Khương Dịch vừa muốn nhận đôi đũa, chị lại thu tay lại.

“Bỏ đi, không định xem hai đứa bây mắt đưa mày liếc,” chị gắp một cái bánh bao đưa đến bên miệng Trì Yên: “Tiểu Trì há miệng, chị đút cho em.”

Trì Yên: “……”

Lúc nãy Trì Yên đã ăn cháo rồi, bây giờ bụng đã no rồi, nhưng vẫn ăn thêm.mấy cái bánh gạch cua.

Thấy cô ăn được, Khương Vận lúc này mới buông đũa xuống, chị ngẩng đầu nhìn Trì Yên: “Trước khi nói bản kiểm điểm, nói chính sự đã.”

Trì Yên gật đầu.

“Buổi chiều có thấy tin tức được không?”

Trì Yên vẫn gật đầu như cũ, “Vừa rồi có xem qua ạ. ”

“Bên Ái Luyến bên kia khẳng định không dùng Đỗ Vũ Nhu nữa, video tuyên truyền khẳng định cũng muốn chụp lại.”

Trì Yên không nói tiếp, nghe chị tiếp tục nói, đồng thời, lén lút liếc mắt ngắm Khương Dịch một cái

Khương Dịch ngồi cuối giường cô, tầm mắt dừng trên mặt cô, không cố tình nhưng cũng chả kiêng dè gì

Khương Vận: “Nghiêm túc một chút.”

Trì Yên cuống quít thu tầm mắt về.

“Vừa rồi chị đã nói qua với Ái Luyến rồi, em bị thương, sắp tới lại nhiều việc, mặc kệ đổi thành ai, cũng không liên quan đến em, nếu yêu cầu em chụp lại, vậy tính giá khác”

Khương Vận quả nhiên là gừng càng già càng cay.

Không ai đồng ý làm lại lần hai cả, huống chi vừa tốn sức lại chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.

Khương Vận: “Chuyện thứ hai, vai nữ chính 《 nhiếp hồn 》của Đỗ Vũ Nhu cũng bị kéo xuống rồi, hôm nay đạo diễn bên kia liên hệ với chị, hỏi em sắp tới có bận gì hay không.”

《 nhiếp hồn 》 là tác phẩm lớn, cho dù đất diễn của nam số 3 ít hơn nữ chính cũng đã có vô số diễn viên hạng hai đi tranh rồi.

Trì Yên nhíu nhíu mày: “Chị Vận, chắc em không thích hợp đâu?”

“Quả thật không thích hợp,” Khương Vận lời ít mà ý nhiều, “Chị đã xem qua nhân vật cùng cốt truyện rồi, trước mắt em không thích hợp nhận loại kịch bản này.”

Dừng một chút, Khương Vận lại nói: “Còn nữa hiện tại trên mạng đều truyền Đỗ Vũ Nhu có thể nhận được 《 nhiếp hồn 》 là vì dựa vào kim chủ leo lên, đoàn phim《 nhiếp hồn 》 cái tiếng này, nếu đổi sang em, khó tránh cũng sẽ bị dân mang suy đoán lung tung là bị bao dưỡng.”

Khương Vận “Đừng nói dân mạng, ngay cả chị nếu không biết tình huống, cũng sẽ nghĩ thế.”

Rốt cục ngay cả thằng em trai của chị lần trước cũng nói muốn dùng quy tắc nhầm với nghệ sĩ của chị đấy thôi.

Một cô gái nhỏ dịu dàng xinh đẹp thế này, nghĩ linh tinh với cô cũng không phải chỉ có một hai người.

Khương Vận liếc nhìn Khương Dịch, sau đó tiếp tục nói: “Bộ phim em đang quay nhanh chóng đóng máy rồi, buổi chiều lúc chị đi có hỏi qua bác sĩ, miệng vết thương không sâu đến mức lưu lại sẹo đâu, nếu muốn nghỉ ngơi mấy ngày thì báo nghỉ một thời gian, nếu em cảm thấy không có vấn đề gì thì chị chọn cho em một bộ tiếp.”

Khương Dịch nhíu mày: “Chị ——”

“Em câm miệng, để Tiểu Trì nói.”

Trì Yên quay đầu nhìn Khương Dịch, anh cau mày nhìn cô, trong tối ngoài sáng đều đang nhắc nhở cô “Nghỉ ngơi mấy ngày”.

Cô yên lặng thu mắt lại: “Không cần nghỉ ngơi ạ.”

Người đàn ông cười nhạt.

Khương Vận rất vừa lòng câu trả lời của cô, vết thương của Trì Yên quả thật không ảnh hưởng lớn, người lại trẻ tuổi, đúng là thời điểm lên cố sức.

Ấn tượng đầu tiên của chị với Trì Yên vốn dĩ đã không tồi rồi, tính tình cũng hợp nhau, hơn nữa lại thêm quan hệ với Khương Dịch, nhìn cô bé này ngày càng thấy thuận mắt.

Khương Vận cười tủm tỉm vỗ vỗ mặt cô,

“Khoảng thời gian trước có chú ý kịch bản, có hơi không thích hợp lắm nhưng chị vẫn nói, hiện tại, danh khí của em không đủ, nếu chọn ẩu một vai nữ chính, còn không bằng cứ tiếp tục làm một nữ n cho phim lớn mà ổn.”

Khương Vận nói thẳng, nháy mắt giúp Trì Yên nhận rõ bản thân mình

Thật ra cô rất tán đồng với ý kiến của Khương Vận

Trong cái giới showbiz này, nếu không có nhân mạch rộng, thì chỉ có thể tự mình in từng dấu chân mà thôi.

Trì Yên càng nguyện ý làm kiểu người ở vế sau.

“Qua mấy ngày nữa có thể xem qua kịch bản, chị rất coi trọng bộ này đấy.”

Những lời này đã kết thúc chính sự, Khương Vận sờ sờ cằm, chuyển đề tài: “Có mang bản kiểm điểm theo không?”

“Có ạ.”

Trì Yên nhìn về phía cái túi trên bàn, “Ở trong túi ạ.”

Khương Vận lấy túi qua, sau đó kéo khóa ra, chị thấy một bản kiểm điểm cỡ tầm 3 tờ giấy.

Chữ viết…… Có chút quen thuộc.

Khương Vận đọc nhanh như gió xem qua “Tự em viết?”

Trì Yên: “…… Ân.”

Có người đặc biệt không cho mặt mũi cười nhẹ một chút, giọng rất thấp tất nhẹ, nhưng cũng rất êm tai.

Trì Yên mặc kệ anh, ngược lại hỏi Khương Vận: “Chị Vận, có được không ạ?”

Khương Vận cũng cười, “Thật sự là em viết à?”

Sáng này Trì Yên có xem qua bản kiểm điểm, nhưng thời gian vội vã, cô cũng chỉ mới xem có một phần thôi.

Đặc biệt đứng đắn, tuyệt đối không có nửa điểm không thích hợp.

Cô đặc biệt trịnh trọng gật gật đầu, “Vâng.”

“Bận cả một ngày rồi, mắt hơi mỏi, Tiểu Trì, em đọc cho chị nghe đi.”

Trì Yên: “……”

Trước đây là cô làm sai, lại cảm thấy ngại ngùng nên chỉ có thể nhận lấy cẩn thận đọc từng chữ một.

Trang đầu tiên, câu văn lưu loát, đến một lỗi chính tả cũng không có. Đặc biệt khiêm tốn kể lại sự việc.

Đến trang thứ hai, bắt đầu thường xuyên xuất hiện tên "Khương Dịch"

Sau đó lại đến trang thứ ba, Trì Yên bắt đầu không rõ hai chữ "Khương Dịch" nữa.

Cô càng đọc càng cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại không thể dừng lại được, chỉ có thể căng da đầu đọc tiếp.

Khương Vận ngồi bên cạnh, đôi mắt lão luyện thưởng thức biểu tình trên mặt cô, một bên phải cố khống chế cho mình không được hiện ý cười quá rõ ràng, một bên lại không thể kêu dừng được.

Bản kiểm điểm ba ngàn chữ, bị Trì Yên ê a đọc đến nửa tiếng.

Chóp mũi cô lấp tấm mồ hôi, đầu ngón tay cũng đổ mồ hôi.

Hai trang sau của bản kiểm điểm, khái quát nội dung chỉ có mấy ý_____

Tui thích Khương Dịch.

Tui cực kì thích Khương Dịch.

Không ai thích Khương Dịch bằng tui cả.

Từ trước nay tui chưa từng thấy người đàn ông nào tốt hơn Khương Dịch hết.

Đậu má…… Trì Yên chưa bao giờ biết người đàn ông này lại không biết xấu hổ như thế!

Cô đọc đến mặt đỏ tai hồng, nhưng đương sự nghe được còn rất hưởng thụ, khóe môi hơi hơi câu lên, khóe mắt nhẹ chọn, đáy mắt vừa ái muội, vừa dịu dàng.

Trì Yên: “……”

Khương Vận nghẹn đến mặt sắp rút gân, vẫn không nhịn được “Phụt” một tiếng bật cười: “Tiểu Trì, tuy rằng em lạc đề, nhưng nể mặt em thích em trai chị như vậy, chị không truy cứu với em nữa.”

Trì Yên: “……”

Vậy cô có phải nên cảm ơn Khương Dịch không?

…… Ha hả.

Sau khi đọc xong bản kiểm điểm, phòng bệnh phân hóa nghiêm trọng thành hai thái cực.

Hai chị em bên kia nhìn cực kì thoải mái, chỉ coa mình Trì Yên là buồn bực, hận không thể nuốt hết đống giấy kia vào.

Mãi đến khi từng giọt nước nhỏ xuống, kim tiêm được Khương Dịch rút ra, Trì Yên mặc kệ anh, mắt cũng chẳng thèm nâng lên một chút, cầm di động download game một người chơi rồi bắt đầu chơi.

Khương Vận cũng cười đủ rồi, ý vị không rõ khen cô một câu: “Tiểu Trì, ngữ văn của em thật tốt.”

“……” Trì Yên khô cằn cười một tiếng “Lúc học cao trung, em chính là cán sự môn ngữ văn đấy ạ.”

Khương Vận không nhịn được lại cười một chút.

Có người, tiếp xúc càng nhiều lại càng thấy thích. Nhưng càng thích thì cũng không thể ngồi đây mãi được, Khương Vận nhìn đồng hồ, thời gian không còn sớm nữa.

“Được rồi, hôm nay chị về trước đây.” chị nói rồi quay đầu nhìn Khương Dịch, “Chăm sóc Tiểu Trì cẩn thận vào đấy.”

Trì Yên hừ nhẹ.

Sau khi cửa bị đóng lại, cô chạm bắt đầu trò chơi.

Khương Dịch cười cô, cô cũng không để ý tới, anh có duỗi tay khẽ chạm mặt cô, Trì Yên nghiêng đầu cắn anh, ngón tay anh liền bị cô cắn lấy, dường như vẫn mang theo mùi cháo.

Trì Yên không nhả ra, mãi đến khi nghe được tiếng cửa bị đẩy ra, có giọng nữ vang lên: “Mẹ, mẹ mau xem…… Anh con bị bạo hành gia đình kìa!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK