• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đứng ở dưới lầu nhà trọ của Lan Sơ, Uông Tĩnh Phong không ức chế được buồn bã liên tiếp thở dài. Bây giờ mới được nghỉ mấy ngày, thế nhưng lại bắt hắn tới nơi này phục vụ người giả danh khoa học kia. Hơn nữa còn lợi dụng thời gian tự do sau khi tan việc của hắn để đến thăm.

Nhắc đến nguyên nhân cũng buồn cười, chẳng qua là Lan Sơ xui xẻo thiếu chút nữa là bị chậu hoa rơi xuống đập vào đầu. Vì vậy, Đông Lý Lê Hân sau khi bị Lan Sơ mắng một trận , liền có thể ngay thẳng bắt hắn đến đây. Vì để chứng minh Đông Lý Lê Hân luôn luôn quan tâm đứa bé trong bụng Lan Sơ. Vấn đề là, tên kia làm như biết rõ tất cả, không sợ Lan Sơ sẽ biết hắn ta bí mật cài đặt máy theo dõi trong nhà cô sao?

Suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng Uông Tĩnh Phong chỉ có thể cam chịu số phận đi lên lầu, nhấn chuông cửa nhà trọ của Lan Sơ.

Bên trong nhà, Lan Sơ ngủ đến trời đất mịt mù. Hoảng sợ trở về nhà, cô chỉ muốn nằm một chút nhưng lại ngủ say. Cũng không biết có phải do liên tiếp mấy ngày nay ngủ không được tốt, hay là cô luôn bị giật mình. Nên bây giờ ngủ rất say. Vì vậy, cô thật sự không nghe được âm thanh phát ra từ chuông cửa.

Uông Tĩnh Phong biết Lan Sơ nhất định đang ở nhà, liền nhẫn nại nhấn hơn mười tiếng chuông. Cho đến khi bên trong nhà rốt cuộc truyền đến âm thanh rất nhỏ của Lan Sơ, mơ hồ hỏi.

"Người nào. . . . . . À?" Lan Sơ không có sức lực dựa trên cánh cửa, ngay cả mắt cũng không mở ra nổi. Cô thật khó khăn mới có thể ngủ ngon như vậy, rốt cuộc là người nào không thức thời như thế, lại cố ý đến phá hủy giấc mộng đẹp của cô.

Ngăn cách nhau bằng cánh cửa, Uông Tĩnh Phong vô cùng thành thật trả lời nói: "Là tôi, Uông Tĩnh Phong."

"àh. . . . . . À? Uông tiên sinh?" Nghe vậy, cả người Lan Sơ lập tức cũng dần tỉnh lại. Cô liền mở cửa, nhiệt tình đón Uông Tĩnh Phong vào phòng khách."Uông tiên sinh, anh tới rồi, thật sự là quá tốt, không nghĩ tới anh lúc này lại tới đây, chúng ta thật là tâm linh tương thông."

Khóe miệng Uông Tĩnh Phong khống chế không được lại bắt đầu không ngừng hút khí. Làm ơn, không nên dùng từ ngữ lung tung được không? Sẽ có án mạng .

"Đến đây, Uông tiên sinh mời ngồi, tôi đi pha trà cho anh." Lan Sơ cũng không có chú ý tới sắc mặt Uông Tĩnh Phong hơi có chút khó coi, xoay người đi nấu nước pha trà cho anh.

Thấy thế, Uông Tĩnh Phong vội vàng kéo lại Lan Sơ, nói: "Không cần phiền vậy, bây giờ uống trà, buổi tối ngủ không được rồi." Không nên lãng phí thời gian, mau để cho hắn dàn xếp mọi việc cho xong, để cho hắn đi nhanh thôi.

"Vậy tôi rót ly sữa tươi cho anh." Thái độ Lan Sơ hết sức kiên quyết. Cô nghĩ, lúc này Uông Tĩnh Phong đã đói bụng. Có lẽ cơm tối hắn cũng chưa ăn, liền chạy tới đây. Lại nói bụng trống không uống trà không tốt, mới từ chối nói sợ tối ngủ không được. Nói cách khác, cô nói gì cũng phải cho hắn rót một ly sữa tươi. Nếu không, cô thật rất có lỗi đối với sự hiền lành cùng tấm lòng của Uông Tĩnh Phong rồi.

Uông Tĩnh Phong rất nhanh đầu hàng, "tốt." Lại tiếp tục dằn co, không biết phải lãng phí bao nhiêu thời gian. Chỉ rót một ly sữa tươi so pha trà nhanh hơn nhiều.

Lan Sơ cười ngọt ngào, thật vui chạy vào phòng bếp, rót cho Uông Tĩnh Phong ly sữa tươi thật đầy. Sau đó, cô cẩn thận bưng ra, nhẹ nhàng để xuống trước mặt của Uông Tĩnh Phong. cô cười thật vui ngồi ở đối diện Uông Tĩnh Phong, nháy mắt cũng không nháy một cái nhìn hắn chằm chằm.

Uông Tĩnh Phong lập tức cầm ly lên, ực một hơi lớn. Sau đó, nhắm mắt giải thích đôi câu."Mấy ngày nay hơi nhiều việc, cho nên. . . . . . cũng không có đến ."

"Không sao, chỉ là, lần tới tốt nhất anh có thể gọi cho tôi trước, không để cho tôi đợi là được." Lan Sơ cười càng thêm rực rỡ. Cô cũng biết Uông Tĩnh Phong không phải cố ý không đến thăm cô. Nếu không, hắn căn bản là không cần phải nhận lỗi với cô.

Uông Tĩnh Phong nắm thật chặt ly sữa tươi, hít sâu một hơi, bắt đầu đi vào vấn đề."Mấy ngày nay như thế nào? Ngủ có ngon không?"

"Cũng được." Lan Sơ gật đầu một cái, đột nhiên phát ra tiếng kinh hô như nhớ ra chuyện gì, "A, đúng rồi." Nhìn cô này, thiếu chút nữa cô liền đem chuyện buổi chiều quên. Khó trách cô mới vừa rồi khi thấy Uông Tĩnh Phong sẽ vui như vậy.

"Cái gì?" Uông tĩnh phong vội vàng phối hợp hỏi.

Lan Sơ nhấm mắt một cái, mặt trịnh trọng nói : "Tôi muốn nhờ anh giúp tôi điều tra một chuyện."

Uông Tĩnh Phong càng thêm phối hợp, hết sức ân cần hỏi han: "Chuyện gì?" Thật tốt quá, nói nhanh một chút đi. Chỉ cần Lan Sơ vừa nói ra, hắn có thể chính đáng lập tức rời đi.

" Hôm nay khi tôi vận động trở lại, thiếu chút nữa bị đập chết." Lan Sơ gọn gàng dứt khoát, căn bản không quan tâm lời của mình có hay không nghe rợn cả người. Huống chi, cô cũng không có phóng đại. Vị trí cái chậu hoa đó hy sinh, cách mũi chân của cô chỉ là năm phân. Thiếu chút nữa là đập ở trên đầu cô.

"Đập chết? !" Uông Tĩnh Phong cố làm kinh ngạc. Thật tốt là hắn đã biết trước, nếu không, hắn không phải bị Lan Sơ nhà Khoa Học Gia giả danh này làm sợ mà quăng ra ly sữa tươi. Cô không phải là cũng quá phóng đại. Chuyện thế này ngày ngày cũng có thể xảy ra.

Lan Sơ dùng sức gật đầu một cái, giải thích: "Ừ, tôi đang đi ở trên đường, đột nhiên có một chậu hoa từ trên trời rớt xuống. Tôi muốn nhìn là ai ném chậu hoa, là cố ý , là không cẩn thận, hoặc chỉ là trùng hợp rớt xuống ." Cô biết mình có thể là đa nghi, nhưng căn cứ theo cô thiếu chút nữa vứt bỏ cái mạng nhỏ của mình. Cô nghĩ, cẩn thận điều tra tìm hiểu rõ cũng không quá đáng. Chỉ là để cho mình có chút an tâm.

"Được." Uông Tĩnh Phong sảng khoái đồng ý. Nói xong, hắn lập tức uống sạch sữa tươi trong ly, đứng dậy chuẩn bị tạm biệt." Vậy tôi sẽ đi ngay bây giờ để điều tra."

"Không cần vội, ăn xong cơm tối đi cũng không trễ." Lan Sơ vô cùng vui vẻ, cô kéo lại Uông Tĩnh Phong, muốn mời hắn ăn cơm tối.

"Nếu như muốn điều tra, thời gian càng sớm càng tốt, để quá lâu, thu thập đầu mối sẽ càng khó khăn." Uông Tĩnh Phong tuyệt đối là người cái khó ló cái khôn, đánh chết hắn cũng không ở lại cùng Lan Sơ ăn cơm tối. Hắn còn chưa có sống đủ , hắn không muốn chưa giải thích được liền bị Đông Lý Lê Hân diệt khẩu.

"là vậy sao, vậy cũng được, thật sự là làm phiền anh." Mặc dù có chút thất vọng, nhưng Uông Tĩnh Phong nói hợp tình hợp lý , Lan Sơ cũng không thể cố ép. Dù sao cũng là chính cô nhờ Uông Tĩnh Phong đi điều tra , cô cũng không nên làm cho hắn điều tra thêm khó khăn.

"Không có gì, tôi đi." Nói xong, Uông Tĩnh Phong giống như chạy trốn.

Đưa mắt nhìn bóng lưng Uông Tĩnh Phong vội vàng rời đi, Lan Sơ rất là cảm động. Nhìn xem Uông Tĩnh Phong, rõ ràng mọi việc đều cùng hắn không có một chút xíu quan hệ, nhưng hắn lại vẫn nhiệt tâm giúp cô như vậy. Nhìn lại một chút Đông Lý Lê Hân, quả thật là quá không có tình người. Tên kia thật đã chuẩn bị tốt vai trò làm một người cha sao ? Người kia thật muốn đứa con, chứ không phải là lấy về món đồ chơi để chơi.

Đặc biệt là cô không nghĩ sẽ lấy đứa con đưa cho Đông Lý Lê Hân, cho dù cô thật có ý nghĩ như vậy, cũng không dám làm như vậy. Rất dễ thấy, Đông Lý Lê Hân căn bản cũng không có chuẩn bị làm cha . Nếu hắn không thể trở thành một người cha đúng nghĩa, cô đem con cho hắn, tuyệt đối sẽ hại cả đời bảo bối Niếp Niếp của cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK