• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngồi ở trong xe, nhìn tầng lầu phòng trọ Lan Sơ ở, Đông Lí Lê Hân không nhịn được có chút do dự. Hắn không xác định chắc chắn, chính mình dạng tùy tiện tới chơi, có thích hợp hay không.

Mẫn Huyên đuổi theo tới đây không cần gấp gáp, nhưng là, Mẫn Huyên chẳng những biết hắn đang cài đặt máy theo dõi trong nhà Lan Sơ. Hơn nữa, còn tìm được từng cái một, để cho máy theo dõi của hắn không cách nào tiếp tục công việc nữa. Đối với lần này, hắn không thể không cảm thấy lo lắng.

Hắn có thể không hề giám thị nhất cử nhất động của Lan Sơ và bảo bối nữa, nhưng hắn không thể mặc cho Mẫn Huyên sống ở trong nhà Lan Sơ, mình lại cái gì cũng không biết. Vì vậy, suy tính tới suy tính đi, hắn vẫn là quyết định tự mình đến nhà Lan Sơ nhìn một chút. Trừ đi xác định Lan Sơ và bảo bối an toàn ra, càng để Mẫn Huyên hiểu, hắn mọi lúc đều chú ý đến Lan Sơ và bảo bối.

Cuối cùng do dự một chút, Đông Lí Lê Hân vẫn là xuống xe. Từng bước từng bước đi về phía nhà trọ Lan Sơ.

Lúc này, Lan Sơ đang mang theo bảo bối vùi ở trong phòng ngủ chơi đùa. Mà Mẫn Huyên cùng mẹ cô đang ở trong phòng bếp nghiên cứu món ăn ngon mới. Nói đến buồn cười, đây là lần đầu tiên mẹ cô đối với việc làm thức ăn ngon cảm thấy hứng thú như vậy.

Chuông cửa bỗng nhiên vang lên, Lan Sơ ôm bảo bối hưu một cái liền từ trong phòng ngủ chạy ra. Vội vã đi ra trước mẹ cô cùng Mẫn Huyên ở trong phòng bếp, chạy như bay đến cửa trước, cũng một phen mở cửa. Khi cô nhìn người tới lại là Đông Lí Lê Hân thì cô không nhịn được sững sờ ngay tại chỗ. Cho đến khi thanh âm của bảo bối ở trong ngực ê a càng ngày càng vang dội, vùng vẫy muốn tìm nơi nương tựa trong lồng ngực Đông Lí Lê Hân, động tác càng ngày càng kịch liệt thì cô mới không thể không hồi thần.

"Nini có phải hay không muốn ba rồi hả? Nào, ba ôm." Đông Lí Lê Hân đối với Lan Sơ khẽ mỉm cười, giang hai cánh tay, đem bảo bối đón vào trong ngực của mình. May mắn có bảo bối ở đây, nếu không, hắn thật sự không thể giải thích được dụng ý mình đột nhiên tới cửa thăm hỏi.

"A! Không sai không sai, Nini có thể rất nhớ anh, tôi cũng vậy nhớ anh muốn chết, mau vào đi!" Lan Sơ ngẩn ra, thuận nước đẩy thuyền, vội vàng mời Đông Lí Lê Hân vào nhà. Cô cũng không tin, thấy Đông Lí Lê Hân ưu tú như vậy, mẹ cô sẽ không động lòng. So với Mẫn Huyên mà nói, đương nhiên vẫn là Đông Lí Lê Hân hơn một chút.

Nếu như không phải là Lan Sơ chạy nhanh, người mở cửa nhất định sẽ là mẹ Lan Sơ. Thấy Lan Sơ đi mở cửa, mẹ Lan Sơ vốn định cũng trở về phòng bếp. Cũng rất không lúc để cho bà nghe được đoạn đối thoại của Lan Sơ và Đông Lí Lê Hân. Bà lập tức liền ngăn ở phòng khách, vẻ mặt bắt bẻ, cay nghiệt nhìn Đông Lí Lê Hân từ trên xuống dưới. "Lan Lan, vị tiên sinh này là ai à?"

Lan Sơ nhìn Mẫn Huyên đi theo từ trong phòng bếp đi ra một chút, trả lời thành thật: "Ba Nini, Đông Lí Lê Hân, CEO của tập đoàn Đông Lí."

Mẫn Huyên nhíu nhíu mày, không biến sắc. Hắn còn tưởng rằng, Đông Lí Lê Hân sẽ không chủ động tới nhà Lan Sơ.

"Tập đoàn Đông Lí? Cái gì tập đoàn Đông Lí? Chưa nghe nói qua." Mẹ Lan Sơ quyết định không cho Đông Lí Lê Hân một chút xíu mặt mũi, theo ý bà, một người đàn ông không muốn chịu nửa điểm trách nhiệm đối với con ruột của mình cùng mẹ của đứa bé, tuyệt sẽ không phải là đàn ông tốt.

"Anh qua đây giúp tôi cầm ít đồ, sau đó chúng ta mang Nini đi công viên đi một vòng." Lan Sơ cố ý không nhìn mẹ cô cùng Mẫn Huyên, nói xong, liền lôi kéo Đông Lí Lê Hân đi phòng ngủ cầm thứ gì ra cửa. Không chọc nổi vẫn là tránh đi, cô cũng không muốn ở nhà lãng phí thời gian cùng tinh lực nghe mẹ cô dài dòng. Không nghĩ tới mẹ cô cũng đã chính mắt thấy được Đông Lí Lê Hân rồi, kết quả thái độ vẫn là ác liệt như vậy.

Mẹ Lan Sơ một phen ngăn Lan Sơ cùng Đông Lí Lê Hân lại, đổ ập xuống mà hỏi: "Con không phải đã mang Nini đi dạo công viên rồi sao? Hơn nữa cũng sắp ăn cơm tối, con còn chạy loạn cái gì?"

"A!" Lan Sơ giống như là đột nhiên phát hiện ra cái gì, mỉm cười vỗ vỗ bả vai mẹ già cô, nói: "Mẹ, thật ngại, con quên nói cho hai người biết biết, tối hôm nay con không ăn cơm ở nhà, hai người từ từ ăn vậy."

"Vậy sao con không nói sớm, làm xong mới nói!" Nghe vậy, âm lượng của mẹ Lan Sơ nhất thời thẳng tắp tăng vọt. Thật sự cho là bà không nhìn ra được sao? Đông Lí Lê Hân này căn bản là tạm thời tới cửa thăm hỏi.

Mắt thấy Lan Sơ lại sắp cùng mẹ cô cãi vả, Đông Lí Lê Hân không nhịn được giúp một tay giảng hòa. "Như vậy đi, buổi tối chúng ta hay là ở nhà ăn đi, ăn xong lại mang Nini đi ra ngoài tản bộ cũng được." Hắn làm sao sẽ không hiểu ý tưởng Lan Sơ vội vã muốn tránh đi ra ngoài. Nhưng nếu như làm trái với ý nguyện của mẹ Lan Sơ quá mức, chỉ sợ chuyện sẽ thay đổi càng phiền toái hơn.

"Được rồi, vậy thì nghe lời anh." Lan Sơ cười ngọt ngào, thân mật khoác lên cánh tay Đông Lí Lê Hân. Sau đó không quá khách khí hỏi mẹ cô, "Vậy lúc nào thì ăn cơm?"

"Chờ!" Mẹ Lan Sơ tức giận rống to một tiếng, xoay người vào phòng bếp.

"Chúng ta đến phòng ngủ đi chơi." Thấy Mẫn Huyên thủy chung không nói một lời nhìn mình và Đông Lí Lê Hân, Lan Sơ cười mị mị lôi kéo Đông Lí Lê Hân chạy hướng phòng ngủ, coi sự tồn tại của Mẫn Huyên chỉ là một trận không khí. Lợi dụng mẹ cô đi đối phó cô, chán ghét của cô đối với Mẫn Huyên lại mạnh mẽ tăng thêm một phần.

Mẫn Huyên hít sâu một hơi, chuyển sang phòng bếp, tiếp tục giúp mẹ Lan Sơ chuẩn bị cơm tối. Theo hiện tại, mẹ Lan Sơ vẫn là thích hơn hắn. Trừ phi Lan Sơ cùng mẹ cô đoạn tuyệt quan hệ, nếu không, tâm tình mẹ của cô, cô ít nhiều vẫn còn cần suy tính. Cho dù cô không suy tính, cô cùng Đông Lí Lê Hân cũng không có nhiều khả năng thành công đi tới cùng nhau. Lấy thế lực cùng địa vị tập đoàn Đông Lí, hôn nhân chỉ có thể là một thủ đoạn lợi ích. Sau lưng gia đình Đông Lí Lê Hân, tuyệt đối không có khả năng đáp ứng để Lan Sơ trở thành nữ chủ nhân mới của Đông Lí thị.

Vì để ngừa thời gian Lan Sơ cùng Đông Lí Lê Hân đơn độc chung đụng quá dài, mẹ Lan Sơ và Mẫn Huyên đều không lãng phí thời gian. Hai người cố gắng làm trong thời gian ngắn nhất chuẩn bị xong cơm tối, bốn người lớn cộng thêm một đứa bé, cùng nhau ngồi ở trong phòng ăn ăn cơm tối.

Một cái bàn, Lan Sơ cùng Mẫn Huyên mặt đối mặt, Đông Lí Lê Hân là cùng mẹ Lan Sơ mặt đối mặt.

Bảo bối do Đông Lí Lê Hân ôm, vừa ngồi vào bàn cơm, Lan Sơ cũng không khách khí bắt đầu cuồng ăn. Mặc cho mẹ của mình và Mẫn Huyên đối với Đông Lí Lê Hân tiến hành các loại nhãn đao công kích. Khó có được mẹ cô đem tinh lực giày vò chuyển dời đến trên người của Đông Lí Lê Hân, cô đương nhiên là muốn nắm chặt thời gian hưởng thụ thật tốt một chút bình tĩnh khó có được. Đợi cô ăn uống no đủ, cô mới có thể nghĩ đến biện pháp tốt giải cứu đông Đông Lí Lê Hân.

"Đưa Nini cho tôi đi, anh ôm Nini ăn cơm, nhất định sẽ không có biện pháp ăn cơm." Vừa ngồi vào, Mẫn Huyên liền đưa tay chuẩn bị ôm đứa bé. Lấy thân phận của Đông Lí Lê Hân, hắn chắc chắn sẽ không chăm sóc bảo bối.

"Không cần gấp gáp, tôi có thể ăn." Đông Lí Lê Hân cười cười, quả quyết cự tuyệt. Con gái của hắn, còn chưa tới phiên người ngoài tới quan tâm.

"Nhưng cậu là khách, nào có đạo lý để khách ôm trẻ con ăn cơm." Mẫn Huyên khách khí tới cực điểm, giống như Đông Lí Lê Hân là khách tới nhà hắn thăm hỏi vậy.

Đông Lí Lê Hân khóe miệng nụ cười sâu hơn, thẳng thắn trả lời: "Tôi là ba của Nini."

"Tề Kỳ nói không sai, cậu là khách, đưa con bé cho Tề Kỳ đi, Tề Kỳ không phải người ngoài." Thấy thế, mẹ Lan Sơ mở miệng hát đệm. Bộ dáng đẹp mắt có ích lợi gì, chuyện gì cũng sẽ không làm, ngay cả trẻ con cũng ôm không tốt, lại vẫn không biết xấu hổ công bố mình là cha ruột đứa bé. Ruột thì thế nào? Có bản lãnh liền gánh vác trách nhiệm tương ứng với đứa bé đi.

Lan Sơ vốn không muốn can thiệp đông chiến tranh giữa Mẫn Huyên và Đông Lí Lê Hân, nhưng lời mẹ cô nói, cô thật sự không thích nghe. Vì vậy, cô vô cùng dứt khoát liền nói ra."Anh và người giúp việc tranh cái gì? Lúc ăn cơm, đứa bé đương nhiên là giao cho người giúp việc chăm sóc. Nhanh ăn cơm đi, ăn xong chúng ta mang Nini đi chơi." Nếu Đông Lí Lê Hân là ngời ngoài, vậy Mẫn Huyn coi là ci gì? Đng Lí Lê Hân ít nhất còn l ba của con gọi c, mà Mẫn Huyn là ci gì? Nhng mà chỉ đúng l một vị hùng xm thật lâu trước đy thôi. (cu này qu hiếm >_

"Đợc." Đông Lí Lê Hân phi hợp gật đầu một cái, đem bảo bi trong ngực đưa cho Mẫn Huyn.

Nhưng l, mẹ Lan Sơ mất hứng. Lan Sơ cho dù ghét Mẫn Huyn đi chăng nữa, cũng không cần xut khẩu đả thương ngời như vậy. "Lan Sơ, sao con khng lễ phép như vậy? T Kỳ lúc nào th thinh ngời giúp việc rồi hả ?"

Lan Sơ không chút no yếu thế, không khch khí hỏi ngược lại: "Nếu nh mà cha ruột của con gi con cũng có th coi như l người ngoi, vậy T Kỳ khng phải người giúp việc vậy l cái g? Chẳng lẽ mẹ giám n hồ đồ rồi sao? Ngay cả người no là ngời ngoài cũng khng phản rõ sao?"

Mẹ Lan Sơ khng phản bước đợc, bị nghẹn một câu ni cũng không trả lời đợc.

Lan Sơ liều mạng, vừa tự mnh anh, vừa không ngừng gp thức ăn cho Đông Lí Lê Hân. Giống như l chỉ sợ mẹ cô v Mẫn Huyên nhn không hiu vậy, đối vi Đông Lí Lê Hân mun có nhiều ân cần thì có bấy nhiêu ân cần. Không phải là lấy lòng sao? Cô cũng không phải là không biết.

Mẹ Lan Sơ nhìn cắn răng nghiến lợi, chỉ là ngại vì Mẫn Huyên, bà không muốn tranh chấp với Lan Sơ. Đừng nhìn Lan Sơ giống như cả ngày lẫn đêm cũng vô tâm vô phế, tư tưởng so với người bình thường còn thông minh hơn. Ngày trước Mẫn Huyên cãi vả cùng Lan Sơ, bị thương tổn chỉ sẽ là Mẫn Huyên. Mà bà cũng không thể nào tranh luận thắng Lan Sơ.

Đến đây, bữa cơm tối này, bốn người cuối cùng cũng có thể an tĩnh bắt đầu ăn cơm rồi.

Lan Sơ ăn nhanh nhất, hai ba lần liền giải quyết hết hai chén cơm cùng một đống lớn món ăn. Cô nghĩ như thế nào cũng cảm thấy tức giận, liền đem tức giận biến thành thực lực. Thả bụng, ăn một bữa lớn.

Đông Lí Lê Hân thật ra thì cũng không đói, hắn ăn không nhiều lắm. Cho nên, Lan Sơ mới vừa buông chén đũa xuống, hắn liền theo sát ăn xong rồi.

Đúng lúc này, Mẫn Huyên chợt ôm bảo bối đứng lên, không nói một lời hướng đi phòng ngủ.

Đông Lí Lê Hân nhanh chóng ngăn Mẫn Huyên lại, hỏi: "Làm sao vậy?"

"Tôi thay ta cho Nini." Mẫn Huyên khách khí cười cười, nói thật.

"Để tôi đổi đi, anh tiếp tục ăn cơm." Nói xong, Đông Lí Lê Hân cường ngạnh đem bảo bối ôm trở về trong lòng ngực mình. Quen cửa quen nẻo đi tới phòng ngủ Lan Sơ, chuẩn bị thay tã cho bảo bối.

Ánh mắt của Mẫn Huyên không khỏi tối sầm, hắn không nghĩ tới Đông Lí Lê Hân thế nhưng cũng sẽ thay tã. Đang muốn theo sau tìm một chút hư thật, rồi lại bị Lan Sơ ngăn lại. "Anh nhanh ăn cơm đi, đổi tã cho Nini xong, đoán chừng anh cũng không có khẩu vị ăn cơm."

Nghĩ đến kế hoạch Lan Sơ cơm nước xong sẽ mang bảo bối đi ra ngoài tản bộ, Mẫn Huyên lập tức trở về bàn cơm, tính toán trước khi Lan Sơ cùng Đông Lí Lê Hân mang theo đứa bé ra cửa thì hắn cũng giải quyết xong cơm tối. Như vậy, hắn liền có lý do đi Lan Sơ cùng Đông Lí Lê Hân cùng đi ra ngoài tản bộ. Hắn tuyệt không để cho Lan Sơ cùng Đông Lí Lê Hân có quá nhiều thời gian đơn độc chung đụng. Hơn nữa, bọn họ còn cùng có một cô con gái bảo bối đáng yêu như vậy .

Mẹ Lan Sơ như nhìn thấu ý tưởng của Mẫn Huyên, vội vàng gắp cho Mẫn Huyên một đống lớn món ăn. Ăn no xong, mới có hơi sức cùng tình địch chiến đấu. Mặc dù bà cũng không hiểu rõ Đông Lí Lê Hân, nhưng rất dễ nhận thấy, hắn một chút cũng khó đối phó. (sai lầm khi khinh địch, đừng đánh giá qua bề ngoài)

Thay xong tã cho bảo bối, lại sửa sang túi xách thật tốt. Lan Sơ để Đông Lí Lê Hân ôm bảo bối, cùng đi tản bộ.

Đã sớm chuẩn bị sẵn sàng Mẫn Huyên lập tức cùng đi ra ngoài. Hai lớn một nhỏ, thoáng chốc liền thay đổi thành ba lớn một nhỏ.

Đối với việc này, Lan Sơ vô cùng bất đắc dĩ. Mẫn Huyên muốn đi theo, cô cũng đuổi không đi. Nếu hắn không sợ lúng túng, vậy hắn liền theo thôi. Dù sao, cô chỉ cần cố gắng coi hắn thành không khí là được.

Hiển nhiên, Mẫn Huyên cũng không cam lòng mình như không khí mà tồn tại. Hắn không chút khách khí chen chúc ở giữa Đông Lí Lê Hân và Lan Sơ, thỉnh thoảng trêu chọc bảo bối một cái, hoặc là quấy rầy Lan Sơ một cái. Thật cũng không có vẻ dư thừa.

Nhưng đi lại ở trên đường cái, tổ hợp ba người như vậy, thật sự vô cùng hấp dẫn con mắt. Một đường đi tới công viên, người lúng túng ngược lại biến thành Lan Sơ.

Một cước nhảy vào địa phận công viên, Lan Sơ cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù trong công viên người cũng không ít, cũng may diện tích công viên trước mặt siêu cấp lớn. Cho dù người nhiều hơn nữa, cũng sẽ không đặc biệt chú ý tới cô và Đông Lí Lê Hân còn có Mẫn Huyên mang theo bảo bối, tổ hợp ba lớn một nhỏ kỳ quái.

Nhưng là, có Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên ở đây, người làm mẹ như cô, rõ ràng dư thừa ra ngoài. Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên tranh nhau trêu chọc, ôm ấp bảo bối. Bất luận cô nhúng tay như thế nào, cũng giành không được. Cuối cùng vẫn là cô theo ở phía sau, Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên hai người vây quanh bảo bối đi ở phía trước. Người không biết, nhất định sẽ lầm tưởng là giữa Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên có cái gì.

Ở trong công viên vòng vo một hồi, bảo bối chợt không quá cao hứng rầm rì lên tiếng.

Thấy thế, Lan Sơ lập tức lấy ra một bình sữa, muốn cho bảo bối uống sữa. Kết quả, cô cầm bình sữa vừa mới chen đến trước mặt của Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên, liền bị Mẫn Huyên một phen đã đoạt đi bình sữa.

"Nini khát nước a, được, Dady cho con ăn." Nói xong, Mẫn Huyên ôm thân thể bảo bối, muốn đem bảo bối ôm vào trong ngực của mình. Nhưng Đông Lí Lê Hân cũng không chịu buông tay, cánh tay dài của hắn duỗi một cái, ngăn trở Mẫn Huyên. Còn đoạt lấy bình sữa trong tay Mẫn Huyên. Sau đó, hắn vẻ mặt cưng chiều nói với bảo bối ở trong ngực: "Nini, uống nước nào, ba cho con ăn."

"Như vậy sẽ làm Nini bị sặc, đưa Nini cho tôi." Lan Sơ không thể nhịn được nữa, tức giận từ trong tay Đông Lí Lê Hân đoạt lại bình sữa, còn đem bảo bối ôm lấy. Tiếp đó, cô đi tới ven đường ngồi xuống một cái ghế. Để bảo bối nghiêng dựa vào trong ngực cô uống sữa.

Bảo bối cười mị mị ôm bình sữa, bẹp bẹp uống một hồi lâu.

Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên canh giữ ở một bên, hai người yên lặng nhìn. Hai người chỉ lo chiếm đoạt bảo bối, tuy nhiên cũng bỏ quên thời điểm cho bảo bối ăn uống cái gì, mấu chốt là không thể đi động.

Lan Sơ vừa cho bảo bối uống sữa, vừa không khách khí cho Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên mỗi người một cái liếc mắt. Hai người cũng không có kinh nghiệm gì, lại còn dám cùng cô tranh giành. Không biết xấu hổ sao? Nếu không phải là cô kịp thời cản lại, bảo bối không chừng sẽ bị sặc thành cái dạng gì. Coi như không có bị bị sặc, cũng nhất định sẽ uống không thoải mái.

---------- BỔ SUNG THÊM ----------

Chương 79.2

Lan Sơ vốn không muốn can thiệp đông chiến tranh giữa Mẫn Huyên và Đông Lí Lê Hân, nhưng lời mẹ cô nói, cô thật sự không thích nghe. Vì vậy, cô vô cùng dứt khoát liền nói ra."Anh và người giúp việc tranh cái gì? Lúc ăn cơm, đứa bé đương nhiên là giao cho người giúp việc chăm sóc. Nhanh ăn cơm đi, ăn xong chúng ta mang Nini đi chơi." Nếu Đông Lí Lê Hân là người ngoài, vậy Mẫn Huyên coi là cái gì? Đông Lí Lê Hân ít nhất còn là ba của con gái cô, mà Mẫn Huyên là cái gì? Nhưng mà chỉ đúng là một vị hàng xóm thật lâu trước đây thôi. (câu này quá hiểm >_

"Được." Đông Lí Lê Hân phối hợp gật đầu một cái, đem bảo bối trong ngực đưa cho Mẫn Huyên.

Nhưng là, mẹ Lan Sơ mất hứng. Lan Sơ cho dù ghét Mẫn Huyên đi chăng nữa, cũng không cần xuất khẩu đả thương người như vậy. "Lan Sơ, sao con không lễ phép như vậy? Tề Kỳ lúc nào thì thành người giúp việc rồi hả ?"

Lan Sơ không chút nào yếu thế, không khách khí hỏi ngược lại: "Nếu như mà cha ruột của con gái con cũng có thể coi như là người ngoài, vậy Tề Kỳ không phải người giúp việc vậy là cái gì? Chẳng lẽ mẹ già nên hồ đồ rồi sao? Ngay cả người nào là người ngoài cũng không phân rõ sao?"

Mẹ Lan Sơ không phản bác được, bị nghẹn một câu nói cũng không trả lời được.

Lan Sơ liều mạng, vừa tự mình anh, vừa không ngừng gắp thức ăn cho Đông Lí Lê Hân. Giống như là chỉ sợ mẹ cô và Mẫn Huyên nhìn không hiểu vậy, đối với Đông Lí Lê Hân muốn có nhiều ân cần thì có bấy nhiêu ân cần. Không phải là lấy lòng sao? Cô cũng không phải là không biết.

Mẹ Lan Sơ nhìn cắn răng nghiến lợi, chỉ là ngại vì Mẫn Huyên, bà không muốn tranh chấp với Lan Sơ. Đừng nhìn Lan Sơ giống như cả ngày lẫn đêm cũng vô tâm vô phế, tư tưởng so với người bình thường còn thông minh hơn. Ngày trước Mẫn Huyên cãi vả cùng Lan Sơ, bị thương tổn chỉ sẽ là Mẫn Huyên. Mà bà cũng không thể nào tranh luận thắng Lan Sơ.

Đến đây, bữa cơm tối này, bốn người cuối cùng cũng có thể an tĩnh bắt đầu ăn cơm rồi.

Lan Sơ ăn nhanh nhất, hai ba lần liền giải quyết hết hai chén cơm cùng một đống lớn món ăn. Cô nghĩ như thế nào cũng cảm thấy tức giận, liền đem tức giận biến thành thực lực. Thả bụng, ăn một bữa lớn.

Đông Lí Lê Hân thật ra thì cũng không đói, hắn ăn không nhiều lắm. Cho nên, Lan Sơ mới vừa buông chén đũa xuống, hắn liền theo sát ăn xong rồi.

Đúng lúc này, Mẫn Huyên chợt ôm bảo bối đứng lên, không nói một lời hướng đi phòng ngủ.

Đông Lí Lê Hân nhanh chóng ngăn Mẫn Huyên lại, hỏi: "Làm sao vậy?"

"Tôi thay ta cho Nini." Mẫn Huyên khách khí cười cười, nói thật.

"Để tôi đổi đi, anh tiếp tục ăn cơm." Nói xong, Đông Lí Lê Hân cường ngạnh đem bảo bối ôm trở về trong lòng ngực mình. Quen cửa quen nẻo đi tới phòng ngủ Lan Sơ, chuẩn bị thay tã cho bảo bối.

Ánh mắt của Mẫn Huyên không khỏi tối sầm, hắn không nghĩ tới Đông Lí Lê Hân thế nhưng cũng sẽ thay tã. Đang muốn theo sau tìm một chút hư thật, rồi lại bị Lan Sơ ngăn lại. "Anh nhanh ăn cơm đi, đổi tã cho Nini xong, đoán chừng anh cũng không có khẩu vị ăn cơm."

Nghĩ đến kế hoạch Lan Sơ cơm nước xong sẽ mang bảo bối đi ra ngoài tản bộ, Mẫn Huyên lập tức trở về bàn cơm, tính toán trước khi Lan Sơ cùng Đông Lí Lê Hân mang theo đứa bé ra cửa thì hắn cũng giải quyết xong cơm tối. Như vậy, hắn liền có lý do đi Lan Sơ cùng Đông Lí Lê Hân cùng đi ra ngoài tản bộ. Hắn tuyệt không để cho Lan Sơ cùng Đông Lí Lê Hân có quá nhiều thời gian đơn độc chung đụng. Hơn nữa, bọn họ còn cùng có một cô con gái bảo bối đáng yêu như vậy .

Mẹ Lan Sơ như nhìn thấu ý tưởng của Mẫn Huyên, vội vàng gắp cho Mẫn Huyên một đống lớn món ăn. Ăn no xong, mới có hơi sức cùng tình địch chiến đấu. Mặc dù bà cũng không hiểu rõ Đông Lí Lê Hân, nhưng rất dễ nhận thấy, hắn một chút cũng khó đối phó. (sai lầm khi khinh địch, đừng đánh giá qua bề ngoài)

Thay xong tã cho bảo bối, lại sửa sang túi xách thật tốt. Lan Sơ để Đông Lí Lê Hân ôm bảo bối, cùng đi tản bộ.

Đã sớm chuẩn bị sẵn sàng Mẫn Huyên lập tức cùng đi ra ngoài. Hai lớn một nhỏ, thoáng chốc liền thay đổi thành ba lớn một nhỏ.

Đối với việc này, Lan Sơ vô cùng bất đắc dĩ. Mẫn Huyên muốn đi theo, cô cũng đuổi không đi. Nếu hắn không sợ lúng túng, vậy hắn liền theo thôi. Dù sao, cô chỉ cần cố gắng coi hắn thành không khí là được.

Hiển nhiên, Mẫn Huyên cũng không cam lòng mình như không khí mà tồn tại. Hắn không chút khách khí chen chúc ở giữa Đông Lí Lê Hân và Lan Sơ, thỉnh thoảng trêu chọc bảo bối một cái, hoặc là quấy rầy Lan Sơ một cái. Thật cũng không có vẻ dư thừa.

Nhưng đi lại ở trên đường cái, tổ hợp ba người như vậy, thật sự vô cùng hấp dẫn con mắt. Một đường đi tới công viên, người lúng túng ngược lại biến thành Lan Sơ.

Một cước nhảy vào địa phận công viên, Lan Sơ cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù trong công viên người cũng không ít, cũng may diện tích công viên trước mặt siêu cấp lớn. Cho dù người nhiều hơn nữa, cũng sẽ không đặc biệt chú ý tới cô và Đông Lí Lê Hân còn có Mẫn Huyên mang theo bảo bối, tổ hợp ba lớn một nhỏ kỳ quái.

Nhưng là, có Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên ở đây, người làm mẹ như cô, rõ ràng dư thừa ra ngoài. Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên tranh nhau trêu chọc, ôm ấp bảo bối. Bất luận cô nhúng tay như thế nào, cũng giành không được. Cuối cùng vẫn là cô theo ở phía sau, Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên hai người vây quanh bảo bối đi ở phía trước. Người không biết, nhất định sẽ lầm tưởng là giữa Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên có cái gì.

Ở trong công viên vòng vo một hồi, bảo bối chợt không quá cao hứng rầm rì lên tiếng.

Thấy thế, Lan Sơ lập tức lấy ra một bình sữa, muốn cho bảo bối uống sữa. Kết quả, cô cầm bình sữa vừa mới chen đến trước mặt của Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên, liền bị Mẫn Huyên một phen đã đoạt đi bình sữa.

"Nini khát nước a, được, Dady cho con ăn." Nói xong, Mẫn Huyên ôm thân thể bảo bối, muốn đem bảo bối ôm vào trong ngực của mình. Nhưng Đông Lí Lê Hân cũng không chịu buông tay, cánh tay dài của hắn duỗi một cái, ngăn trở Mẫn Huyên. Còn đoạt lấy bình sữa trong tay Mẫn Huyên. Sau đó, hắn vẻ mặt cưng chiều nói với bảo bối ở trong ngực: "Nini, uống nước nào, ba cho con ăn."

"Như vậy sẽ làm Nini bị sặc, đưa Nini cho tôi." Lan Sơ không thể nhịn được nữa, tức giận từ trong tay Đông Lí Lê Hân đoạt lại bình sữa, còn đem bảo bối ôm lấy. Tiếp đó, cô đi tới ven đường ngồi xuống một cái ghế. Để bảo bối nghiêng dựa vào trong ngực cô uống sữa.

Bảo bối cười mị mị ôm bình sữa, bẹp bẹp uống một hồi lâu.

Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên canh giữ ở một bên, hai người yên lặng nhìn. Hai người chỉ lo chiếm đoạt bảo bối, tuy nhiên cũng bỏ quên thời điểm cho bảo bối ăn uống cái gì, mấu chốt là không thể đi động.

Lan Sơ vừa cho bảo bối uống sữa, vừa không khách khí cho Đông Lí Lê Hân cùng Mẫn Huyên mỗi người một cái liếc mắt. Hai người cũng không có kinh nghiệm gì, lại còn dám cùng cô tranh giành. Không biết xấu hổ sao? Nếu không phải là cô kịp thời cản lại, bảo bối không chừng sẽ bị sặc thành cái dạng gì. Coi như không có bị bị sặc, cũng nhất định sẽ uống không thoải mái.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK