Mục lục
Điện Hạ Khuynh Thành
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quỳ quá lâu, lại thêm một trận đả kích lớn như vậy, Kỳ Trường Ức ngất xỉu dưới mưa.

Khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã nằm trên chiếc giường ấm áp trong phòng ngủ, Giang Du Bạch đang băng bó vết thương trên lòng bàn tay cho hắn bên cạnh giường.

"Điện hạ tỉnh? Còn có cái gì không thoải mái?" Giang Du Bạch quan tâm hỏi.

Kỳ Trường Ức ngơ ngác nhìn màn che trên đầu, lắc đầu.

Lý Ngọc tiễn Giang Du Bạch ra khỏi phòng, khi trở lại đã thấy Kỳ Trường Ức vẫn ở tư thế vừa mới ngủ dậy, bất động như bị người ta lấy mất hồn.

"Điện hạ, ngài muốn ăn chút gì đi, kẻo đói."

Kỳ Trường Ức im lặng.

Lý Ngọc sai người bưng cháo trắng tới, múc một thìa đút vào miệng Kỳ Trường Ức, hắn vẫn không nhúc nhích, giống như một con búp bê vô hồn.

Đau, đầu đau, lòng bàn tay đau, đầu gối đau, quan trọng nhất là trái tim đau, đau đến mức khó thở.

Kỳ Trường Ức cuộn người lại, ôm chặt trong lòng, chui vào trong chăn, nước mắt lại không tự chủ được tuôn ra, thấm ướt một mảng lớn chăn bông.

Hắn nghĩ rằng Bùi ca ca cũng thích mình, dù chỉ một chút.

Nhưng bây giờ xem ra một chút cũng không có, nếu không sao có thể nguyện ý đưa hắn đi xa như vậy gả cho người khác.

Tiểu nhân nhi bọc trong chăn, cuộn tròn giống một quả bóng nhỏ, run rẩy.

Khi Triệu Lệ Đường bước vào, những gì anh nhìn thấy là gò bồ.ng đảo trên giường.

Lý Ngọc vội vàng hành lễ: "Triệu..."

Triệu Lệ Đường ra hiệu im lặng, và mọi người trong điện lui ra ngoài.

Hắn gần đây bận việc quân lính, đã lâu không gặp Kỳ Trường Ức, không ngờ lại phát sinh chuyện lớn như vậy, hoàng thượng hạ lệnh thành hôn cho Cửu hoàng tử?

Triệu Lệ Đường lập tức không quan tâm nhiều, và sau khi gặp hoàng đế, hắn trực tiếp đến tẩm cung của Kỳ Trường Ức.

Sân bên ngoài treo đầy một loạt giấy đỏ, đèn lồng rực rỡ, rất bắt mắt.

Hắn đi đến bên giường muốn vén chăn lên, nhưng người bên trong nắm chặt chăn, không cho nhấc lên.

Triệu Lệ Đường dùng sức mở ra, lộ ra tiểu nhân nhi nửa nằm úp sấp bên dưới, nửa mặt vùi vào đệm, nước mắt còn không ngừng chảy xuống.

Không khí yên tĩnh khiến người cảm thấy khổ sở.

Trái tim Triệu Lệ Đường đập dữ dội hắn muốn ôm tiểu nhân nhi lên và an ủi trong vòng tay của mình.

Vừa gặp hoàng thượng, hoàng thượng lại hạ lệnh cho hắn làm dẫn đầu đội hộ giá và hôn lễ, thánh lệnh khó có thể vi phạm, cho dù có miễn cưỡng cũng khó có thể chống cự.

Nhưng khi chạm tay vào người tiểu nhân nhi, hắn đã co rúm người lại vì sợ hãi.

Triệu Lệ Đường tay đông cứng tại chỗ, cuối cùng buông ra.

"Trường Ức, là ta, Đường ca ca, ngươi nhìn ta, quay đầu lại nhìn ta."

** Tiểu nhân nhi không di chuyển.

"Ta biết ngươi thương tâm, nhưng chuyện này không thể thay đổi, ta một đường bảo hộ ngươi, an toàn đưa ngươi đi đến Man tộc, nếu như bọn họ đối xử tệ với ngươi, ta nhất định sẽ cầu hoàng thượng lần nữa mang ngươi trở về, được không?"

Tiểu nhân nhi vẫn không di chuyển.

Triệu Lệ Đường có chút lo lắng, sợ rằng hắn nghĩ quẩn.

"Trường Ức, nếu như ngươi nghe lời ta sớm một chút, rời khỏi Bùi Tranh, theo ta đi biên cương, sự tình sẽ không đến mức này."

Khi nhắc đến Bùi Tranh, tiểu nhân nhi chậm rãi quay người lại, có chút yếu ớt nói: "Là Bùi ca ca, muốn đuổi ta đi..."

Triệu Lệ Đường biến sắc, "Ngươi cũng biết?"

Kỳ Trường Ức nhăn mũi khẽ gật đầu.

"Ai nói với ngươi?"

"Tứ ca ca."

"Hai người này đối với ngươi như thế nào? Tứ hoàng tử không nói, hắn cũng chưa từng coi ngươi là đệ đệ, hắn sở dĩ nguyện ý đối xử tốt với ngươi, chính vì ngươi đối với hắn không đủ uy hiếp".

Triệu Lệ Đường nắm chặt tay, "Mà Bùi Tranh chỉ coi ngươi nuôi dưỡng như sủng vật, có lợi ích sẽ đem đi, nếu không phải khuôn mặt ngươi rất giống Tứ hoàng tử, sao hắn có thể đối xử với ngươi dây dưa như vậy?"

Triệu Lệ Đường muốn nói ra những lời này đã lâu, nhưng Kỳ Trường Ức quá mỏng manh ngây thơ, để hắn biết được sự bẩn thỉu nham hiểm đằng sau nội tâm kia, hắn sợ y sẽ không chịu nổi sự tàn khốc của sự thật.

Quả nhiên, ánh mắt vốn đờ đẫn trước đó của Kỳ Trường Ức đã trở nên tập trung trở lại, nhưng bên trong lại tràn ngập bi thương, khiến người ta không đành lòng nhìn thẳng vào.

"Cái gì, ý của ngươi là Bùi ca ca đối xử với ta... Bởi vì ta giống như tứ ca ca?" Kỳ Trường Ức thanh âm run rẩy.

Triệu Lệ Đường gật đầu.

"Hắn không thích ta một chút nào, cho nên hắn chỉ đối xử tốt với ta khi tâm trạng tốt, bởi vì hắn không quan tâm đến ta, cho nên ta xảy ra chuyện gì cũng không quan trọng, chỉ cần, chỉ cần Tứ ca ca còn nguyên vẹn là được, phải không?"

Triệu Lệ Đường đưa tay lau nước mắt cho hắn, nhưng Kỳ Trường Ức đã quay người lại, quay mặt vào tường, cắn mạnh ngón tay của mình và bật khóc.

Triệu Lệ Đường nhìn chằm chằm bóng lưng run rẩy của hắn một hồi, ánh mắt thâm thúy, cũng không biết nói với hắn những chuyện này là đúng hay sai, cuối cùng đứng dậy rời đi.

Suốt hai ngày, Kỳ Trường Ức không động đến một giọt cơm, chỉ uống chút nước, sau đó hắn không ngừng khóc, hai mắt sưng húp cả ngày.

Hắn không nói gì, ngồi trước bàn, cuốn sách viết đầy tên Bùi Tranh được mở ra, trên đó thấm đẫm nước mắt.

Ngày xuất hành đã đến, vô số cung nữ, thái giám, nữ tử kéo đến phòng của Cửu hoàng tử trước đây vắng vẻ nay bận rộn đi lại.

Bộ y phục màu đỏ tươi được trải trên giường, bên cạnh còn có rất nhiều trâm cài tóc bằng vàng, mặt dây chuyền bằng ngọc, phấn son, bột màu và các thứ khác dành cho cung nữ, bắt đầu mặc quần áo cho hắn.

Lý Ngọc nhìn thấy thế thì vô cùng kinh ngạc, "Ma ma, đây không phải là váy của nữ nhân sao? Còn những phấn hồng kia, là chuyện gì xảy ra?"

Bảo mẫu nhìn xung quanh, không dám nói nhiều: "Công công đừng hỏi nhiều, chúng ta cũng làm theo mệnh lệnh, cho nên cũng không biết nhiều lắm."

Kỳ Trường Ức sắc mặt rất ư tái nhợt, đôi môi vốn là đỏ tươi nay đã không còn chút huyết sắc nào.

Chuốt lông mày, thoa phấn, thoa phấn hồng, bôi nước trái cây đỏ như máu lên môi, người trong gương đồng bỗng trở nên sinh động.

Một mỹ nhân xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành.

Những ma ma kia mấy lần khen ngợi, không ngờ Cửu hoàng tử sinh ra đã xinh đẹp như vậy, so với tất cả nữ nhân trong hậu cung đều minh diễm hơn ba phần, nhưng giữa mày và mắt lại có một tia u ám khó phai.

"Điện hạ, xin hãy vui vẻ chút a! Người sắp kết hôn là đại diện cho thiên triều của chúng ta, cứ khóc mãi như vậy cũng không được, giống như đi đưa tang vậy."

"Ngươi nói nhảm cái gì!" Ma ma tổng quản tát đứa nhỏ nói bậy bạ một cái, "Nơi này không phải nơi ngươi nói nhảm, cút ra ngoài!"

Tiểu nha hoàn che mặt đi ra ngoài.

Ma ma tổng quản cảm thấy đau lòng với tiểu điện hạ này, trong dĩ vãng không có ai đi hòa thân có thể quay trở lại.

"Điện hạ, thay quần áo đi."

Kỳ Trường Ức tùy ý mấy đôi tay bài bố trên người.

Hắn mặc một chiếc váy dài màu đỏ thêu phượng hoàng bằng lụa vàng, mái tóc dài màu mực xõa xuống như thác nước được búi thành một búi rất đẹp, để lại vài sợi tóc mai rủ xuống, trên đầu cài vài chiếc kẹp tóc được tô điểm bằng ngọc lục bảo khiến mọi người có mặt phải nín thở trong giây lát.

Giống, rất giống, giống như Ninh quý phi, người đã từng gây chấn động thế giới với vẻ đẹp của mình.

Chiếc kiệu đã đợi sẵn ngoài cửa phòng ngủ, bảo mẫu đi theo Kỳ Trường Ức ra khỏi cửa chính, mọi người trong viện đều dừng động tác, nhìn mỹ nhân kiều diễm với đôi lông mày đẹp như tranh vẽ từng bước bước ra cổng cung điện, ra khỏi sân, ra khỏi cửa điện.

Kỳ Trường Ức đứng ở cửa phòng, nhìn thật lâu lần cuối nơi mình đã sống hơn mười năm, không khỏi cảm thấy mũi lần nữa nhức nhối.

Hắn rất thân thuộc với từng viên gạch, từng viên ngói, từng cây cỏ nơi đây, cảnh tượng này có thể sẽ không bao giờ gặp lại.

Không được khóc, không được khóc, hắn tự nhủ, hai ngày đầu muốn rơi hết nước mắt, sau đó không được phép khóc nữa.

Nếu hắn đã được gả cho một người ở xa, thì hắn là người đã thành gia lập thất, dù sao ở đây cũng không ai nhớ dến hắn, vì vậy hãy rời đi.

Cũng tốt, rời khỏi nơi đây cũng để lại trái tim của mình ở đây để mình không bị tổn thương trong tương lai.

"Điện hạ, đến lúc phải đi rồi." Lý Ngọc ở bên cạnh nhẹ giọng gọi, hắn quyết định cùng điện hạ đi đến Man tộc, mặc kệ tương lai khó khăn thế nào, hắn cũng sẽ đi cùng điện hạ.

Kỳ Trường Ức cúi xuống và ngồi vào ghế trước khi nước mắt rơi xuống.

Chiếc kiệu đi đến cổng cung điện, nơi đã có vô số người đang chờ đợi.

Thiên triều hùng mạnh, có một đội ngũ thân nhân đông đảo và mạnh mẽ, và Trấn Viễn tướng quân Triệu Lệ Đường, với tư cách là thủ lĩnh của đội hộ tống, đã dẫn dắt các vệ binh hoàng gia mở đường.

Đằng sau họ là A Mộc Lặc và các sứ giả khác, nói lời tạm biệt với hoàng đế đang đứng trên lầu các nhìn họ, rồi cưỡi ngựa đi theo.

Sau đó là chiếc kiệu mà Kỳ Trường Ức ngồi, lần này hắn không vén rèm nhìn ra ngoài, nên không biết hoàng đế trên vạn người đang nhìn chiếc kiệu của hắn đi xa với đôi mắt ngấn lệ.

Có vài chiếc kiệu khác đi theo sau chiếc kiệu của Kỳ Trường Ức, nhưng không biết bên trong là ai.

Ở cuối hàng là một số lễ vật của Thiên triều tặng cho man tộc, có hai mươi chiếc xe chất đầy lễ vật, được hộ tống bởi thị vệ đặc biệt của triều đình.

Sau khi ra khỏi cung, người dân hai bên đường đều ngoan ngoãn đứng ở hai bên đường, không ai dám ngẩng đầu, binh lính trang bị đầy đủ vũ khí có thể tiến lên moi móc con ngươi gian trá của bọn họ bất cứ lúc nào.

Đội ngũ rất nhanh đã đến cổng kinh thành, bọn họ chậm rãi tiếp nhận duyệt binh.

Sau khi ra ngoài, đi thẳng về phía tây nam, thấy lồng giam được bảo vệ nghiêm ngặt càng ngày càng xa.

Kỳ Trường Ức ngồi một mình trên chiếc kiệu trống, nắm chặt lấy chiếc trường bào màu đỏ trên người, bây giờ xung quanh không có ai, hắn không cần cố ý níu kéo.

Hắn sắp sửa rời khỏi kinh đô, đã đồng ý không nghĩ tới những chuyện đó nữa, nhưng một bóng người luôn quanh quẩn trong đầu hắn như u linh, cùng một giọng nói trầm thấp không ngừng vang lên bên tai.

"Luôn nghĩ về ta và nhớ đến ta."

"Luôn tin tưởng ta và không bao giờ rời xa ta."

Nhưng làm thế nào hắn có thể làm điều đó?

Bây giờ hắn sẽ rời khỏi Bùi Tranh thậm chí sẽ không thể nhìn thấy hắn lần cuối.

Kỳ Trường Ức lại cảm thấy trái tim mình đau đớn đến mức đôi mắt ngân ngấn nước.

Chẳng lẽ Bùi ca ca vẫn luôn coi hắn là thế thân cho Tứ ca ca sao, khi ôm hôn chính mình, chẳng lẽ là đang nghĩ tới Tứ ca ca sao?

Bây giờ hắn sẽ kết hôn với một thủ lĩnh man rợ, hắn không thể lúc nào cũng nghĩ về Bùi ca ca.

Mối liên hệ giữa hắn sẽ bị phá vỡ vào lúc này.

Một trong số ít dòng thơ hắn học được là Đôi người một đời.

Vậy là từ nay trái tim và khối óc của hắn chỉ có thể ở bên người mà hắn chưa từng gặp mặt.

Kỳ Trường Ức nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt từ khóe mắt trượt xuống.

Chợt có một bàn tay mát lạnh che đi đôi mắt đang nhắm nghiền của cậu, tay còn lại khéo léo lau đi giọt nước mắt trên khóe mi.

Một giọng nói trầm thấp dỗ dành vang lên bên tai hắn.

"Điện hạ, ngươi tại sao lại khóc?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK