• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đồng Đồng vừa ra khỏi cổng chính sân bay đã lạnh vô cùng, đi ra ngoài chưa đến mười mét, lại muốn vào nhà vệ sinh.

Cho nên cậu bèn quay lại đại sảnh sân bay đi vệ sinh.

Sau khi đi vệ sinh xong, Đồng Đồng khổ sở lâm vào trong hoài nghi với trí thông minh của mình.

Chuyện là thế này.

Suy cho cùng cho tới bây giờ Đồng Đồng chưa bao giờ một mình đi xa nhà.

Cậu biết có trộm cắp, nhưng cậu không biết trộm cắp còn nhiều sáng tạo như vậy.

Dáng dấp tên trộm không hề giống tên trộm, tên trộm rất nhiệt tình: “Đi vệ sinh à? Túi của cậu to như thế không tiện, tôi cầm giúp cậu nha.”

Đồng Đồng liền đưa cho gã.

Sau khi ra ngoài ngay cả người mang túi toàn bộ không thấy đâu.

Mất túi rồi, cho nên điện thoại trong túi mất rồi, tiền mất, quần áo mất.

Ngoài cổng chính sân bay gió vẫn lạnh thấu xương như cũ.

Đồng Đồng ôm áo lông chồn trên người mình, nhìn đâu đâu cũng thấy lại lẫm, hốc mắt đỏ lên.

Thật lâu sau, cậu hít mũi một cái, thò tay sờ soạng trong túi áo len, may mà thuốc vẫn ở trong túi.

“Mẹ kiếp.” Đồng Đồng chửi một tiếng, hít mũi đi ra ngoài đường.

Cậu nhỡ rõ địa chỉ nhà Chu Du, cậu có thể đi tới đó.

Lúc này, Đồng Đồng hoàn toàn không để ý đến Cáp Nhĩ Tân là một thành phố lớn xếp thứ hai về diện tích trong các thành phố trên cả nước.

Đồng Đồng không biết đã đi về phía trước bao lâu, lúc cổ chân lạnh cóng cậu ngồi xổm xuống kéo kéo mép tất.

Lại muốn đứng dậy đi về phía trước, một mùi thịt bay đến đây, bụng Đồng Đồng réo lên một cái.

Ở trên máy bay cậu không ăn gì, buổi sáng cũng chỉ húp một bát cháo. Vốn đói bụng, bây giờ ngửi thấy mùi này, lập tức thèm kinh khủng.

Cậu ngẩng đầu tìm mùi thơm nhìn sang, một chiếc xe tải nhỏ nướng rất nhiều lạp xưởng dừng bên cạnh.

Trên thân xe van phun chữ to màu hồng, trên đó viết “Xúc xích đỏ Cáp Nhĩ Tân”, một chú đầu trọc to mập đang đứng sau sạp hàng.

(Xúc xích đỏ)

Đồng Đồng do dự nhiều lần, đi ra phía trước.

“Đại ca… ca chào anh.” Đồng Đồng hiếm khi chủ động mở lời với người khác, không biết lạnh hay xấu hổ, nói chuyện cũng hơi cà lăm.

“Trò gì thế? Còn đại ca ca?” Chú béo liếc cậu một cái, “Gọi chú.”

Đồng Đồng: “… …”

“Chú.” Đồng Đồng nghe lời gọi chú, tiếp đó mất tự nhiên bắt đầu hỏi thăm, “Cháu muốn hỏi chú một nơi.”

“Nói.”

Đồng Đồng vừa thấy có hy vọng, lập tức nhanh chóng đọc thuộc địa chỉ nhà Chu Du một lần.

“Biết, khu Tùng Bắc bên kia mà.” Chú béo nói.

“Đi đến đó khoảng bao lâu?” Đồng Đồng hỏi.

“Đi đến đó? Vậy xa lắm, không đi đến đó được.” Chú béo giơ xúc xích đỏ trong tay mình lên, “Nào một cây không?”

“… Không có… Không có tiền.” Đồng Đồng lùi về sau một bước.

Bây giờ trên người cậu một xu cũng không có.

“Muốn mấy cây đây?” Chú béo lại hỏi.

“Cháu không có tiền…” Đồng Đồng lại nói.

“Ôi, nhóc con này sao lằng nhằng vậy chứ? Chú cho nhóc! Muốn mấy cây đây nhanh lên!”

Đồng Đồng nuốt một ngụm nước bọt, cậu giơ năm ngón tay.

Chú béo đầu trọc trừng mắt lên.

Đồng Đồng lặng lẽ cụp hay ngón tay.

“… Ngó ngó cái dáng kẹt sỉ của nhóc kìa, ba cây chú cũng chả bõ lấy ra.” Chú béo ghét bỏ, “Mười cây được không?”

Đồng Đồng nhanh chóng gật đầu.

“Nghe giọng nói không phải người ở đây?” Chú béo làm xong ba cây cho cậu, lại tiếp tục nướng giúp cậu.

“Ừm.” Đồng Đồng cắn xúc xích đỏ, mơ hồ không rõ nói tên thành phố mình ở.

“Ồ, phía nam à, vậy rất xa.” Chú béo rốt cuộc cười lên, “Vợ chú với nhóc ở cùng một vùng, chỗ nhóc rất tốt.”

Đồng Đồng ăn đồ không có thời gian trả lời.

“Đúng lúc lát nữa chú dọn quán đi về, chú đi đường vòng đưa nhóc đến khu Tùng Bắc bên kia.” Chú béo lại nói.

Đồng Đồng khiếp sợ, gió lạnh thấu xương, chỉ có xúc xích đỏ trong tay là nóng hôi hổi, cậu cảm động hít mũi một cái.

“Nè! Làm gì! Nín lại cho ông đây!” Chu béo tưởng cậu muốn khóc, vội vàng rống dừng.

Chu béo rất nhanh đã thu dọn sạp hàng vào xe, trong xe tải có mùi xúc xích đỏ, rất dễ ngửi, còn ấm áp.

Đồng Đồng ngồi trong xe, được gió ấm thổi, mắt cá chân lạnh cóng và ngón tay chậm rãi bình thường lại.

“Nhóc đến đó làm gì?” Chú béo khởi động xe.

“Tìm bạn.” Đồng Đồng trả lời.

“Đồ trên người bị trộm rồi?” Chú béo hỏi.

“Xuống máy bay thì bị trộm.” Đồng Đồng xấu hổ, nhìn rất uể oải.

“Bị trộm ở sân bay? Sân bay có giám sát mà!” Chú béo nghiêng đầu kinh ngạc nhìn cậu, “Chú còn tưởng nhóc ngồi xe bị trộm.”

“Vậy… vậy sao?” Đồng Đồng mờ mịt.

“Mất cái gì?”

“Một cái balo.” Đồng Đồng nghĩ ngợi, lại nói, “Toàn bộ balo.”

“Toàn bộ balo cũng không ai trộm đi?” Chú béo kinh hãi, “Nhóc ném balo ở sân bay đi chơi à?”

Đồng Đồng thở dài.

“Cái balo của nhóc trông thế nào?” Chú béo cũng thở dài một hơi, “Sau khi về, chú tìm thời gian giúp nhóc đến sân bay hỏi xem.”

Đồng Đồng cẩn thận miêu tả hình dạng balo và chỗ bị mất, hốc mắt hơi nóng, lại không tiện biểu hiện ra ngoài, sợ mất mặt.

Chỉ có thể cúi đầu một đường. Ngay cả câu cảm ơn cũng quên nói.

Trước khi xuống xe, chú béo lại dặn đi dặn lại cậu: “Nếu tìm được ngày mai chú sẽ đến một chuyến, ở ngay bên ngoài quán cà phê lúc nãy chúng ta đi qua đợi nhóc.”

“Cảm ơn chú.” Đồng Đồng cảm kích.

“Khách sáo vơ vẩn với chú làm gì, cũng quen biết như vậy rồi.” Chú béo khua tay, “Nhanh đi xuống đi, trời sắp tối rồi, lát nữa đóng băng trên đường, tìm được bạn nhanh chóng tắm nước nóng.”

Đồng Đồng vẫy tay nhìn chú béo lái xe đi, quay đầu đi tới chỗ cần đến trước mặt.

Bên này đều là biệt thự biệt lập, khoảng cách rất lớn, Đồng Đồng đi vòng quanh hàng rào cả buổi mới nhìn thấy cửa vào.

Cậu vừa đi vào trong chưa được hai bước.

“Này, cậu nhóc! Đứng lại!”

Đồng Đồng nghe tiếng dừng chân lại, quay đầu nhìn sang.

Một người đàn ông trung niên chạy ra từ trạm bảo vệ, trên đầu người đàn ông đội mũ bảo vệ, mặc đồng phục an ninh lỏng lẻo, còn choàng áo khoác lông chồn lớn màu nâu.

Trên tay mang theo ca nước nóng, cảnh giác nhìn cậu.

“Chào chú.” Đồng Đồng lễ phép chào hỏi.

“Làm gì đây? Lén lén lút lút muốn đi vào à?” Bảo vệ trừng cậu, “Đây không phải chỗ ai cũng có thể đi vào.”

“Không phải, cháu tìm người.” Đồng Đồng giải thích.

“Tìm ai?” Bảo vệ hỏi.

“Bạn cháu.”

“Chỗ chúng tôi trừ phi người ở bên trong gọi điện thoại thông báo cho chúng tôi biết, nếu không thì chúng tôi không thể cho cậu đi vào.” Bảo vệ nhìn áo lông chồn trên người cậu, ngẫm nghĩ, “Hoặc là cậu gọi điện cho bạn cậu.”

“… Điện thoại của cháu bị trộm rồi.” Đồng Đồng bất đắc dĩ.

“Trộm?” Bảo vệ nghi ngờ, “Vậy cậu nói xem bạn cậu tên gì.”

“… Chu Du.” Đồng Đồng nói.

“Ô, chỗ chúng tôi có một chủ hộ họ Chu, tôi giúp cậu hỏi xem.” Bảo vệ tin tưởng một chút, “Qua đây với tôi.”

Phòng bảo vệ rất rộng, ngay lập tức còn có mấy bảo vệ trực ban đang ngồi trước màn hình giám sát.

Bảo vệ dẫn cậu sang một bên, cầm máy riêng bắt đầu gọi điện thoại.

Điện thoại kết nối rất nhanh.

“Chào ngài, đây là phòng bảo vệ, có một nam sinh tìm, nói là bạn của Chu Du.” Bảo vệ nói.

“Cậu tên gì?” Bảo vệ quay đầu hỏi cậu.

“Đồng Đồng.” Đồng Đồng nhanh chóng trả lời.

“Tên Đồng Đồng, ừm, cậu ta nói cậu ta tên Đồng Đồng.” Bảo vệ nói với đầu kia điện thoại.

Đồng Đồng hơi căng thẳng, cậu túm chặt áo chồn bên người.

Lại nói vài câu, bảo vệ cúp máy.

Đồng Đồng tiến lên mấy bước, mong đợi nhìn y.

“Chủ hộ nói không quen biết cậu.” Bảo vệ phất tay, “Cậu đi đi.”

“Không biết…” Đồng Đồng nhíu mày lại, liếc nhìn điện thoại không tin, “Chú gọi lại lần nữa.”

“Gọi gì mà gọi, tôi thấy cậu mặc áo lông chồn mới gọi giúp cậu, nếu không thì bình thường chúng tôi ai dám gọi điện thoại cho chủ hộ. Đi nhanh lên đi, bảo vệ ở đây tuần tra hai tư giờ, cậu đừng nghĩ lén lút chạy vào.”

“Đi đi, đi đi.”

Ra khỏi phòng bảo vệ, nháy mắt trong đầu Đồng Đồng trở nên trống rỗng. Giống như cậu bôn ba vạm dặm, dốc hết toàn lực, sau khi đến điểm cuối cùng lại phát hiện không ai cổ vũ.

Đồng Đồng nhíu mày liếc nhìn bầu trời, tối rồi.

Nhờ đèn đường mới có thể trông thấy bông tuyết dày đặc lạnh lẽo rợp trời kín đất xoay tròn rơi xuống từ trong bóng đêm đen kịt.

Đồng Đồng nghĩ, nếu như cậu đợi ở đây, vậy cậu sẽ lạnh chết luôn.

Đồng Đồng lại liếc mắt nhìn, cuối cùng hạ quyết tâm, đến quán cà phê đợi tin của chú béo.

Thế là cậu quay người đi đến đường lớn, đi ra ngoài chưa đầy ba trăm mét.

Tiếng lốp xe lăn trên tuyết xẹt xẹt vang lên, Đồng Đồng bước chậm, giương mắt nhìn lên.

Một chiếc xe trên đường lái tới, đèn xe chói mắt.

Đồng Đồng nheo mắt lại, dừng ở ven đường, đợi xe đi qua.

Chu Du chống cửa sổ xe, sắc mặt tái nhợt, thần sắc mệt mỏi.

“Ông nội sẽ không sao đâu.” Yến Thanh không yên lòng vỗ vỗ lưng Chu Du, “Con đừng lo lắng quá.”

Yến Thanh biết, Chu Du được ông nội nuôi lớn, tình cảm sâu đậm.

Một khi ông nội xảy ra chuyện, khẳng định Chu Du không tiếp nhận được.

“Gần đây sức khỏe ông nội đều rất tốt, tự con biết mà, chắc chắn không sao.” Yến Thanh rút tờ khăn ướt ra đưa qua, “Lau mặt đi, đừng dựa vào kính mãi thế, dựa thành vết hằn trên mặt rồi.”

Chu Du gật nhẹ đầu, nhận khăn ướt, lau gương mặt cứng đờ một cái. Tùy ý nhìn thoáng qua bên ngoài cửa sổ.

Chỉ liếc mắt, hắn giật mình.

Xe nhanh chóng lái qua, cảnh sắc ven đường thoáng cái đã qua. Hắn chỉ thấy rõ ven đường có bóng người cao gầy, mặc áo lông chồn to màu đen, cúi đầu.

Đông tác giơ tay chắn đèn che mặt, chỉ lộ ra một đoạn cằm nhỏ.

Chu Du nghi ngờ víu cửa sổ nhìn lại, nhưng qua một chỗ rẽ đã không nhìn thấy.

“Sao vậy?” Yến Thanh hỏi.

“… Không có gì.” Chu Du nhíu mày, luôn cảm thấy người lúc nãy kia hơi quen quen.

Cho đến khi xe chạy đi hơn hai trăm mét, Chu Du giật mình hoàn hồn, đập mạnh cửa xe: “Đợi đã, dừng xe!”

Tài xe phanh gấp.

Yến Thanh giật nảy mình, còn chưa kịp hỏi con trai mình có chuyện gì.

Chỉ thấy Chu Du mở cửa xe, trong nháy mắt người đã vọt xuống.

“Đồng Đồng!”

“Đồng Đồng!”

Đồng Đồng lạnh đến nỗi hai hàm răng va vào nhau cầm cập, phảng phất nghe thấy có người đang gọi cậu.

Cậu tưởng mình bị lạnh ngu rồi, không để ý tới, cho đến khi âm thanh càng lúc càng lớn.

Cậu quay đầu lại.

Bên ngoài con đường lớn rộng hơn một trăm mét, xe cộ hối hả qua lại. Cậu nghe thấy tên mình bên trong tiếng còi xe inh ỏi.

Đồng Đồng nghi hoặc đi về phía trước mấy bước, ngẩn người ra.

Dưới bầu trời đen kịt sâu không lường được, có bông tuyết lộn xộn bồng bềnh rơi và —— Chu Du chạy nhanh đến đây.

Thời gian trôi chầm chậm, dường như bị kéo dài ra rất dài rất dài.

“Đồng Đồng!” Chu Du chạy lên lại gọi một tiếng.

Đồng Đồng cho rằng mình bị lạnh cóng đến nỗi ngu, cậu vươn tay, một bông tuyết rơi xuống lòng bàn tay.

Cậu nắm lại thật chặt, tuyết tan, lạnh lẽo chân thực.

“Đồng Đồng…” Chu Du thở hổn hển, thần sắc phấn khởi lại lo lắng đứng trước mặt cậu, tay túm lấy cánh tay cậu, không nói ra được gì, chỉ biết gọi tên cậu, “Đồng Đồng Đồng Đồng Đồng Đồng…”

Đồng Đồng xác định, thật sự là Chu Du. Sự phấn khích to lớn lập tức bao lấy cậu ở giữa: “Ây da má ơi! Thật sự là anh!”

Chu Du: “… … …”

Chu Du xoay người rời đi.

Cái giọng thuần Đông Bắc này… đây tuyệt đối không phải Đồng Đồng của hắn…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK