• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: phongsunuong.

Trên đường đi tới Kinh Chập Xử, Kinh Hàn Chương mới hỏi: "Phong Trần Chu làm cái gì với ngươi vậy?"

Có thể khiến Yến Hành Dục luôn luôn ôn hòa thu liễm bản thân thế nhưng lại đạp lên mặt người khác.

Yến Hành Dục đang đếm lại số mứt hoa quả dư lại, nghe thế không yên lòng nói: "Hắn hạ thuốc với ta."

Kinh Hàn Chương cả kinh: "Thuốc gì?"

Yến Hành Dục nghiêng đầu nghĩ: "Thuốc mê đi, phương thuốc cụ thể như nào thì ta không rõ, may là mấy năm nay ta vì giúp Ngư Tức mà từng thử qua rất nhiều thuốc mê, nên mới không bị ảnh hưởng tới."

Sắc mặt Kinh Hàn Chương âm trầm: "Hắn thật to gan, Thừa Tướng công tử mà cũng dám tính kế."

Yến Hành Dục cũng không thấy tức giận, y phân chia bảy miếng mứt hoa quả còn dư lại, Kinh Hàn Chương bốn miếng còn y ba miếng.

"Không có việc gì, ta cũng không thèm để ý."

Yến Hành Dục trái lại còn lại ôn thanh khuyên nhủ hắn.

Kinh Hàn Chương không nỡ nhìn y bị khác bắt nạt, lại quên rằng lúc nãy Yến Hành Dục đã trả thù Phong Trần Chu như nào, còn lạnh lùng nghĩ thầm nên tìm cái cớ nào đó để chỉnh đốn người nọ một trận trút giận cho Yến Hành Dục.

Nhưng hắn còn chưa nghĩ được lý do, chợt nghe thấy Yến Hành Dục không quá để ý mà nói: "Ta nhất định sẽ giết hắn ta."

Kinh Hàn Chương: "..."

Kinh Hàn Chương suýt nữa bị sặc nước miếng, hắn ho khan vài cái rồi giật mình nhìn Yến Hành Dục.

Sau khi Yến Hành Dục chia xong mứt hoa quả, y vén tay áo lên đùa nghịch chiếc nỏ trong tay áo, Kinh Hàn Chương cúi đầu nhìn thoáng qua, phát hiện chiếc nỏ vốn có ba mũi tên giờ lại thiếu mất một cái.

"Hắn ta tránh được."

Yến Hành Dục cho Kinh Hàn Chương nhìn nỏ, lưu loát lấy một mũi tên khác từ trong ống tay áo ra rồi lắp vào, ánh mắt đều đang tỏa sáng: "Thân thủ hắn ta rất tốt, đây là người đầu tiên có thể tránh được mũi tên của ta."

Y lắp thêm tên, kéo tay áo xuống, cầm chặt tay của Kinh Hàn Chương, như một đứa nhỏ ham chơi, vui mừng mà nói: "Điện hạ, ta muốn giữ hắn ta lại, từ từ chơi."

Kinh Hàn Chương: "..."

Kinh Hàn Chương mặt không đổi sắc, chơi ai? Phong Trần Chu à?

Yến Hành Dục khi ở trước mặt hắn đều ngoan như một con nai vậy, chỉ có một lần duy nhất khiến Kinh Hàn Chương sợ nổi hết da gà da vịt, là lần vừa mới đổi vào đã thấy trên cổ tên nam nhân kia rậm rạp vết kim châm.

Từ đó về sau, Yến Hành Dục nhu nhuận ngoan dịu, như là một con nai con thật sự, khiến Kinh Hàn Chương dần cảm thấy y là một người vô hại, buông xuống lòng đề phòng.

Mà giờ đây, con mãnh thú khoác da nai lần thứ hai lộ ra răng nanh, nhưng Kinh Hàn Chương lại không sợ hãi chút nào.



Dưới sự hãm hãi của vị mẫu thân ác độc kia, nếu Yến Hành Dục không bắt bản thân để lộ ra nanh vuốt sắc nhọn từ sớm, sợ là y sớm đã chết rồi.

Kinh Hàn Chương hiếm được mà vỗ vỗ đầu y, thở dài nói: "Phong Trần Chu tuy có vẻ lôi thôi lếch thếch, nhưng vẫn có chút thủ đoạn."

"Ta biết."

Yến Hành Dục căn bản không thèm để ý mấy thứ đấy, y đưa bốn miếng mứt hoa quả cho Kinh Hàn Chương, đôi mắt trông mong nhìn hắn, muốn hắn mau ăn.

Kinh Hàn Chương một lời khó nói hết, dư quang nhìn thấy ba miếng mứt hoa quả còn dư lại trong lòng bàn tay của Yến Hành Dục, lại nhìn bốn miếng của mình, không biết thế nào đột nhiên lại không muốn lo tới Phong Trần Chu nữa.

Hắn ta muốn chết thì cứ việc chết.

Kinh Hàn Chương tâm tình vô cùng tốt tiếp tục ăn mứt hoa quả.

Ngay cả bản thân hấn cũng không hề biết, hiện giờ hắn cũng không tốt hơn Phong Trần Chu là bao—— đều bị sắc tâm làm mờ con mắt, Phong Trần Chu còn rất rõ mà biết bản thân bị che mắt, nhưng Kinh Hàn Chương hoàn toàn không phát giác ra, lại còn lạc mình trong đó.

Hai người ăn xong mứt hoa quả, thì ngồi nhâm nhi chén trà ấm trong xe ngựa.

Yến Hành Dục nghĩ nghĩ rồi nói: "Điện hạ, ta biết đoạn tụ có nghĩa là gì rồi."

Kinh Hàn Chương: "..."

Kinh Hàn Chương thiếu chút nữa phun một ngụm trà ra ngoài, may là nhịn lại được, nhưng lại khiến bản thân sặc gần chết.

Hắn điều hòa lại hô hấp, ngạc nhiên nhìn Yến Hành Dục, giọng nói run rẩy: "Cái gì..."

Yến Hành Dục nói: "Phong Trần Chu hỏi ta có phải ái mộ điện hạ hay không, nếu ta ái mộ, thì đó có phải là đoạn tụ không?"

Kinh Hàn Chương: "..."

Kinh Hàn Chương đơ mặt, không làm ra được biểu tình gì, hắn mặt không đổi sắc mà lặp lại: "Ái mộ?"

Yến Hành Dục thấy mặt Kinh Hàn Chương cứng lại, vội nói: "Có thể ta đã hiểu lầm, chờ ta quay về sẽ xem lại quyển sách kia lần nữa."

"Không phải ca ca ngươi không cho ngươi xem quyển sách kia sao?"

Yến Hành Dục nhỏ giọng nói: "Ta bảo A Mãn mua thêm quyển khác để xem là được."

Kinh Hàn Chương: "..."

Còn rất thông minh.

Kinh Hàn Chương bất tri bất giác đắm chìm trong sắc đẹp của nai con, mê mê hoặc hoặc quên mất chính mình định nói cái gì.

Đến khi tới Kinh Chập Xử, hắn mới định thần lại.

Vừa rồi... Hình như Yến Hành Dục nói "Ái mộ điện hạ"?

Kinh Hàn Chương yên lặng hít một hơi khí lạnh, hắn kéo lại Yến Hành Dục đang chuẩn bị xuống xe ngựa, muốn nói lại thôi.

Bất chợt bị kéo lại, Yến Hành Dục cũng không tức giận mà ngồi về chỗ cũ, nhìn Kinh Hàn Chương chờ hắn mở lời.

Kinh Hàn Chương do dự nửa ngày, còn chưa nói được gì, thì hai bên tai đã đỏ bừng như muốn nhỏ máu.

Hắn giãy dụa một hồi, mới cúi đầu, gằn từng chữ một: "Vấn đề mà Phong Trần Chu hỏi ngươi, đáp án của ngươi là gì?"

Yến Hành Dục nghĩ nghĩ, mới ý thức được Kinh Hàn Chương hỏi cái gì, thành thật nói: "Ta nói với hắn, ta đối với điện hạ không dám có lòng ái mộ, không muốn hắn hủy hoại thanh danh của điện hạ."

Kinh Hàn Chương nghe được câu này, không biết vì sao tâm tình lại đi xuống rồi.

Hắn không thể giải thích được tại sao hắn lại nghẹn khuất như vậy, đành phải đổ lỗi lên đầu con quỷ "Phật Sinh Căn" đang khống chế cảm xúc của hắn.

Mặt Kinh Hàn Chương bình tĩnh, đang chuẩn bị vén rèm xuống xe ngựa, chợt nghe thấy Yến Hành Dục nghiêm túc mà nói: "Nhưng đấy là đáp án cho hắn ta, nếu điện hạ hỏi ta, thì tất nhiên sẽ không giống vậy."

Kinh Hàn Chương mất một lúc lâu mới hiểu được ý tứ của lời này, hắn hít sâu một hơi mới ngẩng đầu nhìn chăm chú vào ánh mắt của Yến Hành Dục, mặt không đổi sắc hỏi: "Vậy ta hỏi ngươi, ngươi ái mộ điện hạ của ngươi sao?"

Hắn hỏi xong liền hối hận.

Tuổi tác của hai người bọn họ không tính là nhỏ nữa, nếu là người khác thì đã sớm lấy thê tử, mà hắn thế nhưng lại giống như đứa nhỏ chưa từng rời nhà, đi rối rắm vấn đề yêu đương.



Ở kinh thành mây mù giăng bẫy, xung quanh đều là nguy cơ, trước khi Kinh Hàn Chương gặp Yến Hành Dục, hắn thậm chí còn chưa từng nghĩ rằng bản thân sẽ thổ lộ tình cảm với người khác.

Huống chi hiện giờ gần như là một tên đoạn tụ!

Kinh Hàn Chương có chút thấp thỏm bất an chờ Yến Hành Dục cho hắn một đáp án, nhưng ngay cả hắn cũng không biết bản thân muốn đáp án gì nữa.

Thích, hay là không thích.

Yến Hành Dục nhìn chăm chú vào hắn, nói: "Nếu điện hạ ái mộ Hành Dục, Hành Dục sẽ đáp lại tình cảm ấy; nếu điện hạ không có tình ý gì, Hành Dục tất nhiên cũng không mưu toan quá nhiều."

Kinh Hàn Chương đối diện với y một lúc lâu, mới hiểu được ý tứ của hai câu nói này.

Kinh Hàn Chương vào hội săn bắn mùa xuân năm ấy, từng đi sâu vào trong khu vực săn bắn, hắn nhìn thấy một loại dây leo sống dựa vào cây cổ thụ, hoa của cây dây leo kia nở ra có màu tím đen, hương thơm lay động lòng người. Nó mọc cuốn dọc theo thân cổ thụ một cách có trật tự quy luật, cách mỗi tam tấc là bén một lần rễ, không nhiều không ít, không chút xê dịch.

Cành cây kia như đã định sẵn số mệnh, mặc cho dây leo kia từng chút một bám lấy con đường đã định sẵn.

Trước đó hắn chỉ cảm thấy quái dị, hiện giờ nhìn Yến Hành Dục, hắn đột nhiên lại liên tưởng đến nó.

Yến Hành Dục, thật giống với cây dây leo kia.

Y đối với việc yêu đương không có quá nhiều ngượng ngùng hoặc không thể nói ra, ngược lại y còn vô cùng thẳng thắn.

Với y mà nói, Kinh Hàn Chương giống như là một cành cây trong đó.

Nếu Kinh Hàn Chương thích y, thì dây leo kia sẽ thuận lợi leo lên, mặc cho hắn có nguyện ý hay không.

Nếu Kinh Hàn Chương không có tình ý gì với y, vậy thì sẽ chặt đứt những vọng tưởng không nên tồn tại. Yến Hành Dục thì rất quy củ, sẽ không bao giờ bước nửa bước qua Lôi trì.

Giống như nhân sinh của y, không phải do bản thân y khống chế, mà do những người bên ngoài nắm giữ toàn bộ từ sâu trong cốt lõi.

Kinh Hàn Chương nhìn y một lúc lâu, mới hỏi: "Vậy còn ngươi?"

"Ta?" Yến Hành Dục chỉ vào mình, "Điện hạ như áng mây nơi chân trời, là người mà Hành Dục khát khao nhất, cho nên dù là thân phận gì thì ta cũng chấp nhận."

Kinh • Áng mây nơi chân trời • Hàn Chương: "..."

Kinh Hàn Chương vẫn là lần đầu được người khác khen như vậy, mặt đều đỏ đến nhỏ máu.

Nhưng những lời này đã triệt để làm lộ đáp án của Yến Hành Dục.

Đối với y mà nói, Kinh Hàn Chương chính là ân nhân đã cứu y khỏi bể lửa và nước khi còn bé, y đối với hắn chỉ có khát khao, không có yêu say đắm.

Sau khi đỏ mặt xong, Kinh Hàn Chương hít sâu một hơi, nói: "Ngươi cũng không ái mộ ta."

Yến Hành Dục có chút tay chân luống cuống: "Vậy là đúng... Hay là không đúng ạ?"

Kinh Hàn Chương bất đắc dĩ nói: "Cái này vốn không có đúng sai, chờ ngươi lớn hơn là sẽ biết."

Yến Hành Dục nhỏ giọng nói thầm: "Điện hạ cũng không lớn hơn ta là bao."

Kinh Hàn Chương: "..."

Kinh Hàn Chương trừng mắt liếc y một cái, nói: "Gọi ta là ca ca."

Yến Hành Dục lập tức nghe lời mà gọi: "Ca ca."

Kinh Hàn Chương lúc này mới vui sướng.

Hiện tại tâm trạng của Kinh Hàn Chương có chút hỗn loạn, tuy hắn có thể phân tích được tình cảm của Yến Hành Dục, nhưng hắn lại không rõ cảm xúc mà bản thân dành cho Yến Hành Dục rốt cuộc là gì.

Thứ thu hút hắn đầu tiên chính là khuôn mặt nam nhan họa thủy kia của Yến Hành Dục, bởi vì trao đổi hồn phách mà có thêm hiểu biết với y, từ đó mà ấn tượng cũng dần dần thay đổi.

Nếu nói trong khoảng thời gian ngắn ngủi như thế có thể nảy sinh tình cảm sâu đậm đến vậy, đó chính là gạt người, nhưng Yến Hành Dục trong lòng hắn lại không hề giống như vậy.

Mà hiện giờ Kinh Hàn Chương không thể nói rõ, rốt cuộc thứ tình cảm đấy là ái mộ hay là thứ gì khác.

Hắn trái lo phải nghĩ đều không ra, tuy hắn có thể thích ứng với mọi tình cảnh, nhưng dù sao thì hai người bọn họ còn chưa minh bạch, hơn nữa còn liên lụy tới chuyện trao đổi hồn phách, nếu để người ngoài biết sợ là sẽ bị chửi rủa.



Kinh Hàn Chương xoa xoa ấn đường, hữu khí vô lực nói: "Hành Dục, điện hạ của ngươi muốn thương lượng với ngươi, nếu ngươi không có hứng thú với ta, thì đừng nói những lời khiến người khác hiểu lầm, được chứ?"

"Lời nào?"

"Luôn khen ta mà không có lý do." Kinh Hàn Chương triệt để cam chịu, "Trong ngày thường cũng không cần đối xử đặc biệt với ta như vậy, đã là con người thì đều sẽ nghĩ nhiều, chứ không phải ta tự mình đa tình đâu, tuyệt đối không phải!"

Yến Hành Dục đại khái đã biết những hành động đối xử đặc biệt của mình với Kinh Hàn Chương hình như đã phản tác dụng, do dự một hồi lâu, mới nói: "Về sau ta không như vậy nữa."

Kinh Hàn Chương nhận được câu trả lời vốn nên thở phào hơi lại ngẩn người ra, không biết vì sao trong lòng có chút không thoải mái, hắn thử thăm dò để xác nhận: "Cũng không khen ta nữa?"

Yến Hành Dục gật đầu.

Kinh Hàn Chương mặt không đổi sắc mà nghĩ: "Ngày thường cũng không thấy ngươi nghe lời như vậy."

Hắn nghẹn một hơi mà xuống xe ngựa, đi theo Kinh Chập Vệ dẫn đường đi tìm Yến Trầm Tích.

Yến Hành Dục cũng vội vàng nhảy xuống xe ngựa đuổi theo hắn, Kinh Chập Vệ vội cản y lại.

Kinh Hàn Chương đi được vài bước, lại nguôi giận, hắn không đành lòng, quay đầu lại nói với Kinh Chập Vệ: "Người của ta, để y theo cùng."

Lúc này Kinh Chập Vệ mới cho y đi.

Yến Hành Dục nhanh chóng đi theo.

Kinh Hàn Chương đi chậm vài bước chờ y theo kịp, nếu như bình thường, Yến Hành Dục đã sớm vui vẻ mà cảm ơn hắn, nhưng hiện giờ y lại không lên tiếng, cúi đầu đi sau cách hắn nửa bước.

Kinh Hàn Chương quay đầu lại trừng mắt liếc nhìn y một cái, cứ cách vài giây lại liếc y một cái, rốt cuộc liếc tới mức khiến Yến Hành Dục phải ngẩng đầu lên.

Kinh Hàn Chương mặt đầy kiêu căng, viết rõ "Bản điện hạ cho phép ngươi được khen ta một câu" trên mặt.

Yến Hành Dục không hiểu được hàm ý kỳ cục này, thấy Kinh Hàn Chương vẫn còn trừng y, "A" một tiếng.

"May là..."

Tinh thần của Kinh Hàn Chương nhất thời trở nên phấn khởi.

May là có điện hạ của ngươi ở đây, thì ngươi mới có thể đi vào Kinh Chập Xử phòng ngự nghiêm ngặt!

"May là Hành Dục chân dài chạy nhanh, thì mới đuổi kịp được điện hạ."

Yến Hành Dục tự khen chính mình.

Kinh Hàn Chương: "..."

⭐⭐⭐

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK