• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạc Á Thần chỉ cảm thấy lòng mình đang rung động mãnh liệt, ánh mắt của anh không rời An Tịnh Tuyết lấy nửa giây kể từ lúc cô nói ra lời đó. Dù thế nào cũng không rời bỏ, chết cùng nhau, xuống địa ngục cùng nhau, chắc chỉ có cô mới có thể nói ra mà thôi. Ai nói yêu nhau là phải hy sinh vì nhau, hiểu rõ lẫn nhau, cùng nhau nắm tay vượt qua khó khăn mới là hạnh phúc thật sự, không phải sao? Tiểu Tuyết a Tiểu Tuyết, có phải kiếp trước anh đã tích đức mười đời nên kiếp này ông trời mới đưa em đến cho anh hay không? Nếu không, tại sao chúng ta lại tâm đầu ý hợp như vậy chứ!

Bạc Á Thần lập tức kéo An Tịnh Tuyết vào lòng rồi ôm chặt lấy cô bằng tất cả sức lực của mình. Anh rải những nụ hôn mơn mớn lên vành tai cô, thì thào nói:

“Tiểu Tuyết, anh yêu em.”

An Tịnh Tuyết cũng ông chặt lấy eo anh, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại không ngừng xoa tấm lưng rộng như trấn an. Cô nở một nụ cười dịu dàng rồi cọ má mình vào má anh, tuy không đáp một tiếng nào nhưng lại tạo cảm giác tin tưởng và phụ thuộc tuyệt đối vào đối phương.

Bạc Á Thần đang sôi sục cảm xúc đương nhiên không thể kháng cự lại hành động nữ tính và đáng yêu hiếm có này của cô, lập tức đáp trả bằng một nụ hôn kiểu Pháp nồng nhiệt. Môi lưỡi hai người không ngừng cuốn vào nhau, tiếng nước chùn chụt vang lên khiến ai ai cũng phải đỏ mặt tía tai. Hơn nữa, đối với Bạc Á Thần đây không phải là một nụ hôn bình thường, anh đang dùng nó để phát tiết tất cả cảm xúc lo lắng bất an mà hôm nay phải trải qua. Thật may là An Tịnh Tuyết tin tưởng anh, coi anh quan trọng hơn Kim gia có khả năng là nhà ngoại của cô, còn cam đoan sẽ không bao giờ rời bỏ anh, thậm chí còn tuyên thệ nếu chết cả hai sẽ cùng chết. Điều này chứng tỏ cô đã hoàn toàn cho anh bước vào trái tim khóa chặt bấy lâu của mình, sao anh có thể không kích động được đây.

Nụ hôn kéo dài gần năm phút đồng hồ, cuối cùng vì thiếu dưỡng khí, An Tịnh Tuyết và Bạc Á Thần đều đồng loạt rút lui trong tiếc nuối. Tuy nhiên, An Tịnh Tuyết lại muốn giở trò đùa dai. Cô đưa chiếc lưỡi màu hồng phấn mê hoặc ra liếm lấy viền môi cùng chiếc cằm gợi cảm của anh. Sau đó bất ngờ gặm lấy yết hầu Bạc Á Thần. Bạc Á Thần chỉ cảm thấy “ầm” một tiếng, dây thần kinh tự chủ trong đầu anh lập tức đứt phựt.

“Tiểu yêu tinh, là do em tự chuốc lấy đấy.”

Giọng nói khàn khàn đầy tình dục vừa dứt, Bạc Á Thần liền kéo cặp chân thon dài của cô kẹp chặt lấy hông mình, sau đó lại bắt lấy môi cô quấn quýt một lần nữa. Nụ hôn lần này thậm chí còn mãnh liệt hơn lần trước, tiếng nước càng phát ra nhiều hơn, khóe miệng của Bạc Á Thần và An Tịnh Tuyết đều đã nhiễm những sợi tơ bạc ám muội.

Không biết từ lúc nào chiếc váy đen của An Tịnh Tuyết đã bị vén cao lộ ra cặp đùi trắng mịn đàn hồi, viền quần lót ren màu đỏ tươi cũng bị lộ ra một góc. Mà bàn tay thon dài hữu lực của Bạc Á Thần lại đang mớn mớn trên từng lớp da thịt này. Màu đổng cổ khỏe mạnh cùng màu trắng hồng tạo nên đối lập rõ rệt, cũng kích thích tầm mắt vô cùng. Bầu không khí trong phòng bắt đầu trở nên nóng bỏng đến cực điểm.

An Tịnh Tuyết đột nhiên chủ động rời môi Bạc Á Thần ra, lập tức rước lấy ánh nhìn bất mãn xen lẫn dục vọng của anh. Cô mím môi nở một nụ cười chết người, sau đó cúi đầu tháo cúc áo của anh ra, từng chút từng chút một mút lấy da thịt tráng kiện của anh. Không những thế, cô còn cố ý nhích mông một chút, như có như không cọ vào tiểu Á Thần đang trướng đau dưới lớp quần tây kia, khiến mắt Bạc Á Thần càng lúc càng đỏ ngầu.

“Ư, Tiểu Tuyết…”

Tiếng rên khẽ đầy ma lực cùng kiềm nén của anh giống như liều thuốc kích thích cho An Tịnh Tuyết. Cô bắt đầu có những hành động lớn mật hơn, bàn tay mềm mại không xương xoa nắn cơ bụng hoàn mỹ và lồng ngực gợi cảm của anh. Môi cô đã chạm đến một trong hai hạt đậu đỏ kia, chiếc lưỡi hồng liên tục gặm cắn liếm mút làm cả người Bạc Á Thần căng lên như dây đàn. Trời mới biết lúc này anh muốn đè cô xuống rồi ăn sạch đến mức nào, anh là đàn ông bình thường, hơn nữa còn là đàn ông “thủ tiết” đã 30 năm, dục vọng khỏi phải nói khủng khiếp đến mức nào. Hơn nữa, còn có một tiểu yêu tinh liên tục khiêu khích quyến rũ như thế này, nhẫn nại được nữa thì chắc chắn anh sẽ nổ tung mất.

Nghĩ là làm, Bạc Á Thần lập tức nắm lấy hai cánh tay An Tịnh Tuyết rồi dùng lực áp cô xuống sopha, hành động tuy có vẻ thô bạo nhưng thực ra lại ẩn chứa sự dịu dàng cùng yêu thương vô hạn. An Tịnh Tuyết chỉ mỉm cười nhìn anh, ánh mắt long lanh nhiễm tình dục kia càng kích thích Bạc Á Thần hơn. Cô để mặc cho anh hôn cần cổ trắng nõn của mình, mặc cho anh tháo cúc áo sơ mi của mình ra, mặc cho anh bắt đầu dùng tay xoa nắn hai đỉnh núi căng đầy nhựa sống kia. Tuy nhiên, ngay khi Bạc Á Thần định dật phăng áo ngực của cô ra vì thiếu kiên nhẫn, An Tịnh Tuyết lại đột nhiên lên tiếng:

“Chú à, đây là hành vi xâm hại trẻ vị thành niên đấy.”

Câu nói trêu tức kèm theo tiếng cười khẽ của cô lập tức làm Bạc Á Thần đứng hình. Đúng vậy, cô chỉ mới có mười sáu tuổi thôi, làm sao có thể “làm chuyện đó” được chứ.

Bạc Á Thần còn chưa biết phản ứng thế nào, An Tịnh Tuyết đã thong thả đẩy anh ra rồi ngồi dậy. Nhìn cô từ từ cài cúc áo của mình lại rồi cũng từ từ kéo váy xuống che khuất cảnh xuân mê hoặc kia, Bạc Á Thần liền biết mình đã bị đùa giỡn rồi. Anh giở khóc giở cười liếc tiểu Á Thần vẫn còn bừng bừng khí thế khiến đũng quần tây căng phồng rồi ủy khuất liếc An Tịnh Tuyết một cái, tuy nhiên An Tịnh Tuyết chỉ cười tỉnh bơ, đáp:

“Chú à, tự giải quyết đi nhé.”

Nói xong, cô cũng không quay đầu nhìn người đàn ông đáng thương vì không thỏa mãn dục vọng kia mà bước lên lầu. Muốn ăn cô ư, còn sớm lắm~

An Tịnh Tuyết lúc này vẫn còn đang chìm trong niềm vui vì trò đùa dai của mình mà không hề biết rằng nó đã gây ra một loạt những hậu quả nghiêm trọng sau này. Cho đến tận tối nay, khi cô bị Bạc Á Thần quấn lấy đến ba giờ sáng mới được ngủ chính là phần mở màn cho chuỗi “bi kịch” ấy. Tất nhiên, đó là chuyện tương lai.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK