• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hera muốn đảm bảo khả năng Bạc Á Thần tin mình là 100% nên mới quyết định đưa bản gốc còn nằm trên điện thoại cho anh. Hơn nữa, vì nể tình An Tịnh Tuyết còn chút tình cảm chị em với mình, ngoài việc sang cho An Mẫn Hi cái đĩa kia để đe dọa An Tịnh Tuyết thì cô ta cũng không có ý định sao chép dự phòng. Có thể nói, Hera rất tự tin. Cô ta tin rằng mình có thể vừa thành công chia rẻ An Tịnh Tuyết và Bạc Á Thần, vừa thành công quay trở lại làm chị em kết nghĩa như cũ với An Tịnh Tuyết. Dù sao, nếu là người bình thường, sau khi biết được bạn gái mình là kẻ giết người tàn nhẫn máu lạnh, nhất định sẽ sợ hãi mà tìm mọi cách tránh cho xa, nào còn ý định kể ra cô ta nữa chứ.

Cái sai của Hera chính là chỗ đó, cô ta đã quá tự phụ mà đánh giá Bạc Á Thàn một cách phiến diện. Chỉ bằng với vẻ bề ngoài trích tiên lạnh nhạt của anh, cô ta liền cho rằng “người như Bạc Á Thần” nhất định sẽ rất căm ghét thứ dơ bẩn, nhất là máu tanh. Mà An Tịnh Tuyết giết người một cách tàn nhẫn huyết tinh như thế đương nhiên sẽ làm cho Bạc Á Thần chán ghét và ghê tởm. Cuối cùng, hai người họ chắc chắn sẽ đi đến việc chia tay.

Bạc Á Thần vừa nhận lấy điện thoại mà Hera đưa, hàn khí giấu trong đáy mắt càng ngày càng dày đặc. May mà cô ta ngu ngốc đưa thứ này cho anh, nếu không, để đoạn video này truyền ra ngoài rồi…hậu quả…đến anh cũng không dám tưởng tượng.

Hera phát hiện ra sắc mặt Bạc Á Thần xấu đi, trong lòng liền âm thầm vui sướng. Xem ra, cách làm của cô ta thật sự là vô cùng chính xác.

“Bạc Tổng, sự thật là An Tịnh Tuyết đã giấu diếm thân phận thật của cô ấy với anh. Tôi và cô ấy đều là sát thủ của tổ chức M ở Anh, đã được huấn luyện từ nhỏ, số người chết trên tay chúng tôi từ đó đến nay không thể nào đếm xuể. Thậm chí, cô ấy so với tôi càng máu lạnh hơn, tàn nhẫn hơn, nên việc cô ấy yêu anh… đừng tin là thật. Còn nữa, cô ấy đến Trung Quốc chỉ là vì để thực hiện nhiệm vụ mà thôi, chẳng bao lâu nữa nhất định sẽ phải quay về tổ chức. Hai người không cùng một thế giới thì làm sao có thể ở bên nhau được chứ. Rõ ràng, An Tịnh Tuyết chỉ là có hứng thú nhất thời với anh mà thôi, cô ấy không hề yêu anh đâu. Tôi…tôi chỉ vì không muốn hai người đều lún quá sâu mà đau khổ nên mới phải nói ra chuyện này. Hy vọng, anh không trách tôi.” Hera nói thêm để củng cố lòng tin của Bạc Á Thần.

“Cảm ơn.”

Hera không ngờ lại nhận được câu trả lời như thế từ Bạc Á Thần, cả người liền dại ra. Bạc Á Thần cảm ơn, anh…cảm ơn cô? Chẳng lẽ…anh biết ơn vì cô đã vạch trần bộ mặt dối trá của An Tịnh Tuyết sao? Như vậy, liệu anh có nhận ra tình cảm cô dành cho anh hay không?

Bạc Á Thần thuận tay cho chiếc điện thoại vào túi quần, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào hai mắt của Hera, sát khí không hề kiềm nén nữa mà hoàn toàn bộ lộ ra ngoài.

“Tiểu Tuyết làm việc quá mức bất cẩn, lúc về tôi sẽ nhắc nhở cô ấy. Còn cô, nể tình cô và Tiểu Tuyết còn chút quan hệ, lần này tôi sẽ tha cho cô một lần. Sau này, tôi không hy vọng thấy cô luẩn quẩn bên cạnh Tiểu Tuyết nữa. Nếu để tôi biết được cô còn gây ra chuyện không tốt cho Tiểu Tuyết, cô nhất định sẽ phải hối hận!”

Hera bị luồng sát khí kinh khủng của Bạc Á Thần làm cho run rẩy, lập tức phải lùi về sau năm bước, loạng choạng suýt ngã. Cô ta trừng lớn hai mắt đầy vẻ không thể tin, tại sao, tại sao Bạc Á Thần lại đột nhiên thay đổi như vậy. Luồng sát khí này, rõ ràng không phải người bình thường có thể có được. Ngay cả cô ta, tuy đã đạt cấp bậc sát thủ 5 sao nhưng sát khí tỏa ra vẫn thua kém rất nhiều. Thứ sát khí này, rốt cục đã trải qua bao nhiêu gió tanh mưa máu mới có thể trui rèn ra vậy chứ?

Bạc Á Thần không hề cho Hera cơ hội bình tĩnh lại. Anh từng bước tiến lên, ép sát cô ta vào vách tường, tạo nên một áp lực lớn đến mức Hera dường như không thể thở nổi.

“Cô là sát thủ? Người như cô cũng xứng sao? Một kẻ chỉ đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài như cô mà lại dám so sánh với Tiểu Tuyết, thật đúng là buồn cười. Không phải cô nói Tiểu Tuyết máu lạnh, tàn nhẫn ư? Tôi chính là thích cô ấy như vậy nên mới yêu. Tôi…so với cô ấy…thật ra còn tần nhẫn, máu lạnh gấp ngàn lần.

Hera, cô sai rồi, những gì cô nói đều sai! Tôi với Tiểu Tuyết không phải là người ở hai thế giới khác nhau. Chúng tôi…rất giống nhau, là một thể không cách nào tách rời. Vì thế, để giữ mạng sống cho mình, cô tốt nhất nên thu lại phần tâm tư bẩn thỉu kia đi. Tôi sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào…muốn chia rẻ chúng tôi đâu.”

--- ------ ------ ---

“Con tiện nhân đó muốn làm gì vậy, tại sao đến giờ nó vẫn chưa xuất hiện?”

An Mẫn Hi bực tức quăng mạnh ống nhòm xuống sàn, hai mắt tràn đầy tơ máu vì mất kiên nhẫn. Đã một giờ đồng hồ trôi qua rồi, An Tịnh Tuyết vẫn chưa hề có dấu hiệu muốn rời khỏi ngôi biệt thự. Hơn nữa, vì cửa sổ tầng hai đã bị kéo rèm nên cô ta không thể quan sát tình hình bên trong, tạo nên tình cảnh vô cùng bị động. Một người vốn nóng tính như An Mẫn Hi đương nhiên không thể nào chịu nổi việc này. Sự nôn nóng làm suy nghĩ của cô ta càng lúc càng hỗn loạn. Cuối cùng, An Mẫn Hi đưa ra quyết định:

“A Tam, mày đến đó thăm dò thử đi.”

Gã côn đồ tên A Tam nghe vậy liền đứng dậy rời đi. Gã đi rất thong dong, thậm chí còn đốt một điếu thuốc để hút. Đối với gã, một con nhóc mười sáu tuổi quả thật không hề có chút sức đe dọa nào. Lúc này, trong đầu gã chỉ nghĩ đến khoản tiền thưởng dày cộp mà An Mẫn Hi sẽ đưa sau khi hoàn thành công việc mà thôi. Vụ làm ăn dễ dàng như thế này, thật đúng là hiếm có mà.

A Tam vừa bước ra khỏi cửa tòa nhà liền bị một người va phải. Gã còn chưa kịp nổi giận, liền phát hiện đối phương là một cô gái trẻ vô cùng xinh đẹp, hơn nữa thân hình còn rất bốc lửa.

“Xin lỗi, anh không sao chứ?”

Giọng nói ngọt ngào nũng nịu vang lên, A Tam liền lập tức nóng bừng hết cả người, hai mắt nổi lên dâm tà vô cùng rõ rệt.

“Ha ha, không sao, không sao. Tôi mới là người phải xin lỗi em mới phải. Xem xem, tôi làm em dơ hết quần áo rồi này.”

A Tam vừa nói, vừa đưa bàn tay thô kệch đầy lông lá xuống chân váy siêu ngắn của cô gái, ý định nhân cơ hội sàm sỡ. Không ngờ, bàn tay vừa đi được nửa đường đã bị đối phương bắt lại.

“Cái này phải dùng nước mới lau sạch được. Nếu anh thật sự có lòng muốn chuộc lỗi…thì…có thể đưa tôi đến phòng của anh không? Tôi chỉ muốn mượn nhà vệ sinh một chút thôi~”

A Tam định từ chối, nhưng không hiểu sao vừa chạm phải ánh mắt của cô gái, gã liền mất đi năng lực khống chế bản thân, mập mờ không rõ liền đáp ứng rồi.

“Vậy, chúng ta đi thôi.” Cô gái nở nụ cười như thiên sứ, nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK