• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Family Outing kết thúc, Choi Ae Young về tới ký túc xá.

Mong Ea vừa thấy Choi Ae Young liền trêu đùa: “Family Outing chơi vui chứ?”

Choi Ae Young nở nụ cười: “Cậu xem tiết mục sẽ biết.”

“Baby~come on~”

“Alo?” Choi Ae Young mang hành lý tới phòng sau nhận điện thoại.

“Cậu trở lại ký túc xá chưa?”

“Rồi.”

Kwon Ji Yong ho khan hai tiếng: “Gần đây có rảnh rỗi không?”

“Thế nào, có chuyện gì sao?”

“Ừ ừ...... Có việc.”

“Trong điện thoại không tiện nói sao?” Choi Ae Young ở một bên che miệng cười khẽ.

“Ôi? Ừ, ngày mai thế nào?”

“Ngày mai à......” Choi Ae Young nghĩ nghĩ hành trình an bày: “Có thời gian, nhưng mà đến cùng là có chuyện gì?”

“Như vậy liền quyết định vậy đi, nói sau!” Nói xong Kwon Ji Yong liền vội vã cúp điện thoại. Phù...... Vừa mới không biết nên trả lời thế nào. Còn có điện thoại có phải nói quá nhanh hay không? Vò vò tóc, Kwon Ji Yong nhìn di động ngẩn người một lúc lâu.

Choi Ae Young đáp ứng rồi đi? Ừ...... Hẳn là đáp ứng rồi. Địa điểm hẹn hò ở nơi nào thì tốt? Thổ lộ lời thì phải có chút ý tưởng mới...... Suy xét một phút...... Nghĩ đến trước kia trải qua thất bại, Kwon Ji Yong quyết đoán tìm trên mạng.

“Thổ lộ như thế nào chắc chắn thành công?”

“Seoul là địa điểm thổ lộ tốt nhất.”

......

*

Choi Ae Young nghe trong di động truyền đến tiếng chuông, cười cười ném di động tới trên giường. Ngày mai muốn gặp mặt......

“Mong Ea, có hứng thú đi dạo phố hay không?”

Nghe được Choi Ae Young kéo dài âm cuối, Mong Ea chà cánh tay. Nhìn Mong Ea không trả lời, Choi Ae Young trực tiếp ôm lấy Mong Ea. Cự tuyệt? Cẩn thận bị thiết bát đoạn.

Cùng Choi Ae Young đi dạo một buổi tối, Mong Ea kéo cổ áo Choi Ae Young: “Này, Ae Young thẩm mĩ của cậu phải nâng cao lên. Sớm biết cậu muốn mua trang phục thục nữ tớ sẽ không mặc quần áo vận động đi. Nhưng mà lại dạo, tớ sẽ bị vây xem!” Mong Ea phát điên.

“Cậu cũng có thể mua một bộ.” Choi Ae Young đứng ở giá áo cẩn thận chọn lựa.

“Vậy không được, tớ phải dành tiền mua xe.”

“......” Choi Ae Young giựt giựt khóe miệng: “Xin nhờ, bằng lái cậu cũng chưa lấy.”

“Gần đây không phải có thời gian thi lấy bằng sao!” Mong Ea chỉ: “Đang nhiều việc còn đồng ý bớt chút thời gian dạo phố với cậu, cảm động không?”

“Ừ, một lát mời cậu ăn cơm, ngoan.”

Nghe được trả lời có lực như thế, Mong Ea vô lực dựa tường.

A a...... Giống như sờ phải cái gì...... Ừm? Bộ quần áo bằng ren trước mặt này rất mới mẻ độc đáo...... Ngón tay vừa vặn cắm ở bên trong......

“Vị khách này......”

Mong Ea:......

Dạo phố xong, Choi Ae Young kéo Mong Ea đi đến trên đường gọi taxi. Mệt thấy không thương Mong Ea tỏ vẻ không cầu đại tiệc, chỉ cầu về ký túc xá. Ô ô...... Cô thật sự không thích quần áo này......

*

Ngày thứ hai Choi Ae Young trang điểm cẩn thận đi đến nơi hẹn.

Khi cô nhìn thấy Kwon Ji Yong ăn mặc cẩn thận nhịn không được mím môi cười cười...... Vốn cho rằng lén lút hẹn hai người mặc sẽ biến thành bác trai bác gái, không nghĩ tới...... Không hẹn mà cùng ăn mặc nghiêm chỉnh.

Nhưng mà vì trốn phóng viên, địa điểm này thật cao.

“Ôi? Xem phim?” Lúc Choi Ae Young đi theo Kwon Ji Yong đi đến rạp chiếu phim trong nháy mắt đầy hắc tuyến. Không cần phản đạo như vậy mà đi...... Ban ngày ban mặt đi xem phim? Rất nhanh...... Choi Ae Young biết vì sao.

Sau khi Kwon Ji Yong mua xong bỏng và Côca, hai người đi vào trong.

“Xem bộ phim gì vậy? Thần thần bí bí như vậy.” Ngồi chờ một lát, Choi Ae Young hiếu kỳ nói.

Không chờ Kwon Ji Yong trả lời, trên màn ảnh liền xuất hiện vài chữ to máu chảy đầm đìa-- huyết kỳ trong cuộc thi.

Choi Ae Young không nói gì quay đầu nhìn Kwon Ji Yong liếc mắt một cái, xem phim kinh dị à......

Sờ soạng nhìn nhìn bốn phía, phim đã bắt đầu chỉ có hai người bọn họ? Vừa mới còn tưởng rằng là vì ban ngày ban mặt rạp chiếu phim mới không có người, lại nhìn đến tên phim kinh dị này -- giống như chiếu nhiều ngày rồi? Lại hoặc là, kỳ thật Kwon Ji Yong đặt bao hết......? Nói đặt bao hết cái gì......

Nghĩ nghĩ, suy nghĩ càng phiêu càng xa Choi Ae Young phốc xuy cười lên tiếng.

Lúc Choi Ae Young miên man suy nghĩ, Kwon Ji Yong đang mím môi không nói gì nhìn về phía Choi Ae Young...... Bọn họ xem là phim kinh dị đi? Là đi? Choi Ae Young là con gái sao? Cô vừa mới cười đúng không?

Biểu hiện của cô...... Thế nào không giống trong tưởng tượng của mình khi xem phim kinh dị con gái sẽ mềm mại trốn vào trong lòng con trai tìm kiếm an ủi sau đó con trai ôm con gái nói cô không cần sợ?!

Tuy rằng không thích phim kinh dị...... Nhưng nghĩ đến lúc trước mình thật ngốc thật hồn nhiên...... Mua hai vé...... Chính là vì sao toàn bộ phòng chỉ có hai người bọn họ! Kwon Ji Yong hít sâu một hơi...... Rạp chiếu phim mất hiệu lực không quan hệ, anh còn có chuẩn bị ở sau.

Cảm giác được di động rung, Kwon Ji Yong nhìn thoáng qua ấn xuống nghe.

“Này? Hyung, buổi tối trở về anh giúp em mang một phần thịt ba chỉ ~” Seung Ri nói.

“Ừ. Rồi nói sau, hiện tại có chút bận.”

“Bận? Không phải anh đi hẹn hò sao? Cùng ai vậy?” Seung Ri bát quái có đôi khi khiến người khác không thể trả lời, nhưng có đôi khi lại là mưa đúng lúc. Có tâm tư nhỏ Kwon Ji Yong vụng trộm lườm Choi Ae Young một cái, ho khan nói: “Đang hẹn hò với bạn gái, được rồi đi!”

“Bạn gái?! Khi nào thì hyung có bạn gái? Sao bọn em không biết?”

“Ừ, cứ như vậy. Cúp đây.” Không để ý đến Seung Ri truy vấn, Kwon Ji Yong trực tiếp cúp điện thoại.

Lúc nói ra ba chữ bạn gái kia, tim Kwon Ji Yong đập gia tốc. Câu nói kia là thật tâm nói, hi vọng về sau đều có thể nói như vậy, nhưng cũng là lời nói thử. Kwon Ji Yong kỳ thật rất ít đi làm chuyện không nắm chắc, anh cũng không muốn bởi vì sai lầm mà lỡ mất Choi Ae Young.

Nếu cô phản ứng rất lớn, anh sẽ nói, vừa mới đùa với Seung Ri. Như vậy kế hoạch thổ lộ sẽ ngưng hẳn, anh không nghĩ để hai người trở nên khó xử, này cũng là nguyên nhân anh kéo dài tới hôm nay mới thổ lộ. Nếu cô đồng ý......

Ừ...... Cô giống như không có phản ứng gì? Hẳn là xem như đồng ý đi...... Kwon Ji Yong lại vụng trộm lườm Choi Ae Young vài lần, này! Phim kinh dị xem cũng quá nghiêm cẩn vậy! Anh thậm chí hoài nghi Choi Ae Young không nghe đối thoại của anh cùng Seung Ri!

“Cái kia...... Choi Ae Young......”

“Ừ?” Choi Ae Young ăn một ngụm bỏng quay đầu: “Như thế nào?”

“Khụ khụ, ăn ít bỏng thôi, một lát phải ăn bữa tối.”

Ừ...... Đáp lời tốc độ còn có thể...... Đã có thể nghe anh nói, như vậy cô vừa mới hẳn là nghe được câu bạn gái kia đi? Cô xem như đồng ý sao? Nghĩ đến đây, trong lòng Kwon Ji Yong còn có chút mừng thầm.

“A, cậu cũng muốn ăn đúng không?” Choi Ae Young nhìn bỏng bị chính mình ôm ở trong tay: “Vừa rồi nhìn cậu luôn luôn không hề động qua, còn tưởng rằng cậu không thích ăn.” Nói xong, đặt bỏng ở giữa.

Kwon Ji Yong: Choi Ae Young não cậu có thể bình thường một lần sao......?

Hai người lẳng lặng xem phim, bởi vì nghĩ một lát muốn thổ lộ, thêm sợ hãi...... Cả người Kwon Ji Yong luôn bị vây trong trạng thái lo sợ.

“Này......” Choi Ae Young huých Kwon Ji Yong: “Cậu xem tên và nội dung phim, liền không nhớ tới cái gì sao?”

“Ôi?” Kwon Ji Yong im lặng, kỳ quái nói: “Cần nhớ tới cái gì sao?”

“Huyết kỳ trong cuộc thi, cuộc thi đó. Khai giảng còn gần hai tháng, không thế nào đi học đi? Cuộc thi cuối kỳ làm sao bây giờ?”

“......” Thi cuối kỳ là cái gì...... Kwon Ji Yong im lặng.

Bởi vì luôn vội vàng viết bái hát thu tiết mục, hai tháng cơ bản không đi qua trường học, thi cuối kỳ thật đúng...... Nói Choi Ae Young cũng không thế nào đi qua trường học đi...... Này...... Thành tích của cô duy trì thế nào......?

Phim chiếu được nửa giờ, Choi Ae Young chú ý tới tầm mắt Kwon Ji Yong cơ bản không ở trên màn ảnh. Nghĩ đến cái gì Choi Ae Young nhịn không được khóe miệng giơ lên, bỗng nhiên kêu lên ở bên tai Kwon Ji Yong: “Oa!”

“A!”

Kwon Ji Yong phát hoảng: “Như thế nào?!”

Choi Ae Young nghiêm mặt lắc lắc đầu: “Không có gì, chính là muốn dọa cậu.”

“......”

Anh tưởng...... Thổ lộ cái gì vẫn là thận trọng lo lắng một chút tương đối thỏa đáng hơn đi?

*

Sau khi phim kết thúc, Kwon Ji Yong mang theo Choi Ae Young đi đến nhà hang gần đó.

Mùa thu hoàng hôn còn mang theo một tia ấm áp, lúc này cùng Kwon Ji Yong đi cùng một chỗ khiến Choi Ae Young có cảm giác yên tĩnh an tường, dư quang vụng trộm lườm Kwon Ji Yong một cái, Choi Ae Young chỉnh chỉnh sắc mặt, phải chú ý biểu cảm......

Kwon Ji Yong ngẩng đầu nhìn sắc trời...... Ừm...... Thời gian không sai biệt lắm.

Kế tiếp là bữa tối an tĩnh.

Nhìn hai người, Kwon Ji Yong cúi đầu cười cười. Hai người ở chung luôn luôn náo nhau, an tĩnh đột nhiên có chút không quen......

*

Tiến vào ban đêm, Seoul cũng trở nên náo nhiệt. Ngọn đèn đường sáng, người đi đường qua lại, đêm đen bao vây lấy phồn hoa ban ngày không có, cũng khiến cho hai người càng thêm không cố kị tản bộ ở một góc Seoul.

“Đi vào trong công viên đó đi.” Kwon Ji Yong chỉ chỉ công viên phía trước nói.

Trải qua tối hôm qua quyết định chiến lược cuối cùng, bước thứ hai trong kế hoạch là ở công viên.

Ngồi ở trên ghế dài.

“Kwon Ji Yong.”

“Ừ?”

“Cậu còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt không?” Choi Ae Young quay đầu nhìn về phía Kwon Ji Yong, dường như nhớ tới cảnh tượng nào đó, Choi Ae Young nhịn không được bật cười.

Lần đầu tiên gặp mặt? Lúc đó...... Anh giống như đụng ngã Choi Ae Young, bởi vì...... Khi đó muốn thổ lộ với Ga Eum noona, nhưng cảm thấy sẽ thất bại cho nên kinh hoảng...... Nghĩ đến đây, Kwon Ji Yong xấu hổ ho khan hai tiếng.

Không đợi Kwon Ji Yong trả lời, Choi Ae Young tiếp tục nói: “Lúc đó, cả người tôi ngồi ở trên người cậu...... Chậc chậc.” Bất luận là đụng hay là bị đụng, Kwon Ji Yong giống như luôn bị trong trạng thái mơ hồ.

“Ôi?” Chuyện khi nào?

“Này...... Khi đó cảm thấy các cậui thật sự là ma cà rồng mà. Vài tiểu quỷ thế nào có thể ăn nhiều như vậy? Nỗ lực tiết kiệm toàn bộ hắt ra.”

Lúc đó vất vả dành tiền kỳ thật còn ôm tâm tư Trung Quốc tìm kiếm nguyên thân. Đi đến nơi lạ lẫm, không có chỗ dựa, đôi khi thật sự cảm thấy cuộc sống một chút ý nghĩa đều không có. Nhưng cũng sợ hãi...... Xác nhận thế giới trước kia không tồn tại...... Cô không thể quay về......

Hồi tưởng một lúc lâu, Kwon Ji Yong kinh ngạc nói: “A, lúc đó cậu là gấu chó nữ?!”

“......”

Kwon Ji Yong nói khiến Choi Ae Young sầu não, giơ lên khuôn mặt tươi cười âm hiểm nói: “Cậu nói ai là gấu chó nữ?”

“Ừ ừ...... Nói như vậy chúng ta nhận thức năm 2001 à? Hoá ra chúng ta gặp mặt lần đầu tiên đến bây giờ đã tám năm à.” Thấy tình thế không tốt, Kwon Ji Yong lảng sang chuyện khác. Chính là nói xong lời cuối cùng, chính mình cũng có chút cảm khái.

“Ừ.”

Trong lúc nhất thời, hai người đều lặng im, dường như hồi tưởng lại quá khứ.

Thời gian qua thật sự rất nhanh, quen biết tám năm, tại thế giới này cũng tám năm. Từ mê mang đến quen thuộc, cũng không cam tâm nhận mệnh. Cô đã sắp nghĩ không ra dáng vẻ khi ở Trung Quốc. Chính là bất luận là Choi Ae Young nào, đều là Choi Ae Young không phải sao, đều là chính cô.

“Choi Ae Young.”

“Ừ?”

“Cậu chờ một chút, ngồi ở chỗ này không nên cử động.” Nói xong Kwon Ji Yong đứng lên, một bên đi về phía trước một bên không quên quay đầu dặn dò: “Trăm ngàn không nên cử động.”

Nhìn Kwon Ji Yong rất nhanh biến mất tại chỗ rẽ ngoặt, Choi Ae Young kỳ quái nhíu mày.

Một lát sau.

“Chị ơi.”

Choi Ae Young nhìn bó hoa trước mặt đi đến chỗ cô, nhất thời không nói gì. Giọng nói này làm sao phát ra?

“Này, có anh trai bảo em tặng cho chị.” Nói xong, sau bó hoa này có một bé trai đi ra.

Khi Choi Ae Young tiếp nhận bó hoa, bé trai như đầy gánh nặng, ai nha vì kiếm kẹo thiếu chút nữa bỏ mạng bởi hoa thơm! Hoa thật nặng! Không đúng, nhiệm vụ còn chưa xong...... Kẹo ngươi chờ ta......

Nghĩ nghĩ lời vừa mới ghi nhớ, bé trai khẩn trương bắt tay đến phía sau lưng. Dường như giống chuyển thư: “Anh trai kia nói, anh thật cao hứng có thể quen biết chị, thật thích chị, ừ...... Thích chị......” Đáng giận? Còn nói cái gì?

Bé trai sốt ruột chà chà chân, từ trong túi lấy ra tờ giấy nhỏ, chăm chú nhìn lớn tiếng nói: “Anh còn nói, xin tha thứ này tâm ý trì hoãn, em có thể làm bạn gái của anh không? Không phải, là làm bạn gái của anh kia không?”

Nghe xong bé trai trước mặt nói, Choi Ae Young phốc xuy bật cười. Kwon Ji Yong người kia......

“Em nói anh trai kia đâu? Hiện tại ở nơi nào?”

“Không biết ôi.” Xong nhiệm vụ, bé trai nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng Kwon Ji Yong: “Khả năng ở bên kia đi......” Nói xong, liền xoay người chạy tới chỗ vừa mới đụng Kwon Ji Yong cộng thêm nhận nhiệm vụ.

Ôm hoa trên tay, Choi Ae Young híp mắt cười cười.

“Phanh -- phanh --” Nghe được tiếng yên hoa (pháo hoa), Choi Ae Young ngẩng đầu nhìn bầu trời.

“Choi Ae Young, anh thích em! Chúng ta hẹn hò được không?” Đốt pháo hoa giấu ở trong công viên, Kwon Ji Yong liền vội vã đuổi tới trước mặt Choi Ae Young. Thở phì phò nói ra lời bồi hồi trong lòng rất nhiều lần, Kwon Ji Yong mím môi khẩn trương nhìn Choi Ae Young.

Gần trong gang tấc pháo hoa chiếu sang xuống dường như có vẻ không chân thực. Choi Ae Young hơi giật mình nhìn Kwon Ji Yong. Giờ khắc này, vừa mới muốn gây khó dễ, trêu đùa đều để sau đầu. Nhìn đến, nghĩ đến, đều là Kwon Ji Yong người này.

“Cậu...... Bắt đầu thích tôi từ khi nào?” Choi Ae Young rũ mắt xuống, hít sâu một ngụm nói.

“Không biết. Rất sớm?” Có lẽ là ngày anh thất tình, có lẽ là sau một tháng anh nhìn thấy cô...... Từng lúc ở chung, có một loại cảm tình nảy sinh và sinh trưởng.

“Có thể chứ?”

Thấy Choi Ae Young không nói chuyện, Kwon Ji Yong nhất thời hoảng hốt. Tầm mắt vốn nhìn chăm chú vào Choi Ae Young, cũng trở nên mơ hồ. Thất vọng rũ mắt xuống, Kwon Ji Yong lui về phía sau một bước.

“Được. Tôi đáp ứng cậu.” Thuận theo tâm ý của bản thân, Choi Ae Young tươi cười nói.

Kwon Ji Yong rất sớm trước kia liền thích cô? Biết sao, bất luận là trước kia, đều là cô thích Kwon Ji Yong người này trước...... Muốn nhìn thấy anh, muốn cùng anh hoạt động, nếu không có chính mình ngầm đồng ý, hai người có thể đi đến hôm nay sao?

Nghe được Choi Ae Young trả lời, bé trai tươi cười lập tức tới trước mặt Kwon Ji Yong. Vươn tay ôm chặt lấy Choi Ae Young, dường như chỉ có như vậy giờ phút này mới là chân thật.

Bên tai là tiếng pháo hoa nổ, chóp mũi quanh quẩn là mùi nước hoa nhàn nhạt trên người Choi Ae Young. Anh nghĩ, anh sẽ không quên buổi tối này......

“Này, này......” Kwon Ji Yong che lỗ tai bị véo: “Choi Ae Young em làm gì vậy?”

“Chúng ta bị vây xem ngu ngốc!” Choi Ae Young nhìn nhìn bốn phía người đi đường dần dần tụ lại: “Đi thôi.”

“Ôi? Ừm.”

Đánh giá bốn phía, Kwon Ji Yong xoay người, tự nhiên dắt tay Choi Ae Young. Tuy rằng lúc này hai người có chút sốt ruột, nhưng trong lòng cũng là một loại hạnh phúc tràn đầy...... Hẳn là sớm xác lập cảm tình mới đúng đi.

Kwon Ji Yong nhìn Choi Ae Young một cái, lập tức quay đầu híp mắt nở nụ cười.

“Đã đói bụng chưa?”

“Vừa ăn qua được không.” Choi Ae Young trợn trừng mắt.

“Oa...... Anh còn tưởng rằng bụng Choi Ae Young không đáy.”

“...... Muốn chết sao?!”

“Không muốn...... Nghĩ hôn một cái......” Vừa xác lập quan hệ, Kwon Ji Yong liền lập tức bắt đầu được một tấc lại muốn tiến một thước.

“Tốt, đi lại.” Choi Ae Young cười vẫy tay với Kwon Ji Yong.

“?...... Này!”

*

Một bên khác.

Bé trai ngồi dưới đất ô ô khóc ra.

Mẹ cậu gặp gỡ người xấu! Kẻ lừa đảo! Anh trai kia là kẻ lừa đảo!

Ô ô...... Còn kẹo của cậu...... Ô ô...... Nói cũng may gặp mặt nơi này, nhưng mà...... Người đâu......?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK